Nhạc nềnFirmament3

Bãi Mìn Rỉ Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động từ máy thu vô tuyến cầm tay của Lâm Tố Nhi rít lên từng hồi chói tai, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của Toa công trình bọc thép số 4. Sóng âm nhiễu loạn do từ trường muối axit khiến giọng nói của Cao Sơn truyền về méo mó, giật cục như tiếng xích sắt kéo lê trên nền đá:


"Đội trưởng... rè... nghe rõ không? Tôi bị kẹt rồi! Km 105... bánh xe goòng vấp phải nắp áp lực... rè... mìn hóa học rò rỉ axit đang nung chảy trục xích! Trương Lang... tên trinh sát Thiết Nha đang ở trên cồn cát... hắn bắn tỉa liên tục để kích nổ mìn xung quanh! Tàu Khải Huyền... cấm được giảm tốc... rè..."


Phan Bách gượng đứng dậy khỏi tủ dụng cụ rỉ sét. Chiếc chân cơ khí bên trái của anh phát ra tiếng rít khô khốc của pít-tông cạn dầu, một dòng dịch thủy lực màu vàng sậm rỉ ra, thấm qua lớp giáp chì bọc ngoài. Cơn ho đột ngột dâng lên từ lồng ngực xơ hóa, Phan Bách phải bặm chặt môi, nuốt ngược ngụm máu tươi mang vị sắt vào trong. Bàn tay trái hoại tử, quấn chặt lớp giáp da hàn bọc chì dính máu khô từ mối hàn Huyết Tế ở Km 90, run lên nhè nhẹ.


"Chân anh nát bét rồi, định ra ngoài chịu chết à?" Lâm Tố Nhi gắt gỏng, nhưng đôi tay cô đã nhanh nhẹn nhét chiếc kính lúp điện tử Thần Nhãn vào túi bảo ôn bọc chì. Cô giật lấy chiếc kìm cắt cáp điện lực kháng axit dắt bên hông, đôi mắt bôi đầy mỡ bò đen nhẻm hiện rõ vẻ lo lắng.


"Cao Sơn đang làm bia đỡ đạn phía trước. Nếu xe goòng của cậu ta nổ, đường ray Km 105 sẽ sập, tàu sẽ trật bánh," Phan Bách khàn giọng đáp, giọng anh trầm đục như hai thanh sắt rỉ cọ xát. Anh không nhìn cô, bàn tay phải thô ráp với lấy chiếc búa gõ thử âm bằng đồng thau – kỷ vật từ Sư phụ Ba truyền lại – và dắt khẩu súng săn 'Lôi Hỏa' của Trịnh Khải sau lưng. Thiết bị hàn plasma 'Thiết Hồn' chỉ còn dưới 5% năng lượng khí, anh buộc phải tiết kiệm nó cho tình huống sinh tử cuối cùng.


"Trần Quốc đang ở Toa Y Tế giao thuốc giải độc chì cho Diệp Hoài Linh. Trịnh Khải chưa thể cử động. Lần này chỉ có tôi và cô," Phan Bách nhìn thẳng vào mắt Tố Nhi, ánh mắt lạnh lùng không một chút dao động cảm xúc.


"Biết rồi! Đồ đầu đá!" Tố Nhi hứ một tiếng, dứt khoát kéo sụp chiếc mặt nạ phòng độc hai tầng lọc xuống mặt.


***


Gió bão axit đỏ ngoài trời gầm rú như một đàn quái thú bị giam cầm, quật những tia nước ngậm lưu huỳnh buốt giá vào vỏ thép tàu Khải Huyền. Đoàn tàu khổng lồ mười ngàn tấn vẫn duy trì tốc độ bốn mươi mốt kilômét một giờ theo Quy tắc 'Không dừng bánh'. Ánh đèn pha cực mạnh từ mũi đầu máy xé toạc màn sương mù axit đỏ sậm, rọi thẳng xuống đoạn đường ray rỉ sét chạy dọc theo thung lũng muối hoang tàn.


Phan Bách và Lâm Tố Nhi bò ra khỏi hatch cabin Toa số 4. Sức gió giật cấp chín suýt chút nữa đã hất văng Tố Nhi khỏi vách tàu trơn trượt. Phan Bách kịp thời vươn cánh tay cơ khí phải, bấu chặt lấy đai bảo hiểm của cô, kéo cô áp sát vào lưới gạt dọn đường ở mũi tàu.


Cách mũi tàu chưa đầy một trăm mét, chiếc xe goòng dò đường của Cao Sơn đang nằm nghiêng trên đường ray phụ dẫn vào Ga Phụ 12. Ánh lửa từ những phát đạn bắn tỉa của Trương Lang lóe lên liên tục từ đỉnh cồn cát muối phía tây, găm những viên đạn chì tẩm axit vào vỏ thép xe goòng, tạo ra những tiếng *boong boong* khô khốc.


"Cao Sơn! Nằm sập xuống gầm xe!" Phan Bách gầm lên qua bộ đàm nội bộ.


Anh và Tố Nhi thả người từ mũi đầu tàu đang lao tới xuống chiếc goòng phụ đẩy tay bọc chì. Chiếc goòng lao nhanh theo quán tính, trượt băng băng trên làn muối axit trơn trượt như mỡ, tiếp cận vị trí của Cao Sơn.


Ngay khi bánh xe goòng phụ chạm vào ranh giới Km 105, Phan Bách cảm nhận được một luồng rung động siêu tần truyền dọc từ lòng bàn chân cơ khí lên đến đại não. Dưới lớp tro bụi muối trắng xóa hai bên đường ray là hàng trăm khối kim loại rỉ sét hình tròn dẹt.


Bãi mìn rỉ sét.


Đây là bẫy mìn hóa học áp lực từ thời chiến tranh tài nguyên cũ. Vỏ ngoài của chúng đã bị axit ăn mòn rỗ nát, lộ ra lớp màng polymer chứa chất nổ lưu huỳnh cực kỳ nhạy cảm. Chỉ cần một lực nén trên mười kilôgam, hoặc một nguồn nhiệt cao thế kích hoạt, cả bãi mìn sẽ kích nổ dây chuyền, thổi bay toàn bộ hạ tầng đường sắt.


*Đoàng!*


Một viên đạn bắn tỉa từ cồn cát sượt qua vai Lâm Tố Nhi, xé rách lớp da bảo hộ bọc chì, để lộ thớ vải lót bên trong bốc khói hóa học xèo xèo. Cô khẽ rên rỉ, rụt người lại sau tấm chắn thép của xe goòng.


"Tên khốn kiếp đó định kích nổ mìn xung quanh để chôn sống chúng ta!" Cao Sơn hét lên từ gầm xe goòng bị kẹt, tay gã siết chặt khẩu súng trường hơi nước bắn trả yếu ớt về phía cồn cát để che sườn cho đồng đội.


Phan Bách nhìn chằm chằm vào quả mìn áp lực đang đè ngay dưới xích bánh xe của Cao Sơn. Chất dịch axit màu đỏ sẫm đang rò rỉ từ vỏ mìn bị nứt, ăn mòn trục bánh xe phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn.


"Tôi sẽ nung chảy kíp nổ của nó từ xa!" Tố Nhi hét lên, tay cầm mỏ hàn nhiệt.


"Không được!" Phan Bách giật tay cô lại. "Mìn hóa học rỉ sét cực kỳ nhạy cảm với nhiệt độ. Lửa plasma hay nhiệt lượng cao của Thiết Hồn sẽ làm kích nổ chất lưu huỳnh bên trong ngay lập tức. Chúng ta phải dùng phương pháp cơ học nguội."


Anh quỳ rạp xuống nền muối axit loét da, áp tai sát vào thanh ray rỉ sét. Tay phải anh cầm chiếc búa đồng thau gõ nhẹ vào thân đường ray phụ.


*Cạch. Cạch. Coong.*


Âm thanh phản hồi truyền qua thớ thép rỉ mang theo một tiếng rít nhỏ, đục ngầu. Kỹ thuật 'Nghe Thép' do Sư phụ Ba truyền dạy giúp anh nhận biết cấu trúc rỗng bên trong quả mìn.


"Kíp nổ nằm ở góc bốn mươi lăm độ phía dưới tấm áp lực," Phan Bách chỉ tay vào khe hở dính đầy bùn muối. "Tố Nhi, soi kính lúp quét mạch. Cắt dây đồng dẫn hướng bên trái."


Lâm Tố Nhi gật đầu, cô bò lên, áp sát chiếc kính lúp Thần Nhãn vào vỏ mìn rỉ sét. Dưới ánh sáng UV xanh lục, những sợi dây đồng siêu nhỏ, mục nát do axit hiện lên như một mạng nhện tử thần. Đôi tay cô run rẩy do gió bão axit quật mạnh vào lưng, nhưng cô vẫn giữ vững mũi kìm cắt cáp.


*Cạch.*


Sợi dây đồng đầu tiên bị cắt đứt. Quả mìn dưới bánh xe Cao Sơn ngừng phát ra tiếng rít áp lực.


Nhưng Trương Lang trên cồn cát đã phát hiện ra ý đồ của họ. Hắn nã đạn dồn dập hơn. Viên đạn chì thứ hai găm trúng mui xe goòng của Cao Sơn, bắn ra những mảnh thép văng găm vào bắp tay của cậu thiếu niên trinh sát khiến cậu hét lên đau đớn.


"Bách! Trái! Hướng mười giờ!" Tố Nhi hét lên.


Phan Bách không màng đến vết thương của mình. Anh bò rạp trên nền muối, dùng búa đồng gõ liên tục để định vị hai quả mìn phụ cản đường cứu hộ.


*Cạch. Coong. Cạch.*


"Quả thứ hai, dưới tà vẹt gỗ mục! Quả thứ ba, sát mép bánh xe goòng phụ! Tố Nhi, cắt nhanh!"


Lâm Tố Nhi bò theo hướng chỉ tay của anh, mồ hôi trộn lẫn bụi than chảy ròng ròng trong mặt nạ phòng độc. Cô cắt đứt liên tiếp hai kíp nổ phụ. Cao Sơn gầm lên, dồn toàn lực nhấn ga xe goòng, bánh xe thoát khỏi vết kẹt, lùi nhanh về phía sau dưới sự che chở của giáp bọc chì.


Ba quả mìn cản đường đã được tháo gỡ thành công. Xe goòng của Cao Sơn đã được giải cứu.


"Rút lui! Tàu đang đến gần rồi!" Phan Bách hét lên qua bộ đàm, nhìn thấy ánh đèn pha khổng lồ của tàu Khải Huyền đã áp sát Km 105 từ khoảng cách chưa đầy ba trăm mét.


Lâm Tố Nhi vội vã lùi lại để trèo lên xe goòng phụ. Nhưng khi đôi ủng bọc chì của cô vừa chạm vào mép cồn cát muối xốp...


*Tạch.*


Một tiếng động cơ học khô khốc, lạnh lẽo vang lên ngay dưới lòng bàn chân phải của cô.


Tố Nhi đứng khựng lại. Toàn bộ cơ thể cô đóng băng.


Dưới chân cô, tấm áp lực của quả mìn hóa học lớn nhất bãi mìn – một khối thép rỉ sét đường kính ba mươi centimet – đã lún xuống hai phân. Tiếng đếm ngược cơ học của bánh răng rỉ sét bắt đầu rít lên bên trong lòng đất: *Tíc... tấc... tíc... tấc...*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!