Nhạc nềnSpook

Vết Nứt Lưỡi Kéo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn muộn mằn của buổi chiều tà rớt xuống ô kính mờ sương của phòng biệt giam số 13 bệnh viện Bạch Mai, kéo theo một vệt sáng đỏ ố như vệt máu khô dài trên nền gạch men lạnh lẽo. Phan Đăng Khoa đứng sát cửa thoát hiểm kỹ thuật, một tay anh quấn chặt lớp băng vải đỏ dính máu tì vào cán chiếc kéo bạc gia truyền dắt bên hông, mắt nhìn đăm đăm vào tập hồ sơ bệnh án dính máu đen trên tay bác sĩ trưởng khoa Lê Mạnh Hùng.


Bầu không khí trong căn phòng biệt giam ngột ngạt đến mức lồng ngực Khoa đau nhói từng cơn. Mùi thuốc sát trùng cực mạnh hòa lẫn với mùi khét lẹt của tro tóc cháy vẫn chưa tan hết sau khi mẻ Dầu giải nghiệp đặc chế được bôi lên trán mẹ anh – bà Nguyễn Thị Nhã. Lúc này, bà Nhã đã lịm đi trên chiếc giường sắt, nhịp thở thều thào nhưng đã qua cơn co giật dữ dội. Những sợi tơ đen ký sinh vốn phun trào từ miệng bà trước đó giờ đã rụt sâu vào trong thực quản, để lại một khoảng lặng u ám và đầy đe dọa.


Bác sĩ Hùng bước lại gần Khoa, đôi bàn tay đeo găng cao su y tế của ông run nhẹ khi mở tập hồ sơ bệnh án loang lổ vết máu đen. Giọng ông trầm xuống, mang theo một sự kinh hãi tột cùng của một người làm khoa học nhưng vừa chứng kiến thứ vượt ngoài giới hạn vật lý:


"Khoa... kết quả chụp cộng hưởng từ tủy sống của mẹ cậu vào trưa nay... không phải là mô thần kinh thông thường nữa. Nó là một mạng lưới sợi sừng đen. Giống hệt tóc người. Chúng đang ăn sâu vào cột sống của bà ấy, dệt thành một cái kén tủy sống khổng lồ từ bên trong. Mỗi lần bà ấy lên cơn điên, mạng lưới này lại co thắt, ép tủy sống rỉ máu đen ra ngoài. Y học hiện đại hoàn toàn bất lực trước thứ ký sinh trùng quỷ dị này."


Khoa cảm thấy tim mình thắt lại. Vết xước mới rỉ máu đen trên cổ tay phải của anh – di chứng do chính tay mẹ cào xước trong cơn điên loạn trước đó – bỗng nhói buốt lạnh ngắt. Anh khàn giọng hỏi, âm thanh phát ra méo mó, khàn đặc do âm khí ăn mòn dây thanh quản qua những đêm giải nghiệp:


"Còn lệnh chuyển viện thì sao, bác sĩ?"


Bác sĩ Hùng đẩy gọng kính tròn, sắc mặt xám ngoét đầy lo âu:


"Ban giám đốc bệnh viện đã bị tập đoàn thẩm mỹ của bà Lý Nhã Phương mua chuộc hoàn toàn dưới danh nghĩa nghiên cứu đặc biệt. Họ đã ký lệnh cưỡng chế chuyển mẹ cậu đến một cơ sở tối mật ngoài ngoại thành ngay trong đêm nay. Tôi đã cố trì hoãn nhưng bị tước quyền can thiệp. Bảo an của Hội Kính đang âm thầm bao vây hành lang ngoài kia. Cậu phải đi ngay, Khoa. Đi lối thoát hiểm kỹ thuật này trước khi chúng phát hiện ra cậu có mặt ở đây."


Từ ngoài hành lang, tiếng bước chân nặng nề, đều đặn của những gã bảo an đeo kính râm mặc vest đen bắt đầu dội vào cửa sắt phòng số 13. Cô y tá thực tập Nguyễn Mai Chi khẽ đẩy hé cửa, gương mặt thanh tú tái nhợt không còn giọt máu, ra hiệu khẩn cấp cho Khoa.


Khoa siết chặt tay cầm kéo bạc, nhìn mẹ lần cuối rồi dứt khoát quay người lao vào lối cửa thoát hiểm kỹ thuật tối tăm cùng Mai Chi. Bóng tối của đường cống ngầm và hành lang kỹ thuật nuốt chửng lấy bóng dáng gầy gò của anh, đưa anh thoát khỏi vòng vây của Hội Kính trong gang tấc.


***


Trời Hà Nội về đêm đổ một trận mưa phùn buốt giá. Sương mù ẩm ướt từ sông Hồng cuộn theo cái lạnh của mùa đông phố cổ tràn vào ngõ Phất Lộc, bao phủ lấy tiệm hớt tóc cổ kính Phan Đăng dưới bóng cây đa trăm tuổi.


Khoa trở về tiệm trong trạng thái kiệt sức hoàn toàn. Bả vai phải của anh – nơi bị gai tóc của oán linh Nguyễn Thị Mai đâm thủng từ đêm trước – nhức buối thấu xương khớp, liên tục rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen hoại tử thấm đẫm lớp áo sơ mi thô đen. Hai bàn tay chằng chịt vết sẹo bỏng lạnh rách da rộp đỏ của anh run rẩy đến mức không thể tự cởi bỏ chiếc áo khoác ẩm ướt.


Lão Tôn đứng lặng lẽ dưới bóng tối của gầm cầu thang gỗ gác hai. Lão gác cổng già còng rạp không nói một lời, đôi mắt xám đục nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào vết xước rỉ máu đen mới trên cổ tay phải của Khoa. Lão khẽ gật đầu, tay siết chặt chiếc gậy gỗ đào dính sương đen như một lời khẳng định thầm lặng rằng tiệm cổ vẫn an toàn dưới sự trấn giữ của lão trong buổi chiều qua.


Khoa bước chật vật lên căn phòng gác mái trần thấp dán đầy bùa chú màu vàng. Anh thắp ngọn đèn dầu leo lét lên, đặt chiếc khay đồng cũ kỹ lên bàn gỗ sồi. Với đôi bàn tay run rẩy mất đi cảm giác nóng lạnh vật lý, anh rút chiếc kéo bạc gia truyền từ bên hông ra để lau chùi bằng sáp ong nguyền rủa nhằm kìm hãm oán khí phản phệ.


Nhưng ngay khi lưỡi kéo bạc vừa lộ ra dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu, Khoa bàng hoàng chết lặng.


Trên lưỡi kéo bạc vốn sáng loáng cổ kính, xuất hiện một vết nứt mảnh như sợi chỉ chạy dọc từ khớp trục cho đến tận mũi kéo. Từ vết nứt nhỏ ấy, từng giọt máu đen lạnh buốt tự động rỉ ra ngoài, nhỏ xuống mặt khay đồng phát ra những tiếng *xèo xèo* khét lẹt, tỏa ra mùi tro tóc cháy khét lẹt đặc trưng của oán khí cực âm.


"Oán khí phản phệ..." Khoa thì thầm, giọng khàn đặc đầy lo sợ.


Anh nhận ra vết nứt này chính là hậu quả tích tụ từ trận chiến sinh tử độ hóa oán linh Nguyễn Thị Mai và cái chết thảm khốc của người bạn thân Trần Thanh Sơn trong Gương Prime. Sức mạnh của kéo bạc gia truyền không phải là vô hạn; nó đã bị mài mòn nghiêm trọng bởi âm khí cực âm vượt quá giới hạn chịu đựng của cảnh giới Tơ Duyên Học Đồ của anh. Vết nứt trên kéo bạc trùng khớp hoàn toàn với vết nứt phong thủy đang rỉ sương đỏ trên mặt gương đồng cổ đại dưới tầng trệt. Nếu kéo bạc gãy, long mạch da đầu dưới nền tiệm sẽ vỡ tung, và quỷ tóc chúa trong người mẹ anh sẽ thức tỉnh hoàn toàn.


Khoa biết mình không thể chần chừ thêm một giây nào nữa. Anh lập tức khoác lại chiếc áo khoác thô đen rộng, giắt chiếc kéo nứt vào hông, vội vã lao ra màn mưa phùn buốt giá hướng về phía cuối ngõ Phất Lộc, nơi gian lều rách nát của Lão Cửu ẩn mình trong bóng tối.


***


Tiệm mài kéo của Lão Cửu là một gian lều gỗ mục nát nằm khuất sau những bức tường rêu phong cuối ngõ Phất Lộc. Ban đêm, nơi đây sực mùi sắt mài rỉ sét, mùi dầu thông và mùi ngai ngái của những xô nước ngâm bùa có màu đỏ nhạt dùng để mài kim khí phong thủy.


Lão Cửu ngồi xếp bằng trên một chiếc chiếu rách bên cạnh chiếc bệ đá mài cổ kính. Đôi mắt mù của lão đeo chiếc kính râm đen che kín hốc mắt rỗng, đôi bàn tay gân guốc dính đầy bột mài màu đỏ xám khẽ cử động theo nhịp thở đều đặn. Thính giác đặc dị của lão khẽ giật nhẹ khi tiếng bước chân run rẩy của Khoa vừa chạm vào bậu cửa lều.


"Kéo nứt rồi phải không?" Lão Cửu khàn giọng hỏi, giọng nói cộc cằn lạnh lùng cắt ngang tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài.


Khoa không đáp, anh lặng lẽ bước vào, đặt chiếc kéo bạc gia truyền đang rỉ máu đen lên mặt bàn gỗ dính đầy mạt sắt mài.


Lão Cửu đưa đôi bàn tay thô ráp, chằng chịt vết sẹo cắt vuốt dọc theo lưỡi kéo bạc. Ngay khi ngón tay lão chạm vào vết nứt, sắc mặt lão đột ngột biến đổi, cơ mặt co giật đầy lo ngại. Lão rụt tay lại, hít một hơi lạnh buốt:


"Oán khí của kẻ chết oan do phạm quy tắc giờ Tý... Máu của thằng bạn thân mày và oán niệm của con bé nhảy lầu đang gặm nhấm linh lực của bạc nguyên chất từ bên trong khớp trục. Vết nứt này đã ăn sâu vào cốt kéo. Nếu mày cố tình dùng đường kéo tiếp theo mà không mài bén lại bằng đá mài máu rồng và nước giếng nguyền, chiếc kéo này sẽ gãy làm đôi, và mạng của mày cũng sẽ tận theo phong ấn dòng họ!"


"Cháu phải mài nó ngay bây giờ, thưa sư phụ," Khoa kiên định nói, giọng khàn đặc. "Mẹ cháu không còn nhiều thời gian nữa. Hội Kính sắp cưỡng chế chuyển viện bà ấy."


Lão Cửu thở dài, lão đứng dậy, vác viên đá mài màu đỏ lấy từ lăng mộ cổ triều Lê đặt vào chiếc bát đồng lớn khắc kinh Phật cổ đựng đầy nước giếng nguyền Phất Lộc bốc mùi tóc cháy. Lão cầm lấy chiếc kéo bạc, chuẩn bị thực hiện bí thuật mài kéo bằng máu ngón tay kết hợp nước giếng cổ.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ mục nát của gian lều bị một lực lượng cực âm cực mạnh húc văng ra ngoài, vỡ vụn thành từng mảnh dưới màn mưa tầm tã. Một luồng gió lạnh thấu xương lùa vào, thổi tắt ngọn đèn dầu leo lét duy nhất trong lều, dìm không gian vào bóng tối u ám.


Tiếng kéo lách cách ma mị, chói tai vang lên dồn dập từ phía cửa lều.


"Sư phụ mù vẫn nhạy bén như ngày nào nhỉ? Nhưng tiếc là hôm nay, viên đá mài máu rồng này sẽ phải đổi chủ!"


Một giọng nói đố kỵ, xảo quyệt và đầy hận thù vang lên từ màn mưa. Trần Quốc Anh – gã đệ tử phản đồ của Lão Cửu – bước ra từ bóng tối, chặn đứng lối thoát duy nhất của gian lều. Hắn mặc chiếc áo thun loang lổ vết hóa chất nhuộm tóc, gương mặt gầy nhom ti hí đầy vẻ đắc ý.


Phía sau Quốc Anh là hai gã sát thủ không mặt (Sát thủ không mặt) mặc áo mưa giấy màu xám đục rách nát. Gương mặt của chúng hoàn toàn trống trơn không có ngũ quan, chỉ có một khe nứt dọc rỉ ra thứ máu đen ngòm, tỏa ra âm khí nồng nặc của những kẻ chuyên đi lột da đầu dọc sông Hồng.


Lão Cửu khẽ nhíu mày dưới lớp kính râm, đôi tai lão giật mạnh liên tục để định vị hướng di chuyển của kẻ phản đồ:


"Quốc Anh... Mày đã bán đứng sư môn, đầu quân làm tay sai cho Lâm Mỹ Dung để học tà thuật dệt tóc bằng uế khí nhà xác. Hôm nay mày vác mặt đến đây làm gì?"


"Tao đến để lấy chiếc kéo bạc gia truyền kia dâng cho đại pháp sư Trần Thế Hùng!" Quốc Anh cười lớn, ngón tay dài thượt dính đầy sẹo của hắn khẽ động. Hắn rút ra chiếc giũa thép tẩm độc tơ quỷ, phóng ra hàng loạt sợi tơ thép dệt từ tóc người chết sắc bén như dao cạo về phía Khoa.


Khoa nén cơn đau nhói ở bả vai phải và cổ tay phải, nhanh tay rút chiếc kéo bạc nứt lưỡi ra chém gạt để tự vệ. Nhưng ngay khi hai lưỡi kéo bạc chạm vào tơ thép của Quốc Anh, một tiếng *keng* rạn nứt chói tai vang lên. Linh lực của kéo bạc bị sụt giảm đến 50% do vết nứt chưa được mài bén. Lực chém yếu ớt dội ngược lại bả vai Khoa, khiến anh lảo đảo lùi lại, suýt nữa bị tơ thép quấn chặt lấy cổ tay trái. Một sợi tơ thép sượt qua cổ tay trái của Khoa, cứa rách da thịt rỉ ra một đường máu tươi đỏ thẫm.


Hai gã sát thủ không mặt lập tức lao vào từ hai phía, vung những chiếc móc sắt lột da đầu rỉ sét nhằm khống chế Khoa trong không gian chật hẹp của gian lều.


Quốc Anh cười lạnh đầy đê tiện, hắn không nhắm vào Khoa mà bất ngờ rút từ trong túi áo ra một chiếc lọ thủy tinh chứa thứ chất lỏng màu đen ngòm, bốc mùi hôi thối nồng nặc của xác chết phân hủy dưới nhà xác – nước thải nhà xác ngậm uế khí cực âm cực nặng.


"Đá mài máu rồng của lão già này sợ nhất là uế khí nhà xác cực âm. Để xem hôm nay chúng mày mài kéo bằng cái gì!"


Hắn vung tay ném thẳng chiếc lọ thủy tinh chứa nước thải nhà xác màu đen ngòm vào thẳng bát đá mài kéo của Lão Cửu.


Lão Cửu gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Dù mù mắt, thính giác cực nhạy nghe được tiếng gió rít của chiếc lọ bay trong không trung giúp lão định vị chính xác. Lão vung mạnh chiếc xô gỗ chứa nước bùa ngâm ngải cứu tạt thẳng về phía trước để bảo vệ Khoa và đẩy lùi Quốc Anh cùng hai gã sát thủ không mặt ra ngoài màn mưa tầm tã.


Nhưng chiếc lọ thủy tinh đã rơi trúng bát đồng chứa đá mài cổ. Tiếng *xèo xèo* kinh hoàng vang lên, viên đá mài màu đỏ lấy từ lăng mộ cổ triều Lê bốc lên làn khói đen kịt hôi thối tột cùng. Mặt đá mài bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt dọc ngang, linh lực phong thủy của đá mài máu rồng bị uế khí cực âm ăn mòn nghiêm trọng ngay trước mắt Khoa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!