Đột Kích Trạm Bơm
Tiếng còi hơi từ đầu máy tàu Khải Huyền rít lên một hồi dài trầm đục, len lỏi qua những vách đá lưu huỳnh dựng đứng của Thung Lũng Muối Axit. Trên nóc toa công trình số 4, hệ thống xích sắt khổng lồ hãm đà được thả xuống, kéo lê trên mặt đường ray rỉ sét tạo ra những chùm tia lửa vàng rực cùng tiếng ken két nhức óc. Đoàn tàu nặng mười ngàn tấn đang cố ghìm tốc độ xuống sát ngưỡng bốn mươi kilômét một giờ – giới hạn đỏ tối thiểu để lò phản ứng hạt nhân bị hỏng không bị quá nhiệt phát nổ. Dưới gầm tàu, những vệt dầu thủy lực màu vàng đục rò rỉ từ chiếc chân cơ khí của Phan Bách nhanh chóng bị dòng nước mưa axit đỏ ngoài trời gột rửa, để lại những vệt rỉ sét loang lổ.
Phan Bách đứng ở bậc cửa thép của toa công trình, gió bão axit quật thẳng vào chiếc mặt nạ phòng độc hai tầng lọc bọc da chuột đột biến của anh. Lớp kính bảo hộ rạn nứt chằng chịt làm nhòe đi tầm nhìn, nhưng khứu giác nhạy bén của anh vẫn ngửi thấy mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn hơi nước nóng rỉ ra từ hệ thống tản nhiệt đầu máy. Mười hai tiếng. Đó là tất cả thời gian sinh tồn còn lại của mười ngàn con người phía sau trước khi cả đoàn tàu biến thành một quả bom phóng xạ di động vì thiếu nước tản nhiệt.
"Toàn đội chuẩn bị thả goòng!" Phan Bách khàn giọng ra lệnh qua bộ đàm nội bộ. Giọng anh nghẹn lại bởi một cơn ho khan, lồng ngực đau nhói do vết xơ hóa phổi giai đoạn một đang âm thầm tàn phá phế nang.
Phía sau anh, Trịnh Khải đang đứng tựa lưng vào báng khẩu súng săn tự chế 'Lôi Hỏa', chân trái bị thương bọc gạc dính máu đỏ tươi được cố định tạm thời bằng hai thanh nẹp sắt rỉ. Gương mặt gầy gò đầy sẹo rỗ của gã co rút lại vì đau đớn, nhưng đôi mắt vẫn quật cường sáng quắc trong bóng tối.
"Lý Thiết, giữ chắc khiên chì. Lần này chúng ta không có đường lui đâu," Trịnh Khải trầm giọng nói, tay siết chặt lấy nòng khẩu súng săn nạp đạn kép.
Gã khổng lồ Lý Thiết không đáp, chỉ gầm nhẹ một tiếng trong họng, hai tay siết chặt lấy tay cầm của tấm khiên bọc chì khổng lồ ghép từ vách bánh tàu cũ. Sức nặng của tấm khiên khiến những thớ cơ vai của gã căng lên như dây cáp thép.
Chiếc xe goòng bọc thép tự chế chạy bằng động cơ hơi nước mini được đẩy ra sát mép cửa toa. Phan Bách dậm mạnh chiếc chân cơ khí xuống sàn goòng, pít-tông thủy lực rít lên một tiếng khô khốc. Anh không dùng tay trái – bàn tay đã bị bỏng hoại tử sâu vĩnh viễn sau ba lần Huyết Tế – mà chỉ dùng tay phải nắm chặt lấy chiếc kìm cắt cáp điện lực cỡ lớn bọc lớp cao su cách điện dày.
*ẦM!*
Chiếc xe goòng lao xuống đường ray phụ tại Km 75, rẽ đôi màn mưa axit đỏ đang tầm tã dội xuống thung lũng. Trước mắt họ, trạm bơm nước ngầm hiện ra như một bóng ma khổng lồ bằng bê tông cốt thép rêu phong, nằm nép mình dưới vách đá granite dựng đứng. Những tháp nước cao vút bằng thép tấm bọc chì rỉ sét loang lổ đứng sừng sững giữa trời bão, đỉnh tháp phát ra những luồng khói đen kịt từ các họng súng hơi nước áp lực cao của băng cướp đường ray Thiết Nha.
"Có động tĩnh ở đầu cầu dẫn!" Cao Sơn lái xe goòng hét lên, tay bẻ mạnh cần gạt hướng dòng hơi nước để xe goòng trượt nhanh vào góc khuất của bức tường bê tông bao quanh trạm bơm.
*PẰNG! PẰNG!*
Những phát đạn chì tẩm axit đầu tiên bắn ra từ tháp nước ghim thẳng vào tấm giáp mũi xe goòng, tạo ra những tiếng 'bốp bốp' khô khốc và những vệt khói hóa học sủi bọt trắng xóa. Mặt Sẹo – tay súng bắn tỉa khét tiếng của Thiết Nha – đã phát hiện ra sự xâm nhập của họ.
Xe goòng khựng lại sát chân tường rào rỉ sét của trạm bơm. Phan Bách lao xuống trước, chiếc chân cơ khí dậm mạnh xuống nền bùn muối xốp, cảm nhận độ rung động cực mạnh của hệ thống bơm ngầm đang chạy quá tải bên trong vách đất. Anh áp sát vào cánh cửa thép khóa xích bảo vệ của trạm bơm, đưa chiếc kìm cắt cáp điện lực vào mắt xích rỉ sét.
*CRẮC!*
Lực cắt cơ học từ cánh tay cơ khí hóa một phần của Phan Bách ép mạnh, mắt xích thép rỉ dày hai centimet đứt phựt, rơi keng xuống nền đá muối bám đầy tro đỏ. Anh đẩy mạnh cánh cửa thép dày bọc chì bước vào bên trong hành lang chính của trạm bơm. Không khí bên trong sực mùi dầu hắc ín nóng bỏng và hơi lưu huỳnh nồng nặc.
"Cẩn thận!" Trịnh Khải gào lên từ phía sau.
Từ góc tối của hành lang, một luồng lửa đỏ rực đột ngột phun ra xối xả. Đó là súng phun lửa tự chế chạy bằng dầu hắc ín của một tên cướp Thiết Nha đang phòng thủ lối đi chính. Sức nóng kinh hoàng của ngọn lửa nung chảy lớp rỉ sét trên vách hành lang thành những dòng dung nham lỏng đỏ rực, lao thẳng về phía đội đột kích.
Lý Thiết lập tức lao lên phía trước, dậm mạnh hai chân xuống sàn, giương tấm khiên bọc chì khổng lồ chắn ngang lối hành lang hẹp.
*OÀNG!*
Luồng lửa dầu hắc ín đập mạnh vào mặt khiên chì, tiếng sủi bọt xèo xèo vang lên chói tai. Lớp chì bọc ngoài khiên bắt đầu nóng chảy, nhỏ giọt xuống sàn thép nung đỏ. Lý Thiết nghiến răng chịu đựng nhiệt độ lên tới hàng trăm độ C đang tỏa ra sát ngực, hai cánh tay gân guốc run lên bần bật dưới sức ép của luồng lửa.
"Phan Bách! Tôi không giữ được lâu đâu!" Lý Thiết hét lớn qua mặt nạ phòng độc, da mặt gã bắt đầu phồng rộp do nhiệt lượng xuyên qua khiên.
Phan Bách nhìn nhanh xung quanh hành lang. Trên trần bê tông rạn nứt là hệ thống ống dẫn hơi nước tản nhiệt chính của trạm bơm đang rít lên từng hồi do áp lực cao. Anh biết rõ kết cấu của hệ thống này nhờ cuốn sổ tay của Sư phụ Tạ Minh. Anh không tấn công tên cướp phun lửa trực diện.
Anh nâng chiếc kìm cắt cáp lên, dùng báng sắt nện mạnh vào van xả áp phụ của đường ống hơi nước ngay phía trên đầu tên cướp.
*BÙNG!*
Van xả áp bị gãy lìa, một luồng hơi nước áp lực khổng lồ nhiệt độ hơn hai trăm độ C phun ra xối xả, tạo thành một bức tường hơi nước trắng xóa dập tắt hoàn toàn luồng lửa dầu hắc ín của đối phương. Tên cướp phun lửa rú lên đau đớn khi bị hơi nước nóng bao vây, ngã nhào xuống sàn nung đỏ.
Ngay khi ngọn lửa bị dập tắt, một bóng người gầy gò, mặc bộ đồ bảo hộ bọc da chuột đột biến rách bướm từ gầm ống dẫn thủy lực đột ngột lách ra, nhào thẳng về phía bảng điều khiển van nước chính ở cuối hành lang. Đó là một cô gái trẻ, tóc cắt ngắn cũn cỡn bám đầy mỡ bò đen nhẻm, trên trán đeo chiếc kính lúp điện tử nhiều tròng rỉ sét đang nhấp nháy ánh sáng UV xanh lục.
"Tránh ra! Đồ thợ hàn ngu ngốc! Đừng chạm vào van áp lực đó nếu không muốn cả trạm bơm này nổ tung!" Cô gái gào lên bằng giọng khàn khàn lập dị.
"Lâm Tố Nhi?" Phan Bách nhe nheo mắt dưới kính bảo hộ rạn nứt. Anh nhận ra chiếc kính lúp điện tử 'Thần Nhãn' trên trán cô – tín vật của nữ thợ máy thiên tài đào tẩu từ phe du mục đường sắt Thiết Huyết.
Lâm Tố Nhi không thèm nhìn Phan Bách, cô lách người qua gầm ống dẫn thủy lực rỉ dầu, hai tay bám chặt lấy bảng mạch điện tử của van áp lực cổ. Đôi bàn tay gầy gò bôi đầy mỡ bò của cô di chuyển nhanh thoăn thoắt, dùng chiếc mỏ hàn nhiệt siêu nhỏ tự chế để đấu nối lại các sợi dây đồng rỉ sét đang rò rỉ dòng điện.
"Hệ thống van này đã bị kẹt rỉ sét hoàn toàn do không được bảo dưỡng hai mươi năm qua!" Lâm Tố Nhi ăn nói cộc lốc, mắt không rời bảng mạch. "Bọn cướp Thiết Nha ngu ngốc chỉ biết tăng áp suất bơm để ép nước ra mà không biết màng lọc ngưng tụ đã bị nghẽn bùn muối! Nếu các người cứ cố bẻ van bằng búa tạ, áp lực nước ngầm ba trăm át-mốt-phe sẽ xé toác toàn bộ đường ống chính trong vòng ba phút!"
*ĐOÀNG!*
Một phát đạn bắn tỉa cực mạnh từ tháp nước cao bên ngoài bắn xuyên qua cửa sổ kính vỡ của trạm bơm, ghim thẳng vào vách thép ngay sát đầu Lâm Tố Nhi, bắn ra những tia lửa vàng chói mắt. Mặt Sẹo đã thay đổi góc bắn tỉa, nhắm thẳng vào khu vực bảng điều khiển.
"Mẹ kiếp! Tên Mặt Sẹo đó có kính hồng ngoại quân đội cũ! Hắn nhìn xuyên qua màn hơi nước nóng của chúng ta!" Trịnh Khải gầm lên, cố gắng đứng tựa vào bục bê tông để nâng khẩu súng săn tự chế Lôi Hỏa lên.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Trịnh Khải nổ súng bắn trả hai phát đạn kép về phía đỉnh tháp nước cao cách đó hai trăm mét. Nhưng tầm bắn của khẩu súng săn tự chế quá ngắn, những hạt đạn chì tẩm axit chỉ bay được nửa đường đã bị gió bão axit thổi bạt sang một bên, găm vô hại vào vách đá lưu huỳnh.
"Tầm bắn không tới! Hắn nằm ngoài phạm vi của súng săn!" Trịnh Khải nghiến răng phẫn nộ, vết thương ở chân trái gã lại rỉ máu nhuộm đỏ lớp băng gạc.
Mặt Sẹo từ trên tháp nước cao liên tục nã đạn hơi nước áp lực cao xuống lối đi hẹp. Những phát đạn chì tẩm axit găm liên tiếp vào sàn bê tông xung quanh Lâm Tố Nhi, tạo ra những hố sụt nhỏ sủi bọt axit ăn mòn chân đế của bảng điều khiển.
"Lâm Tố Nhi! Tránh ra khỏi bảng mạch!" Phan Bách hét lên, dậm mạnh chân cơ khí định lao lên che chắn.
Nhưng Lâm Tố Nhi như bị điên cuồng bởi cơ khí, cô vẫn quỳ rạp dưới gầm bảng điều khiển, hai tay giữ chặt lấy sợi cáp đồng chính của van áp lực. "Không được! Nếu tôi buông tay lúc này, mạch điện tản nhiệt của máy bơm sẽ bị chập, toàn bộ nước sạch sẽ bị nhiễm chì nặng hơn bể lọc cũ của các người!"
Phát đạn tiếp theo của Mặt Sẹo nhắm thẳng vào gáy Lâm Tố Nhi.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Trịnh Khải gầm lên một tiếng quyết tuyệt. Gã dùng toàn bộ sức lực còn lại của chiếc chân lành lặn, nhào người về phía trước, lấy thân hình bọc giáp thép chắn bùn bánh tàu của mình che chắn hoàn toàn cho Lâm Tố Nhi.
*PHỰT!*
Một tiếng động khô khốc của kim loại xé rách da thịt vang lên. Phát đạn chì tẩm axit cực mạnh của Mặt Sẹo bắn xuyên qua lớp giáp thép chắn bùn mỏng, ghim thẳng vào khớp gối chân trái đang bị thương nặng của Trịnh Khải.
Axit rỉ tẩm trong đầu đạn lập tức sủi bọt đen ngòm dưới lớp da thịt của gã, ăn mòn sâu vào xương khớp khớp gối. Trịnh Khải rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, khẩu súng săn Lôi Hỏa rơi keng xuống sàn nung đỏ, thân hình khổng lồ của gã đổ sụp xuống cạnh bảng điều khiển, hai tay bấu chặt lấy vết thương đang bốc khói hóa học hăng hắc.
"Trịnh Khải!" Phan Bách gầm lên, đôi mắt anh đỏ ngầu dưới kính bảo hộ.
Anh nhìn nhanh về phía tháp nước cao bên ngoài cửa sổ, rồi nhìn xuống chiếc chân cơ khí rỉ dầu thủy lực của mình và bảng mạch điện của Lâm Tố Nhi. Anh biết mình không thể tiếp cận Mặt Sẹo bằng vũ lực tầm xa. Anh cần một giải pháp kỹ thuật tàn nhẫn hơn.
"Lâm Tố Nhi! Nghe tôi!" Phan Bách khàn giọng ra lệnh, áp sát đầu phun của Thiết Hồn vào đường ống dẫn dầu thủy lực của máy bơm phụ bên cạnh. "Đảo mạch dòng điện của máy bơm chính! Truyền toàn bộ áp lực nước ngầm vào đường ống xả ngược sát chân tháp nước!"
Lâm Tố Nhi ngước khuôn mặt bôi đầy mỡ bò lên nhìn anh qua chiếc kính lúp đa tròng, đôi mắt cô sáng quắc lên khi hiểu ra ý đồ cơ khí của Phan Bách. "Cậu muốn tạo ra một cú búa thủy lực áp lực cực đại? Nhưng đường ống chính sẽ bị nổ tung đấy!"
"Nổ chân tháp nước trước! Làm ngay!" Phan Bách gầm lên, nhấn nút khởi động Thiết Hồn.
Ngọn lửa plasma màu xanh lục đậm từ Thiết Hồn bùng cháy ở công suất cực đại, nung đỏ vách ống dẫn dầu thủy lực để tăng tốc độ dòng chảy của máy bơm phụ. Lâm Tố Nhi nhanh như cắt dùng kìm tuốt dây đấu chéo hai sợi cáp nguồn chính của hệ thống bơm ngầm vào mạch điều khiển van xả ngược.
*Ù... Ù... Ù...*
Toàn bộ trạm bơm bê tông cốt thép bắt đầu rung chuyển dữ dội dưới áp lực nước tăng vọt đột ngột từ lòng đất. Tiếng pít-tông khổng lồ gầm rú dưới nền đá muối vang lên nhức óc. Kim đồng hồ áp lực trên bảng điều khiển quay tít, vượt qua vạch đỏ giới hạn ba trăm át-mốt-phe rồi chỉ thẳng vào vạch đen tử thần.
Bên ngoài trạm bơm, đường ống xả ngược bằng thép dày mười centimet chạy dọc sát chân tháp nước của Mặt Sẹo bắt đầu phồng rộp lên như một thớ cơ quá tải, phát ra những tiếng rạn nứt kim loại giòn giã.
Mặt Sẹo trên đỉnh tháp nước nhận ra sự bất thường địa chấn dưới chân mình. Hắn hoảng hốt xoay nòng súng trường hơi nước định bắn xuống đường ống xả ngược, nhưng đã quá muộn.
*OÀNG!*
Một vụ nổ áp lực nước kinh hoàng bùng phát ngay sát chân tháp nước. Áp lực nước ngầm cực đại xé toác đường ống thép dày, tạo ra một luồng nước áp lực khổng lồ màu trắng xóa phun mạnh ra như một lưỡi dao thủy lực khổng lồ, chém đứt hoàn toàn hai cột đỡ chịu lực bằng thép rỉ sét bên phải của tháp nước.
Tháp nước cao hai mươi mét mất thăng bằng, nghiêng hẳn sang một bên rồi đổ sập hoàn toàn xuống vực thẳm đá lưu huỳnh bên cạnh với một tiếng 'Rầm' nặng nề vang dội thung lũng. Mặt Sẹo cùng khẩu súng bắn tỉa hơi nước bị hất văng ra khỏi đỉnh tháp, rơi khuất sau màn sương mù axit đỏ mịt mù ngoài vực.
Bên trong trạm bơm, tiếng gầm rú của máy bơm ngầm đột ngột tắt lịm khi hệ thống van áp lực cổ bị kẹt rỉ sét hoàn toàn sau vụ nổ áp lực nước. Không gian rơi vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió bão axit đỏ rít lên từng hồi ngoài cửa sổ vỡ.
Phan Bách tắt nguồn Thiết Hồn, lao nhanh tới quỳ xuống bên cạnh Trịnh Khải. Gã đội trưởng an ninh đã lịm đi vì đau đớn, khớp gối chân trái của gã bị axit ăn mòn đen ngòm, rỉ ra những giọt máu đen lẫn mạt rỉ sét.
"Trịnh Khải! Giữ tỉnh táo!" Phan Bách gầm lên, dùng tay phải thô ráp giữ chặt lấy vai gã.
Lâm Tố Nhi đứng bên cạnh, chiếc kính lúp điện tử trên trán cô nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo yếu pin. Cô nhìn vào hệ thống van áp lực cổ của trạm bơm đang rỉ ra những dòng nước Contaminated đục ngầu, rồi nhìn Phan Bách bằng ánh mắt đầy lo ngại.
"Hệ thống van chính đã bị kẹt cứng hoàn toàn do muối bám," Lâm Tố Nhi trầm giọng nói, ăn nói cộc lốc của cô lúc này chứa đựng một sự nghiêm trọng thực tế. "Không có Thiết bị hàn bọc thép của cậu để nung nóng rã ren van, chúng ta không thể mở khóa dòng nước sạch tinh khiết này."
Nhưng chiếc chân cơ khí của Phan Bách lúc này lại phát ra một tiếng rít pít-tông khô khốc, rò rỉ dòng dầu thủy lực cuối cùng xuống sàn thép rỉ sét, báo hiệu hệ thống trợ lực của anh đã hoàn toàn quá tải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!