Nhạc nềnFirmament3

Lửa Plasma Và Máu Nóng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ba mươi mét. Hai mươi mét.


Đầu tàu Khải Huyền sừng sững như một tòa thành bọc thép di động, gầm rú lao đi trong bóng tối đặc quánh của Đường hầm tử thần số 7. Những chiếc bánh xích bọc gai thép rít lên điên cuồng trên mặt ray rỉ sét bám đầy muối, phát ra những tia lửa ma sát màu vàng cam chói mắt. Quán tính mười ngàn tấn đang dồn nén áp lực khủng khiếp lên đoạn ray dẫn hướng bị gãy lệch tại Km 30. Chỉ cần bánh đầu máy chệch khỏi khớp nối dù chỉ một centimet, cả đoàn tàu sẽ lật nhào, tông thẳng vào vách đá granite và nổ tung lò phản ứng hạt nhân quá tải.


"Trần Quốc! Kẹp sắt! Mau!" Phan Bách hét lên qua bộ đàm nội bộ của mặt nạ phòng độc hai tầng lọc. Giọng anh khàn đặc, bị bóp nghẹt bởi tiếng gầm của động cơ hơi nước phụ dội lại từ vách hầm hẹp.


Trần Quốc bò rạp dưới gầm đầu máy, hai tay run rẩy đưa lên chiếc kẹp chịu lực bọc chì. Cậu thiếu niên mười mốt tuổi gần như chết lặng trước khoảng cách tử thần đang co rút lại từng giây. Gió bão axit rít qua các khe hở của hầm ngầm, mang theo luồng tro bụi muối đỏ độc hại xối thẳng vào mặt họ. Lớp kính bảo hộ của Phan Bách vốn đã bị rỗ nứt chằng chịt sau trận chiến với Sát Thủ Bóng Đêm, giờ đây càng mờ mịt dưới lớp hơi nước lưu huỳnh ngưng tụ.


Phan Bách không màng đến tầm nhìn bị suy giảm. Chân trái cơ khí của anh áp chặt vào thanh tà vẹt thép rỉ sét, cảm nhận từng đợt rung động siêu tần truyền qua pít-tông thủy lực. Thép đang kêu cứu. Các thớ kim loại bên trong đoạn ray gãy đang rạn nứt với tốc độ cực nhanh dưới sức nặng của đầu tàu đang đến gần.


Anh giơ Thiết bị hàn bọc thép plasma "Thiết Hồn" lên. Ngọn lửa plasma xanh lục đậm bùng cháy ở nhiệt độ năm ngàn độ C, rít lên chói tai. Nhưng ngay khi ngọn lửa vừa chạm vào bề mặt thép rỉ bám đầy muối axit, vũng hàn nóng chảy lập tức sôi lên sùng sục. Hơi axit ngấm sâu trong thớ thép bị nhiệt độ cao làm bốc hơi, tạo ra hàng vạn bong bóng khí li ti bên trong mối hàn.


"Không ổn rồi!" Trần Quốc hét lên, mắt trợn trừng nhìn vũng hàn đang rỗ khí và nứt toác ngay khi vừa nguội đi một phần. "Axit đỏ đang làm rỗ mối hàn! Thép nguội quá chậm, nó sẽ bị gãy khi bánh tàu đè lên!"


Phan Bách nghiến răng. Anh biết rõ giới hạn vật lý này. Dưới bầu không khí nhiễm độc axit và sương lưu huỳnh của Thung Lũng Muối, các mối hàn thông thường sẽ bị giòn hóa hydro và rỗ khí tức thì. Không có nước làm nguội tinh khiết, không có khí trơ bảo vệ, mối hàn chịu lực này là một trò đùa trước tải trọng mười ngàn tấn.


Anh phải dùng đến bí thuật cuối cùng của sư phụ Tạ Minh.


Kỹ thuật hàn áp lực cao "Huyết Tế".


Phan Bách không do dự một giây. Anh buông tay trái khỏi tay cầm Thiết Hồn, rút lưỡi dao găm rỉ sét bên hông rạch một đường dứt khoát dọc lòng bàn tay trái. Máu nóng phun ra, đỏ tươi và bốc hơi nghi ngút dưới làn không khí lạnh buốt của hầm ngầm.


"Sư phụ! Thầy điên rồi!" Trần Quốc kinh hoàng hét lên.


Phan Bách phớt lờ tiếng hét của học trò. Anh áp lòng bàn tay đang rỉ máu trực tiếp lên mối hàn plasma đang đỏ rực ở nhiệt độ hơn một ngàn độ.


"Xèo xèo xèo!"


Tiếng thịt da bị nung cháy rít lên ghê rợn hòa cùng tiếng thép nguội đột ngột. Một làn khói màu hồng nhạt, sực mùi sắt nung và máu cháy bốc lên nghi ngút, bao phủ lấy gương mặt lạnh lùng của Phan Bách sau lớp mặt nạ phòng độc. Máu người chứa sắt sinh học và các hợp chất hữu cơ hoạt tính cao, khi tiếp xúc với vũng hàn plasma nóng đỏ dưới áp lực bàn tay, lập tức tạo ra một phản ứng hóa khử cực mạnh. Nó đẩy toàn bộ bọt khí hydro và ion axit ra ngoài vách hàn, đồng thời làm đông kết nhanh vũng hàn tức thì mà không gây ra hiện tượng giòn nứt bề mặt.


Mối hàn đỏ rực lập tức hóa thành một màu đen bóng cứng cáp, nhẵn mịn như gương.


"Nằm xuống!" Phan Bách gầm lên, dùng cánh tay phải bọc giáp chì túm chặt lấy cổ áo Trần Quốc, ấn đầu cậu thiếu niên xuống khoảng trống hẹp dưới gầm ray.


Ngay khoảnh khắc họ nằm rạp xuống nền đá muối lạnh ngắt, bánh xích khổng lồ của đầu tàu Khải Huyền rầm rập đè lên đoạn ray vừa được hàn gắn.


"Boong! Boong! Boong!"


Tiếng thép va chạm đanh gọn vang dội khắp đường hầm số 7. Sức nặng mười ngàn tấn ép xuống chỉ cách đầu Phan Bách chưa đầy ba mươi centimet. Luồng hơi nước nóng tản nhiệt từ gầm tàu phun ra xối xả, nung nóng bộ đồ bảo hộ bọc chì của anh đến mức bỏng rát. Nhưng đoạn ray dẫn hướng không hề xê dịch dẫu chỉ một milimét. Mối hàn Huyết Tế vững vàng như bàn thạch, gánh vác toàn bộ tải trọng của đoàn tàu cứu sinh vượt qua khúc quanh tử thần an toàn.


Khi toa tàu cuối cùng rầm rập lướt qua, bóng tối của hầm ngầm một lần nữa nuốt chửng vạn vật. Phan Bách buông lỏng cơ thể, ngã quỵ xuống cạnh đường ray. Thiết bị hàn Thiết Hồn rơi khỏi tay anh, phát ra tiếng rít nhỏ rồi tắt ngấm.


Lòng bàn tay trái của anh đã bị bỏng hàn nghiêm trọng, da thịt co rút lại, cháy sém đen loang lổ với những vết sẹo hoại tử cũ. Cơn đau tột cùng từ hệ thần kinh ngoại biên dội thẳng lên não bộ khiến anh co giật nhẹ, nhưng đôi mắt anh vẫn lạnh lùng, không hề phát ra một tiếng rên rỉ.


"Sư phụ... sư phụ cứu được tàu rồi..." Trần Quốc lóng ngóng bò dậy, bật chiếc đèn bão tín hiệu ánh sáng yếu để soi đường. Khi nhìn thấy bàn tay cháy đen rỉ máu của Phan Bách, nước mắt cậu thiếu niên lại trào ra. "Máu... máu của thầy không ngừng chảy..."


"Câm miệng. Thu dọn dụng cụ. Về toa y tế," Phan Bách trầm giọng ra lệnh, giọng nói khàn đặc vì khói lưu huỳnh đã bắt đầu ngấm vào phổi. Anh dùng tay phải bọc chì quấn chặt một lớp giẻ rách quanh bàn tay trái đang rỉ máu, rồi gượng đứng dậy trên chiếc chân cơ khí đang rỉ dầu thủy lực.


***


Toa Y Tế Toa Phổ Thông sực mùi cồn công nghiệp rẻ tiền, mùi rỉ sét của vách thép ẩm ướt và mùi hăng hắc của những phương thuốc thảo dược tự chế. Toa tàu nhỏ hẹp này vốn là một toa bưu chính cũ, nay được cải tạo thành bệnh xá dã chiến với mười chiếc giường tầng bằng sắt rỉ treo lơ lửng bằng xích sắt dọc lối đi.


Phan Bách nằm trên chiếc giường sắt ở góc toa, ngực phập phồng thở dốc dưới lớp mặt nạ phòng độc đã tháo bỏ một phần lọc.


Diệp Hoài Linh, nữ bác sĩ duy nhất của Toa Phổ Thông, đang lặng lẽ dùng chiếc kẹp thép không rỉ gắp những mảnh xỉ hàn dính chặt vào da thịt cháy sém trên lòng bàn tay trái của anh. Gương mặt cô mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng sau những ca mổ liên tục dưới ánh đèn dầu leo lét, nhưng bàn tay cô vẫn giữ được sự điềm tĩnh và chuẩn xác tuyệt đối của một y sĩ dã chiến kỳ cựu.


"Anh đã dùng Huyết Tế lần thứ mấy rồi?" Hoài Linh hỏi, giọng cô trầm thấp nhưng chứa đựng sự tức giận không hề giấu diếm. Cô bôi một lớp thuốc mỡ màu xám xịt – thứ thuốc kháng axit tự chế từ tro muối đỏ và mỡ động vật đột biến – lên vết bỏng của anh. "Tôi đã cảnh báo anh bao nhiêu lần? Sắt sinh học trong máu anh không phải là vô tận. Mỗi lần anh rạch tay hàn, axit đỏ sẽ theo vết thương hở ngấm thẳng vào cơ gân. Cánh tay trái này của anh sắp hóa đá hoàn toàn rồi!"


"Đoạn ray dẫn hướng bị gãy lệch," Phan Bách lạnh lùng đáp, mắt nhìn trừng trừng lên trần toa bám đầy muội than. "Nếu tôi không hàn, mười ngàn người ở các toa sau giờ này đã nằm dưới đáy Vực thẳm Axit Đỏ. Cả cô cũng vậy."


"Nhưng anh cũng là con người, Phan Bách!" Hoài Linh nghiến răng, băng bó chặt vết thương cho anh bằng những dải băng gạc rách nát đã được luộc khử trùng. "Anh không phải là một cỗ máy bằng titan chịu lực. Anh nhìn cái này đi."


Cô đặt một chiếc khay sắt trước mặt anh. Trên khay là một mẫu đờm màu đen xám bám đầy bụi kim loại mịn và những vệt máu đông đỏ sẫm mà Phan Bách vừa ho ra lúc nãy.


Ánh mắt Hoài Linh trùng xuống, cô ghé sát tai anh nói nhỏ, giọng run rẩy: "Tôi đã lén phân tích mẫu đờm của anh dưới kính hiển vi quang học cũ. Phổi của anh... Sự xơ hóa phổi của Phan Bách đã bước vào giai đoạn một rồi. Bụi chì và hơi axit đỏ trong các ca hàn đêm ngoài vỏ tàu đã hủy hoại các nang phổi của anh. Nếu anh còn tiếp tục làm việc dưới bão axit mà không có màng lọc polymer thế hệ mới, anh sẽ không sống nổi quá ba trăm ngày nữa."


Phan Bách im lặng. Anh chậm rãi đưa bàn tay phải lên, chạm vào chiếc Vòng cổ đinh ốc rỉ của Phan Vy giấu dưới lớp áo da thợ hàn. Ba chiếc đinh ốc rỉ sét, vật chứng duy nhất từ vụ sập cầu năm xưa giết chết em gái anh, chạm vào ngực anh lạnh ngắt.


"Ba trăm ngày," Phan Bách thì thào, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, thực dụng. "Đủ để đưa đoàn tàu này về Ga Trung Tâm Vĩnh Cửu. Đủ để tìm cho con bé Vũ một mảnh đất không còn rung lắc."


"Anh điên rồi..." Hoài Linh thở dài, quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt chực trào. Cô biết mình không thể thuyết phục được người đàn ông bướng bỉnh này. Cô cất bệnh án xơ hóa phổi của anh vào ngăn kéo sâu nhất, khóa chặt lại. Nếu đội công trình biết thủ lĩnh kỹ thuật của họ đang chết dần, tinh thần của cả Toa Phổ Thông sẽ sụp đổ hoàn toàn.


Đúng lúc đó, cánh cửa thép của toa y tế bị đẩy mạnh ra với một tiếng rít cơ học chói tai.


Lý Quy, Trưởng đội vệ binh bảo an của Toa Hạng Sang, bước vào. Hắn bọc trong bộ giáp sắt bọc chì màu xám tro dày cộp, tay lăm lăm chiếc roi điện cao thế phát ra những tia lửa xanh lam kêu xè xè. Phía sau hắn là hai tên vệ binh thiết giáp khổng lồ cầm khiên thép dày, ngăn chặn hoàn toàn lối đi hẹp.


"Phan Bách đâu?" Lý Quy lạnh lùng hỏi, ánh mắt khinh miệt quét qua những giường bệnh nhân nghèo khổ đang rên rỉ xung quanh. "Vương Chấn đại nhân có lệnh. Kể từ ngày hôm sau, khẩu phần Nước cất y tế tinh khiết cấp cho Toa Phổ Phông sẽ bị cắt giảm thêm hai mươi phần trăm để ưu tiên tản nhiệt cho lò phản ứng hạt nhân ở đầu máy."


Một tiếng xôn xao phẫn nộ tức thì bùng lên khắp toa y tế. Những bệnh nhân gầy gò, da bọc xương cố gượng dậy, ánh mắt căm hờn đổ dồn về phía tên vệ binh Toa Sang.


Trương Cường, người đại diện dân sự của Toa Phổ Thông, lập tức bước ra chắn trước mặt Lý Quy. Gương mặt người đàn ông trung niên hằn sâu những nếp nhăn đau khổ, giọng ông khẩn khoản: "Lý trưởng quan! Không thể cắt nước được nữa! Nguồn nước ngầm từ trạm bơm Km 75 đã bị nhiễm chì nặng. Diệp bác sĩ cần nước cất y tế tinh khiết để pha thuốc chống loét da và rửa vết thương cho đội thợ hàn. Nếu cắt thêm hai mươi phần trăm, thương binh của chúng tôi sẽ chết vì hoại tử!"


"Chết thì chôn," Lý Quy hờ hững đáp, vung roi điện gạt mạnh Trương Cường sang một bên khiến ông ngã nhào xuống sàn thép rỉ. "Toa Phổ Thông các người chỉ biết tiêu tốn tài nguyên mà không tạo ra hiệu suất. Vương Chấn đại nhân nói rồi, nếu đầu máy quá nhiệt phát nổ, cả đoàn tàu này sẽ thành tro bụi. Giới tinh hoa ở Toa Hạng Sang số 1 cần nước sạch để duy trì hệ thống lọc khí nhân tạo. Tránh ra!"


"Mày bước thêm một bước thử xem," một giọng nói trầm khàn, lạnh lẽo vang lên từ góc tối của toa y tế.


Trịnh Khải, Đội trưởng đội an ninh Toa Phổ Thông, đang ngồi trên chiếc xe lăn bằng sắt phế liệu ở giường bên cạnh, đột ngột giương khẩu Súng săn bọc thép tự chế lên. Hai họng nòng súng đen ngòm, dính đầy bụi chì, chỉ thẳng vào khe hở mặt nạ bảo hộ của Lý Quy. Sức ép từ khẩu súng săn tầm gần khiến hai tên vệ binh thiết giáp phía sau lập tức nâng khiên thép lên phòng thủ.


Không khí trong toa y tế lập tức đông cứng lại, căng thẳng như một quả bom nổ chậm.


Lý Quy nheo mắt nhìn họng súng săn, giọng hắn đầy đe dọa: "Trịnh Khải, ngươi dám giương súng chống lại lệnh của Ban Quản Trị? Vệ binh thiết giáp có quyền bắn bỏ bất kỳ kẻ phản loạn nào tại chỗ!"


"Tao chỉ biết nếu không có nước cất, anh em thợ hàn của tao sẽ chết hoại tử," Trịnh Khải nghiến răng, ngón tay siết nhẹ vào cò súng kép cơ học. "Nếu bọn tao phải chết, tao sẽ tiễn mày xuống vực trước dưới làn đạn chì này."


"Dừng tay," Phan Bách chậm rãi ngồi dậy từ giường bệnh. Anh tháo dải băng gạc rỉ máu trên tay trái, bước xuống sàn tàu. Chiếc chân cơ khí của anh phát ra tiếng pít-tông thủy lực nặng nề, dậm mạnh xuống sàn thép tạo ra một tiếng 'Rầm' dứt khoát.


Anh bước đến đứng giữa Trịnh Khải và Lý Quy. Ánh mắt Phan Bách sắc lạnh như dao cạo, nhìn thẳng vào mắt tên trưởng đội vệ binh.


"Lý Quy, về nói với Vương Chấn," Phan Bách trầm giọng, từng câu chữ của anh nặng nề như thép nguội. "Đoạn ray tránh tại Ga Xép Muối Muộn phía trước đã bị sụt lún nghiêm trọng do tro muối axit tích tụ. Chỉ có Đội công trình bọc thép của tôi mới biết cách lát ray titan chịu lực để tàu thông qua mà không bị trật bánh. Nếu ngày mai, khẩu phần nước cất của đội thợ hàn bị thiếu hụt dẫu chỉ một giọt... tôi sẽ ra lệnh cho toàn đội ngừng việc. Để xem Toa Hạng Sang của các người có bay qua được ga xép bằng những tấm giáp gốm trắng tinh khiết đó không."


Lý Quy biến sắc. Hắn nhìn bàn tay trái cháy sém dính máu của Phan Bách, rồi nhìn sang khẩu súng săn vẫn đang lăm lăm của Trịnh Khải. Hắn biết Phan Bách không hề nói đùa. Người đàn ông thực dụng này sẵn sàng để cả đoàn tàu lao xuống vực nếu giới tinh hoa ép anh vào đường cùng.


Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Cuối cùng, Lý Quy hừ lạnh một tiếng, hạ roi điện xuống.


"Được, Phan Bách. Ngươi giỏi lắm," Lý Quy nghiến răng, quay người bước ra cửa. "Hiệp ước tạm thời này chỉ có hiệu lực cho đến khi tàu qua Ga Xép Muối Muộn. Vương Chấn đại nhân sẽ không quên chuyện ngày hôm nay."


Ba tên vệ binh rút lui, cánh cửa thép đóng sầm lại. Toàn bộ toa y tế thở phào nhẹ nhõm, nhưng bầu không khí u ám vẫn bao trùm. Trương Cường gượng dậy, lắc đầu bất lực: "Chúng ta thắng được hôm nay, nhưng ngày mai thì sao? Vương Chấn kiểm soát buồng lái đầu tàu, hắn có thể khóa van nước bất cứ lúc nào hắn muốn."


Phan Bách không trả lời. Anh quay lại giường, lặng lẽ nhặt Thiết bị hàn Thiết Hồn lên.


Khi bàn tay phải của anh chạm vào báng Thiết Hồn, anh phát hiện ra một chi tiết bất thường dưới gầm chiếc khay dụng cụ mà Lý Quy vừa vô tình làm xê dịch lúc nãy. Đó là một tờ lệnh vận chuyển nội bộ bị vứt bỏ, mang con dấu quản lý màu vàng ròng của Vương Chấn.


Phan Bách nhặt tờ giấy lên, nheo mắt đọc những dòng chữ rỉ sét ghi trên đó.


*Lệnh chuyển kho mật: Vận chuyển năm mươi thùng que hàn bọc crom kháng axit từ kho quân nhu Toa Phổ Phông lên Toa Hạng Sang số 1 để gia cố riêng cho hệ thống vách bọc thép bảo vệ giới tinh hoa trước mùa bão axit đỏ.*


Phan Bách siết chặt tờ giấy trong lòng bàn tay phải, khiến nó nát vụn.


Thì ra Vương Chấn đang âm thầm tích trữ toàn bộ nguồn tài nguyên que hàn bọc crom kháng axit – xương sống để cứu mạng đường ray dưới bão axit – chỉ để bảo vệ cho cuộc sống xa hoa của riêng bọn họ ở đầu tàu, bất chấp việc đội công trình phải dùng máu thịt để hàn ray bằng những que sắt rỉ thông thường.


Lồng ngực Phan Bách co thắt mạnh, anh ho khan một tiếng, một vệt máu đen muội than lại rỉ ra nơi khóe miệng. Anh nhìn về phía ranh giới Toa Hạng Sang số 1 phía đầu tàu, ánh mắt bùng lên một ngọn lửa lạnh lẽo, tàn nhẫn.


Cuộc chạy đua này không chỉ có bão axit bên ngoài, mà còn có một con quỷ hút máu đang nằm ngay trên đầu tàu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!