Nhẫn Nhục Tôi Thân
Gió tuyết Nhạn Môn Quan về đêm gầm rú như vạn con dã thú đói khát, điên cuồng cào xé những vách gỗ thông rách nát của lán gỗ số 9. Trong bóng tối âm u, chỉ có ánh lửa đỏ hồng từ lò sưởi thô sơ hắt lên những gương mặt xám ngoét, đầy muội than của những người phu mỏ tàn phế. Hàn Thiết Y ngồi xếp bằng trong góc tối, toàn thân run rẩy dữ dội. Cơn sốt cao do viêm tủy xương bả vai phải đang tàn phá lồng ngực hắn, mỗi nhịp thở khò khè đều mang theo cảm giác bỏng rát như nuốt phải than hồng.
Bên cạnh hắn, cậu bé mồ côi A Sài đang cẩn thận nhóm một ngọn lửa nhỏ bằng củi thông rác, đặt lên đó chiếc ấm đất nung cổ cũ kỹ. Mùi thảo dược Địa Long Thảo nồng nặc, ngai ngái hòa cùng mùi lưu huỳnh và axit chua loét của Nước Quặng Thô Nhạn Môn nhanh chóng lan tỏa trong không gian chật hẹp. Đây là năm bụi Địa Long Thảo tươi nguyên rễ rỉ nhựa xanh độc bỏng rát mà A Sài đã liều mạng trèo vách tuyết hái về từ Đầm Lầy Sắt Rỉ.
"Anh Thiết Y, cố chịu đựng một chút. Sư phụ nói nước quặng thô pha Địa Long Thảo này tuy cực độc, nhưng là thứ duy nhất giữ cho tủy xương vai của anh không bị hoại tử hoàn toàn." A Sài khàn giọng nói, đôi bàn tay nhỏ bé sưng đỏ vì bỏng lạnh đang cẩn thận rót thứ dung dịch xanh đen, sủi bọt khí nghi ngút vào một chiếc bát gỗ.
Thiết Y không đáp. Hắn dùng bàn tay trái – bàn tay duy nhất còn cử động được – đón lấy bát thuốc nóng bỏng. Khớp vai phải của hắn lúc này đã sưng vù lên như một quả bưởi, được cố định chặt chẽ bởi bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc. Sức nóng của nước quặng axit khi chạm vào làn da rách nát quanh bả vai khiến Thiết Y gầm nhẹ một tiếng qua kẽ răng nghiến chặt. Đau đớn tột cùng bộc phát, hệ thần kinh của hắn như bị hàng vạn cây kim sắt nung đỏ đâm xuyên qua.
Hắn vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp, hít sâu một hơi nén khí xuống lồng ngực lép kẹp, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập loạn xạ dưới năm mươi nhịp một phút. Không có một giọt nội lực chân khí nào trong đan điền rỗng tuếch, hắn chỉ có thể dùng ý chí sắt đá của một phế nhân để chống chọi. Dưới tác động của Địa Long Thảo, lớp màng xương bả vai phải bị đập nát từ đêm trước bắt đầu co rút, hấp thụ khoáng chất sắt từ nước quặng thô để tái tạo. Làn da xám xịt của hắn dần hiện lên những vệt xám tro nhạt – dấu hiệu của Đồng Cốt Sơ Kỳ đang thối luyện.
"Khục... khục..."
Ở góc giường đối diện, thúc thúc Hàn Đại Thạch khẽ ho khan, phun ra một ngụm đờm đen loãng. Nhờ có Địa Long Thảo mà A Sài sắc ngầm đêm trước, vết rạn xương ngực do cú đá của Triệu Đức đã tiêu viêm đáng kể, hơi thở của ông lão đã bớt khò khè. Ông nhìn Thiết Y đầy lo lắng: "Thiết Y... ngày mai lính tuần tra Hắc Tiên Đội chắc chắn sẽ lục soát lán số 9. Cánh tay phải của con thế này, làm sao hoàn thành hạn ngạch năm trăm cân quặng?"
Thiết Y liếc nhìn sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân đang quấn chặt cổ chân hoen rỉ của mình. Cổ tay phải của hắn vẫn sưng bầm tím nặng nề sau trận đấu quyền bẻ tay Trương Nhạc. Hắn biết, Vương Lân – kẻ phản bội làm chó săn cho giám thị – đã lần theo vệt máu rỉ từ vai hắn để tìm về hướng lò rèn Hoắc Thiết Sơn. Nhạc Bân, tên đệ tử nội môn Nhạc gia chuyên giám sát việc đánh đập nô lệ, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để đồ sát toàn bộ lán số 9.
"Thúc thúc yên tâm." Thiết Y khàn giọng, đôi mắt xám lạnh lùng nhìn ra ngoài khe cửa sổ rách nát, nơi bão tuyết vẫn đang gào thét. "Con đã có tính toán."
...
Sáng hôm sau, tiếng chuông đồng rỉ sét của Nhạn Môn Quan vang lên dồn dập, xé toạc màn sương mù xám xịt phủ đầy bụi than mỏ. Hàng ngàn nô lệ phu mỏ gầy gò, rách rưới lết những bước chân xiềng xích nặng nề ra khỏi các lán gỗ, tập trung về phía Khu vực Khai Thác Số 3.
Khu vực Khai Thác Số 3 là đường hầm khai thác quặng sâu nhất, dốc nhất và dễ sập nhất của mỏ quặng Nhạn Môn. Không khí nơi đây loãng, nồng nặc mùi khí độc mêtan và bụi than độc hại gây thối phổi mạn tính. Đứng sừng sững trên đài đá cao giữa mỏm đá trung tâm là Nhạc Bân. Gương mặt dài như mặt ngựa của gã đầy vẻ hung tợn, đôi mắt ti hí gian xảo quét qua đám đông nô lệ đang run rẩy dưới cái lạnh cắt da.
Trên tay Nhạc Bân, cây roi sắt Huyết Tiên bọc gai da cá mập rỉ sét tẩm muối kéo lê trên mặt đá, phát ra những tiếng kẹt kẹt rợn người. Đứng cạnh gã là Trương Nhạc – kẻ bị Thiết Y bẻ gãy tay phải hai ngày trước, lúc này cánh tay gã được bó băng vải dày, gương mặt rỗ đầy vết bầm tím đang trợn trừng nhìn Thiết Y với lòng căm hận tột độ.
"Thằng phế vật 9527! Cút ra đây cho tao!" Nhạc Bân vung roi quật mạnh xuống đất tuyết, phát ra một tiếng nổ chát chúa xé tai.
Hàn Thiết Y chậm rãi bước ra khỏi hàng ngũ nô lệ lán số 9. Sợi xích sắt khóa chân mười cân kéo lê sột soạt trên đá lạnh, cổ chân rách da rỉ máu loang lổ. Cánh tay phải của hắn hoàn toàn bại liệt, giấu kín dưới lớp áo vải thô rách vai bó sát nẹp gỗ sồi tuyết. Khuôn mặt hắn tái nhợt do cơn sốt cao tủy xương vẫn chưa dứt, nhưng đôi mắt xám lạnh lùng không hề có một chút sợ hãi.
"Đốc công Nhạc Bân." Thiết Y cúi đầu, giọng nói khàn khàn bình thản.
"Hừ, thằng phế cốt tay không nội lực!" Nhạc Bân tiến lại gần, gí sát khuôn mặt ti hí vào Thiết Y, mùi rượu rẻ tiền xộc thẳng vào mặt hắn. "Vương Lân báo cáo đêm qua có kẻ lén lút đột nhập lò rèn Hoắc Thiết Sơn, để lại vệt máu rỉ dọc đường tuyết. Mà vai phải của mày hôm nay lại bó nẹp gỗ? Trương Nhạc nói mày dùng tà thuật bẻ gãy tay nó. Nói! Chiếc búa tạ của cha mày giấu ở đâu? Mày đang mưu đồ phản loạn đúng không?"
Không khí quanh mỏ đá lập tức đông cứng lại. Hàng trăm nô lệ nín thở, Lâm Thiết và Trương Búa lén siết chặt cán cuốc sắt nứt nẻ sau lưng, sẵn sàng liều chết nếu Thiết Y ra lệnh bạo động.
Thiết Y biết lính tuần tra đang ở quá gần, nếu bộc phát bạo lực lúc này, toàn bộ Tàn Binh Hội sẽ bị kỵ binh Nhạc Phong tàn sát sạch. Hắn buộc phải nhẫn nhục để bảo vệ lò rèn ngầm và Địa Long Thảo cứu mạng thúc thúc.
"Đốc công bớt giận." Thiết Y cúi thấp đầu, để lộ bả vai trái trần trụi sần sùi đầy sẹo roi cũ. "Hôm qua con leo vách đá nhặt quặng bị đá lở đè trúng vai phải gãy xương, phải nhờ thợ mộc nẹp gỗ cố định. Con không hề tàng trữ búa sắt hay mưu phản. Trương Nhạc cậy thế gia nô định cướp Khoáng Khoán Nhạc Gia của thúc thúc con, con chỉ tự vệ bằng sức cơ bắp thô thiển bẩm sinh. Nếu đốc công nghi ngờ, con xin tự nguyện chịu phạt roi thế cho cả lán số 9 vì hụt hạn ngạch hôm nay."
Nhạc Bân nghe vậy, đôi mắt ti hí nheo lại đầy hoài nghi. Gã nhìn bả vai bó nẹp gỗ sồi của Thiết Y, rồi nhìn sang Trương Nhạc đang gầm rít đòi báo thù. Gã hiểu rằng nếu đánh chết Thiết Y ngay lập tức mà không tìm ra chiếc búa tạ di vật của Hàn Thiết Sơn, gã sẽ không thể lập công với đại cai ngục Nhạc Lôi.
"Tự nguyện chịu phạt? Tốt lắm!" Nhạc Bân cười sằng sặc đầy tàn bạo. "Hôm nay tao sẽ dùng cây Huyết Tiên này quật nát cái xương bả vai phế vật của mày trước mặt hàng trăm nô lệ, để xem cái gọi là sức mạnh cơ bắp bẩm sinh của mày chịu được bao nhiêu roi! Trói nó vào cột đá nung cho tao!"
Hai tên lính canh lập tức xông lên, thô bạo lột phăng tấm áo vải rách nát của Thiết Y, để lộ tấm lưng gầy gò nhưng nổi rõ những múi cơ bắp săn chắc màu xám xịt do lao dịch nặng nhọc. Chúng dùng xích sắt xích chặt tay trái và hai cổ chân hắn vào cột đá nung đỏ hồng giữa quảng trường mỏ đá. Khớp vai phải bó nẹp gỗ sồi tuyết của hắn bị ép chặt sát vào cột đá, nhói lên những cơn đau buốt tột cùng.
Nhạc Bân bước lại gần, vung nhẹ cây roi sắt Huyết Tiên. Gã vận dụng chân khí đan điền, tu vi Nội gia Tụ khí tầng hai bộc phát. Luồng chân khí đỏ rực rỉ ra từ lòng bàn tay gã, rót vào những sợi dây sắt bọc gai da cá mập của cây roi, khiến những chiếc gai sắt rỉ sét tẩm muối rít lên vun vút trong không khí.
"Chuẩn bị chết đi, thằng ranh con!" Nhạc Bân gầm lên.
*Chát!*
Nhát roi đầu tiên giáng xuống xé rách màn sương lạnh. Sợi roi sắt quật mạnh chéo qua lưng Thiết Y, những chiếc gai sắt rỉ sét cắm ngập vào da thịt, lột phăng một mảng da ngoài lớn. Máu đỏ quạch lập tức rỉ ra, bắn tung tóe lên cột đá nung và tuyết trắng dưới chân.
Thiết Y vồng cứng ngực, toàn thân co rút dữ dội. Nỗi đau đớn thể xác tột cùng khiến hai hàm răng hắn nghiến chặt vào nhau phát ra tiếng kèn kẹt, mồ hôi lạnh hòa cùng máu chảy ròng ròng dọc sống lưng. Nhưng hắn không hề hét lên một tiếng. Hắn vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp, nén chặt luồng khí lạnh buốt của bão tuyết sâu vào lồng ngực lép kẹp, điều hòa nhịp tim đập chậm rãi để giữ cho thần trí hoàn toàn tỉnh táo.
*Chát! Chát! Chát!*
Nhạc Bân liên tục vung roi quật dồn dập. Mỗi nhát roi giáng xuống là một lần da thịt lưng Thiết Y bị cào xé nát bét. Gai sắt tẩm muối ăn mòn sâu vào các thớ cơ thịt, gây ra cảm giác bỏng rát dữ dội như bị hỏa thiêu. Lưng hắn nhanh chóng trở thành một vũng máu đỏ quạch loang lổ sẹo rách.
Trong lúc chịu đựng đòn tra tấn dã man, Thiết Y nhắm nghiền mắt, tập trung toàn bộ tinh thần vào bả vai phải đang bó nẹp gỗ sồi tuyết. Hắn nhận ra một điều chí mạng: khớp xương vai phải bị đập nát đêm trước vẫn bị lệch một phân do cú ngã dốc đá khi cứu A Sài. Nếu không có một xung lực vật lý cực mạnh tác động từ bên ngoài để nắn thẳng lại, xương vai sẽ tự liền lệch vĩnh viễn biến cánh tay phải của hắn thành phế nhân.
Lực quật roi sắt Hóa Kình của Nhạc Bân mạnh hơn lực tự đập búa của hắn rất nhiều. Đây chính là cơ hội sinh tử duy nhất!
Thiết Y vận dụng Thiết Chấn Kình Pháp ngầm ngầm. Hắn chủ động điều chỉnh trọng tâm cơ thể dính chặt vào cột đá, hơi nghiêng bả vai trái thạch hóa để đón đỡ trực diện nhát roi tiếp theo của Nhạc Bân, dùng xương bả vai làm vật dẫn truyền ngược xung lực va đập dọc theo xương sống qua xương vai phải.
*Chát!*
Một nhát roi quật trúng ngay sát gáy Thiết Y, suýt chút nữa chém đứt cuống họng hắn. Sát khí bạo liệt trong lòng Thiết Y suýt nữa bùng phát khiến hắn muốn giật đứt xích sắt để phản công giết chết gã đốc công hèn hạ. Nhưng hắn cắn chặt môi đến bật máu, dùng ý chí sắt đá dập tắt cơn giận dữ, tiếp tục vận kình nén khí.
*Chát!*
Nhát roi thứ ba mươi giáng xuống cực mạnh chéo qua bả vai trái của Thiết Y. Lực roi sắt Hóa Kình nổ tung dội ngược. Thiết Y kích hoạt Thiết Chấn Kình Pháp, gồng cứng ngắc cơ bắp bả vai trái thạch hóa Đồng Cốt Sơ Kỳ đón đỡ trực diện.
*Bùm!*
Một luồng xung lực chấn động cực mạnh truyền từ sợi roi sắt, chạy dọc qua xương bả vai trái, xuyên thẳng qua lồng ngực lép kẹp và dội mạnh vào khớp xương bả vai phải đang bị bó nẹp gỗ sồi tuyết cố định chặt chẽ.
*Khục!*
Một tiếng xương gãy khục nhỏ vang lên bên trong vòm ngực Thiết Y, chìm lấp dưới tiếng roi xé gió gầm rú. Nỗi đau buốt nhói tận óc bộc phát khiến Thiết Y trợn trừng đôi mắt xám lạnh vô hồn, suýt chút nữa ngất lịm đi. Nhưng ngay sau đó, khớp xương bả vai phải bị lệch đã lọt khít hoàn toàn vào rãnh nẹp gỗ sồi tuyết thẳng tắp. Nhựa độc xanh đen của Địa Long Thảo đang thấm sâu trong tủy vai lập tức tràn vào vết nứt xương mới thẳng khớp, kích hoạt sự tự chữa lành tự nhiên thạch hóa xương vai với tốc độ kinh hoàng.
Nhạc Bân vẫn điên cuồng vung roi quật liên tục. Gã đã quật đến nhát thứ năm mươi, hai cánh tay mỏi nhừ sưng tấy do phản lực dội ngược từ tấm lưng cứng như đá tảng của Thiết Y. Gã thở hổn hển, mồ hôi hột chảy ròng ròng dọc khuôn mặt mặt ngựa, đôi mắt ti hí đầy vẻ kinh hoàng dâng trào.
Gã nhìn chằm chằm vào tấm lưng nát bét da thịt rỉ máu đỏ quạch của Thiết Y. Dù máu chảy lênh láng nhuộm đỏ cả tuyết trắng dưới chân cột đá nung, nhưng những thớ cơ bắp bên trong lồng ngực Thiết Y vẫn co rút cứng ngắc, nổi gồ ghề dẻo dai như da trâu chịu lực va đập trực diện mà không hề bị dập nát ngũ tạng.
"Thằng... thằng quái vật này..." Nhạc Bân lắp bắp, lùi lại một bước, cây roi sắt Huyết Tiên run rẩy trong tay gã.
Hàng ngàn nô lệ xung quanh mỏ đá quảng trường xôn xao kinh ngạc tột cùng. Lâm Thiết và Trương Búa thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt hiện lên vẻ tôn sùng kính sợ tột độ trước sức chịu đựng phi thường của thủ lĩnh Tàn Binh Hội.
Thiết Y từ từ nâng đầu lên khỏi cột đá nung đóng băng. Mái tóc đen rối bết bụi than và máu khô xõa xuống che khuất nửa khuôn mặt tái nhợt, nhưng đôi mắt xám lạnh lùng, tĩnh lặng như đá tảng của hắn vẫn nhìn thẳng vào mắt Nhạc Bân cự ly cực gần.
Không có một tiếng rên rỉ, không có một lời cầu xin, chỉ có một luồng sát khí câm lặng, sắt đá dâng trào tột độ chấn nhiếp hoàn toàn tinh thần kiêu ngạo của gã đốc công đệ tử nội môn Nhạc gia.
"Mày... mày nhìn cái gì?" Nhạc Bân hoảng sợ thét lên, cố che giấu sự nhục nhã hèn nhát của bản thân bằng bạo lực quát tháo. "Cởi trói cho nó! Hôm nay tao tha mạng cho mày, nhưng lán gỗ số 9 từ ngày mai sẽ bị cắt xén một nửa khẩu phần ăn cháo cám heo vì hụt hạn ngạch! Cút về hầm mỏ đào đá cho tao!"
Hai tên lính canh run rẩy tháo xích sắt chân cho Thiết Y. Cơ thể hắn đổ ập về phía trước, nhưng Lâm Thiết và Trương Búa đã kịp thời lao lên đỡ lấy thân hình loang lổ vết thương lưng rách nát của hắn.
"Anh Thiết Y..." Trương Búa nghẹn ngào nói, đôi mắt đỏ rực phẫn uất.
"Đưa anh về lò rèn... mau..." Thiết Y khàn giọng thì thầm bên tai Lâm Thiết, cánh tay trái của hắn vẫn ghìm chặt bọc Địa Long Thảo giấu kín trong ngực vải rách nát.
...
Đêm hôm đó, trong góc lò rèn tối tăm của Hoắc Thiết Sơn, Thiết Y ngồi tựa lưng vào vách đá rỉ sét. Hoắc Thiết Sơn câm lặng nhìn tấm lưng rách nát da thịt rỉ máu đỏ quạch của đệ tử, đôi mắt mù rỉ dịch vàng khẽ động đậy nhẹ đầy thương xót. Lão thợ rèn câm lặng lấy ra một hũ Thạch Khôi Phấn thô sơ – bột vôi sống sát trùng cầm máu thu gom từ lò nung đá biên giới.
Thiết Y cắn chặt một thanh gỗ sồi tuyết, gật đầu ra hiệu dứt khoát.
Hoắc Thiết Sơn vung tay, rắc trực tiếp bột vôi sống trắng xóa lên các vết thương hở rách thịt rỉ máu trên lưng Thiết Y. Bột vôi gặp máu nóng lập tức sủi bọt trắng xóa bốc khói nghi ngút, phản ứng hóa học bỏng rát cực độ ăn mòn sát trùng cầm máu tức thì.
"Ư... khục..." Thiết Y gầm nhẹ một tiếng qua thanh gỗ sồi tuyết bị cắn gãy đôi giòn dã răng rắc. Toàn thân hắn căng cứng như một lá chắn sắt rèn, mồ hôi hột đen xám đục ngầu do độc tố sắt rỉ bị ép thoát ra ngoài da bốc mùi hôi nồng nặc.
Nhưng khi cơn đau tột cùng lắng xuống, Thiết Y khẽ vận động bả vai phải bấy lâu nay bại liệt hoàn toàn. Khớp xương vai bả bả phải phát ra tiếng kêu reng reng nhỏ dũng mãnh dẻo dai như thép nguội, lọt khít thẳng tắp dưới nẹp gỗ sồi.
Địa Long Thảo ngấm sâu trong tủy xương vai bả bả đã hoàn thành ca thạch hóa màng xương đầu tiên của Đồng Cốt Viên Mãn. Khớp vai phải của hắn đã bắt đầu phục hồi lại cảm giác lực dồi dào dũng mãnh dã tính.
Hắn chậm rãi đứng dậy bước đi khập khiễng xích sắt nặng mười cân chân, đôi mắt xám lạnh lùng nhìn về hướng biệt phủ Nhạc Lôi rực lửa đuốc tầm xa biên giới, thề sẽ đập tan hoàn toàn gông xiềng nô dịch Nhạn Môn Quan này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!