Vượt Qua Km 90
Trong không gian chật hẹp và ngột ngạt của phòng máy ngầm tiền đồn Km 90, tiếng rít rùng rợn của van xả áp chính vừa mới bị dập tắt bởi mối hàn dính máu của Phan Bách. Hơi nước nóng hai trăm độ vẫn còn lở lửng thành những làn sương trắng đục, sực mùi lưu huỳnh và mùi da thịt cháy khét lẹt phát ra từ lòng bàn tay trái của anh.
Thượng tá Nghiêm đứng sừng sững đối diện. Một tay gã vẫn đặt trên báng súng lục tự chế chưa cài khóa bảo hiểm, tay kia nắm chặt tờ giấy mật bọc nilon kháng axit chứa lời dụ dỗ của Vương Chấn. Bản hợp đồng giao dịch năm mươi nô lệ lao dịch khỏe mạnh từ Toa Phổ Thông để đổi lấy cái đầu của Phan Bách và chiếc búa hàn plasma 'Thiết Hồn' đang mời gọi gã.
Bên cạnh Phan Bách, Lâm Tố Nhi nín thở. Đôi mắt cô căng ra sau chiếc kính lúp điện tử 'Thần Nhãn' vẫn đang nhấp nháy ánh sáng UV xanh lục. Chiếc xà-báng sắt trong tay cô khẽ run lên, sẵn sàng lao vào một cuộc quyết đấu sinh tử nếu gã chỉ huy biến chất này lựa chọn sự phản bội. Lâm Đen cũng nhích lại gần, tấm chắn chì khổng lồ của gã khẽ tì xuống sàn bê tông, sẵn sàng làm lá chắn sống che chở cho trưởng đội công trình.
*Rè... rè...*
Thiết bị vô tuyến quân sự cũ kỹ trên thắt lưng của Nghiêm đột ngột phát ra tiếng nhiễu sóng chói tai. Giọng nói trầm thấp, đầy tính toán của Vương Chấn lại vang lên từ đầu máy tàu Khải Huyền:
"Thượng tá Nghiêm, lò hơi của ông đã ổn định rồi chứ? Ta tin rằng một quân nhân khôn ngoan như ông sẽ biết đâu là lựa chọn có lợi nhất cho tiền đồn của mình trong mùa đông bão axit này. Hãy giao nộp tên thợ hàn nổi loạn đó, năm mươi lao dịch khỏe mạnh sẽ được lính bảo an của ta áp giải xuống ngay lập tức."
Tiếng vô tuyến vang vọng trong phòng máy tĩnh mịch, biến thành một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực của tất cả những người có mặt.
Phan Bách vẫn đứng im. Anh không hề rút dao, cũng không nâng Thiết Hồn lên. Bàn tay trái hoại tử của anh, dính đầy máu và muội than đen nhẻm từ mối hàn Huyết Tế, buông thõng vô cảm bên hông. Hệ thần kinh ngoại biên bị tàn phá không truyền về bất kỳ cảm giác đau đớn nào, nhưng cơn sốt từ vết bỏng hóa chất và lá phổi xơ hóa giai đoạn một đang khiến cơ thể anh run lên nhè nhẹ. Anh nhìn thẳng vào mắt Nghiêm, ánh mắt lạnh lùng như thép nguội, tước đoạt mọi cơ hội thương hại.
"Thượng tá," Phan Bách khàn giọng nói, giọng anh trầm đục như hai thanh sắt rỉ cọ xát. "Vương Chấn hứa cho ông năm mươi nô lệ để xúc than. Nhưng gã có nói với ông rằng hệ thống xích bọc bánh chống trượt của Toa số 12 đã bị ăn mòn rã nát hoàn toàn không? Gã có nói với ông rằng nếu không có đội công trình của tôi duy trì ma sát đường ray, đoàn tàu Khải Huyền nặng mười ngàn tấn này sẽ trượt tự do và lao xuống vực thẳm axit ở Km 150 không?"
Nghiêm khẽ biến sắc. Gã liếc nhìn mối hàn van chính. Vết nứt dài mười lăm centimet dọc theo ren nối đã được khóa chặt bởi một lớp hợp kim đen bóng, mịn màng và không hề có một bong bóng khí rò rỉ nào. Đó là một kiệt tác kỹ thuật mà ngay cả những thợ hàn công binh giỏi nhất của gã thời tiền chiến cũng không thể thực hiện được dưới áp lực hơi nước nóng hai trăm độ.
"Nếu tàu Khải Huyền nổ tung hoặc trật bánh," Phan Bách tiến lên một bước, chiếc chân cơ khí rỉ sạch dầu trợ lực phát ra tiếng rít khô khốc dưới nền bê tông. "Tiền đồn Km 90 của ông cũng sẽ mất đi nguồn cung cấp than đá dự phòng duy nhất đi qua thung lũng này. Ông muốn năm mươi cái xác không biết sửa máy, hay muốn một tuyến đường sắt thông suốt để sinh tồn?"
Nghiêm nhìn chằm chằm vào Phan Bách. Lòng tham của một kẻ cai trị hoang mạc đang bị bẻ gãy bởi sự thực dụng lạnh lùng của một thợ hàn bọc thép. Gã thấu hiểu một chân lý tàn nhẫn của thời tận thế: sức mạnh cơ bắp có thể mua được bằng nước sạch, nhưng kỹ nghệ luyện kim và lòng quả cảm thì không thể đổi bằng bất cứ thứ gì.
"Danh dự của một quân nhân công binh," Nghiêm lẩm bẩm, khóe miệng gã khẽ nhếch lên thành một nụ cười tự giễu. "Không rẻ rúng đến mức đi làm chó săn cho một tên chính trị gia ích kỷ ở Toa Sang."
Nói rồi, Nghiêm dứt khoát đưa tay lên thắt lưng, gạt công tắc tắt phụ thiết bị vô tuyến. Tiếng rè rè chói tai của Vương Chấn lập tức bị cắt đứt vĩnh viễn. Gã vo tròn tờ giấy mật bọc nilon, ném thẳng vào dòng hơi nước nóng đang xả bỏ ở góc phòng.
"Hạ vũ khí xuống!" Nghiêm ra lệnh cho lính công binh xung quanh. Gã quay sang nhìn Phan Bách, ánh mắt sẹo co rút lại đầy vẻ nể phục. "Mày thắng rồi, Phan Bách. Kỹ nghệ của mày đáng giá hơn vạn lời hứa hẹn của tên cáo già kia. Tao sẽ giữ lời hứa."
Nghiêm quay sang gầm lên với tên phó tá: "Đưa rương thuốc giải độc chì quân sự bọc chì ra đây! Và mở rào chắn thép Km 90 cho tàu Khải Huyền thông qua!"
Lâm Tố Nhi thở phào nhẹ nhõm, cô hạ chiếc xà-báng sắt xuống, nhưng đôi mắt vẫn cảnh giác quan sát xung quanh. Lâm Đen khẽ gật đầu, lùi lại một bước để giảm bớt thế phòng thủ.
Vài phút sau, hai binh lính vác ra một chiếc rương nhỏ bằng hợp kim titan bọc một lớp chì dày để ngăn ngừa bức xạ. Nghiêm tự tay đặt chiếc rương xuống trước mặt Phan Bách: "Đây là mười liều thuốc giải độc chì quân sự thế hệ cũ. Thuốc này ngấm trực tiếp vào tủy xương, có thể trung hòa độc tố chì và axit trong vòng bốn mươi tám tiếng. Đủ để cứu mạng thằng đội trưởng an ninh của mày."
Phan Bách cúi xuống, dùng bàn tay phải thô ráp nhấc chiếc rương chì nặng nề lên. Sức nặng của chiếc rương đè lên khớp vai trái đang bị bỏng nhiệt khiến anh khẽ nhíu mày, nhưng gương mặt anh vẫn không bộc lộ một chút cảm xúc nào.
"Cảm ơn," Phan Bách trầm giọng đáp.
"Khoan đã," Nghiêm giơ tay chặn lại khi Phan Bách chuẩn bị quay lưng bước đi. Gã thò tay vào trong túi áo quân phục rách nát, lôi ra một vật phẩm bám đầy muội than đen nhẻm. Đó là một cuốn sổ tay nhỏ bọc da thú đột biến, vách ngoài đã bị axit ăn mòn rỗ nứt nhưng phần gáy sách vẫn được gia cố bằng các đinh ốc bọc crom kháng axit.
"Đây là di vật của Thiếu tá Phong, người chỉ huy đội khảo sát địa chất đã hy sinh của tao," Nghiêm đặt cuốn sổ tay lên nắp rương chì. "Cuốn nhật ký hành trình này ghi chép chi tiết toàn bộ địa hình đường sắt của Thung Lũng Muối Axit, đặc biệt là khu vực Km 110. Ở đó có một kho phế liệu quân sự Ga Phụ 12 bị chôn vùi dưới cồn cát muối lớn."
Phan Bách nhìn cuốn sổ tay, chiếc chân cơ khí của anh khẽ giật nhẹ khi cảm nhận được độ lạnh của các đinh ốc bọc crom trên gáy sách. Đây chính là chiếc chìa khóa dẫn đến nguồn vật tư nâng cấp Thiết Hồn và các thanh ray titan quý giá mà anh luôn tìm kiếm.
"Tại sao ông lại đưa thứ này cho tôi?" Phan Bách hỏi, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Nghiêm.
"Vì tao không muốn di sản của Phong bị chôn vùi dưới cát muối vô ích," Nghiêm trầm giọng, ánh mắt gã thoáng hiện lên một nỗi buồn sâu thẳm của một cựu binh bị bỏ rơi. "Mày là người duy nhất tao thấy có đủ sự tàn nhẫn và tài năng để mở đường cho cái đoàn tàu tị nạn kia. Nhưng tao phải cảnh báo mày: Độc Nhãn Vương của băng Thiết Nha đã phát hiện ra tọa độ của Ga Phụ 12. Hắn đang dẫn toàn bộ lực lượng xe goòng bọc thép hành quân về Km 110 để chiếm đoạt kho crom. Nếu mày muốn lấy ray, mày phải nhanh hơn hắn."
"Tôi hiểu," Phan Bách siết chặt cuốn sổ tay trong lòng bàn tay phải, cất nó vào túi giáp chì bảo vệ hông.
"Đi đi," Nghiêm quay lưng lại, vẫy tay ra hiệu cho lính mở cửa hầm ngầm. "Trước khi tao đổi ý và muốn giữ cái búa hàn của mày lại."
***
Cơn bão axit đỏ ngoài trời vẫn đang dội những giọt mưa độc hại xuống vách đá granite của Km 90. Đoàn tàu Khải Huyền đang trôi chậm ngoài rào chắn với tốc độ bốn mươi mốt kilômét một giờ, vỏ thép bọc chì rít lên từng hồi dưới sức gió giật mạnh.
Phan Bách, Lâm Tố Nhi và Lâm Đen phải thực hiện một cú nhảy mạo hiểm để bám vào thang leo vách ngoài của Toa công trình số 4 khi tàu đang di chuyển. Sức gió bão axit thổi mạnh suýt chút nữa đã hất văng Phan Bách khỏi tay vịn sắt rỉ, nhưng Lâm Đen đã kịp thời dùng tấm chắn chì khổng lồ của mình chặn luồng gió cắt, tạo điểm tựa cho anh leo qua hatch cabin an toàn.
Khi cánh cửa thép dày bọc chì của Toa số 4 đóng sầm lại, cách ly hoàn toàn hơi axit đỏ ngoài trời, Phan Bách ngã gục xuống sàn tàu. Anh ho rũ rượi, từng bọt máu đen lẫn muội than trào ra nơi khóe miệng, thấm đẫm chiếc khăn len xám tự dệt.
"Sư phụ!" Trần Quốc từ góc tối lao ra, gương mặt cậu thiếu niên mười tám tuổi đầy vẻ lo lắng. Cậu vội vã đỡ lấy Phan Bách, đặt anh ngồi tựa lưng vào hộc tủ dụng cụ cơ khí rỉ sét.
"Ta không sao," Phan Bách thở dốc, giọng nói khàn đặc rệu rã. Anh đưa chiếc rương chì và cuốn nhật ký hành trình cho Trần Quốc: "Mang cái rương này xuống Toa Y Tế cho Diệp Hoài Linh ngay lập tức. Bảo cô ấy tiêm thuốc giải độc chì cho Trịnh Khải. Tuyệt đối không được để gã biết ta đã phải đánh đổi điều gì để lấy thứ này."
"Rõ, sư phụ! Em đi ngay!" Trần Quốc giật lấy chiếc rương chì, lao nhanh ra cửa hành lang hướng về phía các toa sau.
Lâm Tố Nhi bước lại gần, cô tháo chiếc kính Thần Nhãn xuống, mệt mỏi ngồi bệt xuống cạnh Phan Bách. Cô liếc nhìn chiếc chân cơ khí của anh đang rỉ ra những giọt dầu thủy lực màu vàng đục cuối cùng xuống sàn thép.
"Bộ trợ lực chân của anh đã cháy hỏng hoàn toàn mạch điện từ do chập điện nước axit ở trạm bơm rồi," Tố Nhi thở dài, giọng cô trầm xuống đầy lo ngại. "Nếu không tìm được dầu bôi trơn và linh kiện thay thế ở Ga Phụ 12 sắp tới, anh sẽ không thể đứng vững để hàn ray dưới bão axit nữa đâu."
Phan Bách không trả lời. Anh chậm rãi đưa bàn tay phải thô ráp lên ngực, siết chặt lấy chiếc vòng cổ xâu chuỗi ba chiếc đinh ốc rỉ của em gái Phan Vy dưới lớp giáp chì bảo vệ. Lời hứa về một mảnh đất định cư cố định, không còn tiếng gầm rú rung lắc của lò phản ứng, lại hiện về trong tâm trí anh như một vết cắt rỉ máu. Anh phải sống, ít nhất là cho đến khi đoàn tàu này tìm được Ga Trung Tâm Vĩnh Cửu.
Anh lôi cuốn nhật ký hành trình bám đầy muội than của Thiếu tá Phong ra, trải phẳng trên bàn gỗ rỉ sét của toa số 4. Dưới ánh đèn dầu tù mù, những nét vẽ tay bằng mực kháng axit hiện lên chi tiết. Bản đồ chỉ rõ tọa độ của Ga Phụ 12 nằm sâu dưới một cồn cát muối lớn tại Km 110, nơi chứa hàng ngàn que hàn bọc crom kháng axit thật và những thanh ray titan siêu nhẹ tiền chiến.
Nhưng đúng lúc Phan Bách đang đối chiếu tọa độ với Bản đồ đường sắt Thung Lũng Muối, một tiếng hú còi báo động chói tai từ hệ thống loa phát thanh rỉ sét dọc hành lang đột ngột vang lên rền rĩ.
*U... u... u...*
Đó là tiếng còi báo động của xe goòng dò đường chạy trước đầu tàu một trăm mét. Giọng nói hốt hoảng của trinh sát trẻ Cao Sơn vang lên qua máy thu vô tuyến cầm tay của Lâm Tố Nhi, bị bóp nghẹt bởi tiếng gió bão gầm rú ngoài vỏ thép:
"Đội trưởng Phan Bách! Lâm Tố Nhi! Nghe rõ không? Trinh sát tiền tiêu báo cáo... có biến lớn! Toàn bộ tuyến đường sắt phía trước tại Km 105 đã bị bao vây! Lũ cướp đường ray Thiết Nha... Độc Nhãn Vương đã rải sẵn bẫy mìn hóa học dày đặc quanh lối vào Ga Phụ 12! Chúng ta đang lao thẳng vào bẫy phục kích của chúng!"
Phan Bách đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đóng băng hoàn toàn dưới lớp kính bảo hộ rỗ nứt chằng chịt. Tiếng rít của xích bọc bánh tàu rệu rã dưới gầm toa số 12 vang lên ken két như một lời cảnh báo tử thần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!