Hạt Giống Trong Bóng Tối
Cơn sốt từ sâu trong tủy xương bùng lên như một ngọn lửa ngầm thiêu rụi chút tàn lực cuối cùng của Hàn Thiết Y. Trong góc tối tăm, ẩm ướt của lán gỗ số 9, hắn nằm co quắp trên ổ rơm rách nát, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến mức bật máu để ngăn những tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Gió bão tuyết bên ngoài thung lũng Nhạn Môn Quan rống lên từng hồi điên cuồng, luồn qua những khe hở của vách gỗ mục, rắc một lớp tuyết mỏng lạnh buốt lên tấm lưng trần chằng chịt vết thương của hắn.
Khớp vai phải của Thiết Y lúc này sưng tấy lên, biến dạng hoàn toàn dưới lớp nẹp gỗ sồi tuyết dày nửa tấc được bó chặt bằng dây da gấu. Vết đập nát xương tàn khốc bằng búa tạ nung đỏ hồng từ đêm hôm trước đang hành hạ hắn bằng những cơn đau buốt nhói tận óc. Viêm tủy xương bộc phát dữ dội. Làn da quanh bả vai nóng rực, đỏ lựng và rỉ ra thứ dịch mủ vàng lẫn máu đỏ quạch, bốc lên mùi khét lẹt của thịt cháy chưa lành. Cánh tay phải của hắn hoàn toàn bại liệt, đờ đẫn rủ xuống như một khúc gỗ chết, không có một chút cảm giác lực nào. Thêm vào đó, cổ tay phải sưng vù bầm tím nặng nề do phản lực trận chiến với Trương Nhạc vẫn chưa hề thuyên giảm, khiến mỗi cử động nhỏ nhất của hắn cũng trở thành một cực hình.
"Keng... kẹt..."
Thiết Y khẽ cựa mình, sợi xích sắt khóa chân nặng mười cân hoen rỉ quấn chặt hai cổ chân lại nghiến vào lớp da thịt rách nát, lạnh ngắt như hai tảng băng ép chặt lấy gót chân hắn. Hắn cố gắng vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp, hít sâu một hơi nén khí xuống đan điền rỗng tuếch không một giọt nội lực của mình, rồi từ từ thở ra để điều hòa nhịp tim đang đập loạn xạ dưới lồng ngực lép kẹp. Không có nội gia chân khí để hộ thể, hắn chỉ có thể dùng ý chí sắt đá của một phế nhân để chống chọi với cơn bão sốt đang tàn phá cơ thể.
"Thằng phế vật 9527 đâu rồi? Cút ra đây cho tao!"
Một tiếng quát tháo hống hách vang lên ngoài cửa lán gỗ, cắt nát tiếng gầm rú của gió tuyết. Cánh cửa gỗ mỏng manh bị một cú đá thô bạo đạp tung, luồng gió lạnh thấu xương ùa vào kéo theo hàng loạt bông tuyết trắng dã. Nhạc Bân – tên đệ tử nội môn Nhạc gia chuyên giám sát lán số 9 – bước vào với vẻ mặt đầy sát khí. Trên tay gã, cây roi sắt Huyết Tiên bọc gai da cá mập kéo lê trên nền đất đóng băng, phát ra những tiếng sột soạt rợn người.
"Đốc công Nhạc Bân..." Lâm Thiết bước lên chắn trước ổ rơm của Thiết Y, cúi đầu khúm núm nhưng đôi mắt xám của gã cựu binh khẽ liếc nhìn chuôi đao sứt mẻ giấu sau lưng. "Thằng 9527 hôm nay bị sốt cao nôn mửa, không thể xuống hầm mỏ khai thác đá được. Phần hạn ngạch năm trăm cân quặng hắc thiết của nó, tàn binh lán số 9 chúng tôi xin gánh vác thay..."
"Gánh vác thay?" Nhạc Bân cười khẩy, vung roi sắt quật mạnh xuống chiếc bàn gỗ mục nát giữa lán, chấn vỡ vụn nó thành nhiều mảnh. "Lũ súc sinh chúng mày tự lo thân còn chưa xong, lấy gì gánh thay? Nhạc Lôi đại nhân đã ra lệnh, hôm nay nếu thằng 9527 không hoàn thành đủ hạn ngạch, tao sẽ dùng cây roi này quật gãy chân trái của nó, rồi ném xác nó xuống Quỷ Khốc Nhai cho sói ăn!"
Nhạc Bân tiến lại gần ổ rơm, đôi mắt ti hí gian xảo quét qua bả vai bó nẹp gỗ sồi của Thiết Y. Gã nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ: "Một thằng phế cốt không một giọt chân khí, lại dám bắt chước người ta đấu quyền bẻ tay Trương Nhạc? Đúng là tự tìm đường chết. Hôm nay tao cho mày ba canh giờ, nếu không có đủ năm trăm cân quặng hắc thiết tinh nộp về kho của Triệu Đức, lán số 9 này sẽ có người phải chết thế!"
Nói rồi, Nhạc Bân vung roi quật mạnh vào bắp chân một nô lệ già đứng gần đó để thị uy, tiếng la hét thảm thiết vang lên trước khi gã quay lưng bước đi, để lại một bầu không khí u uất, căm hờn nghẹt thở bao trùm lán gỗ.
Thiết Y nằm trên rơm rách, đôi mắt xám lạnh lùng nhìn theo bóng lưng Nhạc Bân. Hắn biết gã không nói đùa. Nếu không có thuốc để hạ sốt và tiêu viêm tủy xương, cánh tay phải của hắn sẽ hoại tử hoàn toàn trong vòng ba ngày, biến hắn thành một phế nhân thực sự nằm chờ chết. Hắn cần Địa Long Thảo – thứ thảo dược bò sát duy nhất mọc hoang trong đầm lầy rỉ sét cực độc dưới chân núi tuyết phía Nam mới có thể dẫn dược lực hắc thiết vào thẳng tủy xương đang nứt vỡ, trung hòa độc tính sắt rỉ và cứu mạng hắn.
Nhưng với thân thể tàn tạ hiện tại, việc bước ra khỏi lán gỗ mười bước đối với hắn cũng là bất khả thi.
"Anh Thiết Y... anh uống chút nước nóng đi."
Một giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo vang lên bên tai hắn. Cậu bé mồ côi A Sài, mười bốn tuổi, gầy gò loắt choắt trong bộ áo vải thô rách vai, đang bưng một bát nước nóng bốc khói nghi ngút lại gần. Đôi mắt sáng ngời, lanh lợi của cậu bé đầy vẻ lo lắng khi nhìn thấy những giọt mồ hôi lạnh dính đầy bụi than trên trán Thiết Y.
"A Sài..." Thiết Y khàn giọng nói, cổ họng bỏng rát như có cát chà xát. "Thúc thúc Đại Thạch... thế nào rồi?"
"Thuốc Địa Long Thảo anh mang về hôm qua tốt lắm, thúc thúc đã đỡ ho ra máu đen, lồng ngực cũng bớt sưng tấy rồi." A Sài mỉm cười, lén lút thò tay vào bọc áo rách, lôi ra một củ rễ nhỏ màu vàng xám, sần sùi đầy đất cát. "Đây là Thổ Hoàng Tinh em lén đào được dưới kẽ đá hầm ngầm số 3 lúc nãy. Em đã rửa sạch rồi, anh ăn đi để lấy sức."
Thiết Y nhìn củ Thổ Hoàng Tinh – thứ thực phẩm bổ trợ cứu đói cực kỳ khan hiếm của thợ mỏ nghèo khổ. Hắn biết cậu bé đã phải liều mạng thế nào mới giấu được củ rễ này qua mắt lính canh Triệu Đức. Hắn dùng bàn tay trái run rẩy bẻ đôi củ rễ, đưa phần lớn hơn cho A Sài: "Em ăn một nửa đi. Anh không đói."
"Em ăn no ở nhà bếp rồi!" A Sài nói dối, bụng cậu bé bỗng đánh trống một tiếng rột rột phản chủ. Cậu bé đỏ mặt, nhưng vẫn kiên quyết đẩy tay Thiết Y lại: "Anh đang bị sốt cao do rèn xương bả vai bẩm sinh phế tàn. Sư phụ Hoắc Thiết Sơn nói nếu không có thêm Địa Long Thảo tươi để ngâm xương đêm nay, tủy vai của anh sẽ bị xơ cứng hoại tử vĩnh viễn. Em... em sẽ đi tìm nó cho anh."
"Không được!" Thiết Y nghiêm giọng, bàn tay trái nắm chặt lấy cổ tay gầy guộc của A Sài. "Đầm Lầy Sắt Rỉ cực kỳ nguy hiểm, bùn lún đỏ quạch có thể nuốt chửng cơ thể em bất cứ lúc nào. Hơn nữa, lính tuần tra của Nhạc Phong đang phong tỏa các lối mòn phía Nam rất gắt gao. Em đi là tự sát."
"Em không sợ!" Đôi mắt A Sài đỏ rực, nước mắt rơm rớm nhưng ánh lên vẻ kiên định, trung nghĩa phi thường. "Anh đã cứu em khỏi bầy chó săn sắt của Vương Bá ba lần. Thúc thúc Đại Thạch cũng nói, nếu không có anh đứng ra bẻ tay Trương Nhạc, cả lán số 9 đã bị đánh chết từ lâu rồi. Huynh đệ Tàn Binh Hội có thể chịu đói, chịu lạnh, nhưng tuyệt đối không thể nhìn anh chết! Em có bộ pháp chạy trốn dẻo dai, em lẩn trốn trong sương tuyết giỏi lắm, lính canh không bắt được em đâu!"
Không đợi Thiết Y kịp ngăn cản, A Sài giật phăng tay ra, ôm lấy chiếc gùi tre cũ nát rách đáy được vá bằng dây thép, lao vút ra ngoài màn mưa tuyết gào thét bão bùng.
"A Sài! Quay lại..." Thiết Y cố gắng gượng dậy nhưng bả vai phải nhói lên một cơn đau buốt nhói tận tâm can, khiến hắn đổ ập người xuống ổ rơm, lồng ngực phập phồng thở khò khè dữ dội. Hắn bất lực nhìn theo bóng dáng gầy gò của cậu bé biến mất hoàn toàn trong màn sương tuyết trắng xóa.
Bên ngoài, cái lạnh của Nhạn Môn Quan có thể đóng băng máu người chỉ trong vài khắc. A Sài ôm chặt chiếc gùi tre trước ngực, đầu cúi thấp để tránh những luồng gió buốt như dao cạo tạt thẳng vào mặt. Cậu bé lội qua lớp tuyết ngập đến tận đầu gối, hướng thẳng về phía dốc núi đá dựng đứng phía Nam thung lũng. Cấu trúc cơ thể nhỏ bé giúp cậu luồn lách qua những khe đá hẹp đóng băng mà người lớn không thể đi qua.
Cậu bé bám chặt móng tay vào những thạch nhũ băng nhọn hoắt, trèo lên vách đá trơn trượt của đầm lầy rỉ sét. Những đầu ngón tay nhỏ bé của cậu nhanh chóng bị lạnh buốt đến mức mất cảm giác, da thịt nứt nẻ rỉ máu đỏ quạch, dính chặt vào vách đá lạnh ngắt. Mỗi lần bám đá trèo lên, A Sài lại phải chịu đựng nỗi đau đớn rách da thịt tột cùng, nhưng hình ảnh bả vai rỉ mủ vàng của Thiết Y lại hiện lên, thúc đẩy cậu tiếp tục leo lên.
Sau nửa canh giờ chiến đấu sinh tử với bão tuyết, A Sài cũng đặt chân đến rìa Đầm Lầy Sắt Rỉ. Mặt đất nơi đây đỏ quạch một màu rỉ sét độc hại, bùn lún sủi lên những bọt khí màu xanh lục bốc mùi axit hôi nồng nặc. Cậu bé cẩn thận dẫm chân lên những tảng đá mồ côi bám đầy rêu đóng băng, mắt chăm chú tìm kiếm dọc theo các kẽ đá khuất gió.
"Kia rồi!"
Đôi mắt A Sài sáng lên khi phát hiện một bụi cỏ nhỏ màu xanh đen, lá dẹt bò sát mặt đá rỉ sét. Đó chính là Địa Long Thảo. Cậu bé vội vàng lao tới, dùng đôi bàn tay rỉ máu đào bới lớp đất đá đóng băng cứng ngắc xung quanh rễ cây. Nhựa độc màu xanh từ rễ Địa Long Thảo dính vào các vết nứt trên ngón tay cậu bé, gây ra cảm giác bỏng rát dữ dội như bị kim châm muối xát, nhưng cậu vẫn cắn răng chịu đựng, nhổ sạch bụi cây bỏ vào gùi tre.
Khi gùi tre đã chứa đầy năm bụi Địa Long Thảo tươi nguyên rễ, A Sài thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi hòa cùng nước mắt trên mặt. Cậu nhanh chóng quay người, chuẩn bị rút lui theo đường cũ để kịp giờ sắc thuốc ngâm xương cho Thiết Y.
Nhưng cậu không biết rằng, từ nãy đến giờ, mọi hành động của cậu đã lọt vào tầm mắt của một bóng đen đang ẩn nấp sau một tảng đá lớn khuất gió.
Vương Lân đứng đó, quấn chặt chiếc áo nẹp lính canh thừa rộng loang lổ vết bẩn. Gương mặt gầy gò của gã lộ ra vẻ gian xảo tột cùng, đôi mắt ti hí đảo liên tục dưới chiếc mũ lông cáo cũ nát. Vương Lân đã lén lút bám theo A Sài từ khi cậu bé rời khỏi lán gỗ số 9. Gã đang thèm khát nha phiến và Khoáng Khoán Nhạc Gia đến phát điên để thỏa mãn cơn nghiện, và gã biết, việc một đứa trẻ mồ côi lén lút đi hái thảo dược cấm ban đêm chắc chắn ẩn giấu một bí mật cực kỳ đáng giá đối với đại cai ngục Nhạc Lôi.
"Thằng ranh con..." Vương Lân nhe hàm răng đen nhẻm cười đê tiện. "Hóa ra mày đi hái Địa Long Thảo lén lút. Để xem mày mang thứ này về cho ai..."
A Sài ôm gùi tre lội tuyết trốn chạy thật nhanh dọc theo sườn dốc dốc đá. Cậu bé di chuyển cực kỳ khéo léo để tránh né những ngọn đuốc tuần tra lập lòe của lính canh Hắc Tiên Đội dưới thung lũng. Tuy nhiên, khi đi qua một khúc quanh hẹp khuất gió bão, thính giác nhạy bén của cậu bé bỗng nghe thấy một tiếng động lạ.
*Rắc!*
Đó là tiếng một cành củi khô bị dẫm gãy dưới lớp tuyết mỏng phía sau lưng.
A Sài giật mình dừng bước, tim đập thình thịch liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu bé quay đầu lại nhìn, nhưng màn sương tuyết dày đặc che phủ hoàn toàn tầm nhìn tầm xa, chỉ có tiếng gió rít rào rạt rào rạt qua các khe đá.
"Ai đó?" A Sài run rẩy hỏi lớn, nhưng tiếng gọi của cậu lập tức bị bão tuyết nuốt chửng.
Không có tiếng trả lời. Vương Lân đã nhanh chóng áp sát thân mình vào vách đá tối tăm, lợi dụng tiếng bão tuyết gào thét để che giấu hoàn toàn bước chân của mình. Gã biết địa hình khu vực này rất rõ, và gã đang kiên nhẫn bám sát phía sau như một con sói đói rình mồi.
A Sài cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Bản năng sinh tồn nhạy bén của một đứa trẻ mồ côi mỏ quặng cảnh báo cậu rằng nguy hiểm đang cận kề. Cậu bé ôm chặt chiếc gùi tre, tăng tốc chạy nhanh hơn hướng về phía con đường đá dốc.
Cậu cố gắng luồn lách qua một khe đá hẹp đóng băng nhọn hoắt để cắt đuôi kẻ bám đuôi. Nhưng do quá hoảng sợ và vội vã, chân cậu bé trượt mạnh trên một mảng băng trơn. Cả cơ thể cậu đổ ập về phía trước, trượt dài trên dốc đá nhọn hoắt.
*Rầm!*
Cú ngã đau đớn khiến da thịt chân tay A Sài bị trầy xước khắp nơi, máu đỏ quạch rỉ ra thấm ướt lớp áo vải thô rách vai. Chiếc gùi tre bị văng ra xa, một vài bụi Địa Long Thảo rơi vãi trên tuyết trắng.
"A..." Cậu bé rên rỉ đau đớn, nhưng không màng đến vết thương của mình, vội vàng bò rạp trên tuyết để thu nhặt lại những bụi thảo dược cứu mạng của Thiết Y.
Đúng lúc này, một tiếng cười khẩy đê tiện vang lên ngay phía trên đầu cậu.
"A Sài ngoan đạo... đêm hôm khuya khoắt lội tuyết đi hái cỏ độc làm gì thế này?"
A Sài ngẩng đầu lên, gương mặt đen nhẻm của cậu trắng bệch đi vì hoảng sợ khi nhìn thấy Vương Lân đang đứng sừng sững trên tảng đá phía trên, tay cầm cây roi tre nhỏ nhịp nhịp vào lòng bàn tay.
"Vương... Vương Lân huynh..." A Sài lắp bắp, vội vàng giấu chiếc gùi tre ra sau lưng. "Em... em đi nhặt củi khô về sưởi ấm cho lán số 9 thôi..."
"Nhặt củi?" Vương Lân nhảy xuống khỏi tảng đá, bước lại gần với nụ cười gớm ghiếc. "Củi khô của mày có lá màu xanh đen rễ rỉ nhựa xám kia à? Mày nghĩ tao là thằng mù chắc? Nói mau! Mày hái thứ Địa Long Thảo cấm này mang về cho thằng phế vật 9527 đúng không?"
"Không phải! Không liên quan đến anh Thiết Y!" A Sài hét lớn, cố gắng đứng dậy định bỏ chạy.
Nhưng Vương Lân đã nhanh hơn. Gã vung tay giật mạnh chiếc gùi tre khỏi vai cậu bé, khiến A Sài ngã nhào xuống đất tuyết đóng băng. Vương Lân lục lọi trong gùi, cầm một bụi Địa Long Thảo lên ngắm nghía đầy thích thú: "Tốt lắm... năm bụi thảo dược tươi nguyên rễ. Nhạc Bân đốc công đang ráo riết truy tìm nguồn gốc thảo dược ngâm cốt lậu. Nếu tao mang thứ này cùng cái đầu của mày về nộp cho gã, chắc chắn tao sẽ được thưởng mười vạn lượng Khoáng Khoán Nhạc Gia và ba điếu nha phiến thượng cấp!"
"Trả lại cho em! Anh Thiết Y sẽ chết mất!" A Sài nổi điên, lao vào ôm chặt lấy chân Vương Lân, dùng răng cắn mạnh vào bắp chân gã.
"A! Con chó nhỏ này!" Vương Lân hét lên đau đớn, vung chân đạp mạnh vào lồng ngực gầy gò của A Sài, hất văng cậu bé va đập mạnh vào vách đá nhọn hoắt.
*Bộp!*
Cú va đập mạnh khiến A Sài choáng váng đầu óc, máu mũi chảy ròng ròng xuống môi. Nhưng cậu bé vẫn kiên cường, dùng chút tàn lực cuối cùng nhặt một viên đá nhọn hoắt dưới đất ném mạnh vào mặt Vương Lân hòng đánh lạc hướng.
*Bốp!*
Viên đá trúng ngay trán Vương Lân làm rách một vết nhỏ rỉ máu. Gã phản đồ nổi điên gào lên dã man: "Mày dám đánh tao? Tao sẽ bẻ gãy chân mày trước khi nộp cho Nhạc Bân!"
Vương Lân lôi từ hông ra chiếc còi xương báo động của lính canh cấp thấp. Gã đưa còi lên miệng chuẩn bị thổi mạnh để gọi toán tuần tra Hắc Tiên Đội đang đi tuần gần đó đến vây hãm phong tỏa khe núi.
A Sài tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại. Cậu biết, tiếng còi xương vang lên đồng nghĩa với việc bí mật của lò rèn Hoắc Thiết Sơn sẽ bị bại lộ, và Hàn Thiết Y sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội sống sót.
Nhưng tiếng còi xương chưa kịp phát ra âm thanh.
*Keng... keng... kẹt...*
Một tiếng xích sắt va chạm nặng nề bộc phát cực nhanh từ bóng tối sâu thẳm của hẻm đá phía sau. Một bóng đen cao lớn lao vút ra như một tảng đá núi lở bão bùng.
Hàn Thiết Y xuất hiện.
Dù bả vai phải vẫn quấn chặt nẹp gỗ sồi tuyết bất động bại liệt hoàn toàn, lồng ngực phập phồng thở dốc khò khè do cơn sốt cao tột độ đang tàn phá, hắn vẫn di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn sát mặt đất tuyết nhờ vận dụng Nhạn Môn Bộ Pháp dẻo dai. Cổ chân xích sắt mười cân quét một đường cung rộng trên tuyết lạnh, tạo ra một vệt chấn động địa chấn nhỏ.
Trước khi Vương Lân kịp định thần, bàn tay trái chai sạn, to bản như kìm sắt của Thiết Y đã vươn ra từ bóng tối, chớp nhoáng bóp chặt lấy cổ họng gã phản đồ, bóp nghẹt hoàn toàn tiếng còi xương chuẩn bị phát ra trong cuống họng gã.
"Khục... ọc..." Vương Lân trợn trừng mắt kinh hoàng khi đối diện với đôi mắt xám lạnh lùng, vô hồn nhưng chứa đầy sát khí bạo liệt của Thiết Y sát sườn mặt.
Thiết Y dùng lực tay trái nhấc bổng cơ thể gầy gò của Vương Lân lên khỏi mặt đất, ấn mạnh gã vào vách đá đóng băng. Hắn khàn giọng nói, từng lời nói rít qua kẽ răng như băng đá va vào nhau: "Mày dám đụng đến nó?"
"Thiết... Thiết Y... tha... tha mạng..." Vương Lân ú ớ, hai chân giãy giụa điên cuồng trên không trung, bàn tay cố gắng cào cấu vào cánh tay trái Thiết cốt cứng ngắc của Thiết Y nhưng vô hiệu.
Sát khí trong lòng Thiết Y dâng trào tột độ. Hắn chỉ cần vận kình tay trái bẻ mạnh một nhịp là có thể kết liễu mạng sống của gã phản đồ hèn hạ này ngay lập tức. Nhưng thính giác nhạy bén của hắn bỗng nghe thấy tiếng bước chân rầm rập của toán lính tuần tra Hắc Tiên Đội đang di chuyển dọc theo con đường đá phía dưới, chỉ cách khe núi này chưa đầy trăm bước chân.
"Có tiếng động phía trên vách đá! Kiểm tra mau!"
Tiếng quát của lính canh lọt vào tai Thiết Y. Hắn hiểu rõ, nếu giết Vương Lân lúc này, xác gã rơi xuống hoặc tiếng động va chạm lớn sẽ thu hút toàn bộ quân đội tuần tra phong tỏa hẻm núi, cắt đứt lối thoát duy nhất của hắn và A Sài.
Thiết Y dứt khoát đưa ra quyết định chiến thuật. Hắn dùng cạnh bàn tay trái chém mạnh vào gáy Vương Lân khiến gã phản đồ trợn mắt ngất xỉu lập tức không tiếng động. Hắn cướp lấy chiếc gùi tre chứa Địa Long Thảo, dùng cánh tay trái ôm chặt lấy thân hình gầy yếu của A Sài, rồi lướt người ẩn nấp sâu vào bóng tối âm u của một hang đá ngầm khuất gió bên cạnh.
Toán lính tuần tra cầm đuốc quét qua cửa khe đá hẹp, nhưng chỉ thấy lớp tuyết xộc xệch xộc và vũng máu mũi nhỏ của A Sài đã nhanh chóng bị bão tuyết lấp đầy.
"Chắc là sói tuyết săn mồi thôi. Đi mau, lạnh chết đi được!" Tên lính canh rủa sả một tiếng rồi dẫn quân bỏ đi hướng khác.
Trong hang đá tối tăm bốc mùi ẩm ướt của đất đá và quặng sắt rỉ, Thiết Y đặt A Sài ngồi tựa vào vách đá. Cậu bé khẽ rên rỉ, tay ôm chặt lấy lồng ngực bầm tím do cú đạp của Vương Lân.
Thiết Y cúi xuống nhặt củ Thổ Hoàng Tinh bẻ đôi lúc nãy rơi trên tuyết, lau sạch tuyết bám rồi đưa cho A Sài: "Ăn đi. Có sâm mới tiêu được máu ứ."
A Sài nhận lấy nửa củ Thổ Hoàng Tinh, cắn một miếng chát đắng khó nuốt, nhưng hơi ấm từ tình huynh đệ mộc mạc khiến cậu bé cảm thấy lồng ngực bớt đau nhức đi nhiều. Cậu nhìn bả vai phải đang rỉ mủ của Thiết Y, run rẩy nói: "Anh... anh sắc Địa Long Thảo ngâm cốt ngay đi. Sư phụ đang chờ ở lò rèn."
Thiết Y im lặng gật đầu. Hắn lén giấu năm bụi Địa Long Thảo vào bọc áo vải rách nát ngực ngực, dìu A Sài đi khập khiễng khập khiễng quay ngược trở lại con đường ngầm dẫn về phía lò rèn hoang phế của Hoắc Thiết Sơn.
Tuy nhiên, cuộc trốn chạy của họ chưa hề kết thúc.
Cách hang đá ngầm không xa, Vương Lân từ từ tỉnh dậy từ cơn ngất xỉu do cú đánh gáy của Thiết Y. Gã phản đồ ôm lấy chiếc cổ sưng đỏ tấy, đau đớn nhổ ra một ngụm máu lẫn tuyết lạnh. Đôi mắt ti hí của gã lóe lên một tia độc ác và căm hận tột cùng khi nhìn thấy vệt máu đỏ quạch kéo dài dọc theo mặt tuyết trơn trượt dẫn thẳng về hướng lò rèn hoang phế.
Gã nở một nụ cười đê tiện đầy dã tâm. Gã đã xác định được khu vực nghi vấn tối cao. Vương Lân lết thân xác gầy gò lùi lại vào bóng tối bão tuyết bùng nổ, hướng thẳng về phía biệt phủ của đại cai ngục Nhạc Lôi để mật báo hành tung lò rèn ngâm cốt lậu của Hàn Thiết Y.
Bão tuyết Nhạn Môn Quan vẫn gào thét điên cuồng, nhưng ngọn lửa căm hờn và mưu đồ tàn độc của kẻ phản bội đã bắt đầu nung đỏ màn đêm lạnh giá biên thùy...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!