Nhạc nềnFirmament3

Khát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ đầu phun của Thiết bị hàn bọc thép plasma "Thiết Hồn" tắt phụt, trả lại cho Toa công trình bọc thép số 4 một bóng tối đặc quánh và ngột ngạt. Phan Bách ngồi tựa lưng vào vách thép rỉ sét, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở khò khè, nặng nhọc. Lòng bàn tay trái của anh – nơi vừa trải qua ba lần Huyết Tế liên tiếp để hàn nối cáp và dầm chịu lực dưới mưa axit – giờ đây tê dại hoàn toàn. Anh không còn cảm giác đau đớn, chỉ thấy một lớp da thịt cháy sạm, co rút lại dưới lớp giẻ quấn bám đầy muội than và dầu máy. Chân trái cơ khí của anh phát ra những tiếng rít nhỏ của pít-tông thủy lực bị rò rỉ dầu, mỗi lần cử động lại truyền lên một xung động rệu rã dọc theo hệ thần kinh ngoại biên.


Trên chiếc bàn gỗ mục nát trước mặt, tấm thẻ bài vàng ròng mang số hiệu 09 của vệ binh Toa Hạng Sang nằm im lìm dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn bão tín hiệu rạn nứt. Vết máu khô bám trên các cạnh sắc của tấm thẻ bài như một minh chứng đanh thép cho sự phản bội tột cùng từ bên trong ban quản trị tàu. Vương Chấn không chỉ muốn bỏ rơi Toa Phổ Thông; gã đang chủ động bắt tay với lũ cướp đường ray Thiết Nha để triệt hạ đội công trình của anh.


"Sư phụ..." Trần Quốc thì thầm từ góc tối, giọng cậu thiếu niên mười mười tám tuổi run lên bần bật. "Họ... họ thực sự muốn giết chúng ta sao? Vệ binh của Toa Sang... lại chỉ điểm cho cướp?"


Phan Bách không trả lời. Anh chậm rãi dùng bàn tay phải thô ráp nhặt tấm thẻ bài lên, siết chặt cho đến khi các góc nhọn ghim sâu vào da thịt, rỉ ra những giọt máu nóng. Anh không có thời gian để trả thù hay dằn vặt. Áp lực sinh tồn của mười ngàn con người trên đoàn tàu Khải Huyền này không cho phép anh dừng lại dù chỉ một giây.


Đột nhiên, hệ thống loa phát thanh rỉ sét dọc theo hành lang toa tàu phát ra những tiếng rè rè chói tai. Giọng nói của Vương Chấn vang lên, lạnh lùng, vô cảm và đầy tính toán:


"Hỡi cư dân của tàu Khải Huyền. Do sự tắc trách và vô năng của Đội công trình Toa Phổ Thông trong ca làm việc đêm qua, chúng ta đã mất đi Toa hàng số 11 – toa chứa toàn bộ nhu yếu phẩm và sữa dự trữ của cả đoàn tàu. Để bảo toàn năng lượng cho lò phản ứng hạt nhân và duy trì tốc độ tối thiểu của đầu máy, Ban Quản Trị quyết định chính thức khóa hoàn toàn van cấp Nước cất y tế tinh khiết xuống các toa phổ thông kể từ giờ phút này. Mọi nguồn nước sạch sẽ được tập trung cho hệ thống tản nhiệt đầu máy và khu vực Toa Hạng Sang số 1. Hãy tự gánh chịu hậu quả cho sự bất lực của những kẻ lát đường bẩn thỉu."


Tiếng loa tắt phụt. Không gian rơi vào một sự im lặng chết chóc trong vòng vài giây, trước khi một làn sóng gào khóc, phẫn nộ và tuyệt vọng bùng nổ dữ dội từ phía Toa Phổ Thông số 12.


"Họ khóa nước rồi! Họ muốn chúng ta chết khát!"

"Con tôi... con tôi cần nước sạch! Sữa đã mất, giờ đến nước cũng không còn!"

"Đồ đồ tể Phan Bách! Tại sao mày lại cắt bỏ toa hàng của chúng ta!"


Những tiếng nguyền rủa vô hình dội vào vách thép của toa công trình số 4. Phan Bách vẫn ngồi yên, gương mặt anh khuất sau chiếc mặt nạ phòng độc hai tầng lọc bám đầy bụi muối trắng. Anh thấu hiểu sự phẫn nộ của họ. Khi cái chết cận kề, con người không cần lý trí kỹ thuật, họ chỉ cần một kẻ tội đồ để đổ lỗi. Và anh chính là kẻ tội đồ hoàn hảo nhất.


Cửa toa công trình bị đẩy mạnh ra. Diệp Hoài Linh bước vào, gương mặt nữ bác sĩ tái nhợt dưới ánh đèn bão, đôi mắt quầng thâm vì kiệt sức. Cô mang theo một chiếc khay y tế rỉ sét chứa đầy những ống nghiệm thủy tinh bám đầy cặn đỏ.


"Phan Bách, không chỉ là khát đâu," Hoài Linh khàn giọng nói, đôi bàn tay cô run rẩy khi đặt chiếc khay xuống bàn. "Dịch bệnh loét họng đang bùng phát dữ dội ở Toa số 12. Chỉ trong vòng hai tiếng qua, đã có hơn năm mươi ca nhiễm mới. Bệnh nhân sốt cao, cổ họng sưng tấy và ho ra máu đen có lẫn mạt rỉ sét. Đây không phải là triệu chứng mất nước thông thường. Có chất độc trong nguồn nước sinh hoạt ngưng tụ của chúng ta."


Phan Bách đứng dậy, chiếc chân cơ khí rít lên một tiếng nặng nề. "Chất độc? Nước ngưng tụ được trích xuất từ ống xả lò hơi phụ, làm sao có độc được?"


"Tôi không biết," Hoài Linh lắc đầu tuyệt vọng. "Nhưng nếu không có thuốc giải độc và nước sạch để rửa vết loét, phổi của họ sẽ bị xơ hóa hoàn toàn trong vòng mười hai tiếng tới. Tôi đã cạn kiệt thuốc kháng sinh và thuốc chống loét da rồi."


"Đi tìm Nguyễn Văn Bình," Phan Bách lạnh lùng ra lệnh, dắt theo Thiết Hồn bọc chì sau lưng. "Nếu bể lọc nước ngưng tụ có vấn đề, gã quản đốc đó phải là người biết rõ nhất."


***


Khu vực trạm lọc nước ngưng tụ của Toa Phổ Thông nằm ở vách nối giữa toa số 11 và toa số 12, một không gian tối tăm, ẩm ướt và sực mùi hóa chất nồng nặc. Hàng trăm cư dân tị nạn rách rưới đang chen chúc xung quanh hàng rào sắt bảo vệ, tay cầm những chiếc ca nhôm rỉ sét gõ liên tục vào lưới sắt, gào thét đòi nước sạch.


Nguyễn Văn Bình – người quản lý trạm lọc với chiếc tạp dề da bốc mùi hăng hắc – đang co rúm người phía sau bể lọc bằng thép dày. Gương mặt gầy gò với đôi mắt ti hí của gã bám đầy muội than, tay cầm một ống nghiệm chứa chất lỏng màu hồng nhạt đục ngầu.


"Phan Bách! Cậu đến rồi!" Nguyễn Văn Bình lao tới khi thấy bóng dáng bọc giáp chì của anh rẽ đám đông đi vào. "Bể lọc... bể lọc chính bị hủy hoại hoàn toàn rồi!"


Phan Bách bước tới sát bể ngưng tụ, áp lòng bàn tay phải thô ráp vào vách thép để cảm nhận độ rung của hệ thống bơm tuần hoàn. Anh ngửi thấy một mùi hôi thối, hăng hắc cực kỳ đặc trưng của lưu huỳnh và kim loại bị ăn mòn mạnh.


"Có mùi Tro muối axit đỏ," Phan Bách trầm giọng nói, đôi mắt anh nheo lại dưới lớp kính bảo hộ rạn nứt. "Ai đã đổ tro muối vào đây?"


"Tôi không biết!" Nguyễn Văn Bình mếu máo, đưa ống nghiệm lên trước đèn. "Sáng nay khi tôi khởi động hệ thống lọc ngưng tụ để chuẩn bị cấp phát nước cất cho đội công trình tản nhiệt mối hàn, tôi phát hiện dòng nước xả ra có màu hồng nhạt. Khi tôi kiểm tra đáy bể lọc, toàn bộ màng lọc polymer cổ đã bị ăn mòn rách nát hoàn toàn. Chất độc này có tính axit cực mạnh, nó trung hòa hết ion kiềm và giải phóng chì ngầm từ các đường ống rỉ sét. Đây là mưu sát! Kẻ nào đó đã lén đổ cả một túi Tro muối axit đỏ đậm đặc vào bể chứa nước ngưng tụ từ đêm qua!"


"Tôi đã thử dùng màng lọc polymer dự phòng cuối cùng để lọc lại," Nguyễn Văn Bình chỉ tay vào đống vụn nhựa sủi bọt đen ngòm cạnh bể. "Nhưng không có tác dụng. Nồng độ tro muối quá cao, màng lọc vừa chạm vào nước độc đã sizzle lên một tiếng rồi rách rưới ngay lập tức. Bể nước chính đã bị nhiễm độc chì và axit hoàn toàn, không thể cứu vãn."


Phan Bách siết chặt nắm tay cơ khí. Việc đầu độc nguồn nước ngưng tụ này không chỉ giết chết dân tị nạn, mà còn triệt hạ hoàn toàn nguồn nước tản nhiệt làm nguội mối hàn của đội công trình. Không có nước làm nguội, các mối hàn plasma dưới bão axit đỏ sẽ bị nứt gãy lập tức do co ngót nhiệt không đều. Vương Chấn muốn bẻ gãy nanh vuốt kỹ thuật của anh một cách triệt để nhất.


"Kẻ đổ độc phải là người có quyền tiếp cận khu vực kỹ thuật này," Phan Bách nhìn xoáy vào đôi mắt ti hí của Nguyễn Văn Bình. "Bình, từ đêm qua đến giờ, có ai lạ mặt lảng vảng quanh bể lọc không?"


Nguyễn Văn Bình run rẩy, mắt láo liên suy nghĩ. "Có... có một gã gầy nhom, da xanh xao bủng beo, luôn mang chiếc túi da bốc mùi hóa chất. Gã tự xưng là người của ban hậu cần Toa Sang xuống kiểm tra đường ống áp lực. Gã tên là... Chu Độc! Đúng rồi, gã thường xuyên lén lút nhìn vào bể lọc chính!"


"Chu Độc là tay sai thân cận của Vương Chấn," Diệp Hoài Linh từ phía sau bước tới, giọng cô run lên vì giận dữ. "Hắn chuyên pha chế các loại độc tố hóa học từ quặng lưu huỳnh cho vệ binh Toa Sang!"


"Hắn đang ở đâu?" Phan Bách khàn giọng hỏi.


"Hắn... hắn vừa đi qua lối thoát hiểm hướng về phía vách ngăn Toa Sang số 1 cách đây năm phút!" Nguyễn Văn Bình chỉ tay về phía hành lang tối tăm dẫn lên phía đầu tàu.


"Trịnh Khải! Chặn cửa thoát hiểm!" Phan Bách hét lên qua bộ đàm nội bộ.


***


Hành lang nối giữa Toa Phổ Phông số 12 và Toa Hạng Sang số 1 là một đoạn đường hẹp, dầm thép rỉ sét liên tục rung lắc dữ dội dưới quán tính di chuyển của đoàn tàu đang chạy với tốc độ năm mươi kilômét một giờ. Gió bão axit rít lên từng hồi ngoài vỏ thép bọc chì, tạo ra những tiếng gõ chan chát của hạt muối hóa học nện vào thân tàu.


Chu Độc – gã gầy nhom với gương mặt xanh xao bủng beo – đang lén lút di chuyển nhanh dọc theo vách hành lang tối tăm. Chiếc túi da bên hông gã vẫn còn bám đầy những vệt bột màu đỏ sẫm của tro muối axit. Gã vừa chạm tay vào tay nắm cửa thép dẫn lên Toa Sang thì một bóng đen khổng lồ đột ngột bước ra từ góc tối, chặn đứng lối đi.


Trịnh Khải đứng đó, dù chân trái bị thương nặng bọc băng gạc dính máu, gã vẫn đứng vững vàng như một cột sắt chịu lực. Hai tay gã siết chặt lấy chiếc búa tạ khổng lồ mượn của Lý Thiết, đầu búa đúc bằng trục khuỷu động cơ nặng nề tì xuống sàn thép phát ra tiếng rít cơ học.


"Chu Độc, mày định đi đâu?" Trịnh Khải trầm giọng hỏi, đôi mắt sắc lạnh đầy sẹo rỗ của gã khóa chặt lấy đối phương.


Chu Độc hoảng hốt lùi lại một bước, tay gã nhanh như cắt rút từ trong túi da ra một khẩu súng trường hơi nước tự chế cỡ nhỏ. Nhưng chưa kịp nâng nòng súng, Trịnh Khải đã vung búa tạ đập mạnh xuống sàn thép ngay sát chân gã.


*BOONG!*


Tiếng thép va chạm vang dội khắp hành lang hẹp, lực chấn động cực mạnh làm sàn thép dưới chân Chu Độc nứt toác, khiến gã mất thăng bằng ngã nhào xuống sàn. Khẩu súng hơi nước văng ra xa, rơi xuống khe nứt rỉ sét gầm tàu.


Biết mình không còn đường lui, Chu Độc điên cuồng rút từ trong ống ủng ra một lưỡi dao găm kháng axit tẩm độc tố tro muối đỏ. Gã chồm dậy, lao thẳng về phía một đứa trẻ tị nạn đang nằm co rúm cạnh vách hành lang để làm con tin.


"Tránh ra! Không tao cắt cổ nó!" Chu Độc gào lên, lưỡi dao găm kề sát vào cổ họng đứa trẻ đang run rẩy khóc thét.


Trịnh Khải nghiến răng, bước chân trái bị thương của gã khuỵu xuống do đau đớn, không thể áp sát nhanh để tước vũ khí của đối phương mà không làm nguy hiểm đến con tin. Đám đông cư dân phía sau hoảng loạn dạt ra xa, tiếng la hét hỗn loạn vang lên khắp hành lang.


Chính trong tích tắc ngàn cân treo sợi tóc đó, một bóng dáng cao gầy bọc trong bộ giáp chì xám xịt bước ra từ màn khói đen cuối hành lang. Phan Bách xuất hiện. Gương mặt anh lạnh lùng không một chút hơi ấm dưới chiếc mặt nạ phòng độc hai tầng lọc.


Chu Độc hoảng sợ xoay mũi dao găm về phía Phan Bách. "Phan Bách! Đứng lại! Mày mà bước thêm một bước, tao sẽ kích nổ quả mìn axit dự phòng trong túi da này! Tất cả chúng ta sẽ cùng chết khát!"


Phan Bách không nói một lời. Chân trái cơ khí của anh dậm mạnh xuống sàn thép, pít-tông thủy lực rít lên một tiếng khô khốc để giữ thăng bằng hoàn hảo trước độ nghiêng 15 độ của toa tàu đang leo dốc nhẹ. Anh không tấn công Chu Độc trực diện.


Tay phải của anh nâng Thiết bị hàn bọc thép plasma "Thiết Hồn" lên, ngón tay cái gạt van xả khí plasma lên mức tối đa. Ngọn lửa plasma màu xanh lục đậm bùng cháy ở nhiệt độ năm ngàn độ C, phát ra tiếng rít chói tai xé toạc bóng tối hành lang.


Phan Bách không nhắm vào Chu Độc. Anh tập trung luồng lửa plasma tập trung năm ngàn độ trực tiếp vào tay nắm cửa thép và hệ thống chốt khóa cơ học của cửa thoát hiểm dẫn lên Toa Sang ngay sau lưng Chu Độc.


*XÈO XÈO!*


Chùm tia lửa vàng rực bắn tung tóe dưới sức nóng cực đại. Trong vòng ba giây ngắn ngủi, toàn bộ tay nắm cửa bằng hợp kim và chốt khóa cơ học bị nung chảy hoàn toàn, hóa thành những dòng thép lỏng màu đỏ rực chảy dọc vách cửa rồi đông kết cứng ngắc lại như đá granite. Lối thoát hiểm lên Toa Sang đã bị khóa chết hoàn toàn.


Chu Độc bàng hoàng nhìn cánh cửa thép bị hàn chết sau lưng, nhận ra đường lui duy nhất của mình đã bị triệt hạ tận gốc. Sự tự tin của gã hoàn toàn sụp đổ.


"Trịnh Khải, ra tay," Phan Bách khàn giọng ra lệnh.


Trịnh Khải tận dụng khoảnh khắc Chu Độc mất tập trung, vung chiếc búa tạ nặng nề nện mạnh báng búa vào cổ tay cầm dao của gã.


*CỘP!*


Tiếng xương cổ tay gãy nứt dứt khoát vang lên. Chu Độc rú lên đau đớn, lưỡi dao găm tẩm độc rơi keng xuống sàn thép. Lý Thiết từ phía sau lao tới, vác thân hình khổng lồ đè nghiến Chu Độc xuống sàn, bẻ quặt hai tay gã ra sau khóa chặt.


Phan Bách bước tới, dậm chiếc ủng bọc chì nặng nề lên ngực Chu Độc, áp đầu phun Thiết Hồn vẫn còn nóng đỏ sát vào mặt gã. Hơi nóng tỏa ra từ đầu phun làm da mặt gã bắt đầu phồng rộp lên, mùi mỡ cháy khét lẹt bốc lên hăng hắc.


"Nói," Phan Bách khàn giọng gặng hỏi qua màng lọc mặt nạ phòng độc. "Ai sai mày đầu độc nguồn nước?"


"Vương... Vương Chấn!" Chu Độc gào lên trong đau đớn tột cùng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng trên gương mặt xanh xao. "Chính ông ta đưa túi Tro muối axit đỏ cho tôi! Ông ta bảo phải đầu độc bể nước ngưng tụ của Toa Phổ Thông để ép dân nghèo phải quy phục đổi lao dịch nặng... Ông ta hứa sẽ đưa tôi lên sống ở Toa Hạng Sang số 1 nếu tôi hoàn thành nhiệm vụ! Tha cho tôi... tôi chỉ làm theo lệnh thôi!"


Đám đông cư dân tị nạn Toa số 12 nghe thấy lời thú nhận của Chu Độc, ngọn lửa căm hờn trong mắt họ lập tức bùng cháy dữ dội. Họ không còn nguyền rủa Phan Bách nữa, mà hướng sự phẫn nộ tột cùng về phía cửa Toa Hạng Sang số 1 đang bị hàn chết.


"Lũ chó Toa Sang! Chúng muốn đầu độc chết chúng ta!"

"Phá cửa! Giết chết Vương Chấn đòi lại nước sạch!"


Trương Cường giơ cao chiếc loa cầm tay rỉ sét, hét lớn để kích động đám đông đang cầm gậy gộc sắt rỉ tiến lên. Nhưng Phan Bách bước ra chặn ngang lối hành lang hẹp, ngọn lửa Thiết Hồn rít lên một tiếng đe dọa để giữ khoảng cách.


"Tất cả lùi lại!" Phan Bách gầm lên, giọng anh khàn đặc nhưng đầy uy lực thép nguội. "Phá cửa Toa Sang lúc này chỉ dẫn đến sự thảm sát từ Nhóm Vệ Binh Thiết Giáp Toa Sang. Họ có súng hơi nước áp lực và roi điện cao thế. Chúng ta không có nước sạch, không có thuốc men, bạo loạn lúc này chỉ mang lại cái chết nhanh hơn."


"Vậy chúng tôi phải ngồi chờ chết khát sao Phan Bách?" Trương Cường gào lên qua loa, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ. "Nguồn nước ngưng tụ đã bị phá hủy hoàn toàn! Con em chúng tôi đang rữa họng ra mà chết!"


Phan Bách không trả lời Trương Cường trực tiếp. Anh quay sang Nguyễn Văn Bình, người đang ôm rương dụng cụ rách nát run rẩy.


"Bình, bể lọc của chúng ta còn cứu được không?"


"Không thể," Nguyễn Văn Bình lắc đầu, mặt xám ngoét. "Màng lọc polymer đã rách nát. Không có màng lọc mới từ Thượng Tầng, bể lọc này chỉ là một đống sắt vụn nhiễm độc chì nặng. Nguồn nước sạch của tàu đã hoàn toàn cạn kiệt."


Phan Bách siết chặt tay phải báng búa hàn. Anh biết rõ một chân tướng kỹ thuật tàn nhẫn khác: lò phản ứng hạt nhân đầu máy đang quá nhiệt liên tục, và lượng nước cất tản nhiệt dự phòng của lò hơi phụ chỉ còn đủ duy trì ma sát tản nhiệt trong vòng mười hai tiếng di chuyển tiếp theo. Nếu trong mười hai tiếng tới họ không tìm được nguồn nước sạch khổng lồ để bổ sung cho lò hơi và tản nhiệt mối hàn, lò phản ứng hạt nhân sẽ nổ tung, biến cả đoàn tàu thành một quả bom phóng xạ di động.


Anh chậm rãi rút từ trong túi giáp chì ra tấm "Bản đồ đường sắt Thung Lũng Muối" bọc nilon kháng nước do Đại tá Lê Văn cung cấp ngầm tại Km 90. Anh trải phẳng tấm bản đồ lên mặt bàn gỗ rỉ sét của toa công trình số 4, dưới sự chứng kiến im lặng đầy căng thẳng của Trịnh Khải, Diệp Hoài Linh và Trương Cường.


Ngón tay cơ khí rỉ dầu của Phan Bách lướt dọc theo tuyến đường sắt gãy khúc hướng về phía đông, rồi dừng lại dứt khoát tại một ký hiệu mỏ neo quân sự cổ nằm ở tọa độ Km 75.


"Chúng ta còn một cơ hội duy nhất để sống sót," Phan Bách trầm giọng nói, âm thanh khàn khàn vọng ra từ mặt nạ phòng độc đầy lạnh lùng. "Tại Km 75, có một Trạm bơm nước ngầm nhiễm chì bỏ hoang từ thời tiền chiến. Công trình này có hệ thống lọc ngưng tụ cơ học bằng bê tông cốt thép cực kỳ kiên cố, vẫn còn hoạt động được một phần. Đó là nguồn cung cấp nước cất tinh khiết khổng lồ đủ để cứu sống Toa Phổ Thông và tản nhiệt lò hơi phụ của chúng ta."


Trương Cường và Diệp Hoài Linh nhìn vào điểm đỏ trên bản đồ, trong mắt họ nhen nhóm lên một tia hy vọng sinh tồn nhỏ nhoi. Nhưng Trịnh Khải, người hiểu rõ địa hình Thung Lũng Muối nhất, lập tức nhíu mày, gương mặt gầy gò của gã tối sầm lại.


"Phan Bách, trạm bơm Km 75 nằm sát ranh giới hoạt động của băng cướp đường ray Thiết Nha," Trịnh Khải trầm giọng cảnh báo, tay gã siết chặt lấy báng súng săn Lôi Hỏa. "Trinh sát tiền tiêu của tôi từng báo cáo rằng nơi đó không hề bỏ hoang."


Phan Bách ngước mắt lên nhìn Trịnh Khải, ánh mắt anh sắc lạnh và điềm tĩnh như một thanh thép nguội vừa được tôi luyện qua lửa đỏ.


"Tôi biết," Phan Bách khàn giọng nói, từng chữ rành rọt xé toạc bầu không khí u ám của toa công trình. "Bản đồ quân sự chỉ ra trạm bơm Km 75 hiện đang bị kiểm soát hoàn toàn bởi một toán vũ trang hạng nặng của Thiết Nha. Chúng đã thiết lập tháp súng hơi nước áp lực cao và rải mìn hóa học dày đặc xung quanh để biến nơi đó thành sào huyệt tiếp tế nước ngọt riêng của chúng."


Cả căn phòng rơi vào một sự im lặng nghẹt thở. Mười ngàn sinh mạng trên tàu Khải Huyền chỉ còn đúng mười hai tiếng sinh mệnh, và con đường duy nhất để giành giật lấy dòng nước sạch cứu sống họ chính là lao thẳng vào họng súng của lũ cướp đường ray tàn bạo nhất thung lũng muối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!