Mặc Cả Với Sói
Toa công trình bọc thép số 4 ngập trong một bầu không khí đặc quánh mùi dầu máy rỉ sét, muội than củi và hơi ẩm chua nồng của sương axit rò rỉ qua các kẽ thép vách toa. Đoàn tàu Khải Huyền vẫn lao đi giữa bóng đêm Thung Lũng Muối Axit với tốc độ bốn mươi hai kilômét một giờ. Dưới sàn thép dày hai mét, những tiếng rít đều đặn của bánh xe bọc xích rệu rã cọ xát vào mặt ray muối vang lên như một bản nhạc hành xác không có hồi kết. Con tàu không thể dừng lại, và áp lực đó đè nặng lên từng thớ thịt, từng phế nang đang xơ hóa của Phan Bách.
Phan Bách ngồi gục đầu bên chiếc bàn gỗ rỉ sét xếp đầy đinh ốc và bản vẽ cơ khí. Cánh tay trái của anh – bàn tay hoại tử bỏng sâu vĩnh viễn sau những ca Huyết Tế – quấn chặt những dải băng vải thô bám đầy vệt máu khô đen sẫm. Cánh tay cơ khí phải bọc chì thì hoàn toàn bất động, treo lơ lửng như một khúc sắt chết, thỉnh thoảng lại rỉ ra một giọt dầu thủy lực màu vàng đục xuống sàn. Anh đưa bàn tay trái run rẩy lên ngực, siết chặt chiếc vòng cổ xâu chuỗi ba chiếc đinh ốc rỉ của Phan Vy dưới lớp giáp chì bảo vệ.
Lời hứa về một mảnh đất định cư cố định, không còn những tiếng rung lắc gầm rú của lò phản ứng, hiện lên trong tâm trí anh như một vết cắt rỉ máu. Mỗi lần anh ho, lồng ngực lại quặn thắt, bọt máu đen lẫn muội than trào ra nơi khóe miệng. Phổi của anh đang chết dần, nhưng đoàn tàu tị nạn mười ngàn con người phía sau thì vẫn cần anh mở đường.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Tiếng gõ cửa cơ học dứt khoát vang lên từ phía cửa áp lực. Phan Bách không ngẩng đầu, giọng khàn đặc như tiếng sắt rỉ cọ xát: "Vào đi."
Cánh cửa thép rít lên một tiếng khô khốc rồi hé mở. Một thân hình mập ú, rụt cổ, khoác chiếc áo lông chuột đột biến xám xịt lách qua khe hẹp. Đó là Tào Béo, kẻ đầu cơ lương thực khét tiếng của Toa Hạng Sang số 1. Gã bước đi khúm núm nhưng đôi mắt ti hí dưới hàng mi bám bụi muối liên tục láo liên quét qua chiếc búa hàn plasma "Thiết Hồn" đang đặt trên bàn, trước khi dừng lại ở gương mặt lạnh lùng của Phan Bách.
"Chào Đội trưởng Phan," Tào Béo cười giả lả, những ngón tay mập mạp đeo đầy nhẫn đồng rỉ sét xoa vào nhau để xua đi cái lạnh của bão axit ngoài hành lang. "Đêm hôm khuya khoắt, đường sá rung lắc thế này mà Toa công trình của anh vẫn sực mùi dầu máy. Thật là đáng nể."
"Ngươi không xuống đây để khen ngợi xưởng rèn của ta, Tào Béo," Phan Bách lạnh lùng cắt ngang, ánh mắt anh đóng băng hoàn toàn dưới lớp kính bảo hộ rỗ nứt chằng chịt. "Nói thẳng đi. Vương Chấn sai ngươi xuống đây đòi nốt mười phần trăm nước cất còn lại của bệnh xá à?"
"Ấy, oan cho tôi quá!" Tào Béo xua tay lia lịa, gã tiến lại gần chiếc bàn gỗ, lén lút nhìn quanh rồi hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu. "Tôi là thương nhân chợ đen, không phải chó săn chính quy của Lý Quy. Tôi xuống đây là để giúp anh giải quyết cuộc khủng hoảng nước sạch... và cứu mạng gã đội trưởng an ninh Trịnh Khải của các anh."
Phan Bách nhếch mép cười nhạt. Anh chậm rãi thò bàn tay trái vào trong túi giáp chì, rút ra một vật phẩm rồi đặt nhẹ xuống mặt bàn gỗ rỉ sét.
*Cạch.*
Đó là một tấm thẻ bài bằng vàng ròng dính máu khô sẫm. Trên mặt thẻ khắc nổi hình một chiếc mỏ neo bay bọc trong vòng tròn bánh răng – biểu tượng quân sự tối cao của vệ binh Thượng Tầng, thứ mà Phan Bách đã thu giữ từ xác gã Sát Thủ Bóng Đêm trên nóc toa hầm số 7.
Nhìn thấy tấm thẻ bài, nụ cười giả tạo trên gương mặt Tào Béo lập tức đông cứng. Đôi mắt ti hí của gã mở to kinh hoàng, sắc mặt chuyển từ xám xịt sang trắng bệch dưới ánh đèn dầu hỏa tù mù.
"Cái... cái này..." Tào Béo lắp bắp, gã thối lui một bước, hai tay run rẩy chỉ vào tấm thẻ bài. "Anh lấy thứ này từ đâu ra? Đây là thẻ bài danh dự của hộ vệ thân cận dưới quyền vệ binh Lý Quy!"
"Ta lấy nó từ kẻ đã cố cắt đứt dây đai bảo hiểm của thợ hàn ca đêm trên vỏ tàu," Phan Bách nói, giọng anh đều đều nhưng chứa đựng một áp lực nghẹt thở. "Và gã sát thủ đó hoạt động theo lệnh mật của Vương Chấn. Tấm thẻ bài này, cộng với tờ lệnh mật bị bóp nát mà ta đang giữ, là bằng chứng đanh thép chứng minh Vương Chấn đang thông đồng với băng cướp đường ray Thiết Nha để xẻ thịt các toa sau."
Tào Béo nuốt nước bọt ực một tiếng, trán gã lấm tấm mồ hôi hột. Gã thừa hiểu ý nghĩa của thứ này. Nếu Phan Bách công khai bằng chứng này, hoặc truyền phát nó qua tần số vô tuyến nội bộ của đầu máy, toàn bộ tầng lớp kỹ sư vận hành lò phản ứng và nhóm thợ máy trung lập – những người luôn tự hào về danh dự đường sắt tiền chiến – sẽ nổi loạn lập tức. Họ sẽ ngắt nguồn điện cấp cho Toa Sang để bảo vệ Toa Phổ Thông.
"Đội trưởng Phan... anh muốn gì?" Tào Béo run rẩy hỏi, gã vội vã thò tay vào trong lớp áo lông chuột, lôi ra một chiếc hộp sắt nhỏ bọc chì bảo ôn. "Tôi có cái này! Đây là mười que hàn bọc crom kháng axit nguyên chất thu mua từ kho quân nhu Toa Sang! Tôi đổi nó lấy tấm thẻ bài này được không? Mối hàn của anh cần thứ này để vượt qua bão axit đỏ!"
Phan Bách liếc nhìn chiếc hộp sắt, rồi anh đưa bàn tay trái hoại tử lên, lướt nhẹ các đầu ngón tay mất cảm giác đau lên bề mặt các que hàn. Nhờ kỹ nghệ cảm ứng kim loại nhạy bén thừa hưởng từ gia tộc, anh lập tức phát hiện ra cấu trúc tinh thể bên trong có sự sai lệch.
"Que hàn giả," Phan Bách lạnh lùng ném chiếc hộp sắt ngược lại ngực Tào Béo khiến gã suýt ngã. "Lớp mạ crom bên ngoài chỉ dày chưa đầy một milimét, lõi bên trong là sắt phế liệu pha chì. Ngươi định dùng thứ rác rưởi này để lừa ta hàn ray chịu lực sao? Chỉ cần bánh tàu đè lên, mối nối sẽ nứt toác ngay lập tức."
"Tôi... tôi thực sự không biết!" Tào Béo mếu máo, gã quỳ sụp xuống cạnh bàn. "Chợ đen Toa Sang giờ toàn hàng giả thôi! Vương Chấn đã khóa chặt toàn bộ kho que hàn crom thật rồi!"
"Đứng lên," Phan Bách ra lệnh, giọng anh xé rách sự im lặng của toa tàu. "Ta không cần que hàn giả của ngươi. Ta cần ngươi kết nối vô tuyến trực tiếp với Vương Chấn ngay tại đây. Dùng tần số mật của đầu máy mà Lâm Tố Nhi vừa bắt được."
Tào Béo không dám kháng cự. Gã run rẩy lôi từ trong thắt lưng ra một bộ đàm vô tuyến bọc da chống nước axit, đấu nối dây đồng vào bảng mạch hộp điện hành lang của toa số 4. Sau vài tiếng rè rè chói tai của sóng vô tuyến bị nhiễu bởi từ trường muối, một giọng nói trầm thấp, kiêu ngạo và lạnh lùng vang lên từ ống nghe:
"Tào Béo? Ngươi đã lấy được tấm thẻ bài từ gã thợ hàn rỉ sét đó chưa?"
Phan Bách giật lấy ống nghe từ tay Tào Béo, áp sát vào tai. "Vương Chấn. Là ta, Phan Bách đây."
Đầu dây bên kia im lặng trong ba giây. Tiếng rít của lò hơi phụ vang vọng qua ống nghe vô tuyến cho thấy Vương Chấn đang đứng ngay trong buồng điều khiển trung tâm.
"Phan Bách," giọng Vương Chấn chuyển sang lạnh lẽo, mang theo sự khinh miệt tột cùng của giai cấp thượng tầng. "Ngươi dám dùng tần số mật để liên lạc với ta? Ngươi có biết việc tự ý tàng trữ thiết bị vô tuyến trên tàu Khải Huyền là tội tử hình không?"
"Tội tử hình của ta không nặng bằng tội phản quốc và thông đồng với cướp đường ray của ngươi đâu, Vương Chấn," Phan Bách bình thản đáp, chiếc chân cơ khí của anh dậm nhẹ xuống sàn tạo ra tiếng rít thủy lực răn đe. "Tấm thẻ bài vàng ròng dính máu của vệ binh hộ tống ngươi đang nằm trên bàn của ta. Cả bức thư tay ngươi gửi cho Độc Nhãn Vương nữa."
"Ngươi nghĩ ai sẽ tin lời một gã thợ hàn bẩn thỉu của Toa Phổ Thông?" Vương Chấn cười khẩy. "Ta chỉ cần ra lệnh cho vệ binh Lý Quy ngắt hoàn toàn nguồn điện cấp cho Toa Y Tế và Toa số 12. Trong vòng năm tiếng đêm đông mưa axit này, lũ thương binh và dân tị nạn của ngươi sẽ chết cóng và hoại tử da thịt sạch sẽ."
"Ngươi cứ việc thử xem," Phan Bách không hề dao động, anh ho nhẹ một tiếng, lau vệt máu đen trên môi rồi nói tiếp với sự quyết tuyệt tàn nhẫn. "Chỉ cần nguồn điện của Toa Phổ Thông bị ngắt, Lâm Tố Nhi sẽ lập tức truyền phát tần số mật này lên toàn bộ hệ thống phát thanh của tàu. Ta sẽ cho Kỹ sư trưởng Huy và toàn bộ thợ máy lò hơi nghe rõ giọng nói của ngươi khi ngươi hứa dâng nộp lõi năng lượng hạt nhân cho Thiết Nha. Để xem họ có tiếp tục giữ cho lò phản ứng hoạt động để tản nhiệt cho cái Toa Hạng Sang xa hoa của ngươi nữa không."
Lời đe dọa của Phan Bách như một nhát búa nện thẳng vào tử huyệt của Vương Chấn. Ở đầu dây bên kia, tiếng thở dốc tức giận của gã quản lý vang lên dồn dập. Vương Chấn biết rõ, sức mạnh của gã dựa trên sự phục tùng của tầng lớp kỹ sư vận hành. Nếu họ biết gã bán đứng sự an toàn của đoàn tàu cho lũ cướp, gã sẽ bị lật đổ ngay lập tức trước khi tàu kịp chạm đến dốc sụt lún Km 142.
"Ngươi... ngươi muốn gì?" Vương Chấn gầm lên qua ống nghe, sự kiêu ngạo đã biến mất, chỉ còn lại sự căm phẫn tột cùng.
"Hai điều kiện," Phan Bách dứt khoát đưa ra tối hậu thư. "Thứ nhất, khôi phục lại chín mươi phần trăm nguồn nước sạch tinh khiết và điện sinh hoạt cho Toa Phổ Thông và Toa Y Tế ngay lập tức. Thứ hai, ký lệnh duyệt cho phép đội công trình của ta tự do di chuyển và tiếp cận kho phế liệu Ga Phụ 12 tại Km 110 để thu hồi vật tư mà không có sự cản trở của vệ binh Lý Quy."
"Kho Ga Phụ 12 là cấm địa quân sự!" Vương Chấn hét lên.
"Hoặc là đồng ý, hoặc là cả đoàn tàu này sẽ nổ tung cùng với cái ghế quản lý của ngươi," Phan Bách lạnh lùng đáp. "Ta cho ngươi mười giây để quyết định. Mười... chín..."
"Được rồi! Ta đồng ý!" Vương Chấn nghiến răng cắt ngang, giọng gã run lên vì nhục nhã. "Ta sẽ ra lệnh cho Lý Quy khôi phục nước sạch và ký lệnh thông hành. Nhưng Phan Bách... ngươi hãy nhớ kỹ, hiệp ước này chỉ có hiệu lực cho đến khi tàu vượt qua Km 110. Sau đó, ta sẽ tự tay đòi lại món nợ này."
"Ta sẽ đợi," Phan Bách đáp rồi thẳng tay ngắt kết nối vô tuyến.
Toa công trình số 4 trở lại sự im lặng tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió bão axit gầm rú ngoài vỏ thép. Tào Béo quỳ bên cạnh bàn, mồ hôi đầm đìa, gã nhìn Phan Bách với một sự kính sợ pha lẫn khiếp đảm tột độ. Gã chưa từng thấy một cư dân Phổ Thông nào dám ép gã khổng lồ Vương Chấn phải quỳ gối thỏa hiệp.
Phan Bách chậm rãi cầm chiếc cốc sắt chứa khoảng một trăm mililít nước cất y tế tinh khiết – đơn vị tiền tệ tối cao của tàu – đẩy về phía Tào Béo. "Phí trung gian của ngươi. Cầm lấy và biến khỏi mắt ta."
Tào Béo vội vã giật lấy chiếc cốc nước, uống sạch như một kẻ sắp chết khát, rồi lóng ngóng đứng dậy. Nhưng trước khi lách qua cửa áp lực để trở về Toa Sang, gã đột ngột dừng lại. Ánh mắt gã nhìn về phía bàn tay trái rách nát của Phan Bách, rồi khẽ cúi đầu, ghé sát tai anh thì thầm với giọng run rẩy:
"Đội trưởng Phan... coi như tôi trả ơn ly nước cất này của anh. Vương Chấn đồng ý nhượng bộ nhanh như vậy... là vì gã đã chuẩn bị sẵn một bài tẩy khác tàn nhẫn hơn nhiều. Gã vừa dùng máy phát vô tuyến tầm xa của đầu máy để liên lạc với Thượng Tầng. Gã đã thuê 'Độc Cô' – gã thợ săn tiền thưởng cơ khí hóa tàn bạo nhất của liên minh cũ. Hắn đã bắt đầu xuất phát từ các vách đá lưu huỳnh ven đường sắt, mục tiêu duy nhất là cái đầu của anh và chiếc búa Thiết Hồn kia. Hãy cẩn thận đường lui của mình, thợ hàn."
Cánh cửa thép đóng sập lại, bỏ lại Phan Bách một mình trong bóng tối gầm rú của toa tàu. Dưới chân anh, những sợi cáp đồng của chân cơ khí co giật nhẹ, cảm nhận một luồng rung động lạ từ vách đá lưu huỳnh bên ngoài truyền dọc theo đường ray rỉ sét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!