Dòng Nước Nhiễm Chì
Tiếng la hét thảm thiết của Trịnh Khải vẫn còn dội lại giữa những bức tường bê tông rêu phong của trạm bơm Km 75, át cả tiếng gió bão axit đỏ đang gầm rú bên ngoài. Luồng đạn chì tẩm axit của tên bắn tỉa Mặt Sẹo đã hủy hoại hoàn toàn khớp gối trái của gã đội trưởng an ninh. Chất dịch đen ngòm sủi bọt hóa học đang ăn mòn sâu vào thớ thịt, bốc lên một làn khói hăng hắc, khét lẹt.
"Lý Thiết! Vác cậu ấy về Toa Y Tế ngay!" Phan Bách khàn giọng ra lệnh, lồng ngực anh co thắt dữ dội bởi một cơn ho khan. Anh phải dùng bàn tay phải bấu chặt vào vách thép rỉ sét để giữ thăng bằng khi chiếc chân cơ khí trái rít lên một tiếng pít-tông khô khốc, rò rỉ những giọt dầu thủy lực cuối cùng xuống nền đá muối.
Lý Thiết không nói một lời, gã khổng lồ cúi xuống, nhẹ nhàng vác thân hình nặng nề của Trịnh Khải lên vai. Tấm khiên bọc chì khổng lồ của gã giờ đã móp méo, lớp chì ngoài chảy sệ như sáp nến. Gã bước những bước nặng nề hướng ra phía chiếc xe goòng bọc thép đang nổ máy chờ sẵn ngoài cửa trạm bơm, để lại Phan Bách và Lâm Tố Nhi đối mặt với đống đổ nát cơ khí bên trong.
"Nhìn cái gì nữa? Đồ thợ hàn đầu đá!" Lâm Tố Nhi gắt gỏng, tay quệt ngang dòng mỡ bò đen nhẻm trên má. Chiếc kính lúp điện tử 'Thần Nhãn' trên trán cô nhấp nháy ánh sáng UV xanh lục liên tục, rọi thẳng vào bảng điều khiển van nước chính của trạm bơm. "Áp suất nước ngầm đang tăng vọt! Nếu không khóa được van chính này, cú búa thủy lực tiếp theo sẽ giật sập toàn bộ hệ thống lọc ngưng tụ!"
Phan Bách nén cơn đau buốt dọc dây thần kinh đùi trái, tiến lại gần bảng điều khiển. Trạm bơm nước ngầm nhiễm chì này là hy vọng duy nhất của mười ngàn con người trên tàu Khải Huyền lúc này. Lò phản ứng hạt nhân ở đầu máy đang quá nhiệt nghiêm trọng, và nếu không có hai ngàn lít nước sạch tản nhiệt này, cả đoàn tàu sẽ biến thành một quả bom phóng xạ di động trong vòng chưa đầy chín tiếng.
*RẦM... RẦM...*
Nền bê tông dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Đường ống dẫn áp lực chính bằng thép đúc dày mười centimet bắt đầu phồng lên, những thớ kim loại rỉ sét phát ra tiếng rít chói tai. Sự cố cơ khí áp lực cao đã bắt đầu vượt tầm kiểm soát.
"Độ căng của van đã vượt ngưỡng bốn trăm át-mốt-phe!" Lâm Tố Nhi hét lên, hai tay cô điên cuồng bám lấy chiếc cần gạt xả áp phụ bên hông bảng điều khiển. Cô dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để kéo cần gạt, nhưng hệ thống bánh răng cơ học bên trong đã bị muối hóa học bám dày hai mươi năm, kẹt cứng không hề di chuyển một milimét.
"Kẹt ren rồi! Ren thép bị cháy do ma sát nhiệt!" Lâm Tố Nhi hoảng loạn gào lên khi chiếc kìm lực cầm tay của cô trượt mạnh, làm ren ốc bọc chì của cần gạt bị nung chảy rã nát dưới sức nóng ma sát.
*XÌ... XÌ...*
Một vết nứt dài mười centimet đột ngột xé toác mối nối của van chính. Luồng nước nóng hơn một trăm độ C, đậm đặc axit và bụi chì, phun ra xối xả như một lưỡi dao hơi nước, cắt đứt hoàn toàn sợi cáp điện chiếu sáng phía trên hành lang. Bóng tối lập tức bao trùm trạm bơm, chỉ còn lại ánh sáng xanh lục nhấp nháy từ chiếc kính lúp của Lâm Tố Nhi và những tia lửa chập điện đỏ lòm.
"Tránh ra!" Phan Bách gầm lên.
Anh không thể dùng Thiết bị hàn plasma 'Thiết Hồn' lúc này vì bình khí plasma đã cạn kiệt hoàn toàn sau trận chiến với Mặt Sẹo. Anh phải hành động bằng sức mạnh cơ học thuần túy. Phan Bách lao tới, dùng cánh tay cơ khí phải bọc chì rỉ sét ôm chặt lấy đường ống nóng bỏng chịu lực để cố định vết nứt đang chao đảo dữ dội.
*XÈO XÈO...*
Nước axit nóng bỏng phun trực tiếp vào cánh tay cơ khí của anh. Dòng chất lỏng hóa học ngấm qua các khe hở của khớp thủy lực, chạm vào các sợi cáp đồng trần bên trong. Khói điện xanh lè bốc lên chói tai. Cánh tay cơ khí của Phan Bách bắt đầu chập mạch điện từ, những luồng điện cao thế truyền ngược dọc theo hệ thần kinh ngoại biên bên vai phải, khiến toàn thân anh co giật dữ dội. Cơn đau rát bỏng như hàng ngàn mũi kim nung đỏ găm thẳng vào xương tủy.
"Phan Bách! Buông ra! Tay anh sẽ bị nổ tung đấy!" Lâm Tố Nhi kinh hoàng hét lên, cô cố gắng dùng xà-báng sắt để nậy cần gạt phụ nhưng vô ích.
"Đỗ Tám! Chuẩn bị nước muối loãng!" Phan Bách nghiến răng gầm lên, bọt máu đen bắt đầu rỉ ra từ khóe môi anh do vết xơ hóa phổi bị chấn động lực ép mạnh. "Nhanh lên!"
Thanh niên Đỗ Tám gầy nhom, hai tay xách hai xô nước muối loãng chạy lăng xăng từ phía xe goòng vào, mặt tái mét dưới ánh sáng chập điện. "Sư... Sư phụ! Nước muối đã sẵn sàng!"
Phan Bách biết rõ ren ốc của van chính đã bị cháy hoàn toàn, không có một công cụ cơ học nào có thể siết chặt nó lại dưới áp lực nước ngầm khổng lồ này. Cách duy nhất để khóa chết dòng rò rỉ là nung chảy đai ốc bọc chặt vào thân van bằng kỹ thuật hàn áp lực cao 'Huyết Tế'. Nhưng Thiết Hồn đã hết khí plasma. Anh phải dùng chính dòng điện chập mạch từ cánh tay cơ khí của mình làm nguồn hồ quang tạm thời.
Anh dùng bàn tay trái – bàn tay đã bị bỏng hoại tử vĩnh viễn mất cảm giác đau – nắm chặt lấy đai ốc van chính. Anh dùng dao găm rạch một đường sâu dọc lòng bàn tay trái, để dòng máu nóng rỉ ra xối xả, phủ kín lên mối nối ren thép đang rò rỉ axit.
Máu nóng chạm vào kim loại nung đỏ bốc lên một làn khói màu hồng nhạt sực mùi sắt và máu. Phan Bách gầm lên một tiếng xé lòng, anh ép sát cánh tay cơ khí phải đang chập điện vào lòng bàn tay trái. Một luồng hồ quang điện khổng lồ màu xanh lục đậm bùng phát từ khớp nối chập mạch, nung chảy tức thì đai ốc thép bọc chì, ép chặt nó vào thân van chính.
"Dội nước! Đỗ Tám! Dội ngay!" Lâm Tố Nhi hét lớn.
*XÈO... XÈO... XÈO...*
Đỗ Tám dội thẳng xô nước muối loãng có nồng độ chuẩn xác lên mối hàn đang đỏ rực. Hơi nước bốc lên trắng xóa rít lên chói tai, che khuất hoàn toàn bóng dáng của Phan Bách. Dưới tác động của kỹ thuật 'Hàn nguội nhanh bằng nước muối loãng', mối nối thép nóng đỏ lập tức co ngót đàn hồi đột ngột, hóa thành một khối hợp kim đen bóng cứng cáp, khóa chết hoàn toàn vết nứt rò rỉ của van chính.
Tiếng rít áp lực nước ngầm lịm dần rồi tắt hẳn. Hệ thống van trạm bơm đã được khóa an toàn.
Phan Bách đổ sụp xuống nền đá muối bám đầy tro bụi đỏ, cánh tay cơ khí phải của anh phát ra những tiếng 'tạch tạch' nhỏ rồi hoàn toàn bất động, dầu thủy lực vàng đục hòa lẫn với máu tươi chảy loang lổ trên sàn. Lâm Tố Nhi lao tới, vội vã tháo chiếc kính lúp Thần Nhãn xuống để kiểm tra mạch điện cánh tay của anh.
"Đồ điên... Anh đúng là đồ điên bọc thép," Lâm Tố Nhi lẩm bẩm, giọng cô run lên nhẹ. "Mạch điện từ của cánh tay bị cháy hoàn toàn rồi. Nếu không có linh kiện bọc crom từ thời tiền chiến, anh sẽ tàn phế cánh tay này vĩnh viễn."
Phan Bách không đáp, anh chỉ thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn. Anh nhìn về phía đường ống xả ngược đã được kết nối vào bồn chứa của xe goòng. Hai ngàn lít nước sạch tản nhiệt đã được trích xuất thành công.
Nhưng khi Lâm Tố Nhi đưa chiếc ống nghiệm thủy tinh chứa mẫu nước vừa lọc vào máy quét của kính Thần Nhãn, ánh sáng đỏ cảnh báo độc tố lập tức nhấp nháy điên cuồng.
"Nước... nước sạch tản nhiệt đã đầy," Lâm Tố Nhi trầm giọng, ánh mắt cô tối sầm lại dưới ánh đèn UV. "Nhưng nồng độ chì vượt ngưỡng cho phép gấp một trăm lần. Phan Bách... dòng nước này chỉ có thể dùng để tản nhiệt lò hơi của tàu. Nếu dân tị nạn ở Toa Phổ Thông uống nó... phổi và xương của họ sẽ bị hủy hoại hoàn toàn trong vòng ba ngày."
Cú sốc cay đắng đè nặng lên không gian tối tăm của trạm bơm. Họ đã đổi bằng máu của Trịnh Khải và thể xác hoại tử của Phan Bách để lấy về một dòng nước nhiễm độc.
Lâm Tố Nhi đứng dậy, cô điên cuồng lục lọi xung quanh đáy bể lọc ngập bùn muối để tìm kiếm một màng lọc polymer dự phòng. Khi đôi tay cô thọc sâu vào lớp bùn đen dưới đáy bể, ngón tay cô chạm phải một vật thể kim loại hình ống dẹt cứng cáp.
Cô kéo mạnh vật thể đó lên. Đó là một chiếc hộp bảo ôn bằng titan nhỏ bám đầy rỉ sét muối. Lâm Tố Nhi dùng mỏ hàn nhiệt cạy mạnh chốt khóa cơ học đã bị rỉ sét.
Bên trong hộp, một cuốn sổ tay rách nát bám đầy muội than hiện ra. Trên trang bìa da mục nát của cuốn sổ vẫn còn in rõ phù hiệu mỏ neo bay đóng dấu đỏ – biểu tượng quân công binh của Thiếu tá Phong.
Lâm Tố Nhi lật nhanh các trang giấy ố vàng dưới ánh sáng cực tím của kính Thần Nhãn. Đôi mắt cô mở to kinh ngạc khi dừng lại ở một trang bản đồ khảo sát địa chất quân sự tiền chiến.
"Phan Bách... nhìn này!" Lâm Tố Nhi khàn giọng gọi, cô chỉ tay vào một tọa độ được khoanh đỏ bằng mực hóa học không phai tại Km 110. "Thiếu tá Phong đã ghi chép lại... Kho phế liệu Ga Phụ 12 bị chôn vùi dưới cồn cát muối lớn. Ở đó không chỉ có năm mươi thanh ray titan và một ngàn que hàn bọc crom kháng axit... mà còn có một kho dự trữ thuốc giải độc chì quân sự cực mạnh chưa từng được khai thác!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!