Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Huyết Chiến Hẻm Tuyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng khục khục răng rắc từ trên đỉnh núi đá Nhạn Môn Quan dội xuống hẻm núi như tiếng xương khớp của một con quái thú cổ đại đang vặn mình thức giấc. Sức nóng từ hàng vạn ngọn lửa tên của đội kỵ binh tuần tra Nhạc gia bắn ra lúc nãy đã làm tan chảy lớp băng mỏng giữ chân các mảng tuyết cổ thụ tích tụ hàng trăm năm qua. Những mảng tuyết khổng lồ bắt đầu sạt lở, kéo theo hàng vạn khối đá tảng lăn lông lốc xuống lòng khe hẹp, tạo thành một cơn bão trắng xóa rít gào dồn dập.


Dưới khe núi dốc đứng trơn trượt, Hàn Thiết Y đứng sừng sững bên vách đá dựng đứng dính đầy những vệt máu rỉ đã đông cứng thành hạt băng đỏ. Khuôn mặt hắn che kín sau lớp mặt nạ quặng sắt xám xịt lạnh lẽo, chỉ để lộ đôi mắt xám tro tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng. Cánh tay phải của hắn vẫn hoàn toàn bại liệt vô lực, được bó chặt cứng ngắc dưới bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc dính đầy những vệt máu loang lổ và vết chém cũ của Tào Ngụy. Cơn đau buốt nhói từ vết thương Nhiễm Độc Thiết Thạch flaring vẫn thiêu đốt tủy xương vai phải của hắn, nóng bỏng như một lò than nung đỏ giữa cái lạnh thấu xương của bão tuyết biên thùy. Da ngực và bụng hắn loét ra đỏ quạch do ngâm nước axit Giếng Nước Quặng từ những ngày ngâm cốt trước đó, bớt khói nhẹ nhờ lớp bột Địa Long Thảo sấy khô mà hắn lén đắp vội. Bàn chân trái hắn rách da rỉ máu loang lổ, gót chân vẫn kéo lê sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ nghiến vào tuyết lạnh.


Hắn khẽ dịch chuyển bàn tay trái đầy sẹo rách dính máu khô, sờ vào lồng ngực áo vải thô rách nát. Bên dưới lớp vải ấy, chiếc tẩu thuốc tre rách nát của thúc thúc Hàn Đại Thạch đã khuất vẫn nằm yên vị. Bên trong ống tre gãy có giấu mảnh đồng chìa khóa kho thuốc ngầm của Nhạc gia. Hắn siết chặt chiếc tẩu tre, cảm nhận hơi ấm cuối cùng của người thân đã mất như một mỏ neo tinh thần giữ cho tâm trí hắn không bị nuốt chửng bởi cơn căm phẫn tột độ đang thiêu đốt mười hai chiếc xương sườn Thiết Cốt Trung Kỳ của hắn. Hắn thầm nghĩ: "Ta phải sống sót qua trận chiến này. Ta phải dùng mảnh đồng chìa khóa này đột nhập kho thuốc sấy lậu cướp Địa Long Thảo tinh chất để giải độc bả vai phải bại liệt, đập tan ách cai trị tàn bạo của Nhạc Lôi."


"Thằng phản loạn đeo mặt nạ sắt kia! Hôm nay hẻm núi này sẽ là mồ chôn xương cốt của ngươi!" Nhạc Phong đứng trên lưng con ngựa chiến đen kịt ở lối ra phía dưới hẻm núi, gầm lên một tiếng rống lạnh lẽo mang theo chân khí Nội gia Tụ khí tầng năm chấn động cả màn tuyết. Gã mặc giáp da ngựa nhẹ màu xám, khuôn mặt gầy gò lanh lợi đầy vẻ lạnh lùng kiên nhẫn như sói hoang biên thùy. Hông gã đeo cặp đoản đao bằng thép tuyết tinh luyện cực sắc bén đang rực ánh thép xanh lạnh lẽo dũng mãnh.


Thiết Y không đáp. Hắn biết rõ kỵ binh Nhạc gia quá mạnh trên địa hình bằng phẳng, nhưng khi đã lọt vào hẻm núi tuyết dốc đứng trơn trượt này, bộ pháp ngựa chiến của chúng sẽ bị hạn chế tối đa đáng kể. Hắn nhắm mắt lại một khắc, vận dụng Thính Âm Biện Địa Pháp để cảm nhận độ rung chấn của mảng tuyết sạt lở phía trên đầu.


*ẦM! ẦM! ẦM!*


Cơn bão tuyết lở khổng lồ ập xuống. Thiết Y vận dụng Nhạn Môn Bộ Pháp uốn lượn cơ thể tầm thấp sát mặt đất tuyết trơn trượt để di chuyển khập khiễng uốn khúc cực nhanh lẹ. Hắn vung cánh tay trái đầy sẹo rách, nắm chặt thanh Búa Tạ Khai Mỏ Số 9527 nặng năm mươi cân rỉ sét đập mạnh một nhát toàn lực vào một khối đá tảng nhô ra vách đá.


*KENG! RĂNG RẮC!*


Một lực chấn động vật lý cực đại bùng phát từ cú đập búa tạ của Thiết Y, phá vỡ hoàn toàn cấu trúc liên kết của vách đá đóng băng. Khối đá tảng nứt vỡ răng rắc, kéo theo hàng vạn khối đá tảng khổng lồ sạt lở sập xuống dữ dội dồn dập, chôn vùi hoàn toàn lối ra phía dưới và đè nặng lên hơn hai mươi kỵ binh Nhạc gia đang bị kẹt dồn ứ phía sau. Tiếng ngựa hí đau đớn gãy chân hòa lẫn với tiếng đá đè vạn cân rùng rợn vang vọng khắp hẻm núi. Đội kỵ binh tuần tra biên thùy dũng mãnh của Nhạc Phong lập tức bị xé toạc, phân nửa bị chôn vùi dưới đống tuyết đá sạt lở khổng lồ.


Nhạc Phong kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy mảng đá sập chắn lối. Gã lập tức nhận ra mình đã hoàn toàn trúng kế dụ địch của gã đeo mặt nạ sắt. Tuy nhiên, sự kiêu ngạo của một cao thủ Tụ khí tầng năm không cho phép gã lùi bước. Gã vọt người bay lên khỏi lưng con ngựa chiến đen đang bị tuyết đè, vận dụng khinh công đạp tuyết vô ảnh lướt đi nhẹ nhàng trên mặt tuyết bão bùng. Song đoản đao bằng thép tuyết tinh luyện cực sắc bén của gã vung lên liên hoàn, chém ra những luồng kình lực sắc bén nhắm thẳng cổ họng và bả vai trái của Thiết Y chém tới trực diện.


*VÚT! VÚT! VÚT!*


Thiết Y dốc toàn lực Thiết Cốt Viên Mãn của cơ thể phàm nhân, đan chéo cánh tay trái thạch hóa da thịt sừng sùi xám đen kịt trước ngực mặt thực hiện Thiết Tý Cản Tiễn để cản phá trực diện đao chém. Hắn không thể dùng khinh công né tránh tầm rộng do cổ chân trái bị kẹt chặt bởi sợi xích sắt nặng mười cân hoen rỉ.


*KENG! RENG RENG!*


Cặp đoản đao chém mạnh trúng cánh tay Thiết cốt của Thiết Y phát ra tiếng kêu reng vang dội chấn động như sắt thép va chạm cực mạnh. Lực kình Hóa Kình của Nhạc Phong chém rách nát lớp da tay trái Thiết Y rỉ máu đỏ quạch đau rát tột độ, nhưng không thể xuyên phá nổi mật độ xương cánh tay thạch hóa dẻo dai của hắn. Sức phản lực vật lý cực đại dội ngược lại chấn động làm cổ tay Nhạc Phong tê rần, gã suýt chút nữa tuột rơi song đoản đao quý giá. Tuy nhiên, tốc độ đao của Nhạc Phong quá nhanh lẹ biến hóa khôn lường. Nhạc Phong nương theo phản lực lùi lại, lướt nhanh ra sau lưng Thiết Y như một bóng ma xám, vung đoản đao đâm mạnh một nhát chí mạng nhắm thẳng vào xương sườn lồng ngực trái của hắn.


Thiết Y biết mình không thể xoay người kịp thời do cổ chân trái vướng xích sắt nặng nề trơn trượt trên băng mỏng. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, hắn không hề lộ ra một tia hoảng loạn dưới lớp mặt nạ quặng sắt lạnh kịt. Hắn đưa ra một quyết định chiến thuật tàn khốc: chủ động dùng lồng ngực chịu đòn để dụ đối thủ áp sát cự ly cực gần.


Hắn vận dụng Thiết Cốt Phản Chấn dồn toàn bộ kình lực cơ bắp Đồng Cốt Viên Mãn co rút lồng ngực, gồng cứng ngắc mười hai chiếc xương sườn Thiết Cốt Trung Kỳ thạch hóa đón đỡ trực diện lưỡi đoản đao đang đâm tới.


*RENG! RĂNG RẮC!*


Lưỡi đoản đao bằng thép tuyết tinh luyện cực sắc bén đâm trúng xương sườn Thiết cốt của Thiết Y, phát ra một tiếng va chạm kim loại trầm đục rùng rợn. Lưỡi đao chém rách da ngực loét axit rỉ máu đỏ quạch loang lổ, nhưng lập tức bị chặn đứng hoàn toàn bởi mật độ xương sườn cứng như lá chắn sắt của hắn. Sức phản lực chấn động tần số cao từ xương sườn Thiết cốt truyền ngược lại dội thẳng vào sống đoản đao của Nhạc Phong. Thanh đoản đao vốn có mật độ giòn lập tức vỡ vụn thành nhiều mảnh thép bén nhọn găm thẳng vào tuyết lạnh. Nhạc Phong trợn trừng hai mắt dơi gian xảo, sự kiêu ngạo của gã hoàn toàn sụp đổ trước phản lực thô bạo của một phế nhân không một giọt nội lực.


"Ngươi... Làm sao có thể!" Nhạc Phong kinh hoàng gầm lên định dùng khinh công đạp tường đá lùi lại lẩn trốn vào sương mù tuyết dày đặc.


Thế nhưng, Thiết Y không để đối thủ thoát thân. Hắn dùng cánh tay trái đầy sẹo rách bóp chặt lấy cổ tay cầm đao còn lại của Nhạc Phong, khóa chặt đối thủ cự ly cực gần. Đồng thời, hắn dồn toàn bộ kình lực bả vai co rút dồn toàn trọng lượng Thiết cốt cánh tay trái tung ra cú đấm thẳng Khai Sơn Quyền đấm thẳng vào giữa lồng ngực Nhạc Phong.


*BINH! KHỤC!*


Cú đấm thẳng toàn lực của Thiết Y đập nát hoàn toàn giáp da ngựa nhẹ màu xám của Nhạc Phong. Lực đấm không phá giáp ngoài hoàn toàn nhưng truyền xung lực chấn động xuyên sâu làm dập nát nội tạng phổi tim bên trong lồng ngực gã. Nhạc Phong phun ra một ngụm máu đen đặc lẫn máu tươi loang lổ tuyết trắng dã, thân hình gã bị hất văng ra xa mười trượng, ngã sụp xuống đống tuyết lạnh dốc đứng.


Thiết Y lết từng bước đi khập khiễng chân xích sắt kéo lê kèn kẹt trên đá đóng băng, lồng ngực nhấp nhô chậm rãi theo nhịp Hô Hấp Nạp Cốt Pháp để điều hòa nhịp tim đang đập loạn xạ dưới lồng ngực rách thịt rỉ máu đỏ quạch đau đớn tột cùng. Thể lực tay trái của hắn đã tiêu hao trầm trọng sau chuỗi đòn công kích vật lý cực hạn. Hắn tiến lại gần Nhạc Phong đang nằm thoi thóp bên vũng máu tuyết.


Hắn vung thanh Búa Tạ Khai Mỏ Số 9527 bằng tay trái, dồn toàn bộ kình lực Thiết cốt còn lại bổ thẳng xuống hai chân của Nhạc Phong.


*KHỤC! KHỤC!*


Tiếng xương đùi và xương bánh chè của Nhạc Phong nứt vỡ răng rắc răng rắc vang lên ghê rợn dưới sức nặng năm mươi cân búa tạ. Hai chân gã bị đập nát hoàn toàn, bẹp dúm dưới đống tuyết đỏ máu. Nhạc Phong gào thét thảm thiết dồn dập, tiếng la hét đau đớn tột cùng rống lên vang vọng khắp hẻm núi tuyết lộng gió hú ghê rợn.


"Gào... Chân của ta! Thằng súc sinh đeo mặt nạ sắt... Ngươi dám phế chân ta!" Nhạc Phong trợn trừng đôi mắt đầy tơ máu và lòng căm hận tột độ, gầm rít lên qua kẽ răng rỉ máu đen đặc.


Thiết Y đứng sừng sững bên cạnh gã, dùng gót chân xích sắt dẫm mạnh lên vết thương nát chân của gã, khàn giọng trầm đục hỏi sau mặt nạ sắt:


"Nhạc Lôi đang ở đâu? Nói!"


Nhạc Phong nằm gục trong vũng máu tuyết, đôi môi tím tái vì lạnh và đau đớn khẽ giật giật. Gã bỗng nhiên nở một nụ cười điên cuồng tàn nhẫn bẩm sinh đầy dã tâm, phun một ngụm máu đen đặc vào lớp tuyết trắng dã dưới chân Thiết Y:


"Khặc... Khặc... Ngươi thắng ta thì đã sao? Thằng phế vật 9527... Nhạc Lôi đại nhân đã biết hết mọi chuyện rồi! Gã đã dẫn đao phủ thủ Ngô Sâm và hàng trăm lính canh Hắc Tiên Đội áp giải toàn bộ con tin nô lệ lán gỗ số 9... kể cả tên Lâm Thiết phản loạn... ra quảng trường trung tâm Nhạc Gia Thiết Trang rồi! Chỉ cần chưa đầy nửa canh giờ nữa... nếu ngươi không đeo mặt nạ sắt cút về tự thủ... Ngô Sâm sẽ dùng thanh quỷ đầu đao khổng lồ chém đầu toàn bộ bọn chúng không sót một mạng! Ha ha... Ngươi không về kịp đâu! Toàn bộ cái lán số 9 sẽ phải chết không có chỗ chôn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!