Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Giếng Nước Quặng Thạch Hóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bỏng rát từ lớp bột vôi sống Thạch Khôi Phấn trên lưng Hàn Thiết Y vẫn âm ỉ cháy, hệt như một lò than hồng áp chặt vào da thịt rách nát của hắn. Giữa đêm muộn, bão tuyết Nhạn Môn Quan gầm rú điên cuồng ngoài khe cửa sổ rách nát của lò rèn hoang phế, hất tung những bông tuyết lạnh buốt vào không gian ngột ngạt đầy mùi muội than và lưu huỳnh. Hoắc Thiết Sơn đã ngủ thiếp đi bên bệ đúc sau một ngày dài kiệt sức vì rèn sắt, chỉ còn tiếng thở khò khè đứt quãng của lão hòa cùng tiếng lửa than tàn lụi.


Thiết Y ngồi tựa lưng vào vách đá rỉ sét, hàm răng hắn vẫn nghiến chặt đến mức khớp quai hàm đau nhức. Cánh tay phải của hắn, dù đã được nắn thẳng thẳng tắp dưới lớp Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc, vẫn cứng đờ và nhức nhối tận tủy xương mỗi khi hắn khẽ cựa mình. Lớp bột vôi sống trên lưng đã khô lại thành một mảng sẹo lồi đen kịt, co rút đến mức mỗi nhịp thở sâu của hắn cũng đủ làm rách khóe da, rỉ ra những giọt máu đỏ quạch nóng hổi.


"Anh Thiết Y..." A Sài từ góc tối bước lại gần, tay bưng một hũ mỡ gấu đông đặc bốc mùi hôi hám. "Để em bôi thêm mỡ thú lên cổ chân cho anh. Sợi xích sắt này... cứ cọ xát thế này thì chân anh hỏng mất."


Thiết Y liếc nhìn sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân đang quấn chặt hai cổ chân hoen rỉ của mình. Lớp da cổ chân hắn đã bị mài mòn đến tận xương, để lộ ra những vệt thịt đỏ hỏn, nhầy nhụa máu tươi và nước tuyết đóng băng. Hắn lắc đầu, giọng nói khàn khàn như tiếng hai tảng đá cọ xát vào nhau:


"Không cần. Mỡ gấu quá nồng, lính tuần tra đêm của Nhạc Bân có bầy chó săn sắt răng cưa rất nhạy mùi. Nếu chúng ngửi thấy mùi mỡ thú lạ trong khu lán gỗ, hành tung của chúng ta sẽ bị bại lộ ngay lập tức."


Hắn khẽ dịch chuyển bàn tay trái, những ngón tay thô ráp chạm vào ba mảnh giấy tre Khoáng Khoán Nhạc Gia lén giấu trong bọc áo ngực rách nát. Đây là số phiếu lương ít ỏi hắn tích lũy được từ những lần hoàn thành sớm hạn ngạch khai thác. Hắn cần giữ lại chúng để mua chuộc lính canh Tạ Cửu – người duy nhất thường nhắm mắt làm ngơ cho hắn lẩn trốn ban đêm.


Nhưng thời gian không còn nhiều nữa. Vương Lân – gã phản đồ đê tiện – đã lần theo vệt máu rỉ từ vai hắn để tìm về hướng lò rèn này. Nhạc Bân dù bị chấn nhiếp bởi dũng khí chịu phạt roi của hắn sáng nay, nhưng sự nghi ngờ của gã đốc công Hắc Tiên Đội về chiếc búa tạ số 9527 vẫn là một thòng lọng vô hình đang siết chặt lấy cổ lán gỗ số 9.


Để sống sót, để bảo vệ thúc thúc Hàn Đại Thạch đang thoi thóp chờ thuốc và giải phóng những nô lệ cùng khổ, hắn bắt buộc phải mạnh lên. Cảnh giới Đồng Cốt Sơ Kỳ hiện tại chỉ giúp hắn chịu đựng đòn roi da thông thường, nhưng trước những thanh trường kiếm thép bén ngót của đệ tử Nhạc gia, lớp da thịt này vẫn mỏng manh như tờ giấy tre. Hắn phải đạt đến Đồng Cốt Viên Mãn – thạch hóa hoàn toàn lớp da thịt ngoài dẻo dai như da trâu, liên kết các gân tay gân chân phế tàn lại thành một khối lực dũng mãnh dã tính.


"A Sài," Thiết Y đứng dậy, tiếng xích sắt chân khẽ kêu kẹt nhẹ dưới lớp băng vải thô quấn ngụy trang. "Đêm nay, anh phải xuống Giếng Nước Quặng ở khu khai thác số 3."


A Sài giật mình, đôi mắt nhỏ bé co rụt lại đầy sợ hãi: "Anh Thiết Y! Giếng nước ngầm đó chứa toàn nước quặng axit và Thiết Sa Độc cực mạnh. Người thường chỉ cần nhúng chân vào một khắc là da thịt rữa nát, tủy xương thối rữa mà chết! Sư phụ từng nói..."


"Sư phụ cũng nói, đó là lò nung duy nhất để đúc thành Đồng Cốt Viên Mãn." Thiết Y ngắt lời cậu bé, ánh mắt xám lạnh lùng của hắn lóe lên một tia quyết tâm sắt đá dưới ánh lửa tàn. "Nhạc Bân đã cắt xén một nửa khẩu phần ăn của lán số 9 từ ngày mai. Nếu không thạch hóa chân tay trước khi gã dẫn quân đột kích lò rèn, chúng ta đều sẽ chết dưới roi sắt tẩm muối của gã."


Hắn không đợi A Sài ngăn cản, chậm rãi bước ra khỏi cửa lò rèn, lách mình vào màn bão tuyết gào thét ngoài trời.


...


Đêm muộn, bóng tối bao trùm lấy toàn bộ thung lũng Nhạn Môn Quan. Những ngọn đuốc tuần tra của lính canh Hắc Tiên Đội lập lòe tầm xa như những đốm lửa ma chơi giữa màn sương tuyết trắng xóa. Thiết Y đi khập khiễng bước cao bước thấp, thân hình gầy gò quấn chặt tấm áo vải thô rách vai, đầu cúi thấp tránh những luồng gió tuyết thổi buốt giá thấu xương.


Hắn đi vòng qua những công trường khai thác đá hoang phế, lẩn trốn dưới bóng của những tảng đá khổng lồ. Sợi xích sắt chân nặng mười cân cọ xát vào cổ chân rách da đau nhói, mỗi bước đi của hắn đều để lại những giọt máu đỏ quạch nhanh chóng bị tuyết trắng vùi lấp. Hắn vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp, hít sâu nén khí xuống lồng ngực lép kẹp, điều hòa nhịp tim đập chậm rãi để giữ cho cơ thể không bị đông cứng dưới cái lạnh cực hạn.


Sau gần nửa canh giờ lẩn trốn, hắn đã tiếp cận được lối vào Khu vực Khai Thác Số 3. Đường hầm tối đen như miệng một con quái vật khổng lồ đang há rộng dưới lòng đất. Thiết Y lách qua trạm gác cổng mỏ nhờ một cơn bão tuyết lớn che khuất tầm nhìn của lính tuần đêm. Hắn đi sâu vào lòng đất, men theo những vách đá ẩm ướt rỉ ra thứ nước màu đỏ quạch rỉ sét.


Mùi lưu huỳnh, khí mêtan loãng và mùi rỉ sét nồng nặc xộc thẳng vào mũi hắn, gây ra cảm giác buồn nôn, khó thở dữ dội. Đây là cấm địa ngầm sâu nhất, nơi chôn cất hàng ngàn xác nô lệ chết vì sập hầm hoặc ngộ độc khí mỏ. Càng đi sâu, tiếng xích sắt chân của hắn càng vang vọng trầm đục dưới lòng đất tối tăm.


Tại ngã ba đường hầm số 3, một bóng người già nua gầy gò bỗng nhiên bước ra khỏi bóng tối vách đá. Thiết Y giật mình, tay trái lập tức siết chặt sợi xích chân định vung lên tự vệ.


Nhưng dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu mỏ treo tường rách, hắn nhận ra đó là Lão Điếc. Lão già râu tóc bạc phơ, đôi tai to bẹt ra hai bên, bàn chân dầy cộp xám xịt không mang giày đang đứng lặng lẽ nhìn hắn. Lão Điếc bị điếc tai do tiếng búa rèn lâu năm, nhưng bàn chân lão có thể cảm nhận được tần số rung động nhỏ nhất của mặt đất đá mỏ từ khoảng cách trăm bước chân.


Lão Điếc nhìn bả vai bó nẹp gỗ sồi và cổ chân rách da rỉ máu của Thiết Y, khuôn mặt nhăn nheo hốc hác khẽ động đậy nhẹ. Lão không nói gì, chỉ giơ bàn tay to bản chai sạn ra hiệu cho Thiết Y đi theo mình. Lão dẫn hắn đi sâu vào một ngách hầm cụt khuất sau những tảng đá sụt lún sập đè.


Cuối ngách hầm là Giếng Nước Quặng.


Đó là một hố đá tự nhiên sâu vạn trượng, chứa đầy thứ nước ngầm rỉ ra từ các vỉa quặng hắc thiết ngàn năm. Mặt nước màu đỏ quạch rỉ sét, sủi lên những bong bóng khí màu xanh đen bốc mùi hôi nồng nặc rỉ sét và axit ăn mòn cực kỳ độc hại. Lực axit nhẹ ăn mòn vách đá xung quanh rụng xuống rào rào.


Lão Điếc chỉ tay xuống lòng giếng ngầm, rồi đưa cho Thiết Y một thanh la sắt mỏng – bửu bối duy nhất lão dùng để gõ thử độ rỗng của đá tìm quặng. Lão vỗ nhẹ vào vai Thiết Y, ra hiệu bằng những ký hiệu tay thô sơ: Lão sẽ đứng cảnh giới ở cửa ngách hầm, nếu có lính gác tuần đêm tiến vào, lão sẽ gõ thanh la sắt báo động.


Thiết Y cúi đầu cảm tạ lão già tốt bụng. Hắn bước lại gần mép giếng ngầm, tháo bỏ tấm áo vải thô rách nát, để lộ tấm lưng loang lổ vết sẹo roi sắt mới phủ đầy bột vôi sống trắng xóa đã khô cứng. Khớp vai phải bó nẹp gỗ sồi tuyết của hắn nhói lên một cơn đau buốt nhói khi hắn vận kình cơ bắp vai bả.


Hắn nhìn xuống dòng nước axit đỏ quạch đang sủi bọt khí nghi ngút dưới chân. Đây là thử thách Đoạn Cốt Tái Tạo tàn khốc nhất. Nếu hắn không chịu đựng được độc tính của Thiết Sa Độc ăn mòn da thịt, tủy xương hắn sẽ bị hoại tử hoàn toàn biến hắn thành phế nhân nằm chờ chết.


"Tự hủy để tự sinh... xương cứng hơn đá..." Thiết Y khàn giọng lẩm nhẩm khẩu quyết của Thiết Kỷ Đoạn Cốt Quyết.


Hắn chậm rãi bước chân trái xuống lòng giếng ngầm.


*Xèo xèo...*


Ngay khi bàn chân trái chạm vào nước quặng axit, một tiếng rít ghê rợn vang lên. Lực axit mạnh lập tức ăn mòn lớp da mỏng ngoài cổ chân rách da rỉ máu. Cảm giác đau đớn tột cùng bộc phát, hệt như có hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng cắn xé, lột sạch từng mảng da thịt của hắn.


Thiết Y trợn trừng đôi mắt xám lạnh vô hồn, toàn thân run rẩy dữ dội dồn dập. Hắn muốn hét lên, nhưng hai hàm răng hắn đã nghiến chặt vào nhau đến mức bật máu tươi khóe miệng. Hắn tiếp tục bước cả chân phải xuống giếng ngầm, ngâm mình sâu đến tận đầu gối dưới dòng nước quặng nóng bỏng rát.


*Xèo... xèo... kẹt kẹt...*


Lớp da bàn chân và bắp chân của hắn bắt đầu bị lột rách hoàn toàn, rữa ra thành từng mảng thịt đỏ hỏn nhầy nhụa máu đỏ quạch hòa vào dòng nước axit rỉ sét. Thiết Sa Độc – chất độc rỉ sét tích tụ trong nước quặng – bắt đầu ngấm sâu qua các thớ thịt rách nát, tấn công trực tiếp vào màng xương và hệ thần kinh tủy chân của hắn.


Cơn đau buốt nhói tận óc bùng phát dữ dội, khiến hệ thần kinh của Thiết Y suýt nữa sụp đổ hoàn toàn do ngưỡng Thần Kinh Bại Liệt bị quá tải. Đầu gối hắn run rẩy quỵ xuống vách giếng đá, hai bàn tay trái bóp chặt lấy mép đá nhọn hoắt đến mức móng tay gãy nát rỉ máu.


"Hít... nén... thở..."


Hắn gầm nhẹ trong cổ họng, vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp cực hạn. Hắn hít sâu một hơi nén khí lạnh xuống bụng dưới, ép nhịp tim đập chậm rãi dưới bốn mươi nhịp một phút để ngăn chặn kịch độc Thiết Sa Độc theo mạch máu chạy thẳng vào tim gây bạo thể tử vong.


Dưới tác động của kịch độc ăn mòn, lớp màng xương bắp chân và hai bàn chân của Thiết Y bắt đầu phản ứng co rút dữ dội. Mật Phương Ngâm Cốt Hoắc Thị ngấm sâu trong cơ thể từ đêm trước kết hợp với khoáng chất sắt nồng độ cực cao trong giếng ngầm bắt đầu phát huy tác dụng thạch hóa sinh học.


Các gân tay gân chân phế tàn bẩm sinh của hắn bắt đầu co thắt mạnh, liên kết chặt chẽ lại với nhau quanh các khớp xương hoen rỉ. Lớp thịt đỏ hỏn bị lột rách dưới nước axit dần khô cứng lại, chuyển sang màu xám tro nhạt, dày lên và hóa cứng thành một lớp sừng bảo vệ sần sùi như da trâu chịu lực.


Thiết Y cắn răng chịu đựng nỗi đau thấu xương tủy, chủ động dùng tay trái múc từng gáo nước quặng axit nóng bỏng dội mạnh lên bả vai phải đang bó nẹp gỗ sồi tuyết. Nước axit luồn qua các khe nẹp gỗ, ăn mòn da vai rách nát loang lổ vôi sống của hắn.


"Khục... ọc..." Thiết Y phun ra một ngụm máu đen loãng do phản ứng viêm tủy xương bộc phát dữ dội. Toàn thân hắn bốc khói nghi ngút, da thịt bả vai phải co rút mạnh, màng xương vai phải thạch hóa Đồng Cốt Viên Mãn bắt đầu phát ra những tiếng kêu reng reng trầm đục dưới lớp nẹp gỗ sồi.


Hắn cảm nhận được sức mạnh dồi dào dũng mãnh dã tính đang nhen nhóm sâu trong cánh tay phải mới phục hồi lực. Da thịt toàn thân hắn đang thạch hóa dày lên cứng như da trâu, hình thành lớp Đồng Cốt Viên Mãn hoàn chỉnh chịu đựng đòn roi bạo lực.


Hắn đã đứng vững dưới bể nước quặng axit hắc thiết liên tục gần ba canh giờ ròng rã không đứt quãng. Quá trình thạch hóa đang đi vào giai đoạn quyết định cuối cùng...


Đúng lúc này, Thiết Y cố gắng cử động hai bàn chân để trèo lên miệng giếng đá nhằm nắn lại khớp xương chân tránh bị đông cứng.


Nhưng hai bàn chân bị lột rách da ngoài trơn trượt vô cùng, lực bám của cơ bắp thạch hóa mới hình thành chưa ổn định. Hắn vừa bước lên một bậc đá dốc liền bị trượt chân mạnh, cơ thể mất thăng bằng ngã quỵ ngược trở lại lòng giếng sâu ngập nước axit.


*ùm!*


Tiếng động va chạm nước quặng vang dội trầm đục dưới lòng hầm ngầm tối tăm. Thiết Y hốt hoảng dùng tay trái bóp chặt vách đá nhọn hoắt để giữ thăng bằng, lòng bàn tay rách nát rỉ máu đỏ quạch hòa cùng nước axit bỏng rát bỏng.


Ngay lập tức, từ phía hành lang đá tối tăm ngoài ngách hầm số 3, tiếng bước chân kỵ binh tuần đêm rầm rập vang dội dồn dập dội ngược. Ánh đuốc cam rực rỡ của lính tuần đêm quét mạnh qua vách đá hầm mỏ.


"Tiếng động gì dưới ngách hầm số 3? Đội 2, giương cung nỏ bao vây lối ngách cho tao!"


Tiếng quát tháo dõng dạc tàn bạo của đốc công Triệu Đức vang lên rít gào nghẹt thở. Gã cầm đầu đội giám thị dùng roi sắt đang dẫn quân tuần tra lùng sục mùi máu lậu dọc các đường hầm ngầm.


Thiết Y bị kẹt chặt dưới lòng giếng ngầm axit sủi bọt, hai chân đau đớn tột cùng không thể di chuyển nhanh để thoát thân lên bờ đá dốc trơn trượt.


Giữa khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người già nua bỗng nhiên xuất hiện bên miệng giếng ngầm.


Đó là Lão Điếc. Gương mặt lão già điếc tai đầy vẻ hốt hoảng lo sợ dồn dập. Lão nhìn chằm chằm vào ánh đuốc đang tiến sát ngoài hành lang đá, tay trái run rẩy nâng thanh la sắt mỏng lên.


*Keng... keng...*


Lão Điếc gõ nhẹ hai tiếng vào thanh la sắt, phát ra âm thanh báo động trầm đục vang dội khắp ngách hầm ngầm, báo hiệu lính canh tuần đêm đã bịt kín lối ra duy nhất của hầm mỏ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!