Đêm Không Lửa Hàn
Bóng tối sập xuống Toa số 12 nhanh như một nhát rìu chém đứt nguồn sống. Tiếng xèo xèo của axit ăn mòn vách thép ngoài toa vang lên rõ hơn bao giờ hết trong không gian câm lặng đột ngột. Đám đông vừa bị kích động bởi tiếng loa phát thanh của Vương Chấn giờ đây rơi vào hoảng loạn. Ánh sáng đỏ lòm của hệ thống đèn báo động bão tắt ngúm, để lại một màn đêm đặc quánh, nồng nặc mùi lưu huỳnh và hơi ẩm rỉ sét.
"O Thục! Ôm chặt lấy bé Út! Nằm rạp xuống sàn!" Phan Bách khàn giọng ra lệnh trong bóng tối. Chân trái cơ khí của anh dậm mạnh xuống sàn thép, pít-tông thủy lực rít lên một tiếng khô khốc để giữ thăng bằng khi đoàn tàu Khải Huyền đột ngột nghiêng nhẹ do mất lực kéo cân bằng từ toa hàng số 11 vừa bị cắt bỏ.
Tiếng la hét, khóc lóc của hơn ba trăm con người tị nạn vang lên hỗn loạn. Trong bóng tối, người ta va vào nhau, những chiếc giường tầng tự chế bằng sắt rỉ kêu lách cách rệu rã. Trịnh Khải giơ cao khẩu súng săn bọc thép tự chế "Lôi Hỏa", báng súng gõ mạnh vào vách toa tạo ra những tiếng "Boong! Boong!" chát chúa để trấn áp đám đông.
"Tất cả im lặng! Ai dám bước qua vách ngăn lúc này, tôi bắn không tha!" Tiếng gầm của Trịnh Khải tạm thời giữ cho đám đông không tràn lên cửa Toa Hạng Sang số 1, nhưng ngọn lửa phẫn nộ trong lòng họ thì không gì dập tắt được. Họ vừa mất đi toa nhu yếu phẩm cuối cùng. Sữa của trẻ con, bột nấm của người già, tất cả đã trôi xuống vực sâu theo quyết định tàn nhẫn của Phan Bách.
Phan Bách không màng đến những lời nguyền rủa vô hình đang hướng về phía mình. Anh bò rạp xuống sàn, áp sát lòng bàn tay phải thô ráp và chiếc chân cơ khí rỉ dầu xuống ván thép. Thông qua hệ thần kinh ngoại biên bị tổn thương, anh đang thực hiện kỹ thuật "Cảm ứng rung động thép qua chân". Thép của tàu Khải Huyền đang run lên một nhịp điệu bất thường. Đó không phải là nhịp độ ma sát của bánh xe trần trên ray muối, mà là những xung động gõ nhẹ, đều đặn dọc theo vách ngoài của các toa sau.
Có kẻ đang di chuyển bên ngoài vỏ tàu. Dưới trời bão axit đỏ cực hạn.
"Sư phụ... họ... họ chết rồi..."
Một tiếng thì thầm run rẩy vang lên từ góc tối của Toa công trình bọc thép số 4. Trần Quốc, cậu thiếu niên mười tám tuổi, thợ học việc dưới quyền anh, đang co rúm người cạnh chiếc hộp chì bảo ôn chứa Thiết bị hàn Thiết Hồn. Đôi bàn tay bọc giáp da rách nát của cậu run lên bần bật, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mức để bấu chặt lấy vách thép. Đôi mắt Trần Quốc mở to, dại đi vì kinh hoàng phản chiếu qua ánh lửa leo lét từ chiếc đèn bão tín hiệu rạn nứt.
"Ai chết?" Phan Bách bước tới, bàn tay phải của anh nắm chặt lấy bả vai run rẩy của cậu học trò, lực bóp mạnh đến mức khiến Trần Quốc phải nhăn mặt đau đớn để tỉnh táo lại.
"Anh Lâm... và anh Sáu..." Trần Quốc lắp bắp, nước mắt hòa lẫn muội than chảy ròng ròng trên đôi má tái nhợt. "Họ... họ đang ở ca hàn đêm ngoài vỏ gầm toa số 9 để vá vết nứt trục bánh xe. Em nghe thấy tiếng hét của họ qua bộ đàm... rồi tiếng xích kéo... Dây cáp bảo hiểm bọc da của họ bị đứt rồi sư phụ! Họ rơi xuống gầm bánh tàu rồi!"
Phan Bách siết chặt nắm tay. Lồng ngực anh nhói lên một cơn đau thắt, một ngụm máu đen lẫn vị mặn chát của lưu huỳnh dâng lên nghẹn họng nhưng bị anh nuốt ngược vào trong. Lại thêm hai mạng người nữa nằm lại dưới bánh tàu Khải Huyền. Những người thợ hàn bọc thép dũng cảm dưới quyền anh, những người chấp nhận bán mạng ngoài trời bão axit để giữ cho mười ngàn con người được ngủ yên.
Anh bước nhanh đến cửa thoát hiểm vách hông, nhặt đoạn dây cáp bảo hiểm bị đứt kéo vào trong. Dưới ánh đèn bão yếu ớt, Phan Bách soi rõ vết đứt. Lòng bàn tay trái mất cảm giác đau của anh miết nhẹ lên đầu sợi cáp.
Không phải cáp bị axit ăn mòn rách, cũng không phải bị lực kéo đứt gãy. Vết cắt phẳng lỳ, sắc sảo. Đó là vết cắt của một lưỡi dao găm chuyên dụng bọc sợi carbon.
"Vụ ám sát thợ hàn ca đêm trên vỏ tàu..." Phan Bách lẩm bẩm, ánh mắt anh tối sầm lại. Kẻ thù không chỉ muốn phá hoại đường ray phía trước, chúng đang muốn triệt hạ tận gốc đội ngũ thợ hàn bọc thép của anh – nanh vuốt kỹ thuật duy nhất giữ cho đoàn tàu này tiếp tục di chuyển.
Sát Thủ Bóng Đêm của Thiết Nha đang ở ngay trên vỏ tàu. Hắn lợi dụng tiếng gầm rú của bão axit đỏ và sự hỗn loạn mất điện để đi săn.
"Trần Quốc! Đeo mặt nạ phòng độc vào!" Phan Bách ra lệnh, giọng anh lạnh lùng không một chút hơi ấm. Anh với lấy chiếc "Mặt nạ phòng độc hai tầng lọc" làm từ da quái thú bọc chì, áp chặt vào mặt, siết chặt dây đai cao su kháng axit bọc quanh đầu. Tiếng thở khò khè qua màng lọc polymer vang lên đều đặn, cô độc.
"Sư... sư phụ! Thầy định ra ngoài sao?" Trần Quốc hoảng loạn ôm lấy chân Phan Bách. "Ngoài kia tối lắm! Bão axit đang giật cấp chín, chúng ta không thấy gì đâu! Đừng bỏ em lại!"
"Nếu tôi không ra ngoài tiêu diệt hắn, đêm nay tất cả thợ hàn ca đêm sẽ lần lượt rơi xuống gầm tàu. Khi trục bánh xe số 12 bị nứt gãy hoàn toàn không có người vá, đoàn tàu này sẽ lật nhào." Phan Bách lạnh lùng gạt tay Trần Quốc ra. Anh nhấc Thiết bị hàn bọc thép plasma "Thiết Hồn" đặt vào hộp chì đeo sau lưng, tay phải dắt theo khẩu súng săn bọc thép tự chế Lôi Hỏa của Trịnh Khải. "Trần Quốc, đóng chặt cửa áp lực. Nếu nghe thấy tiếng gõ ba nhịp ngắn của tôi mới được mở. Bằng không, ai gõ cũng phải bắn."
Không đợi cậu học trò trả lời, Phan Bách đẩy mạnh cửa thoát hiểm vách hông. Luồng gió bão axit đỏ lập tức gào rú tràn vào, mang theo những giọt mưa axit nóng bỏng ăn mòn vách thép sủi bọt trắng xóa. Phan Bách bước ra ngoài, bóng dáng gầy gò bọc trong bộ giáp chì của anh lập tức bị nuốt chửng bởi màn đêm đen kịt ngoài vỏ tàu.
Sức gió giật mạnh suýt chút nữa đã thổi bay Phan Bách khỏi sàn lan can hẹp. Anh phải dùng tay cơ khí trái bám chặt lấy sợi xích truyền động gầm tàu, pít-tông thủy lực ở chân trái co rút mạnh để ghim chặt ủng bọc chì xuống mặt thép trơn trượt bám đầy muối axit. Mưa axit đỏ xối xả dội xuống mặt nạ phòng độc, tạo thành những tiếng xèo xèo liên tục. Lớp kính bảo hộ vốn đã rỗ nứt của Phan Bách giờ đây mờ mịt, tầm nhìn giảm xuống dưới hai mét.
Anh rút khẩu súng săn Lôi Hỏa ra, cố gắng ngắm bắn về phía bóng đen mờ ảo phía nóc toa số 5. Nhưng sương mù axit quá dày đặc và hanh hao điện từ đã làm ướt hạt nổ tự chế bên trong nòng súng. Một tiếng "Tạch" nhỏ vô dụng vang lên. Súng bị kẹt đạn do hơi ẩm axit ngấm vào thuốc súng.
Phan Bách nguyền rủa một tiếng, đeo khẩu súng săn vô dụng lại sau lưng. Đúng lúc đó, một luồng gió rít sắc lẹm xé toạc màn mưa axit lao thẳng về phía cổ anh!
Theo bản năng sinh tồn của một thợ rèn đường sắt, Phan Bách nghiêng đầu tránh né. Một lưỡi dao găm tẩm độc sượt qua vách mặt nạ da, chém đứt phăng sợi dây cáp bảo hiểm bọc da chuột đột biến của anh!
Lực gió bão giật mạnh lập tức cuốn phăng thân hình Phan Bách khỏi sàn lan can. Anh rơi tự do xuống khoảng không tối tăm giữa vách tàu và vực thẳm bốc khói axit phía dưới.
"Sư phụ!" Trần Quốc từ bên trong toa qua khe kính nhỏ gào lên tuyệt vọng, nhưng tiếng hét của cậu bị tiếng xích bánh tàu rầm rập nuốt chửng.
Nhưng Phan Bách không rơi xuống vực. Trong khoảnh khắc sinh tử, cánh tay cơ khí trái của anh vươn ra với tốc độ cực nhanh, năm ngón tay bằng thép đúc bấu chặt lấy sợi xích gầm tàu đang quay tốc độ cao. Lực ma sát cực mạnh mài mòn các khớp ngón tay cơ khí bắn ra những tia lửa xanh lạnh lẽo, rỉ ra những giọt dầu thủy lực lẫn máu nóng từ lòng bàn tay bị rách. Phan Bách treo ngược người dưới gầm toa số 4, toàn thân lơ lửng ngay sát bánh xe thép khổng lồ đang rầm rập quay sát nút.
Sát Thủ Bóng Đêm từ trên nóc toa từ từ bò xuống. Hắn di chuyển linh hoạt như một con thằn lằn đá, bộ đồ bọc sợi carbon đen bóng giúp hắn hoàn toàn ẩn mình trong bóng đêm. Hắn áp sát mép lan can, cúi đầu nhìn xuống gầm tàu, lưỡi dao găm thứ hai trên tay hắn sẵn sàng phóng xuống để cắt cổ Phan Bách.
Phan Bách nín thở, giữ cho cơ thể treo ngược hoàn toàn bất động như một xác chết rỉ sét. Anh nhắm mắt lại, dồn toàn bộ sự tập trung vào chiếc chân cơ khí trái đang áp sát vách trục bánh xe.
"Cảm ứng rung động thép qua chân" kích hoạt.
Trong thế giới bóng tối của Phan Bách, cấu trúc kim loại của gầm tàu hiện lên như những đường vân sáng rung động. Anh cảm nhận được một nhịp rung chuyển động rất nhẹ, rất chậm đang dịch chuyển từ nóc toa số 4 xuống sàn lan can hông.
Ba bước chân. Hai bước chân. Kẻ ám sát đã đứng ngay trên đầu anh, chỉ cách chưa đầy một mét.
Phan Bách giả vờ trượt tay, để cơ thể rơi xuống thêm mười centimet. Kẻ ám sát tưởng con mồi đã kiệt sức, lập tức nhoài người ra ngoài vách toa, vung dao găm đâm thẳng xuống ngực Phan Bách.
Chính trong tích tắc đó, Phan Bách lật ngược tình thế. Cánh tay cơ khí trái của anh buông xích gầm, vươn thẳng lên cao như một chiếc gọng kìm khổng lồ, khóa chặt lấy cổ chân bọc giáp da của tên sát thủ.
Một tiếng "Rắc" cơ học vang lên. Lực bóp nghìn cân từ pít-tông thủy lực bóp nát xương cổ chân của tên sát thủ. Hắn đau đớn gầm lên một tiếng khàn đặc qua mặt nạ phòng độc, cơ thể mất đà bị kéo tuột xuống gầm tàu treo lơ lửng cùng Phan Bách.
Kẻ ám sát điên cuồng vung dao găm đâm liên tiếp vào cánh tay cơ khí của Phan Bách, cắt đứt các sợi cáp đồng dẫn truyền tín hiệu thần kinh. Phan Bách cảm nhận được một cơn đau buốt nhói chạy dọc vai trái, nhưng anh không buông tay. Tay phải của anh rút Thiết bị hàn Thiết Hồn đeo sau lưng ra, ngón tay cái nhấn mạnh nút khởi động cơ học trên báng búa.
"Rít... u... u..."
Ngọn lửa plasma màu xanh lục đậm bùng cháy ở nhiệt độ năm ngàn độ C, xé toạc màn đêm mưa axit đen ngòm, thắp sáng cả một góc gầm tàu bọc thép. Ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu rõ gương mặt đầy sẹo bỏng và đôi mắt một mí đầy dã tâm của tên Sát Thủ Bóng Đêm.
Phan Bách không do dự. Anh dí thẳng đầu phun Thiết Hồn đang cháy rực vào lưỡi dao găm của đối thủ. Nhiệt độ cực đại năm ngàn độ nung chảy lưỡi thép bọc sợi carbon trong vòng ba giây, biến nó thành những giọt sắt nóng chảy nhỏ xuống sông axit phía dưới. Ngọn lửa plasma tiếp tục liếm qua cánh tay phải của tên sát thủ, thiêu cháy lớp giáp da kháng độc và thịt xương của hắn bốc khói khét lẹt.
Kẻ ám sát rú lên đau đớn, hắn cố gắng dùng chân còn lại đạp mạnh vào ngực Phan Bách để thoát thân. Phan Bách dùng chân cơ khí trái móc chặt vào xích gầm tàu làm điểm tựa, tay phải xoay báng búa Thiết Hồn nện mạnh một nhát vào mặt nạ phòng độc của đối thủ. Lớp kính bảo hộ của tên sát thủ vỡ vụn, hơi axit đỏ lập tức tràn vào phổi hắn làm hắn ho ra máu đen.
Trong cơn giãy giụa cuối cùng, tên sát thủ cố bấu chặt lấy cổ áo Phan Bách hòng kéo anh cùng rơi xuống vực thẳm. Phan Bách lạnh lùng nhìn hắn qua lớp kính bảo hộ rỗ nứt, tay cơ khí trái siết chặt cổ chân hắn rồi dứt khoát buông tay đẩy mạnh ra.
Thân hình tên Sát Thủ Bóng Đêm bị hút vào luồng gió rít cực mạnh dưới gầm tàu, rơi thẳng xuống hệ thống bánh xe thép đang rầm rập quay tốc độ cao rồi biến mất hoàn toàn trong màn đêm giông bão phía sau.
Phan Bách gượng sức leo ngược trở lại sàn lan can vách hông, đẩy cửa bước vào bên trong Toa công trình số 4. Anh ngã quỵ xuống sàn thép, mặt nạ phòng độc hai tầng lọc tuột ra, hơi thở dồn dập khò khè đầy muội than đen. Cánh tay cơ khí trái của anh rò rỉ dầu thủy lực vàng đục trộn lẫn máu đỏ tươi từ vết thương rách da tay, các sợi cáp đồng bị cắt đứt co giật nhẹ phát ra những tia điện nhỏ rỉ sét.
Trần Quốc lao tới, nước mắt giàn dụa đỡ lấy sư phụ. "Sư phụ! Thầy không sao chứ? Kẻ đó... kẻ đó chết chưa?"
Phan Bách không trả lời. Anh chậm rãi mở bàn tay phải thô ráp của mình ra. Trong lòng bàn tay anh là một tấm thẻ bài bằng vàng ròng dầy dặn, dính đầy máu khô và dầu máy rỉ sét mà anh kịp giật lấy từ cổ của tên sát thủ trước khi đẩy hắn xuống vực.
Trên mặt tấm thẻ bài vàng ròng, dưới ánh đèn dầu leo lét của toa công trình, khắc chìm con dấu hình mỏ neo bay sắc sảo cùng dòng chữ số hiệu quân sự quân đội cũ:
"Vệ binh Toa Hạng Sang - Số hiệu 09."
Phan Bách nhìn chằm chằm vào tấm thẻ bài vàng ròng, đôi mắt sắc lạnh như thép nguội của anh co thắt lại. Đây không phải là người của băng cướp đường ray Thiết Nha. Đây là người của Vương Chấn.
Sự thông đồng của Vương Chấn và Thiết Nha đã hoàn toàn lộ diện dưới ánh sáng của ngọn lửa hàn plasma. Giới tinh hoa ở Toa Hạng Sang không chỉ muốn bỏ rơi dân tị nạn, chúng đang chủ động bắt tay với lũ cướp đường ray để tàn sát đội công trình bọc thép của anh.
"Sư phụ... cái này..." Trần Quốc bàng hoàng nhìn tấm thẻ bài, giọng cậu run bắn lên vì sợ hãi chân tướng tàn nhẫn này.
Phan Bách chậm rãi siết chặt tấm thẻ bài vàng ròng trong lòng bàn tay phải, các cạnh sắc của vàng ròng ghim sâu vào da thịt anh rỉ máu nóng, nhưng gương mặt anh không biểu lộ một chút cảm xúc nào. Anh ngước mắt nhìn về phía cánh cửa thép khóa chặt dẫn lên Toa Hạng Sang số 1 phía đầu tàu.
"Chuẩn bị Thiết Hồn," Phan Bách khàn giọng nói, từng chữ lạnh lẽo như băng tuyết hậu tận thế. "Vương Chấn đã ra tay trước. Đêm nay, chúng ta sẽ không dùng lửa hàn để vá tàu nữa."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!