Nhạc nềnSpook

Kéo Bạc Khởi Nghiệp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ngõ Phất Lộc những đêm cuối đông luôn bị bao phủ bởi một thứ sương mù đặc quánh, nhớp nháp và lạnh buốt. Thứ sương ấy không mang cái thanh khiết của đất trời Thăng Long cổ kính, mà sực nức mùi dầu chải tóc ẩm mốc, mùi bồ kết cháy âm ỉ và cả mùi tro tàn của những bộ quần áo mã vừa được hóa bên thềm. Nằm sâu trong góc khuất nhất của con ngõ hẹp, nơi ánh đèn đường vàng vọt chỉ còn là một chấm sáng mờ căm, Tiệm Cắt Tóc Giải Nghiệp Phan Đăng đứng đó như một cái bóng xám xịt của quá khứ. Ngôi nhà gỗ hai tầng cũ kỹ, tường vôi bong tróc từng mảng lớn lộ ra hàng gạch đỏ sậm bên trong. Bên ngoài treo một tấm biển gỗ mục nát, nét chữ sơn đen đã phai màu chỉ còn loáng thoáng ba chữ: 'Phan Đăng Tiệm'.


Phan Đăng Khoa ngồi gục đầu trên chiếc ghế hớt tóc bằng da cũ kỹ đặt ở giữa tầng trệt. Chiếc ghế này có phần đệm da đã nứt nẻ, sờn rách, để lộ lớp bông lót ố vàng bên trong. Đối diện anh là tấm gương đồng khổng lồ, mặt gương ố vàng, loang lổ những vệt mờ sương lạnh. Khoa mới hai mươi ba tuổi, gương mặt hốc hác, gầy gò, đôi mắt trũng sâu hằn rõ những tia máu mệt mỏi. Đã ba đêm liền anh không ngủ. Cứ mỗi lần nhắm mắt, tiếng gào thét điên loạn của mẹ anh – bà Nguyễn Thị Nhã – lại vang vọng bên tai. Bà đang nằm co giật trong phòng biệt giam số 13 của bệnh viện tâm thần Bạch Mai, miệng liên tục lẩm bẩm những câu đồng dao cổ không rõ nghĩa, và kinh khủng hơn, những sợi tóc đen dài bất thường đang bắt đầu tự mọc ra từ kẽ móng tay bà.


Khoa siết chặt hai nắm tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Viện phí của mẹ đã quá hạn hai tuần. Gã cậu ruột tham lam liên tục gọi điện đe dọa, đòi bán tiệm này để trả nợ cờ bạc và lo liệu cho mẹ, nhưng thực chất là để nuốt trọn số tiền bán đất phố cổ đắt đỏ. Khoa không muốn bán tiệm, nhưng anh còn lựa chọn nào khác? Mẹ anh cần tiền chữa bệnh, cần những liều thuốc an thần đắt đỏ nhất để giữ lại chút lý trí cuối cùng.


"Phải tìm thấy tờ giấy tờ nhà đất... Cha chắc chắn phải giấu nó ở đâu đó trong tiệm này," Khoa lầm bầm, giọng khàn đặc vì kiệt sức.


Anh đứng bật dậy, bắt đầu lục lọi khắp các ngăn kéo gỗ mục nát của bàn trang điểm dưới gương. Tiếng gỗ cọ xát vào nhau kêu kẽo kẹt, phá tan bầu không khí tĩnh mịch rợn người của tiệm. Khoa gạt phăng những chiếc hộp sáp vuốt tóc cũ kỹ, những lọ dầu bưởi ngai ngái, những chiếc kẹp tăm rỉ sét. Chẳng có gì cả. Chỉ có những lọn tóc khô khốc, đen kịt rụng đầy trong các góc kẽ tủ. Mùi tóc cháy nhẹ bốc lên từ đống đồ cũ khiến Khoa buồn nôn. Anh quỳ rạp xuống sàn nhà, cố gắng gõ vào từng viên gạch bông cổ kính để tìm kiếm một khoang rỗng bí mật. Đôi bàn tay anh chằng chịt những vết sẹo nhỏ tự rỉ máu đen – di chứng từ những lần anh thử chạm vào chiếc kéo bạc gia truyền.


Khi Khoa định trèo lên chiếc thang gỗ để lục lọi căn gác mái trần thấp dán đầy bùa chú màu vàng, một bóng đen cao lớn, gầy guộc bất ngờ đổ sụp xuống từ phía sau cầu thang. Khoa giật mình lùi lại, suýt nữa ngã nhào vào chiếc gương đồng cổ.


Đó là Lão Tôn, người bảo vệ già câm lặng của tiệm. Lão mặc bộ quần áo bảo vệ màu xanh sờn rách bám đầy tàn tro, lưng còng rạp xuống đất, da mặt đen sạm chằng chịt vết nhăn xẹo. Lão Tôn không bao giờ nói, lưỡi lão đã bị cắt cụt từ lâu, nhưng đôi mắt lão sáng quắc trong đêm tối như mắt mèo. Trên tay lão luôn cầm chiếc gậy gỗ đào trăm năm khắc chìm các đạo bùa trấn quỷ dính đầy máu chó mực.


Lão Tôn bước tới một bước, chiếc gậy gỗ đào vung ngang, chặn đứng bàn tay đang bám vào thành thang của Khoa. Lực chặn mạnh đến mức cổ tay Khoa đau nhói như bị kẹp vào gọng kìm sắt.


"Lão Tôn! Lão tránh ra!" Khoa phản kháng, giận dữ hét lên. "Tôi là con trai duy nhất của cha tôi, tôi là người thừa kế hợp pháp của cái tiệm này! Tôi cần tìm giấy tờ bán tiệm để lấy tiền cứu mẹ tôi! Mẹ tôi sắp chết trong viện rồi, lão có hiểu không?"


Lão Tôn không hề nhúc nhích. Gương mặt lão lầm lì, lạnh lùng như một pho tượng đá dưới mộ sâu. Lão không ra hiệu bằng tay như mọi khi, chỉ im lặng dùng đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Khoa, đầy vẻ áp đảo tinh thần. Sự im lặng của lão đáng sợ đến mức khiến cơn giận của Khoa bỗng chốc đông cứng lại nửa chừng. Lão Tôn từ từ hạ gậy gỗ đào xuống, chỉ thẳng vào tấm gương đồng khổng lồ đối diện ghế da.


Mặt gương lúc này bỗng rỉ ra một làn sương lạnh buốt, bốc lên mùi tóc cháy khét lẹt. Làn sương ấy cuộn tròn, tụ lại thành hình dáng một cái bóng lưng hơi còng, bàn tay thô ráp dính đầy vết sẹo cắt – ảo ảnh của người cha quá cố Phan Đăng Trình. Khoa run rẩy bước lùi lại. Trí óc anh bỗng vang lên những lời răn dạy nghiêm khắc của cha khi ông còn sống: *"Tóc là tơ lòng, cắt tóc là cắt nghiệp. Dòng họ Phan Đăng ta mang nghiệp ngự y hớt tóc hoàng gia, dùng kéo bạc cứu người nhưng cũng gánh nghiệp bằng chính da đầu của mình. Con không thể trốn chạy."*


Khoa nghiến răng, cố gạt bỏ nỗi sợ hãi tâm linh đang bóp nghẹt tim mình. "Không... Tất cả chỉ là mê tín dị đoan! Cha đã chết vì tai nạn, mẹ điên loạn vì bệnh lý thần kinh! Tôi không tin vào cái gọi là nghiệp lực! Tôi cần tiền!"


Anh đẩy mạnh Lão Tôn ra, lao lên gác hai của tiệm. Gian thờ tổ nghiệp nằm ở một góc tối tăm, luôn nghi ngút khói hương trầm ngào ngạt do Lão Tôn thắp hàng đêm để duy trì kết giới bảo hộ. Trên ban thờ gỗ sồi đen bóng, bên cạnh bài vị tổ tiên, đặt một chiếc hộp gỗ sồi chạm khắc hoa văn phong thủy cổ kính. Khoa biết bên trong chiếc hộp đó chứa thứ gì.


Anh mở nắp hộp. Một mùi hương nhu trộn lẫn mùi máu khô xộc thẳng vào mũi. Nằm trên tấm lụa đỏ rách nát là Chiếc kéo bạc gia truyền Phan Đăng. Chiếc kéo cổ bằng bạc nguyên chất, lưỡi kéo thon dài, sắc lẹm, trên thân khắc các ký tự phong thủy cổ tự rỉ ra những vệt máu đen khô khốc khi gặp âm khí. Bên cạnh kéo là Cuốn gia phả nhuộm máu dòng họ bọc bằng da đầu hổ.


Khoa run rẩy đưa tay định cầm chiếc kéo bạc lên để mang đi bán cùng tiệm đồ cổ. Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào chuôi kéo bằng bạc lạnh ngắt, một luồng điện cực âm từ lưỡi kéo bỗng giật mạnh. *Keng!* Lưỡi kéo bạc tự động khép lại, cứa rách một đường sâu trên ngón tay trỏ của Khoa. Máu đỏ tươi trào ra, nhưng kỳ lạ thay, ngay khi giọt máu ấy thấm vào lưỡi kéo bạc, nó lập tức biến thành một màu đen kịt, sủi bọt xám tro và bốc lên mùi tóc cháy khét lẹt.


Khoa rít lên một tiếng đau đớn, giật tay lại. Vết cắt trên tay anh râm ran đau nhức, máu đen rỉ ra không ngừng, làm mất đi cảm giác nóng lạnh vật lý thông thường ở đầu ngón tay.


Để tự chứng minh rằng chiếc kéo bạc này chẳng có linh lực gì đặc biệt và mọi thứ chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, Khoa nhặt một cây kéo hớt tóc bằng thép thường đặt trên bàn trang điểm ban ngày. Anh cúi xuống, nhặt một lọn tóc đen cũ kỹ rụng dưới chân tủ gác mái lên, định dùng kéo thường cắt đứt nó.


*Rắc!*


Tiếng thép gãy vang lên khô khốc. Lưỡi kéo thép thường vừa chạm vào lọn tóc đen mềm mại liền bị mẻ và nứt toác làm đôi, văng những mảnh thép vụn ra sàn nhà. Lọn tóc đen hoàn toàn không hề hấn gì, thậm chí nó còn tự động uốn lượn bò trườn dưới đất như một con rết đen nhỏ trước khi biến mất vào khe nứt gạch.


Khoa đứng chết lặng, chiếc kéo thép thường gãy nát rơi khỏi bàn tay đang run rẩy của anh. Anh nhìn xuống ngón tay trỏ đang rỉ máu đen của mình, rồi nhìn sang chiếc kéo bạc gia truyền trong hộp gỗ. Trên lưỡi kéo bạc lúc này, vết máu đen tự sinh của Khoa đang từ từ lan rộng, tạo thành hình dạng một khuôn mặt người phụ nữ đang gào khóc đau đớn, rồi mờ dần đi.


Lúc này, Lão Tôn đã đứng sau lưng Khoa từ lúc nào. Lão nhẹ nhàng đặt cuốn gia phả nhuộm máu dòng họ vào tay Khoa. Cuốn sổ da hổ tự động mở ra một trang giấy ố vàng dính đầy những vệt máu khô khốc. Những dòng chữ Nôm cổ tự động hiện lên bằng mực máu tươi rói, như thể có ai đó đang viết trực tiếp trước mắt anh:


*"Chân tướng cái chết của Phan Đăng Trình: Tự sát hiến tế máu để gia cố phong ấn long mạch da đầu dưới nền tiệm cổ, gánh nghiệp cứu con trai Phan Đăng Khoa khỏi lời nguyền da đầu hoàng gia tuổi 24. Thời hạn phong ấn chỉ còn nửa năm."*


Khoa ngã quỵ xuống sàn gỗ gác hai, cuốn gia phả rơi khỏi tay. Nước mắt anh trào ra, hòa lẫn với nỗi ân hận tột cùng. Cha anh không phải chết vì tai nạn giao thông trên cầu Long Biên như cảnh sát thông báo năm xưa. Ông đã tự sát ngay tại tiệm này, dùng toàn bộ máu huyết mạch của mình để đóng chặt vạn tơ quỷ dưới nền gạch, đổi lấy mạng sống cho anh. Và mẹ anh, bà điên loạn thực chất là do đã chủ động nuốt lấy sợi tóc oán hận đầu tiên của hoàng phi để gánh nghiệp thay anh từ năm anh mười bốn tuổi.


"Cha... Mẹ..." Khoa khóc nghẹn ngào, giọng nói khàn đặc ma mị do âm khí ăn mòn dây thanh quản bắt đầu bộc phát.


Trang gia phả tự động lật sang trang tiếp theo, hiện rõ Quy tắc Giờ Tý (12h đêm) – Quy tắc sinh tồn cốt lõi của tiệm cổ: *"Tuyệt đối không được nhìn vào hình phản chiếu trong gương khi đang thực hiện cắt tóc giải nghiệp cho khách bị ám vào giờ Tý. Nếu vi phạm, oán linh trong gương sẽ đổi chỗ với linh hồn thợ hớt tóc. Kẻ cầm kéo bạc phải đạt cảnh giới Sơ cấp: Tơ Duyên Học Đồ, dùng tâm định vị tơ oán."*


Khoa nhìn đôi bàn tay chằng chịt vết sẹo của mình. Anh hiểu rõ, anh không thể trốn chạy được nữa. Bán tiệm này đi đồng nghĩa với việc phá hủy phong ấn của cha, giải phóng quỷ tóc chúa dưới lòng đất Hà Nội cổ và giết chết mẹ anh ngay lập tức. Cách duy nhất để cứu mẹ, để kéo dài sự sống cho bà, là anh phải cầm chiếc kéo bạc gia truyền này lên, dấn thân vào con đường hớt tóc giải nghiệp để thu thập oán niệm tinh khiết từ các oán linh.


Anh lau nước mắt, đứng dậy cầm chiếc kéo bạc dắt vào thắt lưng da, quấn chặt băng vải đỏ quanh bàn tay phải cầm kéo để chặn đứng oán khí phản phệ.


*Boong... Boong... Boong...*


Tiếng chuông đồng cổ kính của nhà thờ lớn Hà Nội vang vọng trong đêm sương mù, báo hiệu đồng hồ đã điểm đúng 12 giờ đêm – giờ Tý cực âm đã đến.


Bầu không khí trong tiệm hớt tóc cổ bỗng chốc giảm xuống dưới mức đóng băng. Mặt gương đồng khổng lồ (Gương Prime) ở tầng trệt bắt đầu rỉ sương mù đỏ nghi ngút, phát ra tiếng kéo lách cách ma mị âm vang từ cõi âm nghịch đảo.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ cửa dồn dập, nặng nề vang lên từ phía cửa gỗ chính của tiệm hớt tóc cổ. Tiếng gõ cửa đều đặn, lạnh lẽo như tiếng đập búa vào nắp quan tài, báo hiệu vị khách giờ Tý đầu tiên đã tìm đến giải nghiệp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!