Kỹ Nghệ Đàm Phán
Tiếng rít tần số cao phát ra từ dưới nền bê tông của phòng chỉ huy Km 90 ngày một lớn, sắc nhọn như một mũi khoan vô hình chọc thẳng vào màng nhĩ của những kẻ đang đứng đối đầu. Đoàn tàu Khải Huyền ngoài kia vẫn đang duy trì tốc độ trôi tối thiểu bốn mươi mốt kilômét một giờ, bánh xe bọc xích nghiến lên đường ray rỉ sét tạo thành những tiếng rầm rập trầm đục vọng vào vách đá granite.
Thượng tá Nghiêm chậm rãi hạ khẩu súng lục tự chế xuống. Ánh mắt gã co rút lại, những vết sẹo bỏng axit trên má giật giật theo nhịp thở. Gã là một quân nhân cũ, gã hiểu rất rõ tiếng rít này nghĩa là gì. Đó không phải là âm thanh của một cỗ máy đang vận hành hết công suất, mà là tiếng gào thét của cái chết đang cận kề. Van xả áp chính của hệ thống lò hơi ngầm – trái tim cung cấp nhiệt lượng và điện năng cho toàn bộ tiền đồn Km 90 – đang rạn nứt.
"Mày nghĩ mày có thể dùng cái trò dọa dẫm này để giữ lại lượng than đá của tao sao, Phan Bách?" Nghiêm gầm lên, giọng gã trầm khàn đầy sát khí. "Nếu lò hơi nổ, tàu của các ngươi cũng sẽ bị hất văng khỏi đường ray!"
"Lò hơi nổ, chúng tôi chết ngoài vỏ tàu. Nhưng toàn bộ binh lính của ông trong căn hầm bê tông này sẽ bị hơi nước hai trăm độ nung chín từ bên trong," Phan Bách lạnh lùng đáp. Anh đứng im, chiếc chân cơ khí rỉ dầu tì chặt xuống sàn bê tông để cảm nhận tần số rung động của đường ống ngầm. Các sợi cáp đồng nhỏ chạy dọc chân cơ khí co giật liên hồi, truyền về đại não anh một cảm giác tê dại chuẩn xác. Vết nứt đang lan rộng với tốc độ ba milimét mỗi phút.
Lâm Tố Nhi bước lên một bước, chiếc kính lúp điện tử 'Thần Nhãn' trên trán cô quét ra những tia UV xanh lục rọi thẳng xuống sàn. Cô chỉ tay vào một vệt nhiệt màu đỏ rực đang lan tỏa nhanh chóng dưới lớp bê tông rạn nứt: "Áp suất đã vượt ngưỡng hai trăm bốn mươi phần trăm. Thượng tá, ông chỉ còn chưa đầy bốn mươi lăm phút trước khi toàn bộ hệ thống này nổ tung."
Nghiêm nhìn vệt nhiệt màu đỏ trên màn hình hiển thị của kính Thần Nhãn, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán gã. Gã quay sang nhìn Phan Bách, người đàn ông gầy gò bọc trong bộ đồ da thợ hàn loang lổ chì bảo ôn, bàn tay trái hoại tử quấn giẻ rách dính máu khô, đứng sừng sững như một dầm thép không thể lay chuyển.
"Mày muốn gì?" Nghiêm gằn giọng.
"Một cuộc giao dịch sòng phẳng," Phan Bách đưa bàn tay phải thô ráp lên, chỉ thẳng vào ngực Nghiêm. "Tôi sẽ dùng Thiết bị hàn bọc thép plasma 'Thiết Hồn' và kỹ thuật của mình để vá van chính lò hơi ngầm của ông. Đổi lại, ông phải mở rào chắn thép cho tàu Khải Huyền đi qua an toàn, giao ra một hòm thuốc giải độc chì quân sự cho Trịnh Khải, và giữ lại toàn bộ lượng than đá của chúng tôi."
Nghiêm im lặng trong vài giây. Lòng tham của một kẻ cai trị thung lũng đang đấu tranh dữ dội với bản năng sinh tồn của một cựu binh. Đúng lúc đó, tiếng rít dưới sàn đột ngột chuyển sang tông giọng cao hơn, kèm theo một luồng hơi nước nóng bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc xì ra từ một khe nứt bê tông sát góc tường.
"Được!" Nghiêm quyết định dứt khoát. Gã quay sang gầm lên với lính công binh xung quanh: "Hạ pháo cối hóa học xuống! Đưa thằng này xuống phòng máy ngầm! Nhưng nếu mày không vá được... tao sẽ tự tay ném mày vào lò hơi!"
Phan Bách không nói một lời. Anh quay sang Lâm Tố Nhi, gật đầu nhẹ. Cô lập tức dùng bộ đàm vô tuyến bọc da kết nối với Toa công trình số 4 phía sau. Giọng nói lo lắng của Trần Quốc vang lên trong máy thu:
"Sư phụ! Em nghe thấy tiếng súng nổ ngoài Km 90! Sư phụ có sao không?"
"Trần Quốc, nghe rõ lệnh của ta," Phan Bách trầm giọng nói. "Độc Cô hiện tại vẫn đang treo mình bằng móc neo ở vách ngoài toa số 5 để tránh bão axit. Ta đã cho lính gác cố định hatch cabin của toa số 5, nhưng sợi xích móc neo của hắn vẫn còn găm chặt vào vỏ thép hông tàu. Việc của cậu là ở lại toa số 4 bảo vệ Thiết Hồn trong hộp chì. Bây giờ, hãy mở hatch cabin, đưa Thiết Hồn xuống cho Lâm Đen vận chuyển vào phòng máy ngầm Km 90 gấp. Tuyệt đối không được rời khỏi vị trí phòng thủ."
"Rõ, sư phụ! Em sẽ chuẩn bị ngay!" Trần Quốc đáp, giọng cậu thiếu niên đã bớt đi phần run rẩy, thay vào đó là sự dứt khoát của một thợ hàn bọc thép đang dần trưởng thành.
***
Phòng máy ngầm của tiền đồn Km 90 là một địa ngục thực sự. Nhiệt độ tại đây đã lên tới gần sáu mươi độ C, hơi nước áp lực cao rò rỉ tạo thành một màn sương mù dày đặc sực mùi rỉ sét và dầu hắc ín nóng chảy. Không khí ngột ngạt đến mức mỗi hơi thở đều như thiêu rụi phế nang của Phan Bách. Cơn ho khan dâng lên cuồn cuộn, anh phải cắn chặt răng để nén ngụm máu đen đang chực trào ra từ lá phổi bị xơ hóa giai đoạn một.
Lâm Đen vác chiếc hộp chì bảo ôn chứa Thiết Hồn bước xuống cầu thang bê tông đổ nát, theo sau là Lâm Tố Nhi. Cô nhanh chóng tháo kính Thần Nhãn, áp sát vào thân van chính của lò hơi khổng lồ đang rung bần bật.
"Van chính làm bằng hợp kim thép mangan tiền chiến," Tố Nhi hét lên để át đi tiếng rít gầm rú của hơi nước. "Vết nứt dài mười lăm centimet dọc theo ren nối của nắp van! Nhiệt độ bề mặt đã vượt quá bốn trăm độ! Phan Bách, chúng ta không thể dùng que hàn thông thường, áp suất hơi nước hai trăm độ phun ra từ vết nứt sẽ thổi bay mọi mối hàn trước khi nó kịp đông kết!"
"Chúng ta sẽ dùng mạt thép bọc crom thu thập được từ xưởng rèn của Bùi Tiến," Phan Bách khàn giọng nói. Anh mở hộp chì, nhấc Thiết bị hàn plasma 'Thiết Hồn' ra. Đầu phun hợp kim tungsten của Thiết Hồn phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo dưới làn sương mù ẩm ướt. Anh kết nối cáp nguồn của Thiết Hồn trực tiếp vào máy phát điện diesel cũ của tiền đồn.
"Tố Nhi, cô kiểm soát van xả áp phụ phía tây. Khi ta bắt đầu hàn, cô phải liên tục điều chỉnh van xả áp để giảm tối đa lưu lượng hơi nước qua vết nứt van chính, nhưng tuyệt đối không được để áp suất tổng sụt giảm quá nhanh, nếu không lò hơi sẽ bị sập áp nổ ngược!" Phan Bách ra lệnh.
"Hiểu rồi! Để đó cho tôi!" Tố Nhi lao về phía bệ van phụ, hai tay bám chặt lấy chiếc vô-lăng thép rỉ sét.
Phan Bách bước lại gần van chính. Luồng hơi nước nóng rực phun ra từ vết nứt sượt qua bả vai trái bị bỏng nặng của anh, tạo ra một cơn đau nhói buốt tận xương tủy. Anh nghiến răng, giơ Thiết Hồn lên. Ngọn lửa plasma xanh lục đậm bùng cháy ở nhiệt độ năm ngàn độ C, rít lên chói tai xé toạc màn sương mù ẩm ướt.
Anh bắt đầu ca hàn. Những hạt mạt thép bọc crom được nung chảy tức thì dưới ngọn lửa plasma, chảy loang dọc theo vết nứt nắp van. Nhưng đúng như Tố Nhi cảnh báo, áp suất hơi nước bên trong quá lớn. Mỗi khi Phan Bách vừa đắp một lớp hợp kim nóng chảy lên, luồng hơi nước nóng lại phun mạnh ra, thổi bay lớp thép lỏng tạo thành những tia lửa bắn tung tóe vào giáp bảo hộ bọc chì của anh.
"Tố Nhi! Xả áp phụ thêm mười phần trăm!" Phan Bách hét lên.
"Không được! Ren thép của đai ốc bọc chì ở van phụ đã bị nung chảy do nhiệt độ quá cao! Chiếc cờ-lê lực của tôi bị trượt ren rồi!" Tố Nhi gào lên trong tuyệt vọng. Chiếc cờ-lê lực tự chế của cô phát ra những tiếng trượt ren 'cạch cạch' bất lực, không thể siết chặt thêm van phụ để giảm áp.
Áp thế trận lập tức xoay chuyển sang hướng bất lợi hoàn toàn cho Phan Bách. Anh đang phải làm việc trực tiếp cạnh đường ống rò rỉ hơi nước hai trăm độ C mà không có sự hỗ trợ giảm áp từ van phụ. Lớp da trên bàn tay phải của anh bắt đầu phồng rộp, mùi da thịt cháy khét lẹt lẫn trong mùi lưu huỳnh.
Đúng lúc cuộc chạy đua kỹ thuật đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía cầu thang. Một tên lính công binh của Nghiêm hớt hải chạy xuống, đưa cho gã Thượng tá một tờ giấy da bọc nilon kháng axit.
"Thượng tá! Tin nhắn khẩn cấp từ đầu tàu Khải Huyền! Là tần số vô tuyến mật của Vương Chấn!" Tên lính nói khẽ, nhưng Phan Bách vẫn nghe rõ từng chữ nhờ thính giác nhạy bén của mình.
Nghiêm giật lấy tờ giấy, lướt nhanh qua những dòng chữ in bằng mực than rỉ sét. Đôi mắt gã nheo lại, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Phan Bách dưới ánh lửa plasma xanh lục. Vương Chấn đang đưa ra một lời đề nghị hối lộ cực kỳ tàn nhẫn: *"Bắt giữ Phan Bách và tịch thu Thiết Hồn. Đổi lại, ta sẽ ký lệnh bàn giao năm mươi nô lệ lao dịch khỏe mạnh từ Toa Phổ Thông để phục dịch cho tiền đồn của ngươi qua mùa đông bão axit."*
Nghiêm chậm rãi đặt tay lên báng súng lục bên hông. Gã nhìn vết nứt van chính vẫn đang phun hơi nước xèo xèo, rồi nhìn sang tờ giấy mật của Vương Chấn. Gã đang cân nhắc cái giá của danh dự quân nhân chống lại lợi ích thực tế của năm mươi nô lệ lao dịch.
"Phan Bách," Nghiêm trầm giọng nói, họng súng lục một lần nữa từ từ hướng về phía lưng anh. "Vương Chấn trả giá cho cái đầu của mày rất cao. Cao hơn một hòm thuốc giải độc chì quân sự nhiều."
Phan Bách không hề ngoảnh đầu lại. Ngọn lửa plasma của Thiết Hồn vẫn cháy rực rỡ, chiếu sáng gương mặt lạnh lùng, chai sạn của anh dưới lớp kính bảo hộ rỗ nứt. "Vương Chấn có thể cho ông năm mươi nô lệ để xúc than. Nhưng gã không thể cho ông một người thợ hàn đủ khả năng giữ cho cái tiền đồn này không bị nổ tung. Nghiêm, ông tự gạt cần xả áp phụ hay để tôi tự tay khóa chết cái lò hơi này bằng máu của mình?"
Cùng lúc đó, một tiếng rít kinh hoàng vang lên từ sâu trong lòng lò hơi phụ. Kim đo áp suất trên bảng điều khiển trung tâm đột ngột giật mạnh vượt ngưỡng đỏ cực đại, chạm mốc hai trăm tám mươi phần trăm.
*U... u... u...*
Tiếng còi báo động quá áp của tiền đồn gầm rú điên cuồng. Các đường ống dẫn hơi nước dọc vách tường bê tông bắt đầu nứt rạn, phun ra những luồng khí nóng rực che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Lò hơi của tiền đồn đột ngột tăng áp suất vượt ngưỡng cực đại, hơi nước nóng rít lên đe dọa nổ tung toàn bộ phòng máy ngầm trong vòng vài phút.
"Áp suất phản hồi quá lớn! Mối hàn đang bị xé toác!" Lâm Tố Nhi hét lên, cô bị một luồng hơi nóng hất văng ra xa, ngã nhào xuống sàn bê tông.
Phan Bách biết mình không còn đường lui. Nếu anh lùi lại, lò hơi sẽ nổ tung, đoàn tàu Khải Huyền bên ngoài sẽ bị sóng xung kích phá hủy lò phản ứng, và lời hứa với Phan Vy về một mảnh đất định cư cố định sẽ mãi mãi chìm vào tro bụi muối.
Anh quyết định sử dụng bí thuật tàn nhẫn nhất của sư phụ Tạ Minh: Kỹ thuật hàn áp lực cao 'Huyết Tế'.
Phan Bách buông báng Thiết Hồn bằng tay phải, rút lưỡi dao rọc cáp rỉ sét bên hông ra. Anh không hề do dự, rạch một đường sâu dọc theo lòng bàn tay trái hoại tử vốn đã mất hoàn toàn cảm giác đau vĩnh viễn. Dòng máu nóng màu đỏ sẫm, đậm đặc do nhiễm độc chì nhẹ, lập tức trào ra, nhỏ ròng ròng xuống mối hàn plasma đang nóng đỏ rực.
*Xèo! Xèo! Xèo!*
Một làn khói màu hồng nhạt sực mùi sắt và máu bốc lên nghi ngút. Sắt sinh học và các huyết cầu trong máu nóng tương tác hóa học cực mạnh với hợp kim crom nung chảy dưới nhiệt độ năm ngàn độ C, tạo thành một phản ứng đông kết nguội nhanh tức thì. Lớp thép lỏng bị máu khóa chặt, đông cứng lại hóa thành một lớp vỏ hợp kim màu đen bóng, bịt kín hoàn toàn vết nứt đang phun hơi nước áp lực.
Phan Bách nghiến chặt răng, bỏ qua cơn đau rát buốt dọc dây thần kinh cánh tay trái truyền về đại não. Anh tiếp tục đắp thêm một lớp mạt thép bọc crom nữa, dùng máu của chính mình làm chất xúc tác để khóa chết toàn bộ ren nối của nắp van chính.
Lâm Tố Nhi từ dưới sàn bò dậy, nhanh trí dùng xà-báng sắt nện mạnh vào chốt van xả áp phụ phía đông – một van xả dự phòng đã bị rỉ sét lâu năm. Cú đập bạo lực của cô làm vỡ chốt rỉ, giải phóng một luồng hơi nước áp lực ra ngoài hành lang phụ, giúp giảm áp suất tổng của lò hơi Km 90 về mức an toàn.
Tiếng rít gầm rú nhỏ dần rồi tắt hẳn. Kim áp suất trên bảng điều khiển từ từ hạ về vạch màu xanh lá cây ổn định.
Căn phòng máy ngầm chìm vào sự im lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng pít-tông thủy lực của chân cơ khí Phan Bách rít lên những tiếng thở dài khô khốc. Phan Bách đứng tựa lưng vào thân van chính bọc chì, lòng bàn tay trái vẫn đang rỉ máu dọc theo cán búa Thiết Hồn, gương mặt anh tái nhợt vì mất máu và kiệt sức.
Thượng tá Nghiêm chậm rãi bước lại gần van chính đã được vá kín hoàn hảo bằng lớp hợp kim đen bóng dính máu. Gã đưa bàn tay thô ráp sờ vào mối hàn, cảm nhận độ mịn và độ cứng cáp tuyệt đối của nó dưới lớp rỉ sét.
Gã nhìn mối hàn dính máu, rồi nhìn xuống tờ giấy da chứa lời dụ dỗ của Vương Chấn vẫn đang cầm chặt ở tay trái. Khẩu súng lục bên hông gã vẫn chưa được cài khóa bảo hiểm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!