Độc Tố Trong Máu
Tiếng bánh xe bọc xích rít lên ken két trên đường ray rỉ sét, truyền qua hệ thống khung gầm thép dày hai mét của tàu Khải Huyền một lực rung chấn đều đặn và tàn nhẫn. Con quái vật bọc thép nặng mười ngàn tấn vẫn đang lao đi với tốc độ bốn mươi hai kilômét một giờ giữa màn đêm Thung Lũng Muối Axit. Quy tắc “Không dừng bánh” là luật sinh tồn tối cao; lò phản ứng hạt nhân ở đầu máy đang quá nhiệt nghiêm trọng, chỉ cần tốc độ sụt giảm xuống dưới ngưỡng bốn mươi kilômét một giờ, quán tính sẽ làm vỡ hệ thống van xả áp phụ và biến cả đoàn tàu thành một quả bom phóng xạ di động.
Bên trong Toa Y Tế Toa Phổ Thông, không khí ngột ngạt sực mùi cồn công nghiệp rẻ tiền, thuốc sát trùng rỉ sét và mùi máu tanh nồng. Ánh đèn dầu hỏa tù mù treo trên vách thép lắc lư theo nhịp rung lắc của toa tàu, hắt những bóng đen kỳ quái lên mười giường bệnh dã chiến chật hẹp.
“Giữ chặt cậu ấy! Lý Thiết! Đỗ Tám!”
Tiếng hét của bác sĩ Diệp Hoài Linh khản đặc vì kiệt sức. Cô đang quỳ bên cạnh giường bệnh của Trịnh Khải, hai tay bôi đầy lớp thuốc mỡ xám xịt tự chế từ tro muối axit và mỡ chuột đột biến. Chiếc áo blouse trắng của cô loang lổ những vệt máu đen và vết ố vàng của hóa chất khử trùng.
Trịnh Khải đang co giật điên cuồng trên chiếc giường sắt rỉ. Gương mặt gầy gò đầy sẹo rỗ của gã đội trưởng an ninh co rút lại, mồ hôi trộn lẫn bụi than chảy ròng ròng. Khớp gối chân trái của gã đã bị hủy hoại hoàn toàn bởi luồng đạn chì tẩm axit của tên bắn tỉa Mặt Sẹo trong trận chiến ở trạm bơm Km 75. Chất dịch độc hại màu đen sủi bọt hóa học đang ăn mòn sâu vào thớ thịt lộ cả xương trắng, bốc lên mùi khét lẹt như cao su cháy.
Lý Thiết, gã khổng lồ của đội an ninh, phải dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể hai trăm cân của mình đè chặt lấy bả vai Trịnh Khải. Đôi bàn tay u thịt bắp của gã run rẩy, những thớ cơ cuồn cuộn căng lên dưới lớp áo giáp ghép từ các tấm chắn bùn bánh tàu.
“Hoài Linh... cắt... cắt bỏ chân của tôi đi!” Trịnh Khải rên rỉ qua kẽ răng rỉ máu, hai tay gã bấu chặt vào thành giường sắt đến mức móng tay lật ngược, máu tươi rỉ ra hòa cùng tro muối trắng bám trên nệm giẻ rách.
“Không được! Nếu tôi cắt chân cậu trong điều kiện thiếu thuốc men thế này, cậu sẽ chết vì nhiễm trùng máu trước khi vết mổ kịp khép miệng!” Diệp Hoài Linh hét lên, bàn tay cô cầm chiếc dao phẫu thuật bằng thép không rỉ tiền chiến run rẩy nhẹ. Cô hít một hơi thật sâu, vận dụng kỹ năng “Tĩnh tâm y thuật” để giữ vững bàn tay không run rẩy dưới độ rung lắc cấp độ bảy của toa tàu.
Phan Bách đứng tựa lưng vào vách thép lạnh lẽo của toa y tế, lặng lẽ quan sát. Cánh tay trái của anh – bàn tay hoại tử bỏng sâu vĩnh viễn do những lần thực hiện kỹ thuật Huyết Tế – được quấn tạm bằng những dải giẻ rách kháng axit bám đầy máu khô. Cánh tay cơ khí phải bọc chì của anh giờ đây treo lơ lửng, bất động hoàn toàn, những sợi cáp đồng trần bên trong bị cháy sém và rỉ ra dòng dầu thủy lực vàng đục sau cú chập điện nước axit ở trạm bơm Km 75.
Anh đưa bàn tay trái lên che miệng, cố kìm nén một cơn ho dữ dội. Khi anh rụt tay lại, một vệt máu đen đặc lẫn muội than loang lổ trên lòng bàn tay rách nát. Sự xơ hóa phổi của Phan Bách đang âm thầm tệ đi từng giờ. Bụi chì và hơi axit đỏ ngấm sâu vào phế nang đang dần biến lá phổi của anh thành đá rỉ sét.
“Nguồn nước ngầm chúng ta mang về từ trạm bơm...” Diệp Hoài Linh vừa cẩn thận dùng kẹp gắp những mảnh đạn chì găm sâu trong khớp gối Trịnh Khải, vừa khàn giọng nói mà không ngẩng đầu lên. “Nó bị nhiễm chì nặng quá, Phan Bách. Tôi đã cố lọc ngưng tụ hai lần, nhưng nồng độ độc tố vẫn vượt ngưỡng cho phép gấp một trăm lần. Nếu dùng nước này để rửa vết mổ cho Trịnh Khải và các thợ hàn bị bỏng, chì sẽ ngấm thẳng vào tủy xương. Vết thương của họ sẽ hoại tử rữa nát hoàn toàn trong vòng ba ngày.”
“Chúng ta không còn nước cất y tế tinh khiết sao?” Phan Bách trầm giọng hỏi, giọng nói trầm khàn như hai thanh thép rỉ cọ xát vào nhau.
“Chỉ còn đúng hai lít dự trữ trong bình nhôm bảo ôn.” Diệp Hoài Linh ngước mắt nhìn anh, ánh mắt cô đầy vẻ kiệt quệ và tuyệt vọng. “Hai lít cho cả một bệnh xá năm mươi thương binh. Vương Chấn đã ra lệnh cắt giảm thêm hai mươi phần trăm lượng nước sạch cấp cho Toa Phổ Thông từ ngày mai. Gã nói đầu máy cần tập trung nước để tản nhiệt lò hơi phụ.”
“Gã đang muốn ép chúng ta vào đường chết để dập tắt ý chí phản kháng sau vụ bạo loạn.” Phan Bách nghiến răng, chiếc chân cơ khí trái bậm mạnh xuống sàn tàu phát ra tiếng rít thủy lực khô khốc.
Lúc này, Lâm Tố Nhi từ góc tối của toa y tế bước ra. Cô gái hai mươi sáu tuổi, tóc cắt ngắn cũn cỡn bám đầy mỡ bò đen nhẻm, đeo chiếc kính lúp điện tử nhiều tròng “Thần Nhãn” trên trán. Trên tay cô là cuốn sổ tay hành trình của Thiếu tá Phong – di vật rách nát bám đầy muội than mà cô vừa tìm thấy dưới đáy bể lọc trạm bơm.
Lâm Tố Nhi gạt công tắc xoay cơ học trên thân kính Thần Nhãn. Ánh sáng cực tím màu xanh lục nhấp nháy phát ra từ thấu kính, rọi thẳng vào những trang giấy ố vàng của cuốn sổ tay đang trải phẳng trên chiếc hòm dụng cụ bằng sắt.
“Phan Bách, tôi đã giải mã xong tọa độ quân sự ẩn của Thiếu tá Phong,” Lâm Tố Nhi khàn giọng nói, đôi mắt cô sáng lên dưới bóng tối của trần toa. “Km 110. Ngay phía trước lộ trình của tàu, có một kho dự trữ chiến lược của quân đội cũ bị chôn vùi dưới cồn cát muối lớn. Kho phế liệu Ga Phụ 12.”
Phan Bách bước lại gần, cúi đầu nhìn vào trang bản đồ địa chất quân sự hiện rõ dưới ánh sáng cực tím. Những đường nét vạch bằng mực hóa học không phai chỉ ra một cấu trúc hầm ngầm bê tông kiên cố nằm ẩn sau một vách đá lưu huỳnh.
“Ở đó có gì?” Phan Bách hỏi.
“Năm mươi thanh ray titan tiền chiến siêu nhẹ, một ngàn que hàn bọc crom kháng axit...” Lâm Tố Nhi nuốt nước bọt, ngón tay cô chỉ vào một ký hiệu hình chữ thập bọc trong vòng tròn mỏ neo bay. “Và quan trọng nhất đối với Trịnh Khải lúc này: một hòm dự trữ thuốc giải độc chì quân sự cực mạnh. Đó là loại huyết thanh đặc hiệu thời tiền chiến, có khả năng trung hòa toàn bộ ion chì và độc tố axit trong máu chỉ trong vòng mười hai tiếng.”
Diệp Hoài Linh nghe thấy thế, lập tức ngẩng đầu lên, chiếc kẹp y tế trên tay cô run rẩy. “Thuốc giải độc chì quân sự? Phan Bách... Trịnh Khải không thể đợi quá hai ngày. Nếu không có thứ thuốc đó, khớp gối của cậu ấy sẽ rữa ra thành nước đen, độc tố ngấm vào tim và cậu ấy sẽ chết trong đau đớn tột cùng.”
“Chúng ta sẽ đi.” Phan Bách dứt khoát nói, ánh mắt anh sắc lạnh như dao cạo. “Tôi sẽ dẫn đội công trình đột nhập Ga Phụ 12 tại Km 110.”
*RẦM!*
Cánh cửa thép dày bọc chì của Toa Y Tế đột ngột bị kicks mạnh từ bên ngoài. Tiếng chốt khóa cơ học va đập chan chát vào khung vách thép vang lên chói tai.
“Tránh ra! Khám xét toàn bộ toa y tế!”
Một giọng nói lạnh lùng, hống hách vang lên. Vách cửa mở toang, luồng gió lạnh mang theo hơi muối axit loãng từ hành lang tràn vào phòng bệnh dã chiến.
Lý Quy – Trưởng đội vệ binh bảo an của Toa Hạng Sang – bước vào phòng. Gã đàn ông bốn mươi tuổi khoác bộ giáp sắt bọc chì màu xám tro dày cộp, gương mặt vuông chữ điền lạnh lùng không chút cảm xúc. Tay phải gã cầm chiếc roi điện cao thế bọc sợi carbon đang phát ra những tiếng xẹt điện xanh lè, lép bép đầy đe dọa. Theo sau gã là ba tên vệ binh thiết giáp khổng lồ, trang bị súng hơi nước áp lực cao bắn đạn tẩm độc và khiên chống bạo động bọc chì dày năm centimet.
“Lý Quy! Đây là khu vực điều trị thương binh của Toa Phổ Phông! Ngươi không có quyền tự ý xông vào!” Trương Cường, người đại diện dân sự của Toa Phổ Thông, lập tức đứng chặn trước lối đi, chiếc loa cầm tay rỉ sét của ông giơ lên như một thứ vũ khí tự vệ.
“Tránh ra, mụ già và gã loa rè.” Lý Quy không thèm nhìn Trương Cường, gã dùng báng roi điện đẩy mạnh vào ngực ông, khiến Trương Cường loạng choạng ngã nhào vào góc giường sắt.
Lý Quy tiến thẳng về phía bồn chứa nước ngưng tụ đặt ở góc phòng y tế. Ánh mắt gã dừng lại ở ba bình nhôm bảo ôn chứa nước cất tinh khiết mà Phan Bách vừa mang về từ trạm bơm.
“Lệnh của Quản lý Vương Chấn.” Lý Quy lạnh lùng tuyên bố, giọng gã vang lên đều đều như một cái máy rỉ sét. “Toàn bộ nguồn nước trích xuất từ trạm bơm Km 75 phải được tịch thu khẩn cấp để chuyển lên đầu máy tản nhiệt cho lò phản ứng chính và phục vụ nhu cầu sinh hoạt của Toa Hạng Sang số 1. Toa Phổ Thông không được phép tàng trữ nước sạch quá giới hạn cho phép.”
“Các người không thể làm thế!” Diệp Hoài Linh lao ra, cô dùng thân hình mảnh khảnh của mình đứng chắn trước bồn nước, hai tay giăng rộng. “Đây là lượng nước cất y tế duy nhất còn lại để tôi phẫu thuật cứu mạng cho Trịnh Khải và năm mươi công nhân thợ hàn! Nếu các người cướp đi, họ sẽ chết vì hoại tử!”
Lý Quy nhếch mép cười nhạt, nụ cười đầy vẻ khinh miệt tàn nhẫn. “Mạng sống của một gã gác tàu phổ thông tàn phế và lũ thợ hàn bẩn thỉu không đáng giá bằng một mét khối nước tản nhiệt cho đầu máy Khải Huyền. Tránh ra, bác sĩ Diệp, trước khi ta phải dùng đến biện pháp mạnh.”
Gã giơ cao chiếc roi điện cao thế, dòng điện xanh lục rít lên chói tai, sẵn sàng vụt xuống bờ vai mảnh khảnh của nữ bác sĩ.
“Thử bước thêm một bước xem, Lý Quy.”
Một giọng nói trầm khàn, lạnh lẽo như băng đá từ góc phòng vang lên.
Phan Bách chậm rãi bước ra từ bóng tối. Chiếc chân cơ khí trái của anh dậm mạnh xuống sàn thép, phát ra tiếng rít pít-tông nặng nề, uy lực. Dù cánh tay cơ khí phải đang treo lơ lửng vô dụng, vai phải loét da bám đầy muội than, nhưng khí thế thực dụng và tàn nhẫn của gã Trưởng đội công trình bọc thép vẫn khiến ba tên vệ binh thiết giáp phía sau Lý Quy phải lùi lại một nhịp, giương khiên chì lên phòng thủ.
Lý Quy nheo mắt nhìn Phan Bách. “Phan Bách, cánh tay cơ khí của ngươi đã hỏng hoàn toàn mạch điện từ sau cú chập điện ở trạm bơm rồi. Ngươi định cản ta bằng cái gì? Bằng cái búa hàn rỉ sét không còn khí plasma kia à?”
Phan Bách không trả lời bằng lời nói. Anh quay sang Lâm Tố Nhi, khẽ gật đầu một nhịp cực nhỏ.
Lâm Tố Nhi lập tức hiểu ý. Cô nhanh nhẹn lùi sâu vào góc tối, nơi đặt hộp phân phối điện chính của Toa Y Tế. Đôi bàn tay thô ráp chai sạn của cô luồn nhanh vào khe hở của hộp điện, rút ra một sợi cáp đồng trần cỡ lớn nối trực tiếp từ nguồn tản nhiệt lò phản ứng đầu tàu chạy qua toa số 12. Cô cầm chiếc kìm lực bọc lớp cao su cách điện kháng axit, đặt lưỡi kìm sát vào lõi cáp đồng.
“Lý Quy. Nhìn cho kỹ vào.” Phan Bách chỉ tay về phía hộp điện hành lang, nơi Lâm Tố Nhi đang đứng. “Sợi cáp đồng trần kia là đường truyền tín hiệu và điện tản nhiệt phụ nối từ lò hơi chính xuống các toa sau. Chỉ cần thợ máy của ta bóp mạnh kìm, chập mạch toàn bộ dòng điện từ trường chạy qua toa y tế này, lò phản ứng hạt nhân ở đầu máy sẽ mất tản nhiệt phụ trong vòng mười giây.”
Lý Quy biến sắc. Gã biết Phan Bách không hề nói đùa. “Ngươi điên rồi! Nếu chập mạch lò phản ứng, tốc độ tàu sẽ sụt giảm nghiêm trọng!”
“Đúng vậy. Tốc độ tàu sẽ giảm xuống dưới bốn mươi kilômét một giờ.” Gương mặt Phan Bách không chút cảm xúc dưới lớp kính bảo hộ rỗ nứt chằng chit. “Ngươi biết quy tắc 'Không dừng bánh' rồi chứ? Khi tốc độ sụt giảm, hệ thống van áp lực bị hỏng của lò phản ứng sẽ phát nổ tức thì. Toàn bộ đoàn tàu sẽ bị xé toạc thành trăm mảnh tro bụi muối. Và Toa Hạng Sang số 1 của Vương Chấn – nơi nằm ngay sát đầu máy – sẽ là nơi đầu tiên hứng chịu luồng nhiệt lượng hạt nhân năm ngàn độ C.”
“Ngươi... ngươi dám đem sinh mạng của mười ngàn con người ra để đe dọa ta?” Giọng Lý Quy bắt đầu run lên nhẹ, bàn tay cầm roi điện của gã siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc.
“Ta dám.” Phan Bách tiến lên một bước, đối mặt trực diện với họng súng hơi nước áp lực cao của tên vệ binh thiết giáp đang giương lên sát ngực anh. “Mạng sống của ta vốn đã rỉ sét như những thanh ray muối ngoài kia rồi. Nhưng mạng của Vương Chấn và đám tinh hoa Toa Sang của các người thì đắt đỏ lắm đúng không? Ngươi thử bóp cò xem, Lý Quy. Để xem máu của ta chảy xuống trước, hay cả cái Toa Sang của các người bay lên trời trước.”
Không khí trong toa y tế căng thẳng đến mức nghẹt thở. Chỉ còn tiếng rít gầm rú đều đặn của động cơ phản lực đầu tàu và tiếng lép bép rợn người của dòng điện cao thế trên roi điện. Ba tên vệ binh thiết giáp nhìn nhau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên trong mũ giáp bọc chì.
Diệp Hoài Linh cố gắng dùng lý lẽ thuyết phục một lần cuối: “Lý Quy, nếu các người lấy đi nguồn nước này, dịch bệnh ngộ độc chì ở Toa số 12 sẽ bùng phát không thể kiểm soát. Khi dịch bệnh lây lan lên các toa trước, chính các người cũng không sống nổi!”
“Câm mồm, mụ thầy thuốc nghèo khổ!” Lý Quy gạt phắt lời cô, nhưng mắt gã vẫn dán chặt vào chiếc kìm lực trên tay Lâm Tố Nhi. Gã hiểu rõ tính toán thực dụng của Phan Bách. Gã trưởng đội công trình này là kẻ tàn nhẫn, sẵn sàng hy sinh bất cứ thứ gì để bảo vệ ranh giới sinh tồn của mình.
Sau hai phút đối chất chính trị căng thẳng, Lý Quy từ từ hạ thấp chiếc roi điện cao thế xuống. Gã thở hắt ra một hơi, ánh mắt lộ rõ vẻ căm hận tột cùng.
“Được thôi, Phan Bách. Ngươi thắng lần này.” Lý Quy nghiến răng nói, giọng gã đầy độc địa. “Nhưng để đổi lấy sự yên ổn của cái bệnh xá rách nát này, và để ta có cái báo cáo lại với Quản lý Vương Chấn... các ngươi phải bàn giao mười phần trăm lượng nước cất tinh khiết dự trữ ngay lập tức. Đây là giới hạn cuối cùng của ta. Nếu không, ta thà ra lệnh cho vệ binh nổ súng thảm sát toàn bộ Toa số 12 này ngay lập tức.”
Phan Bách im lặng trong giây lát. Anh biết mình không thể ép đối phương vào chân tường hoàn toàn lúc này khi lực lượng vệ binh bọc giáp nặng vẫn nắm giữ ưu thế hỏa lực tuyệt đối. Anh cần bảo toàn lực lượng cho chiến dịch Ga Phụ 12 sắp tới.
“Đỗ Tám. Giao một bình nhôm nước cất cho gã.” Phan Bách trầm giọng ra lệnh.
Đỗ Tám run rẩy bê chiếc bình nhôm chứa khoảng hai mươi lít nước cất tinh khiết đặt xuống chân Lý Quy.
Lý Quy ra hiệu cho một tên vệ binh xách chiếc bình lên. Gã lùi dần ra phía cửa toa y tế, ánh mắt sắc lạnh găm chặt vào Phan Bách. “Vương Chấn sẽ không bỏ qua chuyện này đâu, Phan Bách. Hãy tận hưởng những giọt nước cuối cùng của các ngươi đi.”
*RẦM!*
Cánh cửa thép dày bọc chì đóng sập lại, tiếng chốt khóa cơ học sập xuống từ phía ngoài, cô lập hoàn toàn Toa Y Tế Toa Phổ Thông với các toa trước.
Diệp Hoài Linh thở phào một tiếng, cô đổ sụp xuống cạnh giường bệnh của Trịnh Khải, hai tay ôm mặt để ngăn những giọt nước mắt bất lực chảy ra. “Mười phần trăm... chúng ta lại mất thêm nước sạch. Tôi phải làm sao để cứu Trịnh Khải đây...”
“Hoài Linh, tiến hành phẫu thuật gắp đạn ngay đi.” Phan Bách tiến lại gần giường bệnh, anh dùng bàn tay trái hoại tử vỗ nhẹ lên vai nữ bác sĩ. “Dùng lượng nước cất còn lại. Tôi hứa với cô, trong vòng hai ngày nữa, tôi sẽ mang thuốc giải độc chì quân sự từ Ga Phụ 12 về cứu gã.”
Lâm Tố Nhi bước lại gần hộp điện, cô bắt đầu đấu nối lại các sợi cáp đồng vừa tháo rời để ổn định nguồn điện tản nhiệt cho phòng bệnh. Trong lúc đôi tay khéo léo của cô đang luồn lách giữa các vách ngăn cơ khí phức tạp của hộp điện hành lang, chiếc kính lúp Thần Nhãn trên trán cô bất ngờ bắt được một tần số sóng âm lạ phát ra từ đường truyền vô tuyến nội bộ của đầu máy.
“Phan Bách... nhìn này.” Lâm Tố Nhi đột ngột dừng tay, giọng cô run lên nhẹ. Cô nhanh chóng cắm một chiếc copper receiver (bộ thu đồng nhỏ) tự chế vào bảng mạch điện hành lang, rồi đưa chiếc tai nghe bọc da chuột đột biến cho Phan Bách.
Phan Bách áp chiếc tai nghe vào tai phải.
Từ trong ống nghe rỉ sét, tiếng rè rè của sóng vô tuyến nội bộ vang lên, kèm theo giọng nói thâm độc, lạnh lùng quen thuộc của Vương Chấn đang truyền lệnh cho Lý Quy qua tần số mật:
“...Lý Quy, gã thợ hàn Phan Bách và đội công trình của gã đã trở thành mối đe dọa lớn cho sự ổn định của tàu Khải Huyền. Khi đoàn tàu tiếp cận dốc sụt lún Km 142 phía trước, tải trọng của các toa sau quá lớn sẽ làm giảm áp suất lò hơi phụ của Toa Sang. Hãy chuẩn bị sẵn hệ thống kích nổ chốt nối toa ngầm dưới gầm toa số 12. Ngay khi tàu bắt đầu leo dốc, chúng ta sẽ cắt rời toàn bộ các Toa Phổ Thông phía sau để giảm tải tối đa...”
đa cho đầu máy...”
Bàn tay phải cơ khí rỉ sét của Phan Bách co rút mạnh, phát ra một tiếng rít kim loại chói tai. Ánh mắt anh đóng băng hoàn toàn dưới lớp kính bảo hộ rỗ nứt chằng chịt. Kế hoạch tàn nhẫn để cô lập và bỏ rơi mười ngàn con người phía sau của Vương Chấn đã bắt đầu được chuẩn bị.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!