Trận Phục Kích Km 45
Luồng hơi nước áp lực khổng lồ từ gầm đầu tàu Khải Huyền vừa phun ra đã tạo thành một bức tường sương trắng xóa, nuốt chửng cả một khoảng không gian rỉ sét của Ga Xép Muối Muộn. Nhiệt độ cực cao của hơi nước va chạm với lớp mỡ bẫy động vật đột biến dọc đường ray phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của mỡ cháy hòa lẫn lưu huỳnh. Những chiếc bánh xe bọc xích sắt của đầu tàu bắt đầu tìm lại được ma sát, rầm rập nghiến mạnh lên mặt thép rỉ, kéo cả đoàn tàu nặng mười ngàn tấn nhích dần lên phía trước.
Nhưng cuộc khủng hoảng ở đuôi tàu vẫn chưa hề hạ nhiệt. Từ sàn quan sát mũi đầu máy, Phan Bách áp lòng bàn chân cơ khí xuống mặt sàn thép. Những sợi cáp đồng chạy dọc bắp chân trái của anh co giật liên hồi dưới những xung động rung lắc dữ dội truyền về từ Toa hàng số 12. Mâm xoay bánh tàu của toa số 12 đang bị kéo lệch trục nghiêm trọng dưới lực kéo ngược điên cuồng của hai chiếc xe goòng bọc thép của Thiết Nha. Sợi xích neo bằng hợp kim titan rỉ của Sói Xám căng ra như một sợi dây đàn tử thần, chực chờ giật lìa toa chứa than dự phòng cuối cùng ra khỏi thân tàu.
"Trần Quốc! Cất toàn bộ dụng cụ vào hộp chì bảo ôn!" Phan Bách gầm lên qua bộ đàm nội bộ của mặt nạ phòng độc hai tầng lọc. Giọng anh khàn đặc, lẫn trong tiếng rít của gió bão. "Mai Phương! Chuẩn bị đai dây bảo hiểm! Chúng ta phải bò ra ngoài vỏ tàu!"
Cậu thiếu niên Trần Quốc run rẩy ôm chặt chiếc hộp chì bảo vệ Thiết bị hàn Thiết Hồn, mặt tái mét nhìn ra ngoài cửa sổ cabin. Ngoài kia, bầu trời Thung Lũng Muối Axit đã chuyển sang một màu đỏ sẫm đáng sợ. Những đám mây điện tích đỏ lòm cuộn xoắn vào nhau, đè nặng xuống vách núi granite. Cơn bão axit đỏ đã đổ bộ sớm hơn dự kiến sáu tiếng. Những giọt mưa axit đầu tiên rơi xuống vách thép tàu tạo thành những vết rỗ hóa học sủi bọt trắng xóa, bốc lên làn sương độc ăn mòn phổi người.
"Sư phụ... bão axit đỏ đến rồi!" Trần Quốc lắp bắp. "Chúng ta ra ngoài lúc này sẽ bị nung chảy bộ đồ bảo hộ mất!"
"Câm miệng và làm việc của cậu đi!" Phan Bách lạnh lùng gạt phắt. Anh giật lấy Thiết bị hàn bọc thép plasma "Thiết Hồn" từ tay Trần Quốc, đeo bình Khí plasma hóa lỏng sau lưng rồi đẩy mạnh cánh cửa thép dày bọc chì của toa công trình.
Gió bão axit rít lên một tiếng gầm rú điên cuồng, lập tức quật thẳng vào người Phan Bách. Sức gió giật cấp tám suýt chút nữa đã thổi bay thân hình gầy gò của anh xuống đường ray muối nếu anh không kịp dùng tay phải bám chặt lấy lan can thép. Lớp kính bảo hộ rỗ nứt chằng chịt của anh lập tức bị bao phủ bởi một màn nước axit đỏ ngòm, làm suy giảm tầm nhìn xuống dưới năm mét.
Phan Bách dậm mạnh chân trái cơ khí xuống vách ngoài toa tàu, tiếng pít-tông thủy lực rít lên khô khốc. Anh bắt đầu bò dọc theo vách ngoài của các toa tàu hướng về phía đuôi. Mỗi bước di chuyển của anh là một cuộc đánh cược với tử thần. Ủng bảo hộ bọc chì của anh rít lên ken két khi dẫm lên lớp muối axit trơn trượt bám trên vỏ tàu.
Ở phía đuôi toa số 12, Trịnh Khải đang gồng mình trên chiếc xe lăn tự chế bị nứt trục. Khẩu súng săn bọc thép tự chế "Lôi Hỏa" trên tay anh liên tục khạc lửa, đẩy lùi những tên biệt kích Thiết Nha đang cố bám vào thang leo. Nhưng hỏa lực từ súng hơi nước áp lực cao của Sói Xám quá mạnh, liên tục dồn ép đội an ninh vào góc chết.
"Bách! Cậu không thể dùng Thiết Hồn cắt xích neo từ khoảng cách này đâu!" Trịnh Khải hét lên qua làn sương độc, giọng anh khản đặc vì hít phải khí lưu huỳnh rò rỉ. "Lực kéo ngược của chúng sắp bẻ gãy hoàn toàn mâm xoay rồi!"
Đúng lúc đó, một tiếng rầm nặng nề vang lên từ phía nóc Toa số 12. Từ trong màn sương axit đỏ ngòm, một gã khổng lồ cao hơn hai mét, đầu trọc lóc, mặc tạp dề da rách bám đầy máu khô nhảy xuống. Đó là Đao Phủ – chiến sĩ cận chiến hạng nặng điên cuồng của băng Thiết Nha. Trên tay gã là chiếc búa máy thủy lực khổng lồ nặng sáu mươi kilômét đang rít lên những tiếng xả áp lực thủy lực đầy đe dọa.
"Lũ chuột nhắt Toa Phổ Thông! Chết đi!" Đao Phủ gầm lên, vung chiếc búa máy bổ mạnh xuống tấm chắn bảo vệ của Phan Bách.
"Rầm!"
Cú nện búa cực mạnh với áp suất thủy lực khổng lồ làm vỡ vụn tấm che chắn chì bảo vệ bên hông của Phan Bách. Lực chấn động dội ngược lại khiến Phan Bách văng ra sát mép toa tàu, tay phải trượt khỏi lan can. Anh chỉ còn biết bám hờ bằng năm ngón tay của bàn tay trái bị bỏng hoại tử mất cảm giác vĩnh viễn.
"Sư phụ!" Trần Quốc hét lên từ cửa sổ toa công trình, nhưng cậu quá sợ hãi không dám lao ra ngoài.
Đao Phủ cười sằng sặc, vung búa máy định nện nhát thứ hai để nghiền nát Phan Bách. Nhưng ngay khi chiếc búa máy vừa giơ lên cao, một bóng người dẻo dai như dây leo đột ngột đu mình ra từ gầm toa số 12.
Đó là Mai Phương, nữ thợ hàn bọc thép duy nhất của đội công trình. Cô mặc bộ đồ da thợ hàn ôm sát người bám đầy muối trắng, chân móc chặt vào xích truyền động gầm tàu, hai tay siết chặt khẩu súng bắn móc neo.
"Đoàng!"
Sợi cáp móc neo bằng sợi kevlar kháng axit bắn ra, ghim thẳng vào khớp thủy lực cánh tay báng búa của Đao Phủ. Mai Phương gồng người, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể treo lơ lửng ngoài vách tàu để giật mạnh sợi cáp, khóa chặt chuyển động cánh tay của gã khổng lồ.
"Khốn kiếp! Con ranh!" Đao Phủ gầm rú khi cánh tay robot của gã bị kéo lệch hướng, nhát búa nện chệch vào vách thép toa tàu làm bắn ra một cơn mưa tia lửa cơ học.
"Bách! Hàn đi! Tôi không giữ được gã lâu đâu!" Mai Phương hét lên, da mặt cô bắt đầu bỏng rát và nổi những vết loét nhỏ do nước mưa axit đỏ trực tiếp xối vào người.
Phan Bách tận dụng cơ hội ngàn vàng. Anh dùng chân cơ khí lấy điểm tựa, rướn người bò dậy. Bàn tay trái hoại tử của anh siết chặt lấy Thiết bị hàn Thiết Hồn. Anh gạt van xả bình Khí plasma hóa lỏng lên mức tối đa, kích hoạt dòng điện quá tải trực tiếp trích từ lò phản ứng hạt nhân đầu máy thông qua sợi cáp nguồn bọc chì dày.
"Hồ quang plasma tập trung năm ngàn độ! Khai hỏa!" Phan Bách gầm lên.
Một luồng lửa plasma màu xanh lục đậm rít lên chói tai, xé toạc màn đêm mưa axit đỏ ngòm. Ánh sáng xanh lạnh lẽo phát ra rực rỡ đến mức làm lóa mắt Đao Phủ và Sói Xám đang đứng trên xe goòng phía sau. Luồng hồ quang tập trung cực độ nện thẳng vào sợi xích neo titan đang căng cứng của Thiết Nha.
Nhiệt độ năm ngàn độ C ngay lập tức nung đỏ thớ thép hợp kim tiền chiến. Nhưng dưới cơn mưa axit đỏ xối xả dội xuống, mối nung chảy liên tục bị nguội lạnh đột ngột, tạo ra hiện tượng rỗ khí nứt gãy bề mặt kim loại. Sợi xích rít lên tiếng kêu rạn nứt giòn giã.
Sói Xám nhận ra nguy hiểm, gã giương khẩu súng hơi nước áp lực cao nã đạn chì liên tiếp về phía Phan Bách hòng ngắt dòng hàn. Một viên đạn chì tẩm axit sượt qua bả vai Phan Bách, xé rách một mảng bộ đồ da bảo hộ bọc chì. Nước mưa axit đỏ lập tức ngấm vào vết rách, ăn mòn da thịt anh tạo ra một vết bỏng hóa chất rát buốt đến tận xương tủy.
Phan Bách nghiến răng chịu đựng nỗi đau tột cùng, không hề lung lay tay hàn. Anh điều chỉnh dòng điện Thiết Hồn vượt ngưỡng giới hạn an toàn thêm mười phần trăm, biến ngọn lửa plasma thành một lưỡi dao nhiệt mỏng bén ngọt.
"Rắc! Rầm!"
Sợi xích neo titan khổng lồ bị cắt đứt lìa dưới sức căng cực hạn. Lực đàn hồi cực mạnh của sợi xích bị đứt giật ngược lại vách đá Ga Xép, làm lật nhào chiếc xe goòng bọc thép của Sói Xám xuống vực thẳm muối axit phía dưới. Đao Phủ thấy phó tướng tử thương liền hoảng sợ, giật đứt sợi cáp của Mai Phương rồi nhảy lùi lại chiếc xe goòng còn lại tháo chạy vào bóng tối bão muối.
Toa hàng số 12 thoát lực kéo ngược đột ngột nảy mạnh lên đường ray. Cả đoàn tàu Khải Huyền bứt tốc lao băng băng qua sân ga đổ nát của Ga Xép Muối Muộn, bỏ lại băng cướp Thiết Nha phía sau.
Phan Bách kiệt sức quỳ rạp trên nóc toa tàu, Thiết Hồn tắt lịm ngọn lửa plasma do cạn kiệt năng lượng khí. Anh thở hổn hển, làn khói độc rò rỉ qua kính bảo hộ làm anh ho sặc sụa, máu đen muội than lại rỉ ra nơi khóe miệng.
Anh chậm rãi bò xuống gầm toa số 12 để kiểm tra mâm xoay bánh xe theo bản năng của một thợ hàn bọc thép. Nhưng khi ánh đèn pin rỉ sét của anh vừa chiếu vào hệ thống trục bánh xe dưới gầm toa, đồng tử của Phan Bách lập tức co rút lại vì kinh hoàng.
Lớp mỡ bẫy và bão axit đỏ dội xuống lúc nãy đã hoàn toàn ăn mòn rã nát hệ thống xích bảo vệ bánh tàu chống trượt của Toa Phổ Thông số 12. Những mắt xích thép dày giờ chỉ còn là những mảnh vụn rỉ sét mục nát treo lơ lửng, bánh tàu trần trụi bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt vi mô nguy hiểm ngay thềm dốc Km 75 phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!