Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đá Sập Hầm Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đuốc cam rực rỡ từ tay đốc công Triệu Đức quét một quầng sáng loang lổ lên vách đá ẩm ướt của ngách hầm số 3. Tiếng rít xé tai của ngọn lửa mỏ bùng lên giữa màn sương độc loãng, kèm theo tiếng bước chân rầm rập của toán cung nỏ thủ Hắc Tiên Đội đang khép chặt lối ra duy nhất.


"Lục soát kỹ cho tao! Tiếng động vừa rồi phát ra từ hướng này. Đứa nào dám lén lút đột nhập cấm địa Giếng Nước Quặng ban đêm, cứ bắn chết tại chỗ không cần tra hỏi!" Giọng Triệu Đức hách dịch, khàn đặc mùi rượu rẻ tiền rít lên dọc hành lang đá tối tăm.


Dưới lòng Giếng Nước Quặng sủi bọt đỏ quạch, Hàn Thiết Y đang chìm sâu dưới đáy nước axit lạnh ngắt. Thứ dung dịch rỉ sét đậm đặc kịch độc của Thiết Sa Độc hầm mỏ đang điên cuồng gặm nhấm hai bàn chân và bắp chân loét rách của hắn. Cơn đau buốt nhói tột cùng như hàng vạn cây kim sắt nung đỏ đâm xuyên qua hệ thần kinh, liên tục thử thách ngưỡng Thần Kinh Bại Liệt của một phế nhân không một giọt nội lực.


Hắn vận dụng Quy Tức Thô Pháp, ép chặt hai lá phổi lép kẹp, khóa chặt mọi lỗ chân lông để ngăn kịch độc xâm nhập vào tim. Nhịp tim hắn đập chậm rãi, dưới bốn mươi nhịp một phút, cơ thể lạnh ngắt như một tảng đá vô hồn chìm dưới đáy giếng ngầm tối đen.


*Xoạt... xoạt...*


Ánh đuốc rọi thẳng xuống mặt nước sủi bọt sần sùi của giếng nước quặng. Triệu Đức đứng trên mép đá, nheo mắt nhìn dòng nước axit đỏ quạch rỉ sét, khạc một bãi đờm đặc xuống lòng giếng. Ngay sát vách đá dốc trơn trượt bên ngoài, Lão Điếc run rẩy bưng chiếc khay sắt thô, lầm lũi dùng búa gõ mạnh vào một mạch quặng hắc thiết lộ thiên để tạo ra tiếng động lớn đánh lạc hướng.


*Keng! Keng! Keng!*


Tiếng kim loại va chạm đá mỏ vang dội dồn dập rúng động ngách hầm, lấn át hoàn toàn tiếng bọt khí sủi tăm dưới giếng ngầm.


"Mẹ kiếp! Hóa ra là lão già điếc này lén lút đào quặng đêm!" Triệu Đức quay ngoắt người lại, vung trường kiếm quật mạnh vào bả vai gù của Lão Điếc khiến lão ngã nhào ra đất đá rỉ sét. "Con chó già lười biếng! Cút ngay về lán gỗ trước khi tao chặt gãy chân mày!"


Toán lính tuần đêm rầm rập rút đi theo tiếng quát tháo của Triệu Đức. Ánh đuốc cam tắt dần, trả lại ngách hầm số 3 bóng tối tịch mịch và cái lạnh buốt giá thấu xương tủy.


*Ào!*


Hàn Thiết Y ngoi đầu lên khỏi mặt nước axit đỏ quạch, hơi thở khò khè nặng nề phun ra một ngụm máu đen loãng do phản ứng viêm tủy xương bả vai phải bộc phát dữ dội. Khớp vai phải bó chặt Nẹp Gỗ Sồi Tuyết của hắn nhức nhối như bị thiêu đốt. Hai bàn chân hắn rữa nát, da thịt loét đỏ rỉ máu đỏ quạch nhầy nhụa do axit ăn mòn. Nhưng khi hắn lết thân xác lên bờ đá trơn trượt, hắn nhận ra lớp da mới hình thành dưới gót chân đang co rút mạnh, xám xịt và chai cứng lại như da trâu chịu lực.


Đồng Cốt Viên Mãn ngoại gia sơ bộ đã thành hình dưới nỗi đau tột cùng.


...


Sáng hôm sau, bão tuyết Nhạn Môn Quan vẫn gào thét điên cuồng ngoài thung lũng, hất từng mảng tuyết lạnh vào lối vào đường hầm ngầm của Khu vực Khai Thác Số 3.


"Hạn ngạch khai thác hôm nay tăng gấp đôi! Mỗi lán gỗ phải nộp đủ năm trăm cân quặng hắc thiết thô tinh lượng cao! Đứa nào thiếu một cân, tao chặt một ngón tay phải!" Đốc công Nhạc Bân đứng trên bục đá cao, vung vẩy cây roi sắt Huyết Tiên bọc gai rỉ sét, rít lên dõng dạc trước hàng ngàn nô lệ gầy gò, xơ xác.


Hàn Thiết Y đi khập khiễng giữa đoàn người, sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ cọ xát vào cổ chân loét da rỉ máu đau nhói. Cổ tay phải hắn vẫn sưng tấy bầm tím nặng nề do phản lực trận chiến với Trương Nhạc hôm trước, nhưng hắn vẫn lầm lì vác chiếc cuốc sắt nứt nẻ mài sắc trên vai trái. Bên cạnh hắn, Lâm Thiết quấn chặt tấm giáp da cũ nát, đôi mắt xám đầy sẹo dài chéo qua mắt trái lộ vẻ trầm tĩnh và lo ngại sâu sắc.


"Thiết Y, chân em bị loét axit nặng quá. Hôm nay để anh gánh phần quặng của em," Lâm Thiết thì thầm, bàn tay thô dày vỗ nhẹ lên bả vai nẹp gỗ của Thiết Y.


"Không cần, anh Thiết. Nhạc Bân đang rình rập lán số 9 của chúng ta. Nếu gã thấy tôi lười biếng, gã sẽ dùng roi gai quật chết thúc thúc Đại Thạch đang thoi thóp chờ thuốc," Thiết Y khàn giọng đáp, ánh mắt xám lạnh lùng nhìn thẳng vào vách đá ngầm phía trước.


Đoàn nô lệ bị dồn sâu vào đường hầm ngầm dốc đứng của ngách số 3. Đây là khu vực khai thác sâu nhất, trần hầm rạn nứt loang lổ vết nứt lớn, không khí loãng bốc mùi khí mêtan ngạt thở.


"Nào, mấy đứa nhỏ nhích lại gần đây," một giọng nói trầm khàn, bi tráng vang lên từ góc hầm tối.


Chu Kình – đại hán cụt một tay, võ giả ngoại gia bị phế đan điền mười năm trước – đang xếp bằng trên một tảng đá xám. Thân hình gã teo tóp do đói khát, nhưng khung xương bả vai vẫn rộng lớn như tấm phản, đôi mắt đầy tử khí nhưng ngạo cốt chưa tan. Gã đưa cho Thiết Y một mẩu bánh mì mốc quấn trong giẻ rách:


"Ăn đi, nhóc 9527. Xương cốt ngoại gia của mày có linh tính rất tốt. Đừng để cái dạ dày đói khát làm hỏng tủy xương. Nhớ kỹ lời tao... xương phàm nhân chúng ta cứng hơn kiếm thép của bọn thế gia nhiều."


Thiết Y đón lấy mẩu bánh, cúi đầu cảm tạ đàn anh đi trước. Hắn cảm nhận được oán khí và sát khí tích tụ sâu trong cơ thể Chu Kình, một võ giả ngoại gia kiên cường bất khuất dù bị phế nội công cũ vẫn giữ vững ý chí sắt đá.


*Ầm! Ầm!*


Tiếng nổ dồn dập rúng động địa chấn đột ngột vang lên từ phía cổng hầm ngoài. Trần hầm ngầm rung lắc dữ dội, bụi đá vôi rơi rụng đầy đầu nhóm nô lệ.


"Mẹ kiếp! Lũ lính canh cẩu thả lại kích nổ mìn sớm để hoàn thành tiến độ nổ đá khai thác!" Lâm Thiết trợn mắt gào lớn, vung đao sứt mẻ gạt mảng đá rơi. "Chạy mau! Đường hầm sắp sập rồi!"


Tiếng la hét hỗn loạn bùng nổ khắp ngách hầm số 3. Hàng trăm nô lệ điên cuồng dẫm đạp lên nhau chạy về phía lối ra duy nhất. Nhưng từ phía trần hầm ngầm sâu nhất, những vết nứt địa chất khổng lồ bắt đầu rách toác ra. Khối đá nặng vạn cân trên đỉnh hầm nứt vỡ răng rắc, sụt lún đổ ập xuống như thác lũ đá tảng.


*Rắc... Rắc... Rầm!*


Một tảng đá khổng lồ dài hơn trượng, nặng vạn cân phóng thẳng xuống hướng của Hàn Thiết Y và Lâm Thiết đang bị kẹt chân xích sắt dưới lòng đường hầm.


"Thiết Y! Tránh ra!" Lâm Thiết hét lên tuyệt vọng, cố gắng đẩy Thiết Y ra ngoài nhưng bắp chân gã bị kẹt chặt dưới một khe đá lún.


Giữa khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người khổng lồ cụt tay lao vút tới như một con gấu xám biên thùy.


"Tránh ra cho tao!" Chu Kình gầm lên một tiếng rúng động cả hầm tối.


Gã dùng cánh tay duy nhất và vòm ngực rộng lớn nổi cuồn cuộn cơ bắp đen bóng của mình, gồng cứng bả vai rộng lớn chặn đứng trực diện tảng đá khổng lồ đang sụp đổ xuống.


*Khục! Răng rắc!*


Tiếng xương vai và xương sườn của Chu Kình gãy nát răng rắc vang lên ghê rợn trong không gian chật hẹp. Máu tươi đỏ quạch phun ra ngoài khóe miệng gã, nhuộm đỏ tấm hộ tâm kính bằng đồng đen nứt nẻ trước ngực. Đôi chân gã bị đá đè gãy nát bét dưới sức nặng vạn cân, nhưng gã vẫn đứng vững, hai hàm răng nghiến chặt rỉ máu đen, dùng khung xương bả vai thẳng tắp gánh đỡ tảng đá làm lá chắn sống cứu mạng Thiết Y và Lâm Thiết phía dưới.


"Chu tiền bối!" Thiết Y trợn mắt gào lớn, tay trái nắm chặt cuốc sắt định bổ vào vách đá giải vây.


"Chạy... chạy mau... nhóc..." Chu Kình trợn trừng đôi mắt đầy tử khí, máu từ ngực gã phun ra xối xả dọc theo khe đá nứt. "Giữ lấy... xương cốt... Hàn gia... không được quỳ... khục..."


*Rầm!*


Tảng đá thứ hai đổ ập xuống, chôn vùi hoàn toàn thân xác bi tráng của Chu Kình dưới đống đổ nát ngập búa. Sức nặng vạn cân ép nát hoàn toàn lối thoát duy nhất của ngách hầm số 3, bít kín toàn bộ đường hầm ngầm trong bóng tối âm u dầy đặc khói bụi và oán khí tột cùng.


...


Không gian chật hẹp dưới đống sập đổ hoàn toàn tĩnh mịch.


Hàn Thiết Y tỉnh dậy giữa đống đất cát sạt lở, đầu óc quay cuồng dữ dội do chấn động mạnh. Khói bụi than và khí mêtan loãng bắt đầu rò rỉ từ các vách đá nứt nẻ bốc mùi hôi thối, gây ra cảm giác ngạt thở lồng ngực khò khè nặng nề dồn dập.


Hắn cố gắng cựa mình nhưng bả vai trái của hắn đã bị kẹt chặt dưới một khe đá nhọn hoắt đè nặng từ tảng đá sập lớn phía trên. Mỗi lần hắn khẽ dịch chuyển, cạnh đá nhọn lại rạch sâu vào da thịt vai trái rỉ máu đỏ quạch đau buốt nhói tận óc. Cánh tay phải bó nẹp gỗ sồi tuyết hoàn toàn vô lực bại liệt tạm thời, không thể giúp hắn đẩy nổi khối đá nặng ngàn cân đè vai.


Cách đó vài bước chân, Lâm Thiết đang nằm bất động dưới đống đất đá nhỏ, máu từ trán gã chảy ròng ròng xuống mặt tuyết đóng băng trong hầm ngầm.


"Lâm Thiết! Anh Thiết! Tỉnh lại đi!" Thiết Y khàn giọng gọi lớn, nhưng Lâm Thiết vẫn im lặng không tiếng đáp lại.


Khí mêtan độc hại ngày càng dày đặc, lồng ngực Thiết Y co thắt mạnh, hơi thở nóng bỏng rát phổi. Nếu không thoát ra ngoài cứu Lâm Thiết trong vòng một khắc, cả hai sẽ bị chết ngạt vĩnh viễn dưới nấm mồ đá này.


Thiết Y dùng bàn tay trái thạch hóa Đồng Cốt Viên Mãn đấm mạnh liên tiếp vào tảng đá đè vai hòng phá vỡ cấu trúc đá cứng.


*Bốp! Bốp! Bốp!*


Nắm đấm tay trái đập mạnh phát ra tiếng vang reng reng trầm đục dũng mãnh, nhưng phản lực vật lý cực mạnh từ khối đá vạn cân dội ngược trở lại chấn nứt hoàn toàn các khớp ngón tay trái của hắn. Máu tươi rỉ ra rách nát kẽ ngón tay đau rát cực hạn. Đá cứng vẫn bất động.


"Sức mạnh cơ bắp thông thường không thể đẩy nổi đá đè vạn cân..." Thiết Y cắn răng suy luận, mồ hôi độc hòa cùng máu chảy ròng ròng dọc khuôn mặt đeo mặt nạ sắt xám lạnh. "Chỉ có thể tự bẻ khớp vai thu nhỏ cơ thể mới luồn lách qua khe hẹp đá sập thoát thân cứu người."


Hắn nhắm chặt mắt, dồn toàn bộ ý chí kiên định tột cùng vượt qua ngưỡng đau đớn Thần Kinh Bại Liệt. Hắn áp chặt vòm ngực xương sườn Thiết cốt vào vách đá ngầm, tay trái nắm chặt lấy cổ tay phải bại liệt để làm điểm tựa lực.


Hắn vận dụng Khớp Xương Trật Tự – bí thuật tự trượt khớp bả vai tàn khốc mà hắn từng tự luyện tập dưới lò rèn Hoắc Thiết Sơn.


"Khóa kình... trượt khớp!" Thiết Y gầm nhẹ một tiếng dã tính qua kẽ răng nghiến chặt.


Hắn dùng lực tay trái giật mạnh cánh tay phải quặt ngược ra sau lưng, đồng thời vồng cứng cơ bắp bả vai trái ép sát vào vách đá nhọn hoắt.


*Khục! Khục! Răng rắc!*


Tiếng xương khớp bả vai trái trượt ra khỏi ổ khớp bả vai vang lên răng rắc ghê rợn trong không gian hẹp tối tăm. Cơn đau đớn tột độ buốt nhói tận tủy vai bùng phát dồn dập, hệt như có hàng vạn lưỡi đao rỉ sét đang từ từ cắt đứt từng thớ gân cơ vai của hắn. Mặt Thiết Y trắng bệch lạnh ngắt, mắt trợn ngược dã dã, lồng ngực co thắt mạnh suýt ngất xỉu sốc phản vệ.


Nhưng ý chí sắt đá gieo mầm hận thù gia tộc đã giữ vững thần trí cho hắn không bị hóa điên. Thân hình hắn co rút lại, vòm ngực bả vai thu hẹp khoảng cách vai hơn nửa thước dưới nẹp gỗ sồi tuyết.


Hắn lết thân xác rách nát rỉ máu đỏ quạch, luồn lách qua khe hẹp chật hẹp chỉ rộng một thước dưới tảng đá đè vai, thoát thân ra ngoài đống đổ nát an toàn.


...


Nằm sụp xuống nền đá lạnh ngắt dính đầy bụi than, Thiết Y thở dốc khò khè dồn dập. Cánh tay trái của hắn thõng xuống hoàn toàn vô lực, bả vai trái lệch hẳn sang một bên sưng vù vù rỉ dịch máu vàng nhầy nhụa ghê rợn.


Hắn nhìn sang Lâm Thiết đang bị đất đá vùi lấp một nửa thân người bên cạnh. Khí độc mêtan bốc lên nồng nặc rát loét phổi. Không có thời gian để do dự.


Thiết Y dùng bàn chân Đồng Cốt Viên Mãn cứng ngắc dẫm chặt lấy một tảng đá nhọn hoắt để làm điểm tựa chân. Hắn dùng tay phải đang bại liệt tì mạnh vào vách đá, tay trái bóp chặt lấy vòm khớp bả vai trái sưng tấy lệch khớp.


Hắn vận dụng Kỹ thuật nắn xương khớp của y sư Trương Cảnh chỉ dạy.


"Nắn thẳng... chính cốt!"


Hắn dùng toàn lực Thiết cốt tay trái bẻ mạnh khớp bả vai trái quay ngược chín mươi độ hướng thẳng vào ổ khớp cũ.


*Khục! Răng rắc!*


Tiếng xương khớp lọt khít lại ổ cũ vang lên trầm đục ghê rợn. Thiết Y thổ ra một ngụm máu tươi đỏ quạch, toàn thân co rút mạnh rồi đổ ập người về phía trước. Cơn đau đớn qua đi, cánh tay trái dần phục hồi cảm giác lực dũng mãnh dã tính dã dã.


Hắn vội vàng vọt tới dùng đôi tay trần Thiết cốt bới sạch đất cát sạt lở, lôi Lâm Thiết ra khỏi đống đổ nát ngập búa. Hắn áp tai vào lồng ngực Lâm Thiết, nghe thấy nhịp tim yếu ớt của gã vẫn đang đập chậm rãi. Gã vẫn sống.


Đúng lúc này, do lực chấn động mạnh của vụ sập hầm mỏ khu số 3 phá hủy hoàn toàn vách ngăn gỗ xích cổ xưa dưới đáy hầm ngách. Trần hầm phía sau đống sụp sập nứt toác ra một khe nứt khổng lồ tối đen như mực.


Một luồng gió ẩm mốc, lạnh ngắt thấu xương tủy bốc lên từ khe nứt sâu thẳm, mang theo oán khí tích tụ trăm năm và mùi rỉ sét nồng nặc của quặng hắc thiết cổ đại.


Thiết Y bế Lâm Thiết lết đi khập khiễng chân xích sắt chân hoen rỉ, mò mẫm tiến lại gần khe nứt đá. Dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu mỏ rách nát còn sót lại, hắn nhìn thấy một lối đi ngầm tối đen sâu hun hút, dẫn thẳng xuống lòng đất vạn trượng hiểm trở.


Đó chính là lối vào cấm địa Hầm Mỏ Vạn Trượng – nghĩa địa ngầm bị bỏ hoang từ trăm năm trước của Nhạn Môn Quan, nơi cất giấu bộ xương đen cổ đại và mật phương rèn xương hoàn chỉnh của tổ sư Hàn Vô Danh. Khí độc mêtan loãng bắt đầu rò rỉ dồn dập từ lối đi cổ bốc lên gây ngạt thở lồng ngực nghẹt thở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!