Châm Bạc Trừ Độc
Cơn bão tuyết ngoài Nhạn Môn Quan rít gào như vạn con thú dữ đói khát đang cuồng nộ cào xé màn đêm biên thùy. Trên sườn núi đá dốc đứng hoang vu phía sau khu mỏ Hắc Thiết, tuyết rơi dày đặc đến mức nuốt chửng mọi ánh sáng lập lòe của những ngọn đuốc tuần tra tầm xa. Giữa cõi lòng trắng xóa lạnh lẽo ấy, một bóng người gầy gò đang lết đi từng thước một trên mặt tuyết đóng băng trơn trượt.
Hàn Thiết Y bám chặt năm ngón tay trái rách da rỉ máu vào một gờ đá nhọn, cơ bắp cánh tay co rút dữ dội để kéo lê thân thể tàn tạ về phía trước. Sợi xích sắt khóa chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ quấn chặt hai cổ chân hắn kéo lê sột soạt, để lại một vệt rãnh sâu hoen ố đỏ quạch màu máu lẫn bụi than mỏ.
Hắn đã thoát khỏi lòng đất vạn trượng của Hầm Mỏ Vạn Trượng hoang phế. Trận chiến sinh tử chặn đường gã điên khát máu Tù vương Độc Lang dưới đáy ngầm kết thúc bằng việc Thiết Y dùng tàn lực bẻ khớp bả vai trái gánh đỡ đá sập để Lâm Thiết và tàn binh rút lui trước. Hắn đã thoát khỏi cấm địa ngầm, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Việc vận dụng toàn kình lực cơ bắp Đồng Cốt Viên Mãn trong môi trường đầy bụi than độc hại của hắc thiết thạch đã kích hoạt một cơn tai biến khủng khiếp trong tủy xương hắn: Nhiễm Độc Thiết Thạch.
Khớp bả vai phải của hắn – nơi đang bị bó chặt bởi bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết – giờ đây xơ cứng và lạnh ngắt như một khối sắt nguội. Làn da bả vai loang lổ những vệt xám đen kịt, sần sùi và hoàn toàn mất đi xúc giác. Cơn bỏng lạnh của bão tuyết biên thùy cộng hưởng với độc tố rỉ sét ăn mòn sâu vào tủy xương khiến Thiết Y cảm thấy nửa thân người bên phải như đang bị hàng vạn con kiến thép gặm nhấm gặm nhấm từ bên trong tủy.
"Hộc... khụ..."
Thiết Y gục xuống tuyết, hơi thở khò khè nặng nề phả ra những luồng khói trắng dài. Đôi mắt xám lạnh lùng của hắn bắt đầu mờ đục đi vì cơn sốt tủy xương đang thiêu đốt nội tạng. Cách đó không xa, bóng dáng đổ nát, xiêu vẹo của ngôi Miếu Sơn Thần đổ nát hiện ra trong màn sương tuyết hoang phế. Đó là nơi ẩn náu duy nhất mà hắn có thể tiếp cận lúc này. Hắn dùng khuỷu tay trái và gót chân xích sắt lết từng tấc đất, cố bò qua bậc thềm đá đóng băng để vào trong ngôi miếu hoang trước khi thần trí hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Mùi bụi đất cổ kính, mùi gỗ mục và cái lạnh buốt giá của miếu hoang bao phủ lấy hắn. Thiết Y nằm gục trên nền đá lạnh lẽo, hai hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu môi để ngăn mình không ngất đi. Hắn nghe thấy tiếng gió rít qua những kẽ hở của mái ngói vỡ, tiếng tuyết rơi lộp bộp trên những pho tượng đổ nát dính đầy mạng nhện.
Đột nhiên, dường như có tiếng bước chân cực nhẹ lướt trên tuyết mềm bên ngoài.
Bản năng sinh tồn của một nô lệ mỏ quặng lập tức đánh thức thần trí đang mông muội của Thiết Y. Hắn cố mở đôi mắt xám đầy tơ máu, bàn tay trái run rẩy lần vào ống tay áo vải rách nát, nắm chặt lấy chuôi thanh Đoản Đao Gãy mài sắc. Cơ bắp toàn thân gồng cứng, nhưng khớp bả vai phải tê liệt hoàn toàn không thể nhúc nhích, khiến hắn chỉ có thể nằm nghiêng, thở dốc đầy cảnh giác.
Cánh cửa gỗ mục nát của ngôi miếu khẽ kẹt mở. Một bóng người mảnh mai quấn trong chiếc áo choàng vải thô màu xanh mộc mạc bước vào. Gió tuyết ùa vào theo gót chân nàng, nhưng ngay khi cánh cửa khép lại, một mùi hương thảo dược thanh khiết, dịu nhẹ lập tức lấn át mùi ẩm mốc của miếu hoang.
"Thiết Y... là ta."
Giọng nói dịu dàng, quen thuộc vang lên bên tai hắn. Thiết Y nới lỏng bàn tay đang nắm đoản đao gãy, nhưng đôi mắt vẫn giữ vẻ lầm lì, đa nghi bẩm sinh.
Đó là Thẩm Dao. Y nữ bán thuốc bắc tại trấn Nhạn Môn, người đã âm thầm cung cấp dược liệu cứu mạng hắn nhiều lần từ thuở hàn vi. Nàng quỳ xuống bên cạnh hắn, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ lo lắng dưới ánh sáng mờ nhạt của sương tuyết. Nàng vội vàng thu gom những cọng rơm rách và củi gỗ mục trong miếu, nhóm lên một đống lửa nhỏ để xua đi cái lạnh thấu xương đang đóng băng cơ thể Thiết Y.
Thẩm Dao đặt chiếc gùi tre cũ kỹ xuống đất, từ bên trong lôi ra một chiếc ấm đất nung nhỏ và một gói thuốc bọc trong lá sen khô. Nàng cẩn thận đun một chén thuốc đắng nóng bỏng trên đống lửa rơm rách. Mùi Tuyết Liên Hoa Biên Thùy đắng ngắt, thanh mát bốc lên nghi ngút trong không gian chật hẹp.
"Uống đi. Thuốc này nấu từ Tuyết Liên Hoa ta hái trên vách đá đóng băng, có tính hàn cực mạnh, sẽ giúp làm dịu cơn sốt tủy xương của ngươi." Thẩm Dao bưng chén thuốc nóng đến sát môi hắn.
Thiết Y lầm lì nhìn chén thuốc màu nâu đen sủi bọt, đầu chân mày nhíu chặt. Cuộc sống tàn khốc dưới đòn roi của Nhạc gia đã rèn luyện cho hắn một tâm lý đa nghi tột độ. Ở nơi biên thùy đầy rẫy sự phản bội này, bất kỳ thứ gì đưa vào miệng đều có thể là kịch độc.
"Không cần." Thiết Y khàn giọng từ chối, giọng nói khô khốc như tiếng hai tảng đá cọ xát. "Ta tự dùng ngoại gia kình lực ép độc ra được."
Nói rồi, hắn cắn chặt răng, cố gắng vận kình Thiết Kỷ Đoạn Cốt Quyết. Hắn muốn dùng kình lực cơ bắp Đồng Cốt Viên Mãn của cánh tay trái để chấn động lồng ngực, mượn xung lực vật lý để ép độc tố sắt rỉ ra ngoài qua các lỗ chân lông bả vai phải.
"Đừng vận kình!" Thẩm Dao vội vàng ngăn cản, nhưng đã muộn.
Khi Thiết Y gồng cứng cơ bắp bả vai, các thớ cơ co rút đột ngột. Nhưng thay vì đẩy độc tố ra ngoài, phản lực kình ngoại gia lại phản tác dụng hoàn toàn. Độc tố sắt rỉ tích tụ trong các màng xương bị nứt nẻ bị áp lực cơ bắp ép ngược trở lại, găm sâu hơn vào tủy xương vai phải.
"Hộc...!"
Thiết Y đau đớn thổ ra một ngụm máu đen xám đục ngầu, loang lổ trên nền tuyết tràn vào miếu hoang. Toàn bộ khớp vai phải của hắn co giật dữ dội, đau buốt nhói tận óc như có hàng vạn cây đinh sắt nung đỏ đang đóng thẳng vào xương tủy. Trán hắn vã mồ hôi hột lạnh ngắt, cơ thể run rẩy không ngừng.
"Ngươi thật bướng bỉnh!" Thẩm Dao khẽ thở dài, đôi mắt nàng hiện lên vẻ trách móc nhưng đầy sự xót xa. Nàng nhẹ nhàng đặt chén thuốc xuống cạnh đống lửa, "Võ học ngoại gia của ngươi tuy cứng cáp, nhưng độc tố của hắc thiết thạch là thực thể vật chất tích tụ mạn tính trong tủy xương. Ngươi càng vận kình co rút cơ bắp, độc tố càng bị khóa chặt bên trong, khiến xương cốt hoại tử nhanh hơn. Sức mạnh bạo lực ngoại gia bất lực trước độc tố thực thể tích tụ này, ngươi bắt buộc phải tuân thủ y lý điều trị của ta!"
Thiết Y nằm thở dốc, cánh tay phải hoàn toàn đờ đẫn mất đi cảm giác nóng lạnh. Hắn nhìn Thẩm Dao lấy ra một chiếc hộp gỗ mun cũ kỹ từ trong gùi tre. Mở hộp ra, bên trong là mười hai cây kim châm cứu bằng bạc thô, thon dài và sắc bén rực lên ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh lửa rơm rách.
Đó là Bộ Kim Châm Bạc của Thẩm Dao, di vật truyền đời của y gia Thẩm gia.
"Cởi áo ngoài ra. Ta phải châm cứu đả thông kinh mạch, rút dịch độc rỉ sét ra ngoài trước khi tủy xương của ngươi bị xơ cứng hoàn toàn." Giọng nói của Thẩm Dao kiên định, không cho phép cự tuyệt.
Thiết Y lầm lì nhìn bộ kim châm bạc, rồi chậm rãi dùng tay trái xé rách lớp áo vải thô dính đầy bụi than mỏ bên vai phải, để lộ ra vòm ngực và bả vai sần sùi đầy sẹo lồi đen kịt. Làn da bả vai phải loang lổ những vệt xám đen kịt rợn người, các thớ cơ cứng đờ như một tấm thép nguội lạnh.
Thẩm Dao hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Nàng hơ nhẹ cây kim bạc đầu tiên trên ngọn lửa rơm rách để sát trùng, rồi dùng ngón tay thon thả, ấm áp của mình chạm nhẹ vào bả vai lạnh ngắt như đá của Thiết Y. Sự tương phản giữa hơi ấm từ bàn tay y nữ và cái lạnh cứng như sắt nguội của bả vai Thiết Y khiến cả hai khẽ rùng mình. Thẩm Dao thấu hiểu nỗi sợ bóng tối và sự hoại tử xương cốt của Thiết Y, nàng trở thành mỏ neo tinh thần duy nhất giữ vững nhân tính cho hắn lúc này.
"Sẽ rất đau. Ngươi phải nhẫn nhịn."
Nói rồi, ngón tay Thẩm Dao di chuyển cực nhanh, chuẩn xác châm sâu cây kim bạc đầu tiên vào huyệt Kiên Ngung quanh khớp vai phải.
*Khục!*
Một tiếng động trầm đục vang lên khi mũi kim bạc đâm xuyên qua lớp da dày chai sạn như da trâu của Thiết Y, chạm sát vào màng xương bả vai phải cứng ngắc. Thiết Y trợn trừng đôi mắt xám, bàn tay trái bóp chặt lấy bệ đá nứt nẻ của miếu hoang, các khớp ngón tay phát ra tiếng răng rắc răng rắc ghê rợn. Hắn không hét lên, nhưng lồng ngực lép kẹp co rút cực mạnh, hơi thở dồn dập.
Thẩm Dao không dừng lại. Nàng tiếp tục hơ kim, châm liên tiếp mười một cây kim bạc còn lại vào mười một huyệt đạo trọng yếu quanh bả vai và cánh tay phải của hắn, bao gồm Kiên Liêu, Kiên Trinh, Tý Nhu... Mỗi cây kim cắm sâu hơn một tấc, xuyên qua lớp cơ thịt xơ cứng để tiếp cận thẳng vào vùng tủy xương đang bị ăn mòn bởi độc tính hắc thiết thạch.
*Xèo... xèo...*
Một cảnh tượng hãi hùng diễn ra trước mắt họ. Từ những kẽ hở của các lỗ châm bạc, một thứ dịch độc màu đen xám đục ngầu, đặc quánh như bùn rỉ sét bắt đầu rỉ ra ngoài da thịt rách nát. Thứ dịch độc này bốc lên một mùi hôi nồng nặc rỉ sét và lưu huỳnh cực kỳ khó ngửi, nhỏ giọt xuống nền đá miếu hoang phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn nhẹ.
Thẩm Dao dùng khăn vải thô tẩm nước Tuyết Liên Hoa liên tục lau sạch dịch độc đen xám rỉ ra theo thân kim bạc. Gương mặt nàng nhợt nhạt đi vì tiêu hao tinh thần lực cực lớn, mồ hôi rỉ ra trên trán y nữ dũng cảm. Nàng biết, chỉ cần châm lệch một phân, mũi kim bạc chạm vào tủy xương đang nứt nẻ có thể gây bại liệt vĩnh viễn cho cánh tay phải của Thiết Y.
Sau nửa canh giờ chịu đựng cơn đau đớn thể xác vượt giới hạn sinh tử, Thiết Y cảm thấy luồng khí nóng bỏng rát, u uất trong bả vai phải bắt đầu lắng dịu dần. Sát khí cuồn cuộn trong lồng ngực hắn cũng theo dịch độc đen xám thoát ra ngoài, trả lại cho hắn một tâm cảnh tĩnh lặng như đá tảng.
Thẩm Dao cẩn thận rút mười hai cây kim bạc ra khỏi người hắn. Cây kim bạc lúc này đã bị nhuộm đen kịt một nửa do độc tố ăn mòn. Nàng băng bó lại vết thương bằng vải thô sạch, rồi bưng chén thuốc Tuyết Liên Hoa Biên Thùy đã nguội bớt đưa cho hắn.
Lần này, Thiết Y không từ chối. Hắn dùng bàn tay trái đón lấy chén thuốc, uống cạn một hơi. Vị đắng chát, thanh mát của Tuyết Liên Hoa chạy dọc xuống cuống họng, làm dịu đi cơn sốt cao đang thiêu đốt nội tạng hắn.
"Cảm giác thế nào?" Thẩm Dao khàn giọng hỏi, mệt mỏi ngồi tựa vào gùi tre.
Thiết Y thử dịch chuyển cánh tay phải. Khớp vai phải đã có thể xoay nhẹ mà không phát ra tiếng khục khục ghê rợn của xương nứt. Tuy nhiên, khi hắn dùng tay trái bóp nhẹ vào ngón tay phải, hắn phát hiện ra một sự thật đáng sợ: cánh tay phải của hắn hoàn toàn mất đi xúc giác. Hắn không cảm nhận được độ nóng lạnh của đống lửa, không cảm nhận được cái lạnh của bão tuyết thổi qua khe cửa miếu hoang.
"Tay phải của ta... không có cảm giác." Thiết Y lầm lì nhìn đôi bàn tay đen đúa, cứng ngắc của mình.
Thẩm Dao nhìn hắn bằng ánh mắt nghiêm nghị, giọng nói trầm xuống đầy sự cảnh báo sinh tử:
"Đó là cái giá của việc ngươi liên tục dùng búa tạ tự đập nát xương bả vai để hấp thụ sắt thô từ nước quặng. Độc tính mạn tính của Hắc Thiết Thạch đã tích tụ quá sâu vào tủy xương của ngươi. Ta chỉ có thể dùng châm bạc để rút bớt dịch độc tạm thời, giúp ngươi phục hồi cử động linh hoạt."
Nàng tiến lại gần, đặt bàn tay ấm áp lên bả vai quấn băng vải của hắn, nhấn mạnh từng chữ:
"Hàn Thiết Y, nghe cho kỹ lời ta. Cơ thể phàm nhân có giới hạn chịu đựng sinh học. Nếu ngươi tiếp tục dung hợp hắc thiết tinh tinh luyện để đúc Thiết cốt mà thiếu Địa Long Thảo để trung hòa và đào thải độc tố sắt rỉ..."
Thẩm Dao dừng lại một nhịp, đôi mắt nàng hiện lên nỗi sợ hãi thực sự trước tương lai hoại tử của hắn:
"...cánh tay phải của ngươi sẽ hoàn toàn hóa thành sắt nguội tàn phế, hoại tử rụng dần các ngón tay vĩnh viễn!"
Thiết Y sững sờ nhìn y nữ trước mặt. Lời cảnh báo sinh tử của Thẩm Dao như gáo nước lạnh dội thẳng vào dã tâm đúc xương sắt đá của hắn. Nhưng trước khi hắn kịp trả lời, tiếng bước chân rầm rập rầm rập của hàng chục lính canh gác đêm cùng tiếng xích sắt va chạm dồn dập rùng rợn bỗng nhiên vang dội từ phía chân núi tuyết hướng thẳng về phía ngôi miếu hoang...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!