Nhạc nềnSpook

Dịch Tóc Phố Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau không mang lại chút hơi ấm nào cho ngõ Phất Lộc cổ kính, mà chỉ khiến bầu không khí ẩm mốc thêm phần ngột ngạt. Lúc này đã là chín giờ bốn mươi lăm phút sáng. Bên trong tầng trệt của Tiệm Cắt Tóc Giải Nghiệp Phan Đăng, mùi bồ kết cháy khét lẹt trộn lẫn với mùi máu tanh nồng nặc vẫn chưa chịu tan đi.


Phan Đăng Khoa đứng tựa lưng vào bồn gội sứ dính đầy vệt nước đen kịt và những sợi tóc quỷ ngoằn ngoèo còn sót lại. Toàn thân anh rã rời, cơ thể suy kiệt nặng nề sau một đêm dài đối đầu với tà thuật của Trần Quốc Anh. Bả vai phải của anh – nơi bị gai tóc của oán linh Nguyễn Thị Mai đâm thủng – bỗng nhói lên một cơn đau buốt buốt thấu xương, rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen hoại tử thấm đẫm lớp áo sơ mi thô đen. Hai bàn tay bỏng lạnh rách da của anh quấn chặt những dải băng vải đỏ dính máu tươi, khẽ run rẩy khi bám vào thành bồn gội. Ở cổ tay trái, vết xước mới rỉ máu tươi đỏ thẫm do tơ thép độc cứa rách vẫn âm ỉ rát bỏng.


Kế bên anh, Cô Vy đang ngồi bệt trên chiếc ghế gỗ, khuôn mặt nhợt nhạt vì kiệt sức. Cô khẽ xuýt xoa, ôm lấy mu bàn tay phải đang sưng tấy, nổi lên những vết rộp đỏ rực do dính phải độc tố tơ quỷ cực âm rỉ ra từ cổ Hùng Sẹo ban nãy.


Khoa nhìn vết thương của Cô Vy, lòng dấy lên một nỗi xót xa tự trách. Anh dùng giọng nói khàn đặc, méo mó do âm khí ăn mòn dây thanh quản của mình, khẽ khuyên nhủ:


"Vy... cô dùng... dùng lá ngải cứu khô hơ nóng... đắp lên mu bàn tay đi. Độc tố cực âm của tơ quỷ... chỉ có hỏa tính của ngải cứu mới kìm hãm được. Tôi xin lỗi... vì đã kéo cô vào chuyện này."


Cô Vy gượng cười, lắc đầu ái ngại: "Khoa, cậu nói gì thế? Chúng ta là hàng xóm, lại cùng giữ nghề thảo mộc phố cổ. Tôi không giúp cậu thì ai giúp? Nhưng còn gã kia..."


Cô chỉ tay về phía Hùng Sẹo đang nằm thoi thóp trên bồn gội sứ. Gã trùm đòi nợ thuê hung hãn ngày nào giờ chỉ còn là một cái xác không hồn, hơi thở đứt quãng. Sau khi nôn ra ngụm nước đen đầy tóc quỷ nhung nhúc bò trườn dưới đáy bồn gội, gã cố sức nhấc cánh tay xăm trổ run rẩy, chỉ thẳng ra phía cửa chính đang đóng chặt, thều thào:


"Nguồn... nguồn nước... giếng công cộng đầu ngõ... bị đầu độc rồi... Cả ngõ Phất Lộc... ai cũng uống nước đó... ai cũng sẽ... giống tao..."


Khoa và Cô Vy kinh hoàng nhìn nhau. Lời cảnh báo của Hùng Sẹo chưa kịp dứt thì từ phía đầu ngõ Phất Lộc đã vang lên những tiếng nhốn nháo, gào khóc thảm thiết của người dân. Tiếng khóc lóc, la hét dồn dập xé rách bầu không khí tĩnh mịch của buổi sáng phố cổ.


Lão Tôn đứng lặng lẽ trong góc tối dưới gầm cầu thang gỗ. Lão gác cổng già còng rạp không nói một lời, đôi mắt xám đục nghiêm nghị khẽ gõ mạnh chiếc gậy gỗ đào xuống nền gạch gốm cổ kính phát ra một tiếng *bộp* khô khốc, ra hiệu cho Khoa rằng có biến lớn bên ngoài. Lão tuyệt đối không nói một tiếng, nhưng bước đi không tiếng động của lão đã nhanh chóng tiến về phía cửa chính để quan sát qua khe hở.


Khoa quấn chặt dải băng vải đỏ trên hai bàn tay để che giấu kỹ những vết thương rỉ máu, dắt chiếc kéo bạc gia truyền dắt bên hông vào sâu trong thắt lưng để tránh người thường nhìn thấy. Anh không thể dùng kéo bạc giải nghiệp vào ban ngày trước mặt người thường, đó là luật cấm nghiêm ngặt của dòng họ Phan Đăng. Anh cùng Cô Vy bước nhanh ra ngoài ngõ.


Cảnh tượng đập vào mắt họ hoang tàn và kinh dị tột cùng, vượt xa mọi sự tưởng tượng của một người bình thường. Khắp con ngõ Phất Lộc nhỏ hẹp, quanh co, sương mù ẩm ướt vẫn lảng vảng dù trời đã sáng rõ. Hàng chục người dân phố cổ – từ bà lão bán bún riêu đầu ngõ, đứa trẻ chuẩn bị đi học, cho đến những thanh niên lực lưỡng – đều đang quỳ sụp dưới lòng đường đất ẩm mốc.


Tóc của họ đã rụng sạch chỉ sau một đêm, để lại những mảng da đầu lở loét, hoại tử mưng mủ vàng đen bốc mùi hôi thối tanh nồng như xác chết trôi sông. Kinh khủng hơn, dưới lớp biểu bì mỏng manh đang rỉ dịch ấy, hàng vạn sợi tơ đen siêu nhỏ, mỏng như sợi tóc nhưng ngoằn ngoèo bò trườn như những con giun chỉ nhung nhúc dưới da đầu họ. Mỗi khi họ đưa tay lên gãi vì ngứa ngáy điên cuồng, da đầu lại rách ra, rỉ ra thứ máu đen kịt khét lẹt.


"Trời đất ơi! Sao lại nông nỗi này?" Cô Vy bịt miệng, nước mắt trào ra trước cảnh tượng hoang tàn của ngõ cổ.


Khoa siết chặt nắm tay, sợi tóc đỏ hộ mệnh của Mai quấn quanh ngón tay trỏ phải bỗng siết chặt lại đến mức ăn sâu vào da thịt, tỏa ra một luồng âm khí buốt giá cảnh báo nguy hiểm cực lớn. Anh hiểu rằng dịch bệnh rụng tóc hoại tử hàng loạt tại ngõ cổ đã bùng phát dữ dội do nguồn nước giếng công cộng bị nhiễm độc tơ quỷ.


"Vy... chúng ta phải hành động ngay," Khoa khàn giọng nói, giọng nói méo mó đầy kiên định. "Cô giúp tôi nấu nóng Bột bồ kết ngải cứu nguyền đặc chế. Chúng ta sẽ lập trạm gội đầu thảo dược miễn phí ngay đầu ngõ để cứu chữa cho người dân. Nước bồ kết nóng kết hợp ngải cứu nguyền sẽ làm mềm da đầu và trục xuất tạm thời độc tố tơ quỷ cực âm dưới da họ."


Cô Vy nén đau đớn từ vết bỏng rộp đỏ trên tay, gật đầu quyết đoán. Chỉ trong vòng chưa đầy nửa tiếng, một trạm gội đầu dã chiến đã được dựng lên ngay đầu ngõ Phất Lộc, sát cạnh Quán trà đá Chị Hoa đầu ngõ. Chiếc chậu đồng cổ có khắc hoa văn bát quái của Cô Vy được đặt trên bếp than củi đỏ rực, khói thảo dược từ Bột bồ kết ngải cứu nguyền bốc lên ngào ngạt, tỏa ra mùi hương nhu, sả chanh nồng nàn lan tỏa khắp con ngõ.


Khoa và Cô Vy bắt đầu gội đầu trị liệu miễn phí cho những người dân đầu tiên. Khoa dùng bàn tay quấn băng vải đỏ, múc từng gáo nước thảo dược nóng hổi dội nhẹ lên da đầu lở loét của một người đàn ông trung niên, nhẹ nhàng xoa bóp các huyệt đạo Phong Phủ để làm mềm chân tóc quỷ.


"Ôi... đỡ ngứa rồi! Lạnh buốt trong đầu bớt đi nhiều rồi!" Người đàn ông thốt lên đầy nhẹ nhõm, những sợi tơ đen dưới da đầu gã bắt đầu co rúm lại, rụt bớt gai nhọn dưới tác dụng của ngải cứu nguyền.


Hy vọng nhen nhóm trong lòng người dân ngõ cổ. Họ chen chúc, xô đẩy nhau vây quanh trạm gội đầu, khẩn khoản van xin Khoa và Cô Vy cứu mạng. Cảnh tượng nhốn nháo nhưng tràn đầy hy vọng thanh tẩy.


Nhưng sự yên bình ngắn ngủi ấy lập tức bị đập tan.


Từ trong đám đông chen chúc, một gã thanh niên cao lớn bước ra. Gã mặc bộ đồ thể thao màu đen, cổ quấn chiếc khăn len dày cộm để che giấu kỹ những vết hằn đen hình sợi tóc quấn quanh cổ. Gương mặt gã lạnh tanh không cảm xúc, đôi mắt sắc lạnh lùng đầy tàn nhẫn nhìn chằm chằm vào Khoa.


Đó chính là Vũ Đình Phong, tà sư tập sự dưới trướng Trần Thế Hùng.


Phong bước lên một bục gỗ, lớn tiếng hô hào, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức mạnh thao túng tâm lý đám đông đang hoảng loạn:


"Mọi người tỉnh lại đi! Đừng để gã thợ hớt tóc lập dị nhà họ Phan Đăng này lừa dối! Các người có biết tại sao cả ngõ Phất Lộc bị rụng tóc hoại tử, mà tiệm hớt tóc cổ của nó vẫn bình an vô sự không? Chính nhà họ Phan Đăng từ xưa đến nay đều nuôi quỷ tóc dưới nền nhà! Nó đã dùng bùa ngải tóc để đầu độc nguồn nước của chúng ta, khiến chúng ta bị bệnh, rồi bày trò gội đầu miễn phí này để hút nốt phần oán khí và sinh khí còn lại của các người! Nó làm thế để chế dầu giải nghiệp cứu người mẹ điên loạn đang bị xích trong bệnh viện tâm thần của nó!"


Lời cáo buộc xảo quyệt của Vũ Đình Phong như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng hoảng loạn của người dân ngõ cổ. Sự mê muội và nỗi sợ hãi cái chết cận kề khiến họ dễ dàng bị thao túng. Những ánh mắt biết ơn ban nãy bỗng chốc biến thành sự nghi ngờ, hoang mang rồi nhanh chóng hóa thành phẫn nộ hung hãn.


"Đúng thế! Tại sao nhà nó không bị rụng tóc?"

"Mẹ nó điên loạn là do quả báo nuôi quỷ! Nó muốn hại chết chúng ta để cứu mẹ nó!"

"Đập nát cái trạm gội đầu lừa đảo này đi!"


Đám đông phẫn nộ bắt đầu gào thét, kích động hỗn loạn. Vũ Đình Phong đứng sau đám đông, khẽ nở một nụ cười lạnh tanh đầy đắc ý. Hắn đã lợi dụng hoàn hảo nỗi sợ hãi mất đi nhan sắc và sinh mạng của dân làng để chống lại nỗ lực cứu giúp của Khoa.


Khoa cố gắng bước lên phía trước, dùng giọng khàn đặc méo mó giải thích:


"Mọi người nghe tôi nói... Nguồn nước giếng khơi công cộng đã bị kẻ xấu đầu độc... Nước bồ kết ngải cứu này thực sự có thể cứu các người... Đừng nghe lời kẻ xấu kích động..."


Nhưng tiếng hét của Khoa hoàn toàn bị nhấn chìm trong làn sóng phẫn nộ điên cuồng của đám đông. Họ không còn tin vào tâm linh trừ tà, họ chỉ thấy da đầu mình đang lở loét và tiệm của Khoa vẫn nguyên vẹn.


Hàng chục người dân lao vào đập phá trạm gội đầu dã chiến. Những chiếc phuy nước bồ kết nóng hổi bị xô đổ, nước thảo dược đổ tràn lan trên mặt đất ẩm mốc, bốc hơi nghi ngút rồi nhanh chóng bị bùn đất nuốt chửng. Chiếc chậu đồng cổ của Cô Vy bị đá văng, va đập mạnh vào cột đá phát ra tiếng kêu *boong* sầu thảm.


Một vài gã thanh niên lực lưỡng cầm gậy gộc, gạch đá lao vào tấn công Khoa và Cô Vy. Khoa nhanh trí đứng ra phía trước che chắn cho Cô Vy. Anh dùng chiếc Thước đo oán khí bằng đồng dắt ở thắt lưng để gạt đỡ những nhát gậy bổ xuống.


*Bộp! Cốp!*


Chiếc thước đồng va chạm mạnh với gậy gỗ, cứu Khoa khỏi một cú đập chí mạng vào đầu, nhưng bả vai phải bị hoại tử nhẹ của anh bỗng nhói đau kịch liệt, vết thương rách miệng rỉ ra máu đen thấm đỏ lớp áo sơ mi thô đen. Khoa quỵ xuống, đau đớn tột cùng.


Cô Vy bị xô ngã nhào xuống đất, mu bàn tay phải đang bị bỏng rộp đỏ của cô đập mạnh vào đá nhọn, vết phồng rộp vỡ ra rỉ máu tươi hòa lẫn dịch mủ. Cô Vy khóc nấc lên, không chỉ vì nỗi đau thể xác tột cùng, mà còn vì sự tổn thương tinh thần sâu sắc trước sự vô ơn, điên cuồng của những người dân mà cô vừa dốc lòng cứu giúp.


Trạm gội đầu miễn phí bị đập nát hoàn toàn thành những mảnh gỗ vụn và vũng nước đen bẩn thỉu.


Giữa lúc tình thế nguy kịch, một tiếng chửi đanh đá, vang dội cả con ngõ Phất Lộc vang lên từ phía Quán trà đá Chị Hoa đầu ngõ:


"Tiên sư bố lũ vô ơn bạc nghĩa chúng mày! Đứa nào dám động vào thằng Khoa với cái Vy thêm một cái nữa xem? Bà báo công an hình sự, báo Đại úy Long đến xích cổ cả lũ chúng mày về đồn vì tội gây rối trật tự trị an bây giờ! Người ta dốc lòng nấu nước cứu chúng mày, chúng mày không ơn huệ thì chớ, lại đi nghe lời thằng mặt lờ quấn khăn rách kia kích động à?"


Chị Hoa trà đá vác chiếc ghế gỗ lớn lao ra giữa đám đông, gương mặt phừng phừng sát khí, tay chỉ thẳng vào mặt Vũ Đình Phong và những kẻ cầm đầu.


Uy lực đanh đá của Chị Hoa kết hợp với danh tiếng của Đại úy cảnh sát Long đang điều tra vụ án tơ đen khiến đám đông phẫn nộ bị chấn nhiếp tạm thời. Họ nhìn vết máu đen rỉ ra trên vai Khoa, nhìn mu bàn tay rách nát của Cô Vy, rồi bắt đầu lùi lại, giải tán dần trong sự nghi ngờ và u uất bao trùm, nhưng vẫn ném lại những ánh nhìn cô lập thù hận về phía tiệm hớt tóc cổ.


Khoa cố nén đau đớn, đỡ Cô Vy dậy. Anh dìu cô rút lui về tiệm hớt tóc cổ dưới sự bảo vệ im lặng của Lão Tôn đang đứng gác ngoài cửa chính. Trận chiến ban ngày kết thúc trong sự thất bại thảm hại, trạm gội đầu bị phá hủy, và tiệm cổ hoàn toàn bị người dân cô lập.


Đêm xuống, ngõ Phất Lộc chìm vào sương mù u uất cực âm lạnh buốt. Tiếng gió rít qua kẽ lá đa cổ thụ nghe như tiếng khóc than oán hận của những vong hồn rụng tóc. Giếng nước chung đầu ngõ vẫn tiếp tục phát tán dịch bệnh trong bóng tối.


Khoa ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế da hớt tóc cổ ở tầng trệt, tay phải siết chặt chiếc kéo bạc gia truyền đang bị rạn nứt.


*Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ cửa sau khe khẽ vang lên. Khoa cảnh giác bước ra mở cửa.


Chị Hoa trà đá lách người bước vào tiệm, gương mặt chị nhợt nhạt, run rẩy tột cùng. Chị Hoa nắm lấy vai Khoa, thì thào trong sự kinh hoàng tột độ:


"Khoa... nguy to rồi... Lúc nãy tao dọn quán muộn... Tao phát hiện bóng dáng một kẻ khả nghi... Gã cao lớn quấn khăn len dày dính đầy tơ đen... Hắn đang lén lút bỏ thứ gì đó như tro xương người chết... xuống thẳng giếng nước chung công cộng đầu ngõ của chúng ta rồi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!