Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Hỏa Thiêu Lán Gỗ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết ngoài Nhạn Môn Quan gầm thét như vạn con dã thú đang điên cuồng cào xé vách đá xám của Khu vực Khai Thác Số 3. Gió lạnh mang theo những hạt băng nhọn hoắt quật thẳng vào mặt Hàn Thiết Y khi hắn bước ra khỏi lối đi ngầm của lò rèn Hoắc Thiết Sơn. Dưới chân hắn, sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ khẽ kèn kẹt va chạm, mỗi mắt xích lạnh ngắt như muốn bám chặt lấy lớp da cổ chân đã bị mài rách nát, rỉ ra những vệt máu đỏ quạch rồi lập tức đông cứng lại thành những hạt băng đỏ thẫm.


Cánh tay phải của Thiết Y đờ đẫn rủ thõng bên hông, hoàn toàn bại liệt dưới bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc đang bó chặt quanh bả vai. Vết thương cũ do Nhiễm Độc Thiết Thạch flaring vẫn đang thiêu đốt tủy xương vai phải của hắn, nóng bỏng như một lò than nung đỏ chống chọi lại cái lạnh thấu xương ngoài kia. Da thịt trước ngực và bụng hắn loét ra đỏ quạch do ngâm nước axit Giếng Nước Quặng, bớt khói nhẹ nhờ lớp bột Địa Long Thảo sấy khô mà hắn lén đắp vội. Lòng bàn tay trái của hắn vẫn còn rỉ máu loang lổ do cạnh bảo kiếm mạ vàng của Mã đại nhân cọ xát lúc nãy, nhưng đôi mắt xám tro dưới lớp mặt nạ quặng sắt vẫn tĩnh lặng, kiên định như núi đá.


"Thiết Y huynh đệ, chúng ta không thể chậm trễ thêm một khắc nào nữa!" Lâm Thiết đi sát bên cạnh hắn, khàn giọng nói qua kẽ răng nghiến chặt vì lạnh. Gương mặt vạm vỡ hằn sâu vết sẹo đao chéo của gã cựu binh lộ rõ vẻ khẩn trương cực độ. Tay gã nắm chặt thanh đao sứt mẻ rèn từ thép vụn mỏ quặng, tấm giáp da cũ nát dính đầy bụi than mỏ đẫm nước tuyết.


"Lán gỗ số 9 nằm ở cuối thung lũng lộng gió. Nhạc Phong dẫn kỵ binh tuần tra bao vây nơi đó, chắc chắn sẽ không nương tay," Thiết Y khàn giọng đáp, âm thanh trầm đục vang lên sau mặt nạ sắt xám xịt. Hắn vận dụng Nhạn Môn Bộ Pháp, uốn lượn cơ thể tầm thấp sát mặt đất tuyết để di chuyển khập khiễng uốn khúc cực nhanh lẹ. Dù chân mang xích nặng mười cân và cánh tay phải phế liệt, bộ pháp né tránh trơn trượt của hắn vẫn chuẩn xác vô song nhờ những năm tháng chịu đựng đá lăn núi tuyết.


Khi họ tiếp cận rìa thung lũng, ánh lửa đỏ rực từ những ngọn đuốc tuần tra lập lòe đã xé rách màn sương tuyết dày đặc quanh Lán gỗ số 9. Hơn năm mươi kỵ binh tuần tra biên giới Nhạc gia cưỡi ngựa chiến đen kịt đang dàn trận hình bán nguyệt kẹp chặt lối ra duy nhất của dãy nhà lá dột nát. Đứng đầu hàng quân là Đội trưởng tuần tra Nhạc Phong. Gã mặc giáp da ngựa nhẹ màu xám, khuôn mặt gầy gò lanh lợi đầy vẻ lạnh lùng kiên nhẫn như sói hoang biên thùy. Hông gã đeo cặp đoản đao bằng thép tuyết tinh luyện cực sắc bén, tay cầm một mảnh giấy tre Khoáng Khoán Nhạc Gia dính máu khô.


"Lũ súc vật lười biếng bên trong nghe cho rõ!" Nhạc Phong vung roi ngựa rít lên một tiếng lạnh lẽo, giọng nói mang theo chân khí Nội gia Tụ khí tầng năm chấn động cả màn tuyết. "Mảnh giấy tre Khoáng Khoán lậu dính máu khô này được tìm thấy trên người một gã nô lệ già chết cóng ở chợ đen Trấn Nhạn Môn. Sổ sách giao dịch chỉ thẳng ra nó rò rỉ từ Lán gỗ số 9 này! Ta cho các ngươi mười hơi thở để giao nộp gã đeo mặt nạ sắt 'Quyền Ma' và kẻ tàng trữ cấm dược! Nếu không, ta sẽ phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ lán gỗ này, biến các ngươi thành tro bụi!"


Bên trong lán gỗ dột nát, tiếng khóc nghẹn ngào của những nô lệ già yếu và trẻ mồ côi vang lên u uất. Họ co rụm lại trên đống rơm rách nát ẩm ướt, run rẩy trước họng cung nỏ đang giương sẵn ngoài cửa lán. Không ai lên tiếng. Lòng trung nghĩa gắn kết bằng máu và nước mắt dưới Luật ngầm Lán Gỗ Số 9 giữ cho họ câm lặng tuyệt đối, dù cái chết đang cận kề.


"Hết giờ!" Nhạc Phong lạnh lùng hạ lệnh, khóe môi nở một nụ cười tàn nhẫn bẩm sinh. "Phóng hỏa!"


*VÚT! VÚT! VÚT!*


Hàng chục mũi tên lửa tẩm dầu thông rực đỏ xé rách màn tuyết gào thét, cắm ngập vào phần mái lá dột nát, khô mục của Lán gỗ số 9. Ngọn lửa gặp gió bấc bùng cháy dữ dội dồn dập, nhanh chóng thiêu rụi lớp tre nứa hoen rỉ. Khói đen kịch độc bốc lên nghi ngút, tràn vào bên trong lán gỗ hẹp hòi. Tiếng lửa cháy bùng bùng trên mái lá dột nát hòa lẫn với tiếng la hét thảm thiết của những người bên trong tạo nên một thảm cảnh địa ngục trần gian.


"Cứu mạng! Khói độc nghẹt thở quá!"


"Thúc thúc! Đừng bỏ con!"


Giữa khói lửa ngột ngạt, ba nô lệ già yếu do phổi bị ho thối mạn tính tích tụ từ mỏ quặng nặng nề, không thể tự di chuyển bò ra ngoài đã ngạt khói độc tử vong thương tâm ngay trên ván gỗ sập rực lửa. Cái chết của họ gieo rắc sự căm phẫn tột độ vào lòng nhóm tàn binh đang ẩn nấp gần đó.


"Mẹ kiếp! Ta phải liều chết với chúng!" Trương Búa từ góc tối gầm lên phẫn nộ, định vung búa tạ xông ra ngoài nhưng bị Lâm Thiết giữ chặt lại.


"Chờ hiệu lệnh của Thiết Y! Không được manh động phá hỏng thế trận dụ địch!" Lâm Thiết nghiến răng rống khẽ, vết sẹo đao trên mắt trái gã đỏ rực lên vì phẫn nộ dâng trào.


Từ trong bóng tối sương tuyết rìa thung lũng, Thiết Y nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang thiêu rụi lán gỗ số 9. Lồng ngực Thiết Cốt Trung Kỳ của hắn nhấp nhô chậm rãi theo nhịp Hô Hấp Nạp Cốt Pháp để nén chặt cơn đau buốt nhói từ vùng ngực loét axit. Hắn biết, nếu bây giờ xông ra trực diện, kỵ binh Nhạc Phong sẽ dùng tốc độ ngựa chiến xéo nát toàn bộ tàn binh thô sơ. Hắn bắt buộc phải ra tay phối hợp cùng Lâm Thiết để giải cứu người bên trong trước.


"Lâm Thiết! Dẫn Tàn Binh Hội nâng Khiên Gỗ Bọc Sắt Phế Liệu chặn mưa tên, mở đường máu đưa người già trẻ nhỏ rút lui vào đường hầm ngầm ngách số 3 dốc đứng!" Thiết Y khàn giọng ra lệnh.


"Rõ!"


Lâm Thiết gầm lên một tiếng sa trường dũng mãnh, vọt ra khỏi bóng tối. Hơn ba mươi võ giả tàn binh của Tàn Binh Hội đồng loạt xông ra, đan chéo mười hai tấm Khiên Gỗ Bọc Sắt Phế Liệu tự chế tạo từ phế liệu lò rèn tạo thành một bức tường phòng thủ vững chắc che chắn trước cửa lán gỗ đang rực lửa.


*RENG! RENG! RENG!*


Loạt mưa tên bắn trộm tầm xa của kỵ binh Nhạc Phong nện dồn dập vào những tấm khiên gỗ bọc sắt phế thải, phát ra những tiếng va chạm vật lý nặng nề rùng rợn. Những lá sắt phế liệu đóng thêm bên ngoài khiên gỗ phát huy tác dụng cực tốt, cản phá hiệu quả toàn bộ loạt mũi tên lửa bắn tới.


"Đưa người già trẻ nhỏ rút lui mau! Đi theo lối hầm ngầm số 3!" Lâm Thiết gào lớn chỉ huy. Gã vung thanh đao sứt mẻ chém đứt sợi dây thừng khóa cổng lán gỗ rực lửa, dìu Hàn Tiểu Đản và các trẻ em mồ côi thoát ra ngoài.


Nhìn thấy tàn binh xuất hiện cản phá, một gã kỵ sĩ tuần tra Nhạc gia mặc giáp sắt nặng thúc ngựa chiến đen kịt lao vọt tới, vung thanh trường thương bọc đồng chém thẳng vào đầu Lâm Thiết. Lâm Thiết cắn răng, vung cây gậy gỗ thông tuyết siêu cứng định chặn đứng móng ngựa chiến dũng mãnh.


*BINH! RĂNG RẮC!*


Thế nhưng, sức nặng vật lý cực lớn của ngựa chiến đang đà phi nhanh kết hợp với tấm khiên đồng nặng nề của kỵ sĩ hất văng Lâm Thiết ngã nhào ra đất tuyết. Cây gậy gỗ thông gãy đôi giòn dã, bả vai trái Lâm Thiết bị chấn thương bầm tím nặng nề, gã hộc ra một ngụm máu loang lổ tuyết trắng (thất bại trả giá). Trương Búa kịp thời lao tới, vung búa khai mỏ quật mạnh vào chân ngựa chiến làm con ngựa hí lên đau đớn khuỵu ngã, cứu Lâm Thiết thoát chết trong gang tấc.


"Lâm Thiết ca ca! Đi mau!" A Sài và nhóm tàn binh bọc hậu dùng Khiên Gỗ che chắn dạt vào cửa ngách hầm ngầm số 3, dựa trên Bản Đồ Hầm Ngầm Số 3 đã bị chém làm đôi để định hướng đường rút lui ẩn mật dưới lòng đất.


Để bảo vệ tuyệt đối cho cuộc rút lui của tàn binh và thu hút hoàn toàn sự chú ý của Nhạc Phong, Hàn Thiết Y biết thời cơ làm mồi nhử của mình đã đến. Hắn chậm rãi bước ra khỏi bóng tối sương tuyết, tiến thẳng về phía quảng trường lán gỗ đang rực lửa cháy bùng bùng.


*Keng... kẹt... keng...*


Tiếng mắt xích sắt khóa chân nặng mười cân hoen rỉ kéo lê trên nền đá đóng băng phát ra những âm thanh rùng rợn, nặng nề xé rách tiếng gió bão tuyết gầm thét. Thiết Y đứng sừng sững giữa màn đêm tuyết rơi dày, khuôn mặt che kín sau lớp mặt nạ quặng sắt xám xịt chỉ để lộ hai hốc mắt xám lạnh lùng vô hồn tĩnh lặng như đá tảng.


"Nhạc Phong! Ngươi tìm ta sao?" Giọng nói khàn khàn trầm đục của Thiết Y vang lên lạnh lẽo, lấn át cả tiếng lửa cháy mái lá.


Nhạc Phong đang cưỡi ngựa chiến đen kịt giữa hàng quân lập tức quay quắt đầu lại. Đôi mắt ti hí của gã co rụt lại khi nhìn thấy gã nô lệ đeo mặt nạ sắt xách xích chân kéo lê dũng mãnh dứt khoát:


"Quyền Ma! Hóa ra ngươi chính là gã phế cốt số 9527 tàn phế tay phải! Ngươi dám giết Trương Hổ và Vương Bá, hôm nay ta sẽ dùng đầu ngươi để tế vong linh bọn họ!"


Nhạc Phong thúc ngựa chiến vọt lên dũng mãnh, tốc độ ngựa phi rầm rập trên tuyết lạnh cực nhanh lẹ. Gã vận dụng chân khí Tụ khí tầng năm phóng ra ngoài cặp đoản đao bằng thép tuyết tinh luyện cực sắc bén, tạo thành luồng kình lực sắc bén chém chéo hình chữ X chặn đứng đường lui của Thiết Y.


*VÚT! VÚT!*


Luồng gió kiếm khí sắc lẹm xé gió rít gào nhắm thẳng cổ họng Thiết Y chém tới trực diện. Thiết Y không hề né tránh tầm rộng bằng khinh công di chuyển do kẹt xích chân nặng mười cân. Hắn vận dụng Nhạn Môn Bộ Pháp uốn lượn cơ thể tầm thấp sát mặt đất tuyết trơn trượt để tránh né móng ngựa chiến giẫm đạp, đồng thời đan chéo hai cánh tay Thiết cốt cứng ngắc trước ngực mặt thực hiện Thiết Tý Cản Tiễn cản phá trực diện đao chém.


*KENG! RENG RENG!*


Cặp đoản đao chém mạnh trúng cánh tay Thiết cốt của Thiết Y phát ra tiếng kêu reng vang dội chấn động như sắt thép va chạm cực mạnh. Lực kình Hóa Kình của Nhạc Phong chém rách nát lớp da tay trái Thiết Y rỉ máu đỏ quạch đau rát tột độ, nhưng không thể xuyên phá nổi mật độ xương cánh tay thạch hóa dẻo dai của hắn. Sức phản lực vật lý cực đại dội ngược lại chấn động làm cổ tay Nhạc Phong tê rần, gã suýt chút nữa tuột rơi song đoản đao quý giá.


Thiết Y mượn phản lực chấn ngược cực mạnh từ đao chém, lùi lại ba bước dứt khoát hướng thẳng về phía hẻm núi tuyết dốc đứng hiểm trở phía Tây thung lũng. Hắn xách xích chân kéo lê khập khiễng bước cao bước thấp lẩn trốn vào sương mù tuyết dày đặc.


"Thằng phản loạn dũng mãnh kia! Ngươi chạy đi đâu!" Nhạc Phong tức giận gầm lên tột độ, gã bị sỉ nhục trước mặt hàng chục binh lính do không thể chém đứt cánh tay phế vật không một giọt nội lực. Gã thúc ngựa điên cuồng dẫn đầu đội kỵ binh đuổi theo truy sát sát sườn Thiết Y vào sâu trong hẻm núi tuyết dốc đứng hiểm trở.


Hẻm núi tuyết dốc đứng mở ra trước mắt họ đầy hiểm ác hiểm trở, vách đá hai bên dựng đứng lộng gió bão tuyết thổi gào thét rùng rợn. Lớp băng tuyết dày đặc đóng dày trên dốc đá trơn trượt cực kỳ khó di chuyển. Ngựa chiến của kỵ binh Nhạc Phong bắt đầu struggle trượt chân liên tục trên băng mỏng, bộ pháp cơ động bị hạn chế tối đa đáng kể.


Thiết Y đi khập khiễng sát vách đá dốc đứng, đôi mắt xám lạnh lùng nhìn ngược lại toán kỵ binh đang bị kẹt dồn ứ phía sau. Cái bẫy hẻm núi tuyết dốc đứng trơn trượt có tuyết lở tự nhiên đã hoàn thành phong tỏa lối thoát hiểm của cả hai bên đúng như kế hoạch dụ địch của hắn.


Thế nhưng, Nhạc Phong không phải là gã đồ tể ngu ngốc hèn nhát. Gã khựng ngựa chiến lại giữa dốc tuyết, ngước đôi mắt ti hí gian xảo nhìn lên những khối tuyết dày đóng tảng trên các vách đá dựng đứng phía trên đầu Thiết Y. Gã lập tức nhận ra âm mưu dụ địch vào tử địa hiểm trở này.


"Kế hoạch dụ địch rất tốt! Nhưng ngươi quá coi thường kỵ binh Nhạc gia rồi!" Nhạc Phong cười sằng sặc lạnh lẽo, gã vung đoản đao sắc lẹm chỉ thẳng hướng Thiết Y đứng sát vách đá dốc, ra lệnh cho toán cung thủ kỵ binh phía sau: "Cung thủ nghe lệnh! Bắn loạt tên lửa bao vây toàn bộ lối ra ngách núi! Đốt cháy cả hẻm núi tuyết này cho ta!"


*VÚT! VÚT! VÚT!*


Hàng chục mũi tên lửa tẩm dầu thông rực đỏ rực cháy vút bay lên bầu trời tuyết rơi, cắm ngập vào các khe đá đóng băng xung quanh Thiết Y rực cháy dữ dội. Sức nóng bỏng rát từ ngọn lửa bắt đầu làm các mảng tuyết dày đóng tảng trên đỉnh núi tuyết Nhạn Môn tan chảy nhanh chóng răng rắc rạn nứt, tạo ra nguy cơ tuyết lở khổng lồ chuẩn bị chôn vùi toàn bộ hẻm núi tuyết dưới ngàn cân đá tuyết sạt lở...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!