Bóng Ma Ga Xép
Tiếng còi báo động từ chiếc xe goòng dò đường của Cao Sơn rít lên liên tục, kéo theo những vệt âm thanh chói tai dội ngược vào vách thép của Toa Y Tế Toa Phổ Thông.
Phan Bách lập tức nhỏm dậy trên giường bệnh. Cú vận động đột ngột khiến lồng ngực anh co thắt mạnh, kéo theo một cơn ho khan xé cổ. Anh đưa tay lên che miệng, khi bỏ ra, lòng bàn tay bọc giẻ rách đã dính thêm vài vệt máu đen muội than ẩm ướt. Sự xơ hóa phổi đang gặm nhấm phế nang của anh từng giờ dưới bầu không khí đầy bụi muối lưu huỳnh này, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, dập tắt hoàn toàn mọi biểu hiện của sự yếu đuối.
"Anh không được đi!" Diệp Hoài Linh lao đến, bàn tay thô ráp đầy vết kim khâu của cô ghì chặt lấy bả vai bọc chì của anh. "Vết bỏng Huyết Tế trên tay trái của anh chưa kịp kéo da non. Nếu anh tiếp xúc với hơi axit ngoài trời lúc này, hoại tử sẽ ăn mòn đến tận xương khớp!"
"Thả ra," Phan Bách trầm giọng, giọng nói khàn đặc như hai thanh thép rỉ cọ xát vào nhau. Anh không nhìn cô, bàn tay phải thô bạo gạt tay nữ bác sĩ ra, rồi với lấy Thiết bị hàn bọc thép plasma "Thiết Hồn" đang đặt cạnh đầu giường. Khối chì bảo ôn nặng nề của Thiết Hồn đè nặng lên cánh tay trái bỏng rát, nhưng hệ thần kinh ngoại biên bị tổn thương của anh lúc này chỉ truyền về những xung động tê dại vô cảm.
Anh dậm mạnh chân trái cơ khí xuống sàn tàu. Tiếng pít-tông thủy lực rít lên một tiếng khô khốc, rò rỉ một giọt dầu màu vàng đục xuống mặt thép rỉ sét. Anh bước qua cánh cửa thép dày, bỏ lại phía sau tiếng thở dài bất lực của Hoài Linh.
***
Hành lang dẫn lên mũi tàu Khải Huyền rung lắc dữ dội dưới quán tính di chuyển bốn mươi sáu kilômét một giờ. Gió bão axit rít lên từng hồi ngoài vỏ thép bọc chì, mang theo những tiếng gõ chan chát của những hạt đá muối hóa học nện vào thân tàu.
Phan Bách leo lên sàn quan sát phía trước mũi đầu máy. Tại đây, anh gặp Cao Sơn đang điều khiển chiếc xe goòng dò đường tiền tiêu chạy song song với đường ray chính, cách mũi tàu khoảng tám mươi mét. Chiếc xe goòng nhỏ bọc thép tự chế của cậu thiếu niên mười chín tuổi đang chao đảo điên cuồng trên nền muối xốp trơn trượt.
"Sư phụ Bách!" Cao Sơn hét lớn qua bộ đàm vô tuyến bám đầy bụi muối, giọng cậu bị xé rách bởi tiếng gió rít. "Phía trước Km 45! Ga Xép Muối Muộn! Đèn tín hiệu bẻ ghi cơ học đã bị bẻ lệch hướng dẫn thẳng vào đường tránh số 2! Đường tránh đó bị sập mái vòm đá, toàn là đá sập khổng lồ chắn ngang!"
Phan Bách nheo mắt nhìn qua lớp kính bảo hộ rỗ nứt chằng chịt của mình. Xuyên qua màn sương mù axit đỏ lòm đang tích tụ dày đặc phía trước, anh nhận ra Ga Xép Muối Muộn – một ga trung chuyển muối hóa học hoang tàn từ thời tiền chiến. Mái vòm kính của ga đã sập hoàn toàn, trơ lại những khung xương thép khổng lồ rỉ sét như bộ xương của một con quái thú cổ đại gục ngã trên nền muối trắng xóa.
Nếu tàu Khải Huyền lao thẳng vào đường tránh số 2 với tốc độ hiện tại, cú va chạm với bãi đá sập sẽ xé toạc vỏ bọc thép đầu máy, làm nổ tung lò phản ứng hạt nhân bị hỏng. Nhưng theo Quy tắc "Không dừng bánh", Kỹ sư trưởng Huy không thể kéo phanh khẩn cấp để giảm tốc độ xuống dưới bốn mươi kilômét một giờ, vì quán tính sụt giảm đột ngột sẽ làm lò hơi phụ quá nhiệt phát nổ tức thì.
"Huy! Giảm tốc độ xuống ba mươi kilômét một giờ! Thả neo xích sắt bám đường!" Phan Bách gầm lên vào bộ đàm chỉ huy.
"Điên rồi sao Bách?" Tiếng Huy rít lên từ buồng lái. "Xích bọc bánh tàu chống trượt của chúng ta đã bị axit ăn mòn mỏng dính! Nếu giảm tốc độ xuống dưới ba mươi lăm trong vùng muối trơn này, chúng ta sẽ mất hoàn toàn ma sát và trượt tự do!"
"Giảm tốc ngay! Tôi sẽ chịu trách nhiệm về ma sát bánh tàu!" Phan Bách cắt lời dứt khoát.
Đầu tàu Khải Huyền rùng mình dữ dội khi hệ thống phanh thủy lực phụ trợ được kích hoạt. Những sợi xích sắt khổng lồ từ gầm tàu được thả xuống, kéo lê trên mặt đường ray muối phát ra những tiếng gầm rú đinh tai nhức óc và những chùm tia lửa màu xanh lục cực lớn. Tốc độ tàu từ từ hạ xuống hai mươi lăm, rồi hai mươi kilômét một giờ khi tiến vào phạm vi sân ga đổ nát.
Nhưng ngay khi con tàu khổng lồ nặng mười ngàn tấn vừa giảm tốc, từ trong những mái vòm đổ nát bám đầy muối axit của Ga Xép, những bóng ma cơ khí bắt đầu xuất hiện.
Đó là các toán xe goòng bọc thép của băng cướp đường ray Thiết Nha. Chúng chạy bằng động cơ hơi nước mini tự chế, bánh xe bọc xích gai bám chặt lấy nền muối xốp. Dẫn đầu toán cướp là Sói Xám – phó tướng của Thiết Nha. Gã gầy gò như một con sói đói, mặt nhọn hoắt khuất sau chiếc mặt nạ phòng độc bọc da chuột đột biến, tay phải đeo bộ móng vuốt bằng thép lò xo rỉ sét "Thiết Trảo" đang nhỏ giọt axit xanh lè.
"Cắt toa hàng! Chiếm lấy lò hơi!" Sói Xám gầm lên qua chiếc loa phát thanh rách nát gắn trên xe goòng đi đầu.
Toán xe goòng bọc thép của địch nhanh chóng áp sát phần đuôi tàu Khải Huyền. Chúng ném những chiếc móc sắt khổng lồ nối với dây xích titan rỉ lên vách thép của các toa sau.
Tại Toa Phổ Thông số 12, Trịnh Khải đang ngồi trên chiếc xe lăn bằng sắt phế liệu tự chế, khuôn mặt chữ điền chằng chịt sẹo rỗ của anh co rút lại vì giận dữ. Dù chân trái bị thương nặng từ trận chiến trước chưa kịp hồi phục, anh vẫn dùng hai tay siết chặt lấy khẩu Súng săn bọc thép tự chế "Lôi Hỏa".
"Anh em Đội An Ninh! Nổ súng! Không cho bọn chó Thiết Nha leo lên vách toa!" Trịnh Khải gầm lên.
"Đoàng! Đoàng!"
Khẩu súng săn hai nòng cỡ lớn của Trịnh Khải khạc lửa. Chùm đạn chì tự đúc tẩm axit rỉ xé toạc màn sương mù đỏ, bắn nát giáp sắt của hai tên biệt kích Thiết Nha đang cố bám vào thang leo vách toa số 12. Tiếng gào rú thảm thiết của những tên cướp bị axit ăn mòn da thịt vang lên, rơi rụng xuống đường ray rầm rập.
Nhưng băng Thiết Nha đã chuẩn bị bẫy này từ trước. Sói Xám đứng trên chiếc xe goòng bọc thép đi đầu, giương khẩu súng hơi nước áp lực cao bắn trả quyết liệt. Luồng hơi nước nóng bỏng trộn lẫn bụi lưu huỳnh phun ra xối xả, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của đội an ninh và làm bỏng rát khuôn mặt của hai lính gác Toa Phổ Thông đang đứng che sườn cho Trịnh Khải.
"Lý Thiết! Đập đứt xích neo của chúng!" Trịnh Khải hét lớn khi thấy một chiếc móc sắt khổng lồ thứ hai vừa ghim chặt vào vách thép Toa hàng số 12 – nơi chứa toàn bộ lượng Than đá nhiệt lượng cao tiền chiến dự trữ của tàu.
Lý Thiết, gã khổng lồ vai rộng như phản phản, gầm lên một tiếng, vung chiếc búa tạ nặng năm mươi kilômét đúc từ trục khuỷu động cơ nện thẳng vào sợi xích neo của địch.
"Keng!"
Tiếng thép va chạm cực mạnh làm bắn ra một chùm tia lửa vàng rực, lực phản chấn cực lớn làm rách lòng bàn tay của Lý Thiết rỉ máu. Nhưng sợi xích titan rỉ của Thiết Nha không hề suy chuyển dẫu chỉ một vết xước. Đó là loại hợp kim tiền chiến cực bền, không thể bị phá hủy bằng lực cơ học thông thường.
"Không được rồi Đội trưởng! Thép này cứng quá!" Lý Thiết hét lên, hai tay run rẩy vì lực phản chấn.
Cùng lúc đó, đầu tàu Khải Huyền đột ngột rung chuyển dữ dội. Một tiếng rít ken két rùng rợn vang lên từ gầm các trục bánh xe. Phan Bách áp chặt lòng bàn chân cơ khí xuống sàn quan sát, cảm nhận được một tần số rung động hỗn loạn siêu tần truyền qua pít-tông thủy lực.
Thép đang bị trượt tự do. Bánh tàu bọc xích chống trượt đang quay tít tại chỗ mà không thể bám đường.
"Báo cáo từ buồng lái!" Tiếng Kỹ sư trưởng Huy gào lên qua bộ đàm, đầy vẻ tuyệt vọng. "Bánh tàu mất hoàn toàn ma sát rồi! Bọn cướp đã bôi mỡ bẫy – loại mỡ động vật đột biến trộn với tro muối axit trơn như mỡ – dọc theo hai trăm mét đường ray dẫn vào ga xép! Đầu tàu đang trôi tự do về phía bãi đá sập Km 45!"
Phan Bách nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi kẽ lợi. Anh nhìn xuống đường ray phía trước mũi tàu. Lớp mỡ bôi trơn màu đen xám bốc mùi hôi thối nồng nặc đang phủ kín mặt ray thép rỉ, khiến những chiếc bánh xích khổng lồ của tàu Khải Huyền không thể tạo ra bất kỳ lực kéo nào để vượt dốc tránh bãi đá.
Con tàu cứu sinh chở mười ngàn con người đang trôi nhanh về phía cái chết.
"Bùi Vĩnh!" Phan Bách hét vào bộ đàm chỉ huy, hướng về phía kỹ sư áp lực trẻ tuổi đang trực ở phòng máy lò hơi phụ. "Kích hoạt Quy trình 'Xả áp hơi nước dọn đường'! Ngay lập tức!"
"Nhưng thưa Trưởng đội!" Giọng Bùi Vĩnh run rẩy phản đối. "Nếu xả áp hơi nước lúc này, áp suất lò hơi phụ sẽ sụt giảm nghiêm trọng, chúng ta sẽ không còn đủ áp lực hơi nước để chạy máy hàn plasma Thiết Hồn của anh!"
"Không dọn sạch mỡ bẫy thì tất cả sẽ nổ tung trước khi tôi kịp hàn!" Phan Bách gầm lên. "Xả áp!"
Ở phía sau, Sói Xám cười sằng sặc khi thấy con tàu khổng lồ bắt đầu mất đà trượt bánh. Gã ra lệnh cho xe goòng bọc thép kéo giật lùi sợi xích titan neo chặt Toa hàng số 12. Lực kéo ngược cực mạnh từ hai chiếc xe goòng của Thiết Nha làm mâm xoay bánh tàu của Toa số 12 bị lệch hẳn sang một bên, tiếng thép rạn nứt rợn người vang lên.
"Mất ma sát rồi! Toa số 12 sắp bị kéo rời ra khỏi thân tàu!" Trịnh Khải hét lên khi thấy khe hở giữa Toa số 12 và Toa số 11 bắt đầu giãn rộng ra từng centimet dưới lực kéo của địch.
Ngay khoảnh khắc sinh tử đó, một luồng hơi nước áp lực khổng lồ màu trắng xóa đột ngột phun mạnh ra từ các van xả dưới gầm đầu tàu Khải Huyền.
Quy trình "Xả áp hơi nước dọn đường" chính thức được kích hoạt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!