Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đòn Trừng Phạt Đêm Đông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão tuyết từ đỉnh Nhạn Môn Quan tràn xuống như vạn tiếng hú gầm rống của dã thú đói mồi. Đêm đông lạnh buốt xương tủy, nhưng không khí tại quảng trường trung tâm biệt phủ Nhạc gia lại nóng bỏng, nghẹt thở bởi mùi than củi cháy rực và mùi máu tanh rỉ sét. Tuyết rơi dày đặc, phủ một lớp trắng xóa lên những vách đá xám xịt của khu mỏ, nhưng nhanh chóng bị giẫm đạp thành bùn đất đỏ quạch dưới chân hàng trăm lính canh Đội Cai Ngục Hắc Thiết đang đứng xếp hàng kiên cố.


Tin tức Đội trưởng tuần tra Nhạc Phong bị phế bỏ hoàn toàn hai chân dưới hẻm núi tuyết đã truyền về phân phủ trước đó nửa canh giờ. Nó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự kiêu ngạo của đám lính canh, gieo rắc sự hỗn loạn và phẫn nộ tột cùng. Những gương mặt vốn hách dịch của quân tuần tra giờ đây lộ rõ vẻ lo sợ dập dồn. Chúng thì thầm to nhỏ dưới ánh đuốc chập chờn, ánh mắt liên tục đảo quanh các ngóc ngách tối tăm của khu mỏ như lo sợ gã quái vật mang mặt nạ sắt "Quyền Ma" sẽ đột ngột vọt ra từ bóng tối.


Để dập tắt ngọn lửa nổi dậy đang nhen nhóm trong lòng hàng ngàn nô lệ, đại cai ngục Nhạc Lôi đã hạ lệnh thiết quân luật toàn mỏ. Hơn năm trăm phu mỏ gầy gò, rách nát bị quân canh dùng roi xích sắt quật liên tục, cưỡng bức áp giải ra vây quanh quảng trường trung tâm. Họ đứng run rẩy trong cái lạnh cắt da, đôi mắt xám xịt vô hồn nhưng sâu thẳm bên trong là những đốm lửa căm hờn ngùn ngụt đang bị dồn nén đến cực hạn.


Ở giữa quảng trường, một đài gỗ hành quyết thô sơ được dựng vội bằng những súc gỗ thông mỏ rác nát. Đứng sừng sững trên đài là đao phủ thủ Ngô Sâm. Gã là một đại hán ngực trần nổi cơ bắp đen bóng như đá tảng, bất chấp cái lạnh thấu xương của đêm đông Nhạn Môn. Khuôn mặt gã che kín sau lớp vải đỏ lòm, chỉ để lộ đôi mắt ti hí lạnh lùng vô hồn. Hai bàn tay thô ráp như vỏ cây của gã đang bưng thanh quỷ đầu đao khổng lồ nặng tám mươi cân. Lưỡi đao bản rộng dính đầy những mảng máu khô đen kịt, rực lên ánh thép lạnh lẽo dũng mãnh dưới ánh đuốc cam rực rỡ.


Dưới chân đài gỗ, Lâm Thiết bị xích chặt tay chân vào một súc gỗ lim nặng nề. Cựu binh sĩ biên thùy lúc này hoàn toàn kiệt quệ, bả vai trái bầm tím dập cơ do đòn roi trước đó, trán bị rách một đường dài chảy máu đã đông cứng thành hạt băng đỏ thẫm dọc thái dương. Gã bị bắt trong lúc cố gắng dẫn đầu một nhóm tàn binh đánh lạc hướng kỵ binh tuần tra để Thiết Y có thời gian phục kích Nhạc Phong. Bên cạnh Lâm Thiết, ba nô lệ già yếu khác cũng bị trói chặt, đầu gối dính đầy tuyết lạnh đóng băng.


"Thằng phản loạn đeo mặt nạ sắt kia! Ngươi nhìn cho kỹ đây!"


Tiếng gầm rú của Nhạc Lôi vang dội từ trên lầu cao của Phân phủ Nhạc Gia. Gã đại cai ngục đứng tựa vào lan can gỗ thạch, khoác tấm áo choàng lông hổ nặng nề, khuôn mặt đỏ gay gắt vì rượu và cuồng nộ. Bàn tay gã nắm chặt cây roi da bọc gai sắt Hắc Long Tiên, sát khí phóng ra từ tu vi Hóa Kình tầng năm khiến những bông tuyết rơi quanh gã lập tức tan chảy thành hơi nước.


"Nhạc Phong đã trúng kế hèn hạ của ngươi dưới hẻm núi, nhưng Nhạn Môn Quan này vẫn là địa phận của Nhạc thế gia!" Nhạc Lôi rít lên qua kẽ răng, giọng nói mang theo kình lực chân khí chấn động làm hàng ngàn nô lệ phải cúi đầu né tránh. "Ta biết ngươi đang nấp trong bóng tối ngoài kia! Ta cho ngươi đúng mười hơi thở! Nếu 'Quyền Ma' không chịu cút ra đây quỳ xuống tự thủ, Ngô Sâm sẽ bổ đao chém đầu Lâm Thiết và toàn bộ lũ súc vật lán gỗ số 9 ngay tại chỗ!"


*KENG! RĂNG RẮC!*


Ngô Sâm vung thanh quỷ đầu đao khổng lồ bổ mạnh một nhát xuống thớt gỗ hành quyết để chấn nhiếp. Lực chấn động vật lý cực đại từ lưỡi đao nặng tám mươi cân làm nứt vỡ một mảng gỗ thông, bắn ra những dăm gỗ vụn dính máu khô. Tiếng va chạm kim loại trầm đục rùng rợn dội vào vách đá hầm mỏ, khiến hàng ngàn nô lệ xung quanh quảng trường đồng loạt rùng mình co rúm người lại.


"Thiết Y! Đừng ra!" Lâm Thiết gào lên toàn lực, giọng gã khàn đặc hòa lẫn với tiếng gió bão gào thét. Gã cố gắng vồng ngực chịu đựng cơn đau nhức nhối từ vết thương lưng rách nát để ngẩng đầu lên. "Đừng thỏa hiệp! Gã đang dụ ngươi ra để dùng cung nỏ vây sát! Chạy mau đi huynh đệ!"


*CHÁT!*


Một tên cai ngục đứng cạnh đài gỗ vung roi da quật mạnh vào mặt Lâm Thiết, để lại một vệt rách rỉ máu đỏ quạch trên má gã. Lâm Thiết ngậm chặt miệng, không thèm rên rỉ một tiếng, đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn vào khoảng tối đen sẫm ngoài rìa quảng trường.


Nhạc Lôi đứng trên cao nở một nụ cười tàn nhẫn bẩm sinh đầy dã tâm. Gã giơ bàn tay phải lên, ra hiệu cho hơn một trăm cung nỏ thủ giương cung nhắm thẳng vào lồng ngực Lâm Thiết và ba nô lệ già yếu. Tiếng dây cung kéo căng kèn kẹt vang lên đồng loạt đầy lạnh lẽo, những mũi tên sắt tẩm kịch độc rực ánh xanh dưới ánh đuốc đã sẵn sàng rời dây.


"Một!"


Nhạc Lôi bắt đầu đếm. Tiếng đếm của gã như tiếng gõ cửa của vô thường, đè nặng lên lồng ngực của hàng ngàn con người đang chứng kiến. Cơn bão tuyết gào thét dữ dội hơn, sương mù lạnh buốt bọc lấy quảng trường trung tâm biệt phủ.


"Hai!"


"Ba!"


Trong đống than củi rác sát rìa quảng trường, Hàn Thiết Y đang đứng im lặng trong bóng tối. Lồng ngực hắn nhấp nhô chậm rãi theo từng nhịp Hô Hấp Nạp Cốt Pháp để nén cơn đau buốt nhói từ vùng ngực bị loét axit bốc khói nhẹ. Vết thương do nước axit Giếng Nước Quặng ăn mòn từ những ngày ngâm cốt trước đó đang bớt bỏng rát nhờ lớp bột Địa Long Thảo sấy khô mà hắn lén đắp vội, nhưng hơi lạnh thấu xương vẫn cọ xát vào da thịt hở hang gây cảm giác rát bỏng.


Cánh tay phải của hắn hoàn toàn bại liệt, đờ đẫn rủ thõng bên hông dưới bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc dính đầy những vệt máu loang lổ và vết chém cũ của Tào Ngụy. Cơn đau buốt nhói từ vết thương Nhiễm Độc Thiết Thạch flaring vẫn thiêu đốt tủy xương vai phải của hắn, nóng bỏng như một lò than nung đỏ. Hắn không hề có một giọt chân khí nội gia nào trong người để hộ thể. Hắn chỉ còn cánh tay trái đầy sẹo rách dính máu khô và đôi chân mang xích sắt nặng mười cân để chiến đấu.


Hắn khẽ dịch chuyển bàn tay trái, sờ vào lồng ngực áo vải thô rách nát. Cuốn Sổ sách mưu phản dính máu khô của Nhạc Phong vẫn nằm yên vị bên cạnh chiếc tẩu thuốc tre rách nát của thúc thúc Hàn Đại Thạch đã khuất. Thiết Y siết chặt chiếc tẩu tre, cảm nhận hơi ấm cuối cùng của người thân như một mỏ neo tinh thần giữ cho tâm trí hắn không bị nuốt chửng bởi cơn căm phẫn tột độ đang thiêu đốt mười hai chiếc xương sườn Thiết Cốt Trung Kỳ của hắn.


Hắn thầm nghĩ: *Ta không thể quỳ xuống. Nếu ta thỏa hiệp, Nhạc Lôi sẽ giết sạch lán gỗ số 9 để bịt đầu mối vụ mưu phản mười vạn kiếm hắc thiết. Ta bắt buộc phải tiến lại gần đài hành quyết để dùng sức mạnh vật lý cướp đao chớp nhoáng. Nhưng trước hết, ta phải dùng dũng khí và xích sắt chân thu hút toàn bộ sự chú ý của Ngô Sâm cự ly gần.*


"Bốn!"


"Năm!"


"Sáu!"


Tiếng đếm của Nhạc Lôi lạnh lùng vang vọng. Cung nỏ thủ bắt đầu nới lỏng ngón tay giữ dây cung. Ngô Sâm chậm rãi nhấc thanh quỷ đầu đao khổng lồ lên khỏi thớt gỗ, lưỡi đao rực ánh thép xanh lạnh lẽo nhắm thẳng vào cổ Lâm Thiết.


*KENG... KẸT... KENG... KẸT...*


Một âm thanh trầm đục, nặng nề đột ngột vang lên từ phía lối đi tối đen dẫn ra quảng trường. Đó là tiếng động của sắt thép hoen rỉ kéo lê trên nền đá đóng băng trơn trượt. Tiếng động không nhanh, nhưng cực kỳ đều đặn, mỗi tiếng va chạm đều nện thẳng vào nhịp tim đang đập loạn xạ của đám lính canh.


Toàn bộ quảng trường trung tâm biệt phủ Nhạc gia lập tức im bặt. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía lối đi tối tăm.


Nhạc Lôi ngừng đếm, đôi mắt gã nheo lại đầy sát khí. Ngô Sâm cũng khựng lại, lưỡi quỷ đầu đao hơi lệch hướng, đôi mắt ti hí dưới lớp vải đỏ khóa chặt vào bóng tối.


Hàn Thiết Y bước ra khỏi bóng tối tuyết rơi.


Hắn đeo chiếc mặt nạ quặng sắt xám xịt lạnh kịt, chỉ để lộ đôi mắt xám tro tĩnh lặng như núi đá. Cánh tay phải bại liệt bó chặt dưới nẹp gỗ sồi tuyết dính máu loang lổ áp sát vào lồng ngực lép kẹp. Bàn tay trái đầy sẹo rách của hắn đang nắm chặt chuôi thanh Búa Tạ Khai Mỏ Số 9527 nặng năm mươi cân dính đầy máu đông hạt băng và tuyết trắng dã. Cổ chân trái hắn kéo lê sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ nghiến vào tuyết lạnh, để lại một vệt rãnh sâu hoắm dính máu đông trên mặt đất đóng băng.


Hắn đi khập khiễng bước cao bước thấp, một mình tiến thẳng vào giữa quảng trường rực lửa đuốc trước hàng trăm họng cung nỏ hướng vào người. Sức mạnh Thiết Cốt Hậu Kỳ của cơ thể phàm nhân toát ra từ mỗi bước chân nặng nề của hắn chấn động cả màn sương tuyết bão bùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!