Tiếng Rít Ngoài Vỏ Thép
Nhịp đập của sắt thép không bao giờ biết nói dối.
Đối với Phan Bách, thế giới này được định hình bằng những tần số rung động truyền qua lớp kim loại rỉ sét. Nằm trên chiếc giường tầng bằng sắt đúc thô sơ ở Toa công trình bọc thép số 4, anh có thể cảm nhận rõ ràng từng chuyển động cơ học nhỏ nhất của đoàn tàu Khải Huyền. Tiếng pít-tông thủy lực co bóp nhịp nhàng dưới sàn, tiếng trục bánh xe nghiến rầm rập xuống đường ray, và cả tiếng rít ken két đầy đau đớn của hệ thống Xích bọc bánh tàu chống trượt khi nó phải ma sát liên tục với lớp muối hóa học dày đặc bên ngoài.
Đột nhiên, một tần số rung động lạ, hỗn loạn và đứt gãy, truyền qua lớp đế giày bọc chì, chạy dọc theo khung xương titan của chân trái cơ khí, đâm thẳng vào hệ thần kinh ngoại biên của anh. Phan Bách mở mắt. Bóng tối trong toa công trình sực nức mùi dầu máy cháy, muội than và hơi axit loãng rò rỉ từ các khớp nối áp lực.
"U... u... u..."
Tiếng còi báo động màu đỏ rít lên từ phía đầu máy, âm thanh chói tai xé toạc không gian chật hẹp, ẩm ướt. Đó không phải là tiếng còi báo ca lao dịch thông thường. Đó là còi báo động kỹ thuật cấp một.
Cánh cửa thép dày bọc chì của Toa số 4 bị đẩy mạnh ra. Luồng gió lạnh buốt mang theo tro bụi muối trắng xóa tràn vào phòng, kèm theo bóng dáng gầy gò của Trần Quốc. Cậu thiếu niên mười tám tuổi, thợ học việc dưới quyền anh, đang run rẩy tột độ. Gương mặt tái mét đầy tàn nhang của cậu bám đầy muội than đen nhẻm, đôi bàn tay bọc găng da bảo hộ rách nát bấu chặt vào mép cửa.
"Sư phụ... Sư phụ Bách!" Giọng Trần Quốc khản đặc vì hoảng loạn, xen lẫn những tiếng ho khan do hít phải bụi muối. "Hầm số 7... Đường hầm tử thần số 7 bị nghẽn rồi! Trinh sát tiền tiêu báo cáo có dị vật khổng lồ chắn ngang đường sắt ngay trước lối vào hầm!"
Phan Bách không vội trả lời. Anh chậm rãi ngồi dậy, đặt bàn chân trái cơ khí xuống sàn thép lạnh ngắt. Những sợi cáp đồng nhỏ chạy dọc bắp chân anh co giật nhẹ. Anh áp tai xuống sàn tàu, sử dụng kỹ năng Cảm ứng rung động thép qua chân để phân tích phản lực truyền về từ mũi tàu cách đó mười toa.
"Tần số va đập rất nặng và đục. Không phải đá sạt lở tự nhiên," Phan Bách trầm giọng, giọng nói khàn đặc và lạnh lùng như tiếng sắt nguội va vào nhau. "Dị vật có mật độ kim loại cao. Là kết cấu bọc thép."
Anh đứng thẳng dậy, vươn tay lấy chiếc mặt nạ phòng độc hai tầng lọc treo trên vách thép. Khi vừa đưa mặt nạ lên gần mũi, Phan Bách chợt dừng lại. Lỗ mũi anh co thắt nhẹ khi ngửi thấy một mùi lưu huỳnh nồng nặc, hanh hao và ẩm ướt đặc trưng đang len lỏi qua các khe hở của hệ thống lọc khí toa tàu.
Khả năng Dự báo bão axit bằng khứu giác chưa bao giờ lừa dối anh.
"Gió đổi hướng rồi," Phan Bách nói, ánh mắt sắc lạnh nhìn ra ngoài ô cửa kính bọc lưới thép rỉ sét. "Một cơn bão axit đỏ đang tích tụ ở phía tây thung lũng. Nó sẽ ập xuống đây trong vòng hai mươi phút nữa. Sớm hơn dự báo của Ban Quản Trị ít nhất ba tiếng."
Trần Quốc nghe đến từ "bão axit đỏ" thì đầu gối khuỵu xuống, suýt ngã nhào ra sàn. Ai sống trên đoàn tàu này cũng biết, bão axit đỏ có khả năng ăn mòn rã nát một tấm thép dày một centimet trong vòng chưa đầy nửa giờ. Nếu đội công trình bị kẹt ngoài vỏ tàu khi bão quét qua, họ sẽ bị thiêu rụi thành những bộ xương khô không hơn không kém.
"Chúng ta... chúng ta phải báo cho Trưởng tàu kéo phanh khẩn cấp!" Trần Quốc lắp bắp, mắt trợn trừng đầy sợ hãi. "Phải dừng tàu lại, sư phụ!"
"Câm miệng!" Phan Bách gầm nhẹ, bàn tay cơ khí bóp chặt lấy bả vai Trần Quốc khiến cậu thiếu niên đau đớn nhăn mặt. "Cậu quên luật rồi sao? Quy tắc 'Không dừng bánh' là tối thượng. Lò phản ứng hạt nhân của đầu tàu bị hỏng hệ thống ngắt nhiệt từ một tuần trước. Nếu tốc độ tàu giảm xuống dưới bốn mươi kilômét một giờ, quán tính sẽ không đủ để chạy máy bơm tản nhiệt phụ. Lò phản ứng sẽ quá tải và nổ tung. Toàn bộ mười ngàn con người trên tàu sẽ biến thành tro bụi phóng xạ."
Phan Bách bước đến góc toa, nhấc ống truyền âm bằng đồng thau kết nối trực tiếp với buồng điều khiển trung tâm. Anh quay mạnh tay quay cơ học.
"Huy! Tôi là Phan Bách đây. Giảm tốc độ tàu xuống bốn mươi lăm kilômét một giờ. Chúng ta có chướng ngại vật cứng trước cửa hầm số 7."
Từ đầu ống đồng, tiếng rít rè rè của hơi nước và tiếng thét tuyệt vọng của Kỹ sư trưởng Huy vọng lại: "Không được, Bách! Áp suất lò hơi phụ đang ở ngưỡng đỏ cực hạn! Toa Hạng Sang số 1 vừa ra lệnh cho tôi tăng tốc để vượt qua vùng sương mù. Nếu tôi hạ tốc độ xuống dưới bốn mươi lăm, lò phản ứng sẽ tự kích hoạt giao thức xả áp khẩn cấp, lúc đó van xả sẽ kẹt muối và nổ tung! Tôi chỉ có thể giữ tốc độ ở mức bốn mươi sáu kilômét một giờ! Cậu có mười phút để dọn sạch đường ray trước khi mũi tàu va chạm!"
Tiếng cạch từ ống truyền âm cắt đứt. Huy đã ngắt kết nối.
Phan Bách buông ống đồng xuống. Gương mặt anh không một chút dao động cảm xúc, lạnh lùng đến mức tàn nhẫn. Anh quay sang Trần Quốc, người đang khóc không thành tiếng vì sợ hãi.
"Mặc đồ bảo hộ vào. Gọi A Sáng, Lão Lực và Lâm Đen ra ngoài. Chúng ta thực hiện Quy trình 'Lướt Ray mũi tàu'."
"Nhưng... nhưng bão axit..." Trần Quốc nghẹn ngào.
"Hoặc là ra ngoài và lát đường, hoặc là ngồi đây chờ lò phản ứng nổ tung và hóa thành tro," Phan Bách lạnh lùng đeo mặt nạ phòng độc lên, siết chặt dây đai cao su kháng axit bọc quanh đầu. "Chọn đi."
Năm phút sau, cánh cửa áp lực vách ngoài của Toa số 4 mở ra.
Gió bão gầm rú như tiếng quái thú đói mồi dội thẳng vào mặt họ. Bầu trời Thung Lũng Muối Axit lúc này đã chuyển sang một màu đỏ gạch u ám, những đám mây tích điện plasma xanh lục thỉnh thoảng lại phóng ra những tia chớp yếu ớt xuống lòng chảo muối trắng xóa. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và bụi hóa học ăn mòn, rát bỏng.
Phan Bách dẫn đầu đội công trình bước ra ngoài vách ngoài toa tàu. Chân cơ khí của anh được khóa chặt vào hệ thống dây cáp an toàn căng dọc hông tàu. Mỗi bước đi trên nóc toa bọc thép đang rung lắc dữ dội ở tốc độ bốn mươi sáu kilômét một giờ là một lần đánh cược với tử thần. Gió axit giật mạnh cấp tám liên tục muốn thổi bay họ xuống vực sâu đầy sông axit sôi sùng sục phía dưới.
Họ di chuyển dần về phía mũi đầu tàu. Ngay trước lối vào tối tăm của Đường hầm tử thần số 7, một khối dị vật khổng lồ hiện ra. Đó là xác của một toa chở quặng tiền chiến bị lật nghiêng, lớp vỏ thép của nó đã bị muối hóa học ăn mòn và kết tinh thành một khối cứng như đá granite, bám chặt lấy hai thanh đường ray chính.
"Trần Quốc! Mang máy cắt đĩa thủy lực lên!" Phan Bách hét lớn qua bộ đàm nội bộ của mặt nạ.
Trần Quốc run rẩy bò lên phía trước, hai tay vác chiếc máy cưa đĩa thủy lực chạy bằng áp lực dầu trích từ gầm tàu. Cậu áp đĩa cắt kim cương vào khớp nối bọc muối của toa quặng và bóp cò.
"Két... két... xẹt!"
Tiếng rít kim loại chói tai vang lên. Nhưng chỉ trong vòng chưa đầy năm giây, những tia lửa vàng rực vừa bắn ra đã bị màn mưa axit loãng dập tắt. Lớp vỏ quặng bám muối axit quá cứng và dày. Đĩa cắt kim cương quý giá của máy cưa bắt đầu mài mòn với tốc độ chóng mặt, những vết rạn nứt xuất hiện trên bề mặt đĩa cắt trước khi nó vỡ tung thành trăm mảnh văng tung tóe.
"Sư phụ! Đĩa cắt nát rồi! Không cắt được lớp muối rỉ này!" Trần Quốc hét lên trong tuyệt vọng, nhìn chiếc máy cưa vô dụng trên tay.
Một bộ đĩa cắt kim loại quý hiếm đã bị phá hủy hoàn toàn. Thể lực của Trần Quốc và những thợ phụ xung quanh đã bị bào mòn nghiêm trọng bởi sức gió và hơi độc rò rỉ qua màng lọc.
Phan Bách bước tới, đẩy Trần Quốc ra phía sau. "Tránh ra. Cẩu thả! Cậu không nhận biết được mật độ quặng sắt nhiễm từ dưới lớp muối sao?"
Anh rút từ bên hông ra Thiết bị hàn bọc thép plasma "Thiết Hồn" - chiếc búa hàn plasma cổ xưa thừa kế từ người bố quá cố. Thiết bị được bọc trong một hộp bảo ôn bằng chì dày để tránh rò rỉ điện từ.
"Lâm Đen!" Phan Bách ra lệnh. "Giương tấm chắn chì! Chắn hướng gió mười giờ cho tôi!"
Lâm Đen, gã thợ giữ đèn lực lưỡng gầm lên một tiếng qua mặt nạ, bước lên phía trước. Gã dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để giữ chặt tấm chắn chì khổng lồ chế tạo từ vách bọc thép của toa hàng sập, đứng chắn trước hướng gió bão axit đang giật liên hồi, tạo ra một góc khuất lặng gió nhỏ nhoi quanh Phan Bách.
Phan Bách gạt van xả khí plasma của Thiết Hồn lên mức tối đa. Anh đấu nối trực tiếp cáp nguồn của búa hàn vào hộp điện áp lực cao của mũi tàu.
"Bùm!"
Một luồng lửa plasma màu xanh lục đậm rực cháy, phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo xé toạc màn đêm sương mù axit. Nhiệt độ hồ quang lập tức tăng vọt lên năm ngàn độ C. Phan Bách áp đầu phun hợp kim vonfram vào khớp nối toa quặng. Thép rỉ bám muối bắt đầu nung đỏ, chảy ra như nước dưới sức nhiệt cực hạn.
Đầu tàu Khải Huyền đang lao đến với tốc độ không đổi. Tiếng bánh xích chống trượt nghiến lên đường ray rền vang như sấm sét sát nút. Khoảng cách đến lối vào hầm số 7 chỉ còn chưa đầy một trăm mét.
Nhưng ngay khi ngọn lửa plasma của Thiết Hồn cắt đứt được một nửa khớp nối của toa quặng chắn đường, chân trái cơ khí của Phan Bách chợt co thắt dữ dội.
Thông qua lòng bàn chân cơ khí rỉ sét đang áp chặt vào thanh ray, anh cảm nhận được một tần số rung động nhịp nhàng, nhanh và sắc lạnh truyền đến từ bên trong xác toa chở quặng cũ.
Đó không phải là nhịp rung của sắt thép rỉ sét chịu lực kéo thông thường.
Đó là tiếng gõ nhịp cơ học của một kíp nổ áp lực ngầm.
Khối dị vật chắn hầm này không phải do sạt lở tự nhiên.
Nó là một cái bẫy nổ ngầm được cài đặt cố ý. Và chính rung động từ đầu tàu Khải Huyền nặng mười ngàn tấn đang lao đến đã kích hoạt cơ chế đếm ngược của quả mìn hóa học giấu sâu bên trong lớp quặng muối!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!