Trạm Thu Thuế Rỉ Sét
Cơn bão axit đỏ giật cấp tám ngoài nóc toa vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Những tia lửa điện màu xanh lục từ hệ thống cáp điện lực bị chém đứt vẫn bắn ra tung tóe, rít lên những tiếng chập mạch chói tai dưới làn mưa axit loãng. Mùi nhựa đường cháy khét lẹt hòa lẫn với hơi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ vách thép nóng đỏ của Toa công trình bọc thép số 4, tạo thành một màn sương độc dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
Phan Bách quỳ rạp trên nóc toa, một tay bấu chặt vào rãnh thép rỉ sét để giữ thăng bằng trước quán tính rung lắc của đoàn tàu Khải Huyền đang di chuyển với tốc độ năm mươi kilômét một giờ. Cánh tay trái của anh – vốn đã hoại tử và mất cảm giác đau vĩnh viễn sau những ca hàn Huyết Tế trước đó – giờ đây đang run lên bần bật do phải gánh chịu toàn bộ trọng lượng cơ thể. Bả vai trái của anh nhức nhối tột cùng; vết chém từ thanh kiếm nhiệt plasma của Độc Cô đã nung chảy lớp giáp chì bọc bảo ôn, để lại một vết bỏng khoét sâu vào da thịt, rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng nhạt lẫn máu sẫm.
"Sư phụ! Cát muối! Em mang cát muối lên rồi!"
Tiếng hét của Trần Quốc bị tiếng gió bão nuốt chửng một nửa. Cậu thiếu niên mười tám tuổi nhô đầu ra khỏi hatch cabin, hai tay vác theo một bao tải cát muối hóa học – thứ cát thô trộn lẫn xỉ than dùng để dập các đám cháy điện lực dã chiến. Trần Quốc lóng ngóng bò ra ngoài vỏ toa, gương mặt tái nhợt bám đầy muội than rỉ sét, đôi chân run rẩy suýt trượt ngã trên mặt thép trơn trượt như bôi mỡ bò.
"Đổ xuống! Hướng mười hai giờ! Ngay khe cáp chính!" Phan Bách khàn giọng ra lệnh. Mỗi lời nói phát ra đều khiến lồng ngực anh quặn thắt. Cơn ho khan dâng lên tận cổ họng, anh phải cắn chặt môi để nén ngụm máu đen đang chực trào ra từ phế nang bị xơ hóa giai đoạn một.
Trần Quốc dùng hết sức bình sinh, đổ ập bao cát muối vào khe cáp đang cháy đỏ. Lớp cát thô bốc khói nghi ngút, nhanh chóng phủ kín những sợi dây đồng nóng chảy, dập tắt ngọn lửa đang cháy lan dọc theo vách ngoài bọc chì của toa số 4. Tiếng rít chập điện nhỏ dần rồi tắt hẳn. Hệ thống cáp điện tạm thời được khống chế, ngăn chặn hiểm họa mất điện toàn bộ trạm lọc nước ngưng tụ của Toa Phổ Thông số 12 phía sau.
Phan Bách thở hắt ra một hơi, cơ thể anh đổ sụp xuống mặt thép lạnh buốt. Chân trái cơ khí của anh phát ra những tiếng rít pít-tông khô khốc, rò rỉ những giọt dầu thủy lực cuối cùng xuống nền muối trắng xóa bám trên nóc toa. Hệ thống trợ lực của chân đã hoàn toàn quá tải sau trận chiến với Độc Cô.
"Sư phụ... Độc Cô... gã thợ săn đó..." Trần Quốc lo lắng nhìn về phía Toa số 5 phía sau.
"Hắn chưa chết," Phan Bách cắt ngang, giọng lạnh lùng như băng đá. "Nhưng chân phản lực của hắn đã bị ta nung nổ van xả áp. Hắn chỉ có thể treo mình bằng móc neo ở vách ngoài toa số 5 để tránh bão. Trong vòng vài tiếng tới, hắn không thể di chuyển cận chiến. Việc của chúng ta bây giờ là giữ cho đoàn tàu không bị dừng bánh."
Anh gượng dậy, vịn vào vai Trần Quốc để leo xuống hatch cabin, trở về không gian chật hẹp của Toa công trình số 4. Toa tàu sực mùi dầu máy, rỉ sét và hơi ấm ẩm ướt từ lò rèn mini. Phan Bách đặt Thiết bị hàn bọc thép plasma "Thiết Hồn" vào lại hộp bảo ôn bằng chì dày. Bộ tụ điện của Thiết Hồn vẫn còn nóng đỏ, phát ra những tiếng kêu o o nhỏ do quá tải dòng điện hơi nước. Bình khí plasma hóa lỏng bên trong thiết bị chỉ còn chưa đầy mười phần trăm năng lượng – một giới hạn nguy hiểm cho bất kỳ ca hàn rải ray khẩn cấp nào tiếp theo.
Chưa kịp định thần, chiếc máy thu phát vô tuyến rỉ sét dán trên vách thép đột ngột phát ra tiếng rè rè chói tai. Giọng nói trầm khàn, lo lắng của Kỹ sư trưởng Huy từ Buồng lái đầu tàu Khải Huyền vang lên:
"Phan Bách! Cậu có nghe thấy không? Chúng ta sắp tiếp cận Km 90. Trinh sát tiền tiêu báo cáo... có rào chắn thép khổng lồ chặn ngang đường sắt. Là Tàn quân Trạm Gác Km 90 của Thượng tá Nghiêm. Họ đã lên nòng pháo cối hóa học nhắm thẳng vào nhịp cầu tránh phía trước!"
Phan Bách siết chặt nắm tay phải thô ráp. Km 90. Trạm gác quân sự cũ thời tiền chiến, nút thắt địa lý độc đạo dẫn lối ra khỏi Thung Lũng Muối Axit. Anh bước lại gần bàn gỗ, trải rộng tấm Bản đồ đường sắt Thung Lũng Muối bọc nilon kháng nước. Những nét vẽ tay bám đầy muội than của Thiếu tá Phong hiện rõ dưới ánh sáng xanh tù mù của buồng lái phụ. Trạm gác Km 90 được xây dựng trên một vách đá granite kiên cố, khống chế toàn bộ tuyến đường tránh chạy qua thung lũng hẹp.
"Huy! Tốc độ tàu hiện tại là bao nhiêu?" Phan Bách hỏi qua bộ đàm.
"Năm mươi mốt kilômét một giờ. Nhưng nếu không giảm tốc, chúng ta sẽ đâm sầm vào rào chắn thép của họ ở Km 90!" Huy hét lên. "Nhưng nếu giảm tốc dưới bốn mươi, lò phản ứng hạt nhân bị hỏng sẽ mất hoàn toàn áp lực tản nhiệt và phát nổ vĩnh viễn! Quy tắc 'Không dừng bánh' không thể bị phá vỡ!"
"Giảm tốc xuống bốn mươi mốt. Giữ áp lực lò hơi ở mức tối thiểu," Phan Bách ra lệnh dứt khoát. "Ta và Lâm Tố Nhi sẽ đi xuống thương lượng. Trần Quốc, ở lại bảo dưỡng Thiết Hồn trong hộp chì. Tuyệt đối không được mở cửa toa số 4 cho bất kỳ ai, kể cả vệ binh của Vương Chấn."
Lâm Tố Nhi từ góc tối của toa bước ra. Cô đã tháo chiếc kính lúp điện tử 'Thần Nhãn' xuống cổ, gương mặt bôi đầy mỡ bò đen nhẻm lộ rõ vẻ căng thẳng. Cô cầm theo chiếc máy đo địa chấn siêu tần tự chế bọc trong bao da kháng axit.
"Thương lượng với tàn quân?" Tố Nhi cười lạnh, giọng nói cộc lốc đầy châm biếm. "Họ là lính công binh biến chất, Phan Bách. Họ có pháo cối hóa học, còn chúng ta chỉ có những thanh sắt rỉ và một chiếc búa hàn cạn khí."
"Họ có thứ chúng ta cần: thuốc giải độc chì quân sự cho Trịnh Khải," Phan Bách lạnh lùng nói, mắt nhìn về phía Toa Y Tế phía sau, nơi gã đội trưởng an ninh đang lịm đi vì hoại tử da chân. "Và chúng ta có thứ họ không thể tự làm: kỹ thuật cơ khí để giữ cho trạm gác của họ không bị sụp đổ vĩnh viễn."
***
Đoàn tàu Khải Huyền rầm rập giảm tốc độ, tiếng bánh xe bọc xích chống trượt nghiến vào đường ray rỉ sét phát ra những tiếng rít ken két rợn người. Con quái vật bọc thép nặng mười ngàn tấn từ từ trôi vào thung lũng hẹp Km 90 với tốc độ bốn mươi mốt kilômét một giờ, chỉ cách rào chắn thép khổng lồ của tiền đồn chưa đầy một trăm mét.
Trước mắt họ, công trình kiến trúc bằng bê tông cốt thép của Trạm Gác Km 90 looms hiện ra như một ngôi mộ cổ khổng lồ xám xịt bám đầy rêu phong và muối hóa học trắng xóa. Những họng pháo cối tự chế 80mm nhô ra từ các lỗ châu mai kiên cố, nhắm thẳng vào nhịp cầu dầm thép bắc ngang vực thẳm phía trước đầu tàu.
Phan Bách và Lâm Tố Nhi bước ra ngoài vỏ tàu qua cửa thoát hiểm phía hông Toa số 4. Họ di chuyển dọc theo bệ bước bọc chì vách ngoài, hai tay giơ cao không mang theo vũ khí. Luồng gió bão axit loãng dội những giọt mưa chua buốt vào bộ đồ da thợ hàn của họ, tạo thành những tiếng xèo xèo nhỏ.
Lính công binh của tiền đồn – những kẻ mặc quân phục rách nát bọc ngoài bằng các tấm giáp sắt tự chế rỉ sét – lập tức chĩa súng trường hơi nước bọc đồng vào họ từ trên vách đá bê tông.
"Đứng yên! Bước vào phòng chỉ huy! Thượng tá Nghiêm đang đợi!" Một tên lính gầm lên qua chiếc mặt nạ lọc khí cũ kỹ.
Phan Bách và Lâm Tố Nhi bị dẫn qua một hành lang bê tông tối tăm, sực mùi hăng hắc của lưu huỳnh và hơi nước nóng rò rỉ. Sàn nhà liên tục rung chuyển nhẹ theo nhịp xả áp của hệ thống lò hơi công nghiệp cũ kỹ bên trong tiền đồn. Họ bước vào phòng chỉ huy – một căn hầm bê tông kiên cố với những mảng tường bong tróc, ở giữa đặt một chiếc bàn sắt rỉ chứa đầy các vỏ đạn cối hóa học.
Thượng tá Nghiêm đứng sau bàn sắt. Gã đàn ông năm mươi tuổi, dáng người thấp đậm nhưng quai hàm vuông vức chữ điền toát lên vẻ độc đoán của một quân nhân cũ. Gương mặt gã chằng chịt những vết sẹo lồi lõm do bỏng axit, mặc bộ quân phục rách nát bọc ngoài bằng giáp sắt dày bám đầy muội than đen nhẻm. Đôi mắt sắc lạnh như dao cạo của gã quét qua Phan Bách, dừng lại ở cánh tay trái quấn giẻ rách dính máu và chiếc chân cơ khí đang rỉ dầu của anh.
"Một trưởng đội công trình tàn tật và một con nhóc thợ máy phế liệu," Nghiêm cười nhạt, giọng nói khàn đặc đầy khinh miệt. "Vương Chấn của Toa Hạng Sang đã liên lạc vô tuyến với ta. Gã nói đoàn tàu của các ngươi là một lũ tị nạn đói khát bẩn thỉu, và kẻ nắm quyền thực sự ở đầu máy không phải là các ngươi."
Phan Bách không hề nao núng. Anh đứng thẳng, dậm nhẹ chân cơ khí xuống sàn bê tông, phát ra một tiếng pít-tông khô khốc. "Vương Chấn sống bằng nước cất của Toa Phổ Thông. Kẻ mở đường cho đoàn tàu này vượt qua bão axit là đội công trình bọc thép dưới quyền ta. Thượng tá Nghiêm, rào chắn của ông đang cản lộ trình cứu sinh của mười ngàn con người."
"Lộ trình cứu sinh của các ngươi không đáng giá một viên đạn cối của ta," Nghiêm đập mạnh bàn tay thô ráp xuống bàn sắt, khiến những vỏ đạn nảy lên kêu loảng xoảng. "Quy tắc của Km 90 rất đơn giản: muốn qua trạm, phải nộp thuế. Ta đòi một phần ba lượng Than đá nhiệt lượng cao tiền chiến dự trữ của các ngươi. Không có than, tiền đồn của ta không thể duy trì lò sưởi qua mùa đông bão axit sắp tới."
Lâm Tố Nhi bước lên một bước, giơ chiếc máy đo địa chấn siêu tần lên. "Một phần ba lượng than? Ông điên rồi! Nếu mất đi lượng than đó, tàu Khải Huyền sẽ không đủ áp lực lò hơi phụ để vượt qua vùng sụt lún Km 142 phía trước! Đường ray ở Km 90 này vốn là công trình quân sự cũ, móng cầu vẫn còn nguyên vẹn, các ông chặn đường chỉ vì lòng tham ích kỷ!"
Nghiêm không thèm nhìn chiếc máy đo của Tố Nhi. Gã gạt phắt đi, lạnh lùng ra lệnh cho tên lính bên cạnh: "Lên nòng pháo cối hóa học Km 90. Nhắm vào nhịp cầu tránh phía trước đầu tàu Khải Huyền. Nếu trong vòng mười phút nữa, các ngươi không bốc xếp than đá xuống ga phụ, ta sẽ bắn sập cầu. Con tàu không thể phanh của các ngươi sẽ lao thẳng xuống sông axit dưới vực thẳm."
Bầu không khí trong phòng chỉ huy đông cứng lại. Những tên lính công binh xung quanh đồng loạt lên nòng súng trường hơi nước bọc đồng, họng súng chĩa thẳng vào ngực Phan Bách.
Phan Bách vẫn đứng im như một pho tượng đá granite. Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt sẹo của Nghiêm. Anh không nhìn bằng mắt thường; chân trái cơ khí của anh áp chặt xuống sàn bê tông, cảm nhận những rung động siêu tần đang truyền dọc theo các đường ống dẫn áp lực ngầm bên dưới căn hầm.
Dưới lòng tiền đồn, hệ thống lò hơi chính đang hoạt động. Nhưng độ rung truyền về không hề đều đặn.
*Rít... rít... rít...*
Đó là một tiếng rít tần số cao, cực kỳ nhỏ, gần như bị tiếng gió bão axit bên ngoài che khuất. Nhưng đối với một thợ hàn bọc thép đã dành nửa đời người làm việc cạnh lò hơi chính như Phan Bách, tiếng rít đó quen thuộc đến mức rợn người. Đó là tiếng hơi nước áp lực cao cực hạn đang rò rỉ qua một vết nứt vi mô trên van xả áp chính của lò hơi – hiện tượng nứt gãy kim loại do mỏi kết cấu vì thiếu bảo dưỡng bọc crom.
"Thượng tá Nghiêm," Phan Bách chậm rãi lên tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng rõ ràng từng chữ, vang vọng khắp căn hầm bê tông. "Ông có thể bắn sập cầu tránh và tiêu diệt chúng ta. Nhưng trước khi quả đạn cối đầu tiên của ông kịp rời nòng, tiền đồn Km 90 này sẽ biến thành một đống gạch vụn chôn vùi toàn bộ người của ông."
Nghiêm nhướng mày sẹo, tay gã đặt hờ lên báng khẩu súng lục tự chế bên hông. "Ngươi đang đe dọa ta bằng cái gì? Những thanh sắt rỉ của ngươi sao?"
"Ta đang đe dọa ông bằng chính tiếng rít tần số cao đang phát ra từ đường ống áp lực chính ngay dưới chân ông," Phan Bách chỉ tay xuống sàn bê tông. "Van xả áp chính của hệ thống lò hơi tiền đồn đã bị nứt gãy kết cấu nghiêm trọng. Áp suất hơi nước nóng đang tích tụ vượt ngưỡng đỏ hai trăm phần trăm. Trong vòng chưa đầy một tiếng nữa, vết nứt sẽ vỡ toác, giải phóng luồng hơi nước hai trăm độ C nổ tung toàn bộ phòng máy ngầm."
Lâm Tố Nhi bàng hoàng nhìn Phan Bách, rồi nhanh chóng đưa chiếc kính lúp Thần Nhãn lên mắt, quét nhanh xuống các đường ống dẫn áp lực dọc vách tường hầm. Đôi mắt cô mở to kinh ngạc khi nhìn thấy những vệt nhiệt màu đỏ sậm rực lửa đang rò rỉ qua các khớp nối ren thép rỉ sét.
"Anh ấy nói đúng..." Tố Nhi thì thầm, giọng run lên vì sợ hãi thực sự. "Đường ống dẫn chính đang bị rạn nứt cấu trúc vi mô do mỏi nhiệt. Áp suất lò hơi của các ông... đang nằm trong vùng nguy hiểm cực độ!"
Gương mặt Thượng tá Nghiêm biến sắc trong tích tắc. Gã nhìn chằm chằm vào Phan Bách, cố tìm kiếm một sự dao động hèn nhát trên gương mặt lạnh lùng của trưởng đội công trình, nhưng gã chỉ thấy một ý chí sắt đá, điềm tĩnh như thép nguội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!