Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Bộ Xương Đen Cổ Đại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói xám ẩm mốc mang theo mùi trứng thối nồng nặc của lưu huỳnh và khí độc địa tầng bắt đầu rò rỉ dồn dập từ lối đi cổ bốc lên, gây ngạt thở lồng ngực nghẹt thở. Hàn Thiết Y ho khục khục, từng luồng khí độc tràn vào phế quản nóng rát như lửa đốt. Hắn cắn chặt răng, cố sức kéo vạt áo vải thô rách nát lên che mũi, đồng thời vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp để cưỡng ép nhịp tim đập chậm lại. Dưới tác động của nhịp thở sâu bằng bụng, lồng ngực lép kẹp của hắn nhấp nhô chậm rãi, lọc bớt những tạp chất độc hại trước khi chúng kịp ngấm vào máu.


Trên lưng hắn, Lâm Thiết vẫn nằm hôn mê bất động, hơi thở yếu ớt dồn dập, máu từ vết rách trên trán gã đã đông cứng lại thành một vệt đen sẫm dọc bên thái dương. Sức nặng của gã cựu binh sĩ đè nặng lên bả vai trái của Thiết Y. Cơn đau buốt nhói từ khớp vai trái – nơi hắn vừa tự bẻ trượt khớp để thoát khỏi tảng đá đè rồi nắn lại – bộc phát dữ dội theo từng bước đi khập khiễng. Gân cơ vai trái bị rách sưng vù vù, nóng hầm hập như có một thanh sắt nung đỏ đang găm thẳng vào xương bả vai. Dưới chân hắn, hai bàn chân loét rách da thịt do ngâm nước axit Giếng Nước Quặng đêm qua liên tục cọ xát vào đá nhọn hoắt, rỉ ra những giọt máu đỏ quạch nhầy nhụa trên nền đá mỏ lạnh ngắt.


"Phải đi tiếp... không thể dừng lại ở đây," Thiết Y thầm nhủ trong lòng, đôi mắt xám lạnh lùng nhìn chăm chăm vào khoảng tối sâu thẳm trước mặt. Hắn biết rõ, nếu gục ngã lúc này, cả hắn và Lâm Thiết sẽ vĩnh viễn bị chôn sống bởi khí mêtan độc hại đang dâng cao từ phía sau.


Sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ quấn chặt hai cổ chân hắn phát ra tiếng kêu kèn kẹt, nặng nề bám vào những mảng đá trơn trượt đầy bùn than. Thiết Y phải dùng tay trái bám chặt vào vách đá gồ ghề để giữ thăng bằng, lết từng bước đi khập khiễng sâu vào lòng đất vạn trượng của cấm địa Hầm Mỏ Vạn Trượng hoang phế. Càng đi sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo và ẩm mốc. Những cột gỗ thông chống đỡ hầm mỏ từ trăm năm trước đã mục nát hoàn toàn, phủ đầy một lớp nấm mốc trắng xóa như sương muối. Dưới đất, những chiếc cuốc sắt, xẻng sắt của phu mỏ cổ đại rỉ sét đến mức chỉ cần chạm nhẹ vào là vỡ vụn thành bột màu đỏ gạch.


Trong bóng tối tịch mịch, Thiết Y bỗng nhiên vấp phải một vật cứng dưới chân. Hắn cúi người nhìn xuống, phát hiện đó là một chiếc búa tạ khai mỏ thông thường bị bỏ lại, cán gỗ đã mục rữa nhưng đầu búa bằng sắt thô nặng khoảng ba mươi cân vẫn còn khá nguyên vẹn. Thiết Y nhặt chiếc búa lên bằng tay trái, dùng nó làm gậy chống để giảm bớt trọng lực đè lên bả vai trái đang tổn thương nặng nề. Hắn thầm nghĩ: "Đầu búa này tuy rỉ sét và thô lậu, hoàn toàn không thể so sánh với chiếc búa tạ số 9527 di vật của cha đang giấu ở lò rèn, nhưng lúc này nó là công cụ duy nhất để gánh đỡ cơ thể."


Họ đi ròng rã suốt nửa canh giờ dưới lòng đất tối tăm, vượt qua mười mấy ngã rẽ ngoằn ngoèo đầy vách đá sụt lún. Đột ngột, đường hầm ngầm mở rộng ra thành một hang động ngầm khổng lồ rộng hơn trăm trượng. Giữa hang động, một dòng sông ngầm tối đen chảy xiết phát ra tiếng gầm rú trầm đục rầm rập, hơi nước lạnh buốt bốc lên tạo thành một màn sương mù mờ ảo dọc vách đá.


Ngay chính giữa hang động, nhô lên một đài đá ngầm tự nhiên bằng đá thạch anh xám xịt. Ánh sáng lân tinh từ những mạch quặng hắc thiết lộ thiên xung quanh rọi lên đài đá một thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo, quỷ dị. Thiết Y nheo mắt nhìn kỹ, lồng ngực hắn bỗng nhiên thắt lại, bước chân khựng lại giữa chừng.


Trên đỉnh đài đá ngầm, có một bộ xương khô đang ngồi xếp bằng trong tư thế thiền định tĩnh lặng.


Điều kinh hoàng nhất là bộ xương này không hề có màu trắng ngà của người thường, mà hoàn toàn là một màu đen kịt rực ánh thép lạnh lẽo như thép nguội tinh luyện. Toàn bộ 206 mảnh xương trên cơ thể vẫn còn nguyên vẹn tuyệt đối, không hề có một vết nứt vỡ hay mục nát nào dù đã trải qua hàng trăm năm dâu bể. Ánh sáng xanh từ vách đá rọi vào bộ xương đen, phản chiếu lên những đường vân kim loại mảnh dẻ chạy dọc theo các khớp xương bả vai và xương sườn sườn.


"Đây... đây là bộ xương của một võ giả ngoại gia đạt cảnh giới cực hạn sao?" Lâm Thiết lúc này đã tỉnh lại một phần, gã run rẩy bám vào vai Thiết Y, giọng nói khàn đặc đầy sự kính sợ xen lẫn kinh hoàng.


Thiết Y không đáp. Hắn cẩn thận đặt Lâm Thiết ngồi tựa lưng vào một tảng đá khô ráo, rồi đi khập khiễng tiến lại gần đài đá ngầm. Hắn dùng chiếc búa tạ khai mỏ nhặt được gõ nhẹ vào xương cánh tay của bộ xương đen.


*Reng... Reng...*


Một tiếng ngân vang trong trẻo, trầm hùng như tiếng chuông đồng rền rĩ bỗng nhiên vang dội khắp hang động ngầm, chấn động mạnh vào màng tai của cả hai người. Xung lực phản chấn từ bộ xương truyền ngược vào cán búa gỗ mục làm nó vỡ vụn lập tức, đầu búa sắt nặng ba mươi cân rơi bịch xuống đất đá. Thiết Y nhìn chằm chằm vào bộ xương đen kịt, lòng bàn tay trái rách da rỉ máu của hắn run rẩy dữ dội.


"Xương cứng hơn sắt thép... tiếng ngân vang rực ánh thép dũng mãnh dã tính... Đây chính là di cốt của tổ sư sáng lập Thiết Kỷ môn Hàn Vô Danh!" Thiết Y thì thầm qua kẽ răng nghiến chặt. Sự chấn động tâm linh tột cùng bùng phát trong lòng hắn. Con đường rèn luyện ngoại gia tàn khốc, tự bẻ xương rèn cốt mà sư phụ Hoắc Thiết Sơn chỉ dạy, hóa ra không phải là một truyền thuyết điên cuồng của kẻ tàn phế. Bộ xương đen kịt này chính là vật chứng thực tế tối cao, minh chứng cho việc phàm nhân phế cốt, không cần một giọt nội lực chân khí chính tông, vẫn có thể đúc thành Thiết cốt vô địch chống lại cả thiên hạ danh môn chính phái.


Hắn quỳ sụp xuống trước đài đá ngầm, dập đầu ba cái thật mạnh xuống nền đá xám rỉ sét.


"Tổ phụ Hàn Thiết Lâm trên cao có linh, đệ tử Hàn Thiết Y hôm nay tìm thấy di cốt tổ sư, thề sẽ dùng đôi bàn tay trần này đập tan ách thống trị tàn bạo của Nhạc thế gia, đòi lại nợ máu diệt môn năm xưa cho gia tộc!" Lời thề của hắn vang vọng trầm hùng trong hang đá tối, hòa cùng tiếng gầm rú của dòng sông ngầm chảy xiết.


Khi Thiết Y đứng dậy, hắn phát hiện ở vách đá ngay phía sau bộ xương đen có một bức phù điêu cổ xưa khắc đầy những hoa văn hình người đang tự bẻ xương bả vai và ngâm mình dưới lò nung rực lửa. Ở chính giữa bức phù điêu, có một vết lõm hoa văn khớp dạng tròn, rỉ sét loang lổ.


Thiết Y lập tức nhận ra hoa văn này. Hắn thò bàn tay trái run rẩy vào bọc áo ngực rách nát, lôi ra mảnh Hàn Thị Thiết Lệnh đen kịt – di vật duy nhất mà phụ thân để lại trước khi bị hại chết mười năm trước. Mảnh lệnh bài sắt thô có khắc nửa chữ 'Thiết' hoàn toàn khít chặt vào vết lõm tròn trên vách đá.


Hắn áp mạnh mảnh Hàn Thị Thiết Lệnh vào vết lõm, vận kình cơ bắp Đồng Cốt Viên Mãn tay trái ấn mạnh một cái.


*Ầm... Rầm...*


Tiếng cơ quan đá cổ xưa rạn nứt nẻ vang lên trầm đục dọc vách hang. Bụi đất đá vôi và mảnh đá vụn rơi rụng đầy đầu hai người. Tảng đá khổng lồ phía sau bộ xương đen chậm rãi slide mở sang một bên, lộ ra một mật thất nhỏ hẹp chứa đầy những chữ khắc gồ ghề bằng móng tay trên vách đá hầm mỏ sâu.


Đó chính là toàn bộ mật phương rèn xương cổ xưa hoàn chỉnh của Thiết Kỷ Đoạn Cốt Quyết và bản đồ lộ trình truy tìm năm loại dị kim ngũ hành thiên hạ. Thiết Y nhìn chăm chăm vào dòng chữ khắc: 'Thiết cốt vô kim cương, đập nát để tái sinh... Hắc Thổ Kim tại Sóc Châu, Huyền Thiết Kim tại Biện Kinh...'


"Chúng ta... chúng ta tìm thấy mật phương rồi, Thiết Y!" Lâm Thiết gào lên khàn giọng, đôi mắt gã đỏ hoe vì xúc động tột cùng.


Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, một tiếng gầm rú dã man, điên cuồng bỗng nhiên vang dội từ phía hành lang tối tăm vách đá phía sau họ. Tiếng gầm rú dã man của tù vương Độc Lang - gã điên khát máu bị Nhạc gia giam xích dưới đáy sâu vang dội từ vách đá phía sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!