Nhạc nềnSpook

Sợi Chỉ Đỏ Trong Gương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió bấc rít qua khe cửa gỗ mục nát của Tiệm Cắt Tóc Giải Nghiệp Phan Đăng, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông Hà Nội đổ sụp xuống căn phòng tầng trệt. Tiếng gõ cửa nặng nề, dồn dập từ phía ngoài ngõ Phất Lộc vẫn đều đặn vang lên, dội vào lòng kính của tấm gương đồng khổng lồ những tiếng rung bần bật.


Trần Thanh Sơn giật nảy mình, điếu thuốc lá điện tử trên tay suýt rơi xuống sàn nhà đầy tóc vụn. Gã vuốt lại mái tóc nhuộm bạch kim thời thượng, chỉnh lại chiếc áo khoác streetwear sặc sỡ vốn hoàn toàn lạc quẻ với không gian u uất, ngập mùi ẩm mốc của tiệm cổ. Sơn là bạn nối khố từ thuở nhỏ của Đăng Khoa, một thợ cắt tóc hiện đại đầy tham vọng ở phố Hàng Đào, kẻ luôn nhìn thế giới bằng lăng kính của tiền tài và danh vọng.


"Khoa... mày điên thật rồi." Sơn hạ giọng, bước đến gần Khoa, gã nhìn đống bùa chú màu vàng dán đầy trên cột nhà bằng ánh mắt vừa e dè vừa khinh miệt. "Mày nhìn lại cái tiệm này xem? Nó nát đến mức chỉ cần một trận mưa bão nữa là sập. Đất Phố Cổ đang sốt xình xịch, người ta trả mày cả chục tỷ. Số tiền đó đủ để mày đưa bác Nhã sang phòng VIP bệnh viện Bạch Mai, thuê hẳn ba hộ lý chăm sóc cả ngày lẫn đêm. Mày ôm cái đống đồ nát này, rồi đêm đêm bày trò cúng bái hớt tóc tâm linh này để làm gì?"


Khoa không đáp. Bàn tay phải của anh, quấn chặt lớp băng vải đỏ dày cộm, khẽ siết lấy chuôi chiếc kéo bạc gia truyền dắt bên hông. Vết cắt rỉ máu đen từ đêm qua vẫn âm ỉ cháy buốt, cướp đi hoàn toàn cảm giác nóng lạnh vật lý của ngón tay trỏ. Khoa biết Sơn nói không sai dưới góc nhìn của một người thường vô minh. Nhưng Sơn làm sao biết được chân tướng cái chết của cha anh? Làm sao biết được mẹ anh điên loạn là vì đã nuốt sợi tóc nguyền rủa để gánh nghiệp thay anh? Và làm sao biết được, nếu anh ký giấy bán đi mảnh đất này, phong ấn long mạch da đầu dưới nền tiệm sẽ vỡ tung, kéo theo cái chết của mẹ anh ngay lập tức?


Lão Tôn đứng im lặng trong góc tối gầm cầu thang, đôi mắt sáng quắc như mèo đêm của lão dán chặt vào Sơn. Chiếc gậy gỗ đào trăm năm dính máu chó mực trên tay lão khẽ gõ nhẹ xuống nền gạch bông cổ kính, phát ra một tiếng *bộp* khô khốc như lời cảnh báo tàn nhẫn.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ cửa ngoài kia bỗng mạnh hơn, làm cánh cửa gỗ rung lên bần bật như thể có một lực lượng vô hình đang cố đập nát nó.


"Mở cửa đi, Lão Tôn." Khoa khàn giọng ra lệnh. Giọng nói của anh lúc này đã nhuốm màu ma mị, khàn đặc do âm khí ăn mòn dây thanh quản.


Lão Tôn không nói một lời, lầm lì bước tới. Lão kéo mạnh then cài bằng đồng rỉ sét.


Một luồng gió cực âm ùa vào phòng, thổi tắt phụt ngọn nến dầu vàng vọt trên bàn trang điểm. Bóng tối lập tức bao trùm lấy tiệm cổ, chỉ còn lại ánh sáng le lói từ chiếc đèn đường hắt qua khe cửa. Đi kèm với gió lạnh là một mùi hương nhu nướng cháy khét lẹt, trộn lẫn với mùi xác thối nồng nặc của thịt da đang phân hủy. Mùi hương ấy đậm đặc đến mức Sơn phải lập tức bịt mũi, ho sặc sụa.


"Mùi quái gì thế này? Nhà đứa nào vỡ bể phốt à?" Sơn làu bàu, lùi sâu về phía sau chiếc ghế da hớt tóc cổ.


Từ trong màn sương mù ẩm ướt của ngõ Phất Lộc, một bóng người từ từ bước vào. Đó là một gã đàn ông trung niên, dáng đi xiêu vẹo, cứng đờ như một cái xác không hồn. Gã đội một chiếc mũ sụp che khuất nửa khuôn mặt, nhưng thứ khiến người ta kinh hãi nhất chính là mái tóc của gã. Mái tóc đen dài, rậm rạp, ướt sũng nước bùn đen, dài chạm đến thắt lưng và bốc lên mùi xác thối nồng nặc. Từng sợi tóc đen dài tựa như có sự sống riêng, khẽ uốn lượn, bò trườn trên vai gã như những con rết nhỏ.


Vị khách không bóng bước vào, bước đi không hề phát ra một tiếng động nào dưới nền nhà. Khoa liếc mắt nhìn xuống chân gã dưới ánh đèn đường mờ ảo. Không có bóng. Nền gạch bông hoàn toàn trống trơn dưới chân vị khách.


Sơn nhìn thấy cảnh đó, da gà gã nổi lên rần rần. Gã bắt đầu nhận ra có điều gì đó vượt ngoài tầm hiểu biết của mình đang diễn ra. "Khoa... thằng này... trông nó không giống người sống. Hay là đuổi nó đi? Tao thấy ghê quá."


Khoa phớt lờ lời Sơn. Anh tiến lại gần chiếc ghế da cổ kính, ra hiệu cho vị khách ngồi xuống. Vị khách từ từ hạ mình xuống ghế, đầu cúi gằm, không hề hé răng nửa lời.


Khoa áp sát vị khách hàng đầu tiên của giờ Tý. Ngay khi anh vừa bước vào phạm vi nửa mét quanh chiếc ghế da, oán khí lạnh buốt từ mái tóc của gã đàn ông bỗng chốc bùng phát dữ dội. Làn sương đen ngòm tỏa ra từ các sợi tóc ướt sũng, xộc thẳng vào mắt Khoa. Mắt anh cay xè, tầm nhìn lập tức bị mờ đi bởi một lớp sương mù đỏ sẫm.


Khoa cảm thấy ngực mình thắt lại, nhịp tim đập dồn dập. Anh không thể nhìn thấy chân tóc bị ám để đưa đường kéo cắt. Nếu cắt sai dù chỉ một sợi tóc mạng sống, cả anh và vị khách đều phải trả giá bằng da đầu.


"Phải kích hoạt Nhãn quan Tơ Duyên..." Khoa thầm nghĩ, cắn chặt môi đến rỉ máu.


Anh tập trung tinh thần lực, dồn toàn bộ huyết mạch ngự y dòng họ Phan Đăng lên đôi mắt. Một cơn đau buốt nhói đột ngột bùng lên ở hốc mắt trái, tựa như có hàng vạn cây kim thép nung đỏ đâm xuyên qua võng mạc. Khoa nghiến răng để không phát ra tiếng thét thảm thiết. Từ khóe mắt trái của anh, một giọt máu đỏ tươi rỉ ra, lăn dài xuống gò má hốc hác.


Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, thế giới trong mắt trái của Khoa hoàn toàn thay đổi.


Mọi cảnh vật xung quanh biến thành một màu xám tro tàn nhẫn, ngoại trừ một thứ duy nhất: những sợi tơ duyên oán hận màu đỏ máu.


Khoa bàng hoàng nhìn thấy, từ sâu trong chân tóc trên đỉnh đầu vị khách, một sợi tơ đỏ dày bằng ngón tay út đang quấn chặt lấy cổ gã đàn ông, siết sâu vào da thịt rỉ mủ. Sợi tơ đỏ ấy kéo dài ra phía sau, nối thẳng vào lòng tấm gương đồng khổng lồ (Gương Prime) đối diện. Trong gương, một cái bóng mờ ảo không đầu đang dùng đôi tay đầy tóc đen kéo ghì sợi tơ đỏ, như thể muốn lôi tuột linh hồn vị khách vào cõi âm nghịch đảo.


"Cứu... tôi..." Vị khách bỗng phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào từ cuống họng, hai tay gã cào xé cổ mình trong vô vọng.


Sơn hoảng loạn thực sự, gã lùi sát vào góc tường, lắp bắp: "Khoa! Mày làm cái trò gì thế? Thằng kia sắp tắt thở rồi kìa! Gọi cấp cứu đi!"


Khoa không nghe thấy lời Sơn. Anh vô thức đưa bàn tay trái trần trụi định gạt sợi tơ đỏ ra khỏi cổ vị khách. Nhưng ngay khi đầu ngón tay anh vừa chạm sát vào sợi tơ đỏ mang oán niệm sâu dày, một luồng âm khí buốt lạnh thấu xương lập tức bắn ra, chạy dọc theo cánh tay trái của anh. Cánh tay Khoa đông cứng lại trong tích tắc, các mạch máu nổi xanh lét dưới da, buộc anh phải giật mạnh tay lại, thở dốc vì lạnh buốt.


Sợi tơ đỏ cảm nhận được sự đe dọa từ người thợ giải nghiệp, nó lập tức phản kháng bằng cách tự thắt chặt cổ khách hàng. Vị khách trợn ngược mắt, lòng trắng dính đầy tơ máu đen, miệng sùi bọt mép.


Khoa hiểu rằng anh không thể dùng sức mạnh vật lý hay tay trần để chạm vào oán nghiệp. Anh rút chiếc kéo bạc gia truyền Phan Đăng bên hông ra. Ngay khi lưỡi kéo bạc tiếp xúc với oán khí cực âm, các ký tự phong thủy cổ khắc trên lưỡi kéo bỗng sáng rực lên một sắc xám tro nhạt, tự rỉ ra những vệt máu đen nhỏ.


Khoa quan sát kỹ lưỡng bằng mắt trái Nhãn quan Tơ Duyên. Anh nhận ra sợi tơ đỏ chỉ mềm đi và nới lỏng khi vị khách hàng nhắm mắt tĩnh tâm, tạm thời buông bỏ nỗi uất hận trong lòng.


"Nhắm mắt lại... Nhắm mắt lại và nghĩ về điều thanh thản nhất." Khoa ghé sát tai vị khách, giọng nói khàn đặc mang theo linh lực xoa dịu tâm trí. "Đừng nghĩ về kẻ đã hãm hại ông nữa. Hãy để tôi cắt bỏ đoạn nghiệp này."


Lời nói của thợ giải nghiệp như có ma lực, vị khách dần ngừng giãy giụa, đôi mắt trợn trừng từ từ khép lại. Sợi tơ đỏ quấn cổ gã khẽ giãn ra một chút, lộ ra một khoảng hở nhỏ giữa da cổ và sợi tơ.


Khoa không bỏ lỡ cơ hội. Anh đưa lưỡi kéo bạc luồn vào khoảng hở đó, nhắm thẳng vào điểm giao cắt của tơ duyên oán hận nối với gương đồng. Anh vung kéo chém ngang không khí.


*Keng!*


Một tiếng ngân thanh mảnh như tiếng chuông đồng cổ vang vọng khắp tiệm hớt tóc cổ. Sợi tơ đỏ ngoài rìa bị chém đứt làm đôi, bắn ra những tia lửa xám tro nhạt rồi tan biến vào không khí. Vị khách hàng thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng hô hấp trở lại, nhưng sợi tơ đỏ cốt lõi nối sâu vào lòng Gương Prime vẫn chưa bị chặt đứt hoàn toàn. Khoa biết oán niệm của vị khách này quá sâu dày, cảnh giới Sơ cấp của anh lúc này chỉ có thể cắt đứt sợi tơ ngoài rìa để giữ mạng sống cho gã tạm thời, chứ chưa thể giải quyết triệt để oán nghiệp.


Khoa mệt mỏi hạ kéo bạc xuống, trán đầm đìa mồ hôi trộn lẫn máu mắt trái đang chảy ròng ròng.


Trong lúc Khoa đang kiệt sức, tập trung tinh thần để định thần lại nhãn thuật, anh không hề chú ý đến Trần Thanh Sơn.


Sơn chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kỳ dị vừa rồi – tiếng kéo bạc rít lên trong không khí, tiếng keng ma mị, và sự hồi phục kỳ lạ của vị khách bốc mùi thối. Sự tò mò, lòng tham và cả nỗi sợ hãi tột độ trong lòng gã thợ cắt tóc hiện đại bỗng chốc bùng phát. Sơn nhìn chằm chằm vào chiếc kéo bạc gia truyền dắt bên hông Khoa, rồi nhìn sang chiếc kéo bạc thứ hai dính máu đang đặt hờ trên chiếc khay đồng của bàn hớt tóc.


Bị ma xui quỷ khiến bởi sự bất cẩn và lòng hiếu kỳ mù quáng, Sơn bước lên một bước, từ từ đưa bàn tay run rẩy của mình chạm thẳng vào chiếc kéo bạc dính máu trên bàn cắt...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!