Nhạc nềnFirmament3

Khúc Quanh Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nhịp đập của sắt thép không bao giờ biết nói dối, và cái chết dưới gầm tàu Khải Huyền cũng vậy.


Phan Bách áp chặt lòng bàn chân trái cơ khí xuống vách thép mũi đầu máy. Những sợi cáp đồng nhỏ chạy dọc bắp chân anh co giật liên hồi, truyền về những luồng xung điện nóng rát thẳng vào hệ thần kinh. Thông qua tần số rung động truyền ngược từ thanh ray rỉ sét dưới gầm, anh ngửi thấy mùi tử khí. Tiếng gõ nhịp cơ học của kíp nổ áp lực bên trong toa quặng chắn hầm đang nhanh dần.


"Tạch... tạch... tạch..."


Đó là âm thanh của một cái bẫy nổ hóa học do băng cướp đường ray Thiết Nha cài đặt. Rung động từ đầu tàu Khải Huyền nặng mười ngàn tấn đang lao đến với tốc độ bốn mươi sáu kilômét một giờ đã đánh thức con quái vật rỉ sét này. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy tám mươi mét. Thời gian va chạm: bảy mươi hai giây. Tốc độ tàu: không thể giảm xuống dưới bốn mươi kilômét một giờ theo Quy tắc 'Không dừng bánh'.


"Lâm Đen! Giữ chặt tấm chắn chì! Hướng mười giờ!" Phan Bách gầm lên qua bộ đàm nội bộ của mặt nạ phòng độc hai tầng lọc. Giọng anh khàn đặc, bị bóp nghẹt bởi tiếng gió bão axit đỏ đang bắt đầu dội những giọt mưa đầu tiên xuống vỏ thép tàu.


"Rõ!" Lâm Đen gầm đáp. Gã khổng lồ bọc trong bộ đồ da thợ hàn bọc chì dậm mạnh đôi ủng hộ pháp xuống nóc cabin, hai tay siết chặt lấy tay cầm của tấm chắn chì khổng lồ. Tấm khiên thép dày năm centimet bọc chì rít lên khi luồng gió axit giật cấp tám quét qua, tạo ra một góc lặng gió nhỏ nhoi che chắn cho Phan Bách.


Phan Bách không nhìn lại. Anh quay sang Trần Quốc đang quỳ rạp phía sau, hai tay ôm đầu run rẩy. "Trần Quốc! Đứng dậy! Vác búa tạ chuẩn bị chêm chốt! Nếu cậu còn muốn nhìn thấy em gái tôi gõ nhịp tà vẹt trên đất bằng, thì cấm được nhắm mắt!"


Lời nói của Phan Bách như một nhát búa nện thẳng vào tinh thần đang hoảng loạn của cậu thiếu niên. Trần Quốc nấc lên một tiếng, gạt nước mắt bám trên kính bảo hộ rạn nứt, lóng ngóng vác chiếc búa tạ nặng mười lăm kilôgam bò lên phía trước.


Phan Bách gạt van xả khí của Thiết bị hàn bọc thép plasma 'Thiết Hồn'. Ngọn lửa plasma màu xanh lục đậm bùng cháy với nhiệt độ năm ngàn độ C, xé toạc màn sương mù axit đỏ đang bắt đầu bao phủ mũi tàu. Anh không cắt trực tiếp vào khối quặng muối bọc ngoài toa xe chắn đường – việc đó quá tốn thời gian và có thể kích nổ kíp nổ hóa học ngay lập tức. Thay vào đó, anh nhắm thẳng vào chốt liên kết bằng thép vonfram rỉ sét kết nối toa quặng với đường ray chính.


"Xèo xèo xèo!"


Tia lửa plasma xanh lục bắn tung tóe vào tấm chắn chì của Lâm Đen, tạo ra những tiếng nổ lách tách ghê rợn. Khói lưu huỳnh bốc lên nghi ngút, cay xè. Phan Bách nheo mắt qua lớp kính bảo hộ hai lớp bọc chì. Tay trái anh – bàn tay đã bị bỏng hàn vĩnh viễn mất cảm giác đau – giữ chặt báng Thiết Hồn không một chút run rẩy. Anh dẫn dòng nhiệt tập trung vào điểm chịu lực duy nhất của chốt thép.


Bốn mươi mét. Ba mươi mét.


Đầu tàu Khải Huyền rầm rập lao tới, xích bọc bánh tàu chống trượt rít lên điên cuồng trên nền muối trơn trượt.


"Cắt!" Phan Bách thét lớn.


Nhát cắt plasma cuối cùng xuyên qua chốt thép vonfram đỏ rực. Đúng lúc đó, Phan Bách dồn lực vào chân trái cơ khí, kích hoạt pít-tông thủy lực ở khớp gối phóng ra một lực đạp nặng hàng trăm kilôgam thẳng vào sườn toa quặng sập.


"Rầm!"


Toa quặng bọc muối bị cắt rời chốt liên kết, mất điểm bám, đổ nhào xuống Vực thẳm Axit Đỏ bên hông đường sắt. Một tiếng nổ hóa học đanh gọn vang lên dưới đáy vực, hất tung một luồng khói đỏ sẫm bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc ngược lên nóc tàu.


Khải Huyền lướt qua điểm va chạm trong gang tấc, lao thẳng vào bóng tối sâu thẳm của Đường hầm tử thần số 7.


Ngay khi đầu tàu lọt vào vòm đá tối tăm của hầm ngầm, toàn bộ hệ thống chiếu sáng ngoài của tàu vụt tắt theo lệnh của Kỹ sư trưởng Huy. Đây là quy tắc sinh tồn bắt buộc của hầm số 7 – mọi nguồn sáng mạnh đều có thể kích hoạt các khối đá muối nhạy âm sụp đổ đè nát tàu. Không gian lập tức bị nuốt chửng bởi bóng tối tuyệt đối, chỉ còn lại tiếng gầm rú của động cơ phản lực vọng lại từ vách đá granite và ánh sáng xanh lục le lói, yếu ớt từ ngọn lửa mồi của Thiết Hồn.


"An toàn rồi... chúng ta sống rồi..." Trần Quốc thở hổn hển qua bộ đàm, nằm bò ra nóc tàu lạnh ngắt.


"Chưa đâu," Phan Bách trầm giọng. Chân trái cơ khí của anh đột ngột co thắt nhẹ. Xung chấn truyền về từ thanh ray dưới gầm không hề giảm bớt, ngược lại, nó đang chuyển sang một tần số rung động sắc nhọn và dồn dập hơn. "Có kẻ đang bám vách hầm."


Chưa kịp dứt lời, một tiếng 'Xoảng' đanh gọn xé toạc tiếng động cơ gầm rú.


Từ bóng tối sâu thẳm của vách hầm số 7, một sợi xích sắt mang đầu móc neo khổng lồ lao vút ra như một con rắn độc. Đầu móc neo ghim thẳng vào tấm giáp chì bảo vệ hông của Phan Bách, kéo giật cơ thể anh lệch sang một bên vách nóc tàu.


"Sư phụ!" Trần Quốc hét lên.


Một bóng đen nhanh nhẹn như vượn từ trên vách hầm nhảy xuống, đáp gọn gàng lên nóc toa số 1 ngay phía sau họ. Hắn mặc bộ đồ da chuột đột biến bó sát, khuôn mặt che kín bởi mặt nạ phòng độc một mắt phát ra ánh sáng hồng ngoại đỏ lòm. Sát Thủ Bóng Đêm của Thiết Nha.


Sát thủ không hề do dự. Hắn giật mạnh sợi xích sắt, kéo lê Phan Bách trên mặt thép trơn trượt của nóc tàu hướng về phía mép vực ngoài toa. Phan Bách nỗ lực bắn móc neo cố định từ súng bắn móc bên hông vào vách hầm để giữ thăng bằng. Nhưng tiếng 'Cạch' khô khốc vang lên – đầu móc neo ghim vào vách đá muối mục nát do axit ăn mòn lâu năm, đá muối vỡ vụn, móc neo tuột ra vô dụng.


Cơ thể Phan Bách trượt dài trên nóc tàu, nửa thân người đã treo lơ lửng ngoài mép toa, ngay phía dưới là hệ thống xích bánh tàu đang quay với tốc độ điên cuồng.


Sát Thủ Bóng Đêm rút từ sau lưng ra một khẩu súng hơi nước ngắn, nhắm thẳng vào bình oxy của Phan Bách.


"Lâm Đen!" Phan Bách hét lớn.


Lâm Đen phản xạ cực nhanh. Gã không màng đến gió bão rít mạnh, dậm mạnh chân lấy đà, vung tấm chắn chì khổng lồ nặng gần bốn mươi kilôgam đập mạnh vào cánh tay cầm súng của sát thủ.


"Bốp!"


Khẩu súng hơi nước bị đập văng ra ngoài hầm, phát nổ dưới gầm bánh tàu. Nhưng sát thủ cực kỳ nhanh nhẹn, hắn mượn lực phản chấn xoay người, ném ra một quả lựu đạn tro muối hóa học ngay trước mặt họ.


"Bùm!"


Một luồng ánh sáng trắng chói mắt cùng tro bụi muối đỏ đậm đặc bùng phát. Lớp kính bảo hộ của Phan Bách bị tro muối axit ăn mòn rỗ nứt tức thì, tầm nhìn của anh hoàn toàn bị che phủ bởi một màu đỏ đục ngầu và những vết rạn nứt chằng chịt. Mắt anh bỏng rát do hơi axit len lỏi qua khe hở kính.


Sát thủ Thiết Nha lợi dụng bóng tối và làn sương độc, lách qua tấm khiên của Lâm Đen, vung lưỡi dao găm tẩm axit rỉ nhắm thẳng vào cổ họng Phan Bách.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Phan Bách nhắm mắt lại.


Anh không cần nhìn bằng mắt. Lòng bàn chân cơ khí của anh áp sát vào vách thép nóc tàu đang rung động. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của sát thủ di chuyển trên mặt thép rỉ sét tạo ra những xung chấn vi mô cực kỳ rõ ràng trong hệ thần kinh của anh.


Ba bước. Hai bước. Hắn đang nhảy lên để bổ dao xuống.


Phan Bách đột ngột kích hoạt Thiết Hồn ở công suất cực đại. Không phải để cắt, mà để tạo ra một luồng hồ quang plasma tập trung năm ngàn độ chói lòa.


"Xoẹt!"


Ánh sáng xanh lục cực đại đột ngột xé toạc bóng tối hầm ngầm. Sát Thủ Bóng Đêm – kẻ đang sử dụng kính hồng ngoại thích nghi bóng tối – bị luồng sáng cực mạnh làm lóa mắt hoàn toàn. Hắn hét lên một tiếng đau đớn, bước chân lảo đảo mất đà.


Ngay lập tức, Lâm Đen bước tới, vung tấm chắn chì đập thẳng vào ngực sát thủ, đẩy gã lùi lại vách đá hầm.


Phan Bách gượng dậy, tay trái bỏng rát nắm chặt Thiết Hồn. Anh biết mình không thể kéo dài trận cận chiến này trên nóc toa tàu đang rung lắc dữ dội. Anh không nhắm vào sát thủ. Anh hướng thẳng đầu phun Thiết Hồn vào mỏm đá muối nhô ra – điểm tựa duy nhất giữ vách đá nơi sát thủ đang đứng bám.


"Chết đi!" Phan Bách trầm giọng.


Luồng plasma xanh lục quét qua chân đế mỏm đá muối. Dưới nhiệt độ năm ngàn độ C, kết cấu đá muối nhạy âm lập tức bị nung chảy và giãn nở đột ngột, phát ra những tiếng nổ vỡ giòn giã.


"Rầm!"


Cả mỏm đá muối khổng lồ sụp đổ hoàn toàn, kéo theo thân hình Sát Thủ Bóng Đêm rơi thẳng xuống gầm bánh xích của tàu Khải Huyền. Tiếng xương cốt gãy vụn bị nuốt chửng bởi tiếng động cơ phản lực gầm rú.


Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp nảy nở thì một chấn động cực mạnh dội lên từ phía mũi tàu. Khối đá muối khổng lồ đổ sập từ vách hầm đã rơi thẳng xuống đường ray phía trước.


"Răng rắc... boong!"


Một tiếng kim loại gãy gập kinh hoàng vang lên vang dội cả đường hầm. Chân cơ khí của Phan Bách truyền về một tần số rung động nứt gãy dữ dội.


Khối đá sập đã đè nát và làm nứt gãy hoàn toàn một đoạn ray dẫn hướng bên trong hầm số 7. Đoạn ray bị lệch hẳn sang một bên vách đá.


Trần Quốc bò lên, nhìn qua khe hở tối tăm, giọng nói run rẩy đến mức mất giọng: "Sư phụ... ray dẫn hướng bị gãy rồi! Đầu tàu sắp đè lên rồi!"


Phan Bách siết chặt Thiết Hồn, vết bỏng ở tay trái rỉ máu thấm qua găng da bảo hộ, hòa lẫn vào bụi muối axit đỏ.


"Trần Quốc! Lấy kẹp sắt và que hàn crom ra!" Phan Bách hét lớn, mắt nhìn thẳng vào đoạn ray nứt gãy chỉ còn cách mũi tàu chưa đầy năm mươi mét. "Chúng ta có đúng ba phút trước khi bánh tàu đè lên và lật nhào cả đoàn tàu!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!