Bóng Đen Trên Nóc Toa
Đêm ngày thứ hai sau khi vượt qua Đường hầm tử thần số 7, bầu trời phía trên Thung Lũng Muối Axit không có lấy một ngôi sao. Những đám mây điện tích màu đỏ sẫm cuộn xoắn vào nhau như những dải lụa mục nát, đè nặng xuống vách núi granite hai bên đường ray. Cơn mưa axit loãng bắt đầu rơi, gõ lách tách lên lớp vỏ thép bọc chì của đoàn tàu Khải Huyền đang lao đi với tốc độ năm mươi kilômét một giờ. Hơi nước chua nồng sực mùi lưu huỳnh len lỏi qua các khe hở rỉ sét, tạo thành một lớp sương mù mỏng lạnh buốt bao phủ lấy Toa công trình bọc thép số 4.
Bên trong toa, Phan Bách ngồi bất động trong bóng tối. Anh không thắp đèn dầu hỏa. Ánh sáng duy nhất trong căn phòng hẹp là tia sáng xanh lam nhạt thỉnh thoảng lóe lên từ đầu máy phản ứng hạt nhân ở phía xa vọng lại. Bàn tay trái hoại tử bỏng sâu vĩnh viễn của anh đang miết nhẹ lên ba chiếc đinh ốc rỉ của chiếc vòng cổ Phan Vy. Dưới lớp giáp chì bảo hộ nặng nề, lồng ngực anh quặn thắt. Một cơn ho khan dâng lên, Phan Bách vội vã đưa chiếc khăn len xám lên miệng, cố nén tiếng ho để không làm thức giấc bé Phan Tiểu Vũ đang ngủ say ở góc toa. Khi anh rút khăn ra, một vệt máu đen lẫn muội than sẫm màu đã thấm đẫm thớ vải. Phổi của anh đang chết dần, từng phế nang bị xơ hóa bởi bụi silic đang đòi nợ thể xác anh từng ngày.
Đột nhiên, chân trái cơ khí của Phan Bách co giật nhẹ.
Các sợi cáp đồng nhỏ chạy dọc theo bắp chân cơ khí truyền về một xung động rung động siêu tần. Nhờ kỹ năng Cảm ứng rung động thép qua chân, anh có thể đọc được nhịp điệu của kim loại bên dưới nền muối. Nhưng lúc này, độ rung truyền từ nóc toa số 4 xuống không phải là nhịp đập rầm rập đều đặn của bánh xe bọc xích cọ xát vào đường ray.
Đó là những bước chân. Nhẹ nhàng, dứt khoát, nhưng mang theo trọng lượng của một cơ thể bọc kim loại. Kẻ đó đang di chuyển ngược chiều gió, dọc theo nóc các toa tàu đang lao đi giữa đêm giông.
"Đến rồi," Phan Bách thì thầm, giọng khàn đặc như tiếng sắt rỉ cọ xát.
Anh chậm rãi đứng dậy, dậm nhẹ chân cơ khí xuống sàn. Tiếng pít-tông thủy lực rít lên một tiếng khô khốc, rò rỉ một giọt dầu màu vàng đục xuống mặt thép. Cánh tay cơ khí phải bọc chì của anh hoàn toàn bất động, treo lơ lửng như một khúc sắt chết sau trận chập điện từ ở trạm bơm. Mọi hoạt động lúc này phụ thuộc hoàn toàn vào cánh tay trái bỏng rát và ý chí sắt đá của anh. Anh tiến lại gần bàn gỗ, dùng một tay nhấc Thiết bị hàn bọc thép plasma "Thiết Hồn" ra khỏi hộp bảo ôn bằng chì dày. Bình khí plasma hóa lỏng bên trong Thiết Hồn chỉ còn chưa đầy bốn mươi phần trăm năng lượng, nhưng đây là vũ khí sinh mệnh duy nhất anh có lúc này.
"Sư phụ..." Một tiếng gọi nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên từ phía gầm bàn cơ khí.
Trần Quốc, cậu học việc mười tám tuổi, đang co rúm người trong bộ đồ da thợ hàn quá khổ. Đôi mắt ti hí của cậu mở to kinh hoàng dưới ánh sáng xanh tù mù, hai tay ôm chặt chiếc mỏ hàn tự chế.
"Ở yên bên trong, khóa chặt cửa áp lực Toa số 4," Phan Bách lạnh lùng ra lệnh, không thèm nhìn lại. "Bất kể nghe thấy tiếng động gì phía trên, không được phép mở hatch dẫn lên nóc. Rõ chưa?"
"Nhưng... nhưng Tào Béo nói gã đó là Độc Cô... gã thợ săn Thượng Tầng mang kiếm nhiệt..." Trần Quốc run lập cập, giọng nói nghẹn lại vì sợ hãi.
"Ta bảo khóa cửa," Phan Bách gằn giọng. Áp lực từ giọng nói khàn đặc của anh khiến cậu thiếu niên lập tức im bặt, vội vã lùi lại phía sau cửa khóa áp lực ba lớp.
Phan Bách siết chặt đai bảo hiểm bọc da quanh hông, móc một đầu xích bảo hiểm vào rầm chịu lực hông toa, rồi bước lên bậc thang sắt dẫn lên cửa hatch nóc toa. Khi anh đẩy mạnh nắp hatch bằng thép dày năm centimet, luồng gió lạnh buốt mang theo mưa axit giật cấp bảy xối thẳng vào mặt anh. Tiếng rít gầm rú của gió bão axit đỏ gào thét bên tai, xé toạc màn sương mù lưu huỳnh xung quanh.
Phan Bách leo lên nóc toa tàu đầy trơn trượt. Lớp muối hóa học bám trên mặt thép tạo thành một lớp màng trơn như mỡ dưới làn mưa axit loãng. Anh phải quỳ rạp người xuống, dùng chân cơ khí bám chặt vào các rãnh thép vách ngoài để giữ thăng bằng.
Cách anh mười mét, một bóng đen gầy gò đang đứng hiên ngang giữa trời giông bão.
Kẻ đó mặc bộ đồ bảo hộ bọc sợi carbon đen bóng kháng axit tuyệt đối. Chân trái của hắn đã được cơ khí hóa hoàn toàn bằng titan, tích hợp hệ thống pít-tông phản lực hơi nước đang xả ra những luồng khí trắng xóa mỗi khi hắn dịch chuyển. Trên tay phải của hắn, thanh kiếm nhiệt plasma tiền chiến phát ra ánh sáng cam rực lửa, nung chảy những hạt mưa axit rơi trúng lưỡi kiếm thành những làn khói trắng bốc mùi khét lẹt. Đôi mắt hắn ẩn sau lớp kính hồng ngoại màu đỏ lòm của chiếc mũ bảo hiểm bọc gốm.
Độc Cô.
Không một lời thoại dư thừa, Độc Cô hơi khuỵu gối trái cơ khí. Tiếng van xả áp hơi nước rít lên một tiếng *Xoẹt* chói tai. Đôi chân phản lực hơi nước của hắn kích hoạt, đẩy cơ thể gầy gò lướt nhanh như một bóng ma trên mặt thép trơn trượt, áp sát Phan Bách trong vòng chưa đầy một giây.
Thanh kiếm nhiệt plasma vạch ra một đường cong rực lửa giữa đêm tối, chém thẳng xuống vai trái của Phan Bách.
Phan Bách dùng chân cơ khí cảm nhận hướng di chuyển của đối thủ từ trước khi hắn ra chiêu. Anh nghiêng người lùi lại một nhịp, vung chiếc búa tạ đóng đinh đỉa nặng mười lăm kilômét bằng tay trái hòng đập gãy khớp gối titan của Độc Cô. Nhưng tốc độ của gã thợ săn Thượng Tầng vượt xa dự tính của anh. Độc Cô xoay người trên không trung một cách nhẹ nhàng, lưỡi kiếm nhiệt sượt qua bả vai Phan Bách.
*Xèo xèo!*
Lớp giáp vai bọc chì dày của Phan Bách bị nung chảy hoàn toàn trong tích tắc, mùi chì nóng chảy bốc lên khét lẹt. Sức nóng từ thanh kiếm nhiệt truyền qua lớp lót da thú đột biến, thiêu cháy một mảng da thịt trên vai anh. Phan Bách cắn chặt răng để không bật ra tiếng hét, bàn tay trái của anh vốn đã mất cảm giác đau vĩnh viễn, nhưng vết bỏng nhiệt mới vẫn khiến hệ thần kinh của anh co giật dữ dội.
Nhận thấy không thể đọ tốc độ cận chiến bằng búa tạ thường, Phan Bách buông tay thả chiếc búa tạ rơi xuống nóc toa. Anh giơ Thiết bị hàn Thiết Hồn lên, ngón tay cái gạt van xả khí plasma lên mức tối đa.
*Oành!*
Một luồng lửa plasma màu xanh lục đậm nhiệt độ năm ngàn độ C phun ra từ đầu phun tungsten, xé toạc màn mưa axit, bắn thẳng vào mặt Độc Cô. Luồng lửa chói mắt tỏa ra nhiệt lượng khổng lồ làm lóa mắt kính hồng ngoại của gã thợ săn, buộc hắn phải dừng đà tấn công, đưa chiếc khiên sợi carbon bọc gốm trước ngực lên chống đỡ.
Đồng thời, Độc Cô kích hoạt pít-tông phản lực ở chân trái, tạo ra một lực đẩy cực mạnh từ chiếc khiên carbon, đẩy lùi luồng lửa plasma của Thiết Hồn. Ngay trong khoảnh khắc Phan Bách bị lóa mắt bởi ánh sáng hồ quang, Độc Cô lướt sườn cực nhanh, thanh kiếm nhiệt plasma vung lên một nhát chém ngọt lịm.
*Phựt!*
Sợi xích bảo hiểm bọc da gắn hông toa của Phan Bách bị chém đứt làm đôi. Gió bão axit đỏ giật mạnh cấp tám lập tức cuốn phăng cơ thể Phan Bách về phía mép nóc toa trơn trượt. Chân trái cơ khí của anh rít lên khô khốc, dầu thủy lực rò rỉ phun ra xối xả khi anh cố dồn toàn lực bám chặt vào rãnh thép rỉ sét ở rìa cabin.
Độc Cô không để cho Phan Bách có cơ hội gượng dậy. Hắn nhảy lên cao, thanh kiếm nhiệt plasma giơ cao quá đầu, chực chờ bổ xuống để chém đôi đầu thủ lĩnh đội công trình.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Phan Bách nhắm mắt lại. Chân trái cơ khí của anh áp sát xuống mặt thép rỉ của nóc toa số 4. Anh không nhìn bằng mắt, anh cảm nhận cấu trúc kim loại bên dưới bằng thần kinh ngoại biên của bàn chân.
"Nóc toa số 4... thép rỉ dày ba centimet bám đầy muối axit loãng..."
Phan Bách không hướng Thiết Hồn vào Độc Cô nữa. Anh xoay đầu phun Thiết Hồn xuống thẳng mặt thép ngay dưới chân gã thợ săn đang đáp xuống. Ngọn lửa plasma năm ngàn độ nung chảy tức thì lớp rỉ sét, muối hóa học và băng đá bám trên bề mặt nóc cabin, biến khu vực đó thành một vũng bùn sắt lỏng trơn trượt và sôi sùng sục.
Chân cơ khí của Độc Cô vừa chạm xuống mặt thép liền mất hoàn toàn độ bám. Hệ thống pít-tông phản lực hơi nước của hắn bị lớp sắt nóng chảy bám vào làm kẹt cứng van xả áp. Cơ thể hắn chao đảo dữ dội giữa sức gió bão rít mạnh.
Đúng lúc đó, nắp hatch của Toa số 4 đột ngột bật mở.
Gương mặt Trần Quốc bám đầy muội than hiện ra giữa làn mưa axit. Cậu thiếu niên mười tám tuổi, dù đôi vai vẫn đang run rẩy vì sợ hãi, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự quyết tuyệt của một thợ hàn bọc thép thực thụ. Cậu bò rạp ra ngoài, hai tay ôm chặt lấy một sợi dây cáp điện lực cỡ lớn nối trực tiếp từ hệ thống lò hơi phụ của đầu máy Khải Huyền chạy dọc vách toa.
"Sư phụ! Kết nối nguồn điện lò hơi!" Trần Quốc hét lên, giọng cậu bị tiếng gió bão nuốt chửng một nửa, nhưng đôi tay vẫn dũng cảm đấu nối đầu cáp đồng vào bộ tụ điện của Thiết Hồn.
Phan Bách không do dự. Anh dùng tay trái giật mạnh đầu cáp từ tay Trần Quốc, cắm thẳng vào cổng nạp năng lượng của Thiết Hồn.
*U... u... u...*
Dòng điện cao thế từ lò hơi phụ đầu máy truyền dọc theo sợi cáp, nạp quá tải vào Thiết Hồn. Bộ tụ điện của thiết bị hàn plasma rít lên những tiếng rít siêu tần chói tai, lớp vỏ bọc chì dày bắt đầu nóng đỏ lên. Ngọn lửa plasma xanh lục từ đầu phun tungsten đột ngột bùng phát, phóng ra một chùm tia hồ quang plasma khổng lồ, sáng chói xé toạc màn đêm mưa axit.
Sức mạnh của luồng hồ quang quá tải đẩy lùi Độc Cô hoàn toàn. Gã thợ săn Thượng Tầng bị luồng lửa plasma cực đại đẩy lùi sát mép nóc toa. Lớp giáp sợi carbon trước ngực hắn bắt đầu bốc khói đen rạn nứt dưới nhiệt độ cực hạn.
Độc Cô trượt chân khỏi nóc toa số 4 trơn trượt đầy sắt lỏng, cơ thể hắn rơi tự do xuống khoảng không tối tăm bên ngoài đoàn tàu đang chạy tốc độ năm mươi kilômét một giờ. Nhưng ngay trong khoảnh khắc rơi xuống, phản xạ của một sát thủ dày dạn kinh nghiệm đã giúp hắn kịp thời bắn ra một sợi dây cáp móc neo từ cổ tay cơ khí. Đầu móc neo ghim chặt vào vách thép của Toa số 5 phía sau, giữ cơ thể hắn lơ lửng giữa khoảng không lộng gió.
Thế nhưng, trước khi rơi xuống, thanh kiếm nhiệt plasma của Độc Cô đã kịp vạch ra một nhát chém tuyệt vọng cuối cùng.
Lưỡi kiếm cam rực lửa chém sạt qua nóc cabin Toa số 4, rạch một đường dài hai mét xuyên thủng lớp vỏ bảo vệ bằng chì. Nhát chém cắt đứt hoàn toàn hệ thống dây cáp điện lực chính chạy dọc thân tàu nối từ đầu máy xuống các toa sau.
*Đoành! Đoành!*
Những tia lửa điện xanh lục bắn ra tung tóe dưới làn mưa axit loãng. Hệ thống cáp điện chính bốc cháy đỏ rực, khói đen sực mùi nhựa cháy và đồng nóng chảy bốc lên nghi ngút giữa trời giông bão.
Phan Bách ngã gục xuống nóc toa số 4, lồng ngực quặn thắt khi anh ho ra một ngụm máu đen sẫm xuống mặt thép nóng bỏng. Dưới chân anh, hệ thống đèn chiếu sáng của các toa sau đột ngột vụt tắt hoàn toàn, đẩy mười ngàn con người vào bóng tối tĩnh mịch của thung lũng chết. Tiếng còi báo động sụt áp từ trạm lọc nước ngưng tụ của Toa Phổ Thông bắt đầu rít lên rền rĩ ngoài vỏ thép.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!