Hội Quân Đêm Đông
Gió bấc rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của Nhạn Môn Quan, mang theo cái lạnh thấu xương tủy của một đêm đông bão bùng. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, quật mạnh vào những vách đá xám xịt của thung lũng mỏ quặng Nhạc gia, đóng thành những mảng băng mỏng trơn trượt trên các lối mòn hoang phế.
Trong lòng đất sâu, khuất sau những đường hầm ngầm ngoằn ngoèo của khu khai thác số 3, lò rèn ngầm của Hoắc Thiết Sơn vẫn âm ỉ đỏ lửa. Không khí nơi đây nóng hầm hập, đậm đặc mùi lưu huỳnh, than cốc và vị rỉ sét nồng nặc của quặng hắc thiết thô. Tiếng lửa reo dưới bệ lò nung khổng lồ nghe xèo xèo, thỉnh thoảng nổ ra những tia lửa đỏ rực, chiếu sáng những gương mặt xám xịt, đầy muội than và hằn sâu vết sẹo của những võ giả phế nhân.
*Keng... kẹt...*
Tiếng mắt xích sắt nặng nề khẽ va chạm vào nhau. Hàn Thiết Y bước qua cánh cửa gỗ bọc sắt rách nát của lò rèn. Bước chân trái của hắn đi khập khiễng, kéo lê sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ. Cổ chân hắn đã bị xích sắt cọ rách da rỉ máu đỏ quạch, nhưng dưới cái lạnh cực hạn, những vệt máu ấy lập tức đông cứng lại thành những hạt băng đỏ thẫm bám chặt lấy da thịt sần sùi.
Cánh tay phải của Thiết Y đờ đẫn rủ thõng bên hông, hoàn toàn bại liệt và mất đi mọi xúc giác nóng lạnh dưới bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc. Vết thương cũ do Nhiễm Độc Thiết Thạch flaring vẫn đang thiêu đốt tủy xương vai phải của hắn, nóng bỏng như một lò than nung đỏ chống chọi lại cái lạnh thấu xương ngoài kia. Da thịt trước ngực và bụng hắn loét ra đỏ quạch do ngâm nước axit Giếng Nước Quặng, bớt khói nhẹ nhờ lớp bột Địa Long Thảo sấy khô mà hắn lén đắp vội. Lòng bàn tay trái của hắn vẫn còn rỉ máu loang lổ do cạnh bảo kiếm mạ vàng của Mã đại nhân cọ xát lúc nãy, nhưng đôi mắt xám tro dưới lớp mặt nạ quặng sắt vẫn tĩnh lặng, kiên định như núi đá.
"Thiết Y huynh đệ! Ngươi đã về!"
Lâm Thiết vội vàng bước lên đỡ lấy Thiết Y. Khuôn mặt vạm vỡ hằn sâu vết sẹo đao chéo qua mắt trái của gã cựu binh lộ rõ vẻ khẩn trương nhưng ngập tràn nhẹ nhõm. Trên vai gã vẫn khoác tấm giáp da cũ nát dính đầy bụi than mỏ.
Trong góc tối của lò rèn, lão thợ rèn mù Hoắc Thiết Sơn ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng. Một bên mắt trái mù rỉ dịch vàng vô hồn của lão hướng về phía đống lửa âm ỉ. Bàn tay phải của lão quấn băng vải thô dày che đi ngón tay trỏ bị bóp nát gãy xương hoàn toàn rỉ máu đỏ quạch do đòn tra tấn của Vương Bá hôm trước. Lão câm lặng không nói, nhưng lồng ngực gù rạp vẫn nhấp nhô mạnh mẽ theo từng nhịp thở.
Xung quanh lò nung, hơn mười trưởng lán gỗ nô lệ của Tàn Binh Hội đã tụ họp đông đủ. Những võ giả sa cơ lỡ bước này, người cụt tay, kẻ què chân, ai nấy đều gầy sọp dầy vết sẹo roi sắt, nhưng đôi mắt họ đều đang rực cháy một ngọn lửa căm hờn ngột ngạt dâng trào.
Lâm Thiết bước lại gần thớt gỗ lò rèn lớn, trải rộng Bản Đồ Hầm Ngầm Số 3 lên mặt gỗ dầy. Tấm bản đồ rách nát được vẽ bằng máu khô và than củi trên một mảnh vải rách, chỉ ra mười hai lối thoát hiểm ngầm và các vùng cấm địa chứa khí độc ngạt thở dưới lòng đất Nhạn Môn Quan.
"Mã đại nhân đã ký giấy cam kết rút quân," Thiết Y khàn giọng nói, âm thanh trầm đục vang lên sau mặt nạ sắt xám xịt. Hắn dùng bàn tay trái đầy sẹo rách rút tờ giấy tre dính mực đỏ con dấu thống lĩnh và cuốn Sổ sách mưu phản đặt lên bản đồ. "Đêm nổi dậy sắp tới, thủ vệ quân triều đình sẽ rút về pháo đài phía Nam, làm ngơ hoàn toàn cho chúng ta hành động. Nhạc Lôi và Đội Cai Ngục Hắc Thiết sẽ hoàn toàn bị cô lập."
Tiếng xì xào kinh ngạc bùng lên khắp lò rèn ngầm. Các trưởng lán gỗ nô lệ trố mắt nhìn con dấu triện đỏ rực của thống lĩnh thủ vệ quân. Họ không ngờ một gã nô lệ phế cốt như Thiết Y lại có thể dùng sức mạnh vật lý đơn độc tống tiền thành công một quan võ triều đình nắm giữ binh quyền biên thùy.
"Tốt tột đỉnh! Không có thủ vệ quân can thiệp, Đội Cai Ngục Hắc Thiết chỉ có hơn ba trăm tay sai. Tàn Binh Hội chúng ta có hàng ngàn nô lệ sẵn sàng liều chết, hoàn toàn có thể dùng búa tạ đập tan cổng sắt!" Trương Búa vung mạnh cánh tay hộ pháp cao gần hai mét, gầm lên một tiếng trầm đục.
Lâm Thiết gật đầu, chỉ ngón tay đầy vết chai vào sơ đồ thoát nước ngầm trên bản đồ: "Đúng vậy. Dựa trên Bản Đồ Hầm Ngầm Số 3 và sơ đồ thoát nước ngầm này, ta đã phân chia tàn binh thành ba đội tiên phong. Đội thứ nhất do Trương Búa dẫn đầu sẽ dùng búa khai mỏ phá hủy các chốt canh gác vòng ngoài. Đội thứ hai sẽ đột kích kho vũ khí lậu. Đội thứ ba sẽ bảo vệ người già yếu rút lui qua đường ống dẫn nước thải."
Thiết Y bước lại gần bệ đá lò rèn, dùng bàn tay trái nhấc mười hai chiếc búa tạ khai mỏ nặng năm mươi cân rỉ sét đã được quấn vải thô ngụy trang đặt trước mặt các trưởng lán gỗ nô lệ tiên phong. Những chiếc búa này đã được học trò Tiểu Lỗ và Phùng Thiết lén lút rèn nẹp bọc thêm các lá đồng nát phế liệu thu gom được từ bãi thải Thiết Trang để gia tăng trọng lượng vật lý và độ cứng khi va đập trực diện.
"Mỗi lán gỗ tiên phong sẽ nhận một chiếc búa tạ bọc đồng và mười tấm Khiên Gỗ Bọc Sắt Phế Liệu," Thiết Y khàn giọng nói, ánh mắt xám quét qua từng người. "Cánh tay phải của ta tạm thời mất lực chiến đấu dưới bộ nẹp sồi tuyết này, nhưng cánh tay trái và mười hai chiếc xương sườn Thiết Cốt Trung Kỳ của ta sẽ đứng ở hàng đầu tiên của đội phá ngục."
"Chúng ta thề quyết tử theo Quyền Ma đại nhân!" Mười hai trưởng lán gỗ đồng loạt quỳ sụp xuống nền đất lò rèn đầy muội than, nắm chặt chuôi búa tạ bọc đồng dũng mãnh.
Thế nhưng, giữa lúc không khí khởi nghĩa đang dâng cao dồn dập kịch tính, cánh cửa gỗ lò rèn ngầm đột ngột bị đẩy mạnh ra.
*RẦM!*
A Sài lao vào bên trong lò rèn, khuôn mặt nhỏ nhắn đen nhẻm vì than mỏ của cậu bé cắt không còn giọt máu dưới cái lạnh cực hạn. Cậu bé thở dốc dồn dập, ngã quỵ xuống nền đất lạnh buốt, hai bàn tay sưng đỏ vì bỏng lạnh run rẩy nắm chặt lấy vạt áo vải thô rách nát của Thiết Y:
"Anh Thiết Y... Lâm Thiết ca ca... Nguy kịch rồi! Đội trưởng kỵ binh tuần tra Nhạc Phong... gã đang dẫn hàng trăm kỵ binh trang bị đầy đủ bao vây chặt chẽ Lán gỗ số 9 ngoài kia!"
Không khí trong lò rèn ngầm lập tức đông cứng lại lạnh ngắt. Sát khí bùng phát bạo liệt từ lồng ngực Thiết Y.
"Nhạc Phong? Tại sao gã lại đột ngột dẫn quân bao vây lán gỗ vào đêm bão tuyết này?" Lâm Thiết nhíu chặt đôi mày có sẹo đao, thanh đao sứt mẻ trong tay gã khẽ rung lên phát ra tiếng kèn kẹt.
A Sài bật khóc nức nở, khàn giọng báo cáo: "Nhạc Phong đã phát hiện ra việc một số nô lệ già yếu lén lút sử dụng Khoáng Khoán Nhạc Gia lậu để mua Địa Long Thảo và Tuyết Liên Hoa chữa bệnh tại chợ đen Trấn Nhạn Môn. Gã lần theo dấu vết giao dịch phi pháp đó, phát hiện ra toàn bộ số phiếu khoán lậu dính máu khô này đều rò rỉ ra từ Lán gỗ số 9 của chúng ta! Gã tin rằng lán số 9 đang giấu giếm thủ phạm giết chết đốc công Trương Hổ và Vương Bá!"
"Mẹ kiếp! Tên phản đồ Vương Lân đã chết gục, nhưng gã vẫn để lại manh mối phiếu khoán lậu hại chúng ta!" Trương Búa gầm lên phẫn nộ, bổ mạnh chiếc búa khai mỏ khổng lồ xuống đất làm bắn tung tóe bụi đá xám.
Sự rò rỉ của những phiếu khoáng khoán Nhạc gia dùng để cứu sống các nô lệ già yếu trước đó giờ đây đã trở thành mồi lửa thiêu rụi kế hoạch bạo động của họ. Nhạc Phong, kẻ điên cuồng tàn bạo chuyên săn lùng cắt gân chân nô lệ, đang kẹp chặt vòng vây bên ngoài.
"Chúng ta bị lộ rồi! Nhạc Phong sẽ giết sạch toàn bộ lán gỗ số 9 để răn đe!" Một trưởng lán gỗ nô lệ già yếu hoảng sợ cùng cực, toàn thân run rẩy ngã quỵ xuống đất. Gã lết lại gần Thiết Y, lắp bắp cầu xin: "Quyền Ma đại nhân... hay là chúng ta... giao nộp số phiếu khoán còn lại và cuốn sổ sách mưu phản cho Nhạc Phong? Giao nộp cả giấy cam kết của Mã đại nhân nữa! Có lẽ gã sẽ tha mạng cho người già trẻ nhỏ lán gỗ..."
*BỘP!*
Trương Búa bước lên một bước, bàn tay hộ pháp thô bạo túm chặt lấy cổ áo gã trưởng lán gỗ nhút nhát, nhấc bổng gã lên không trung. Chiếc búa tạ bọc đồng nẹp sắt rỉ ghìm sát họng gã chấn nhiếp dũng mãnh:
"Câm miệng! Thằng hèn nhát nhát chết kia! Ngươi muốn phản bội huynh đệ Tàn Binh Hội để làm chó săn cho Nhạc gia lần nữa sao? Nhạc Phong là gã đồ tể khát máu bẩm sinh, ngươi dâng nộp bằng chứng chỉ khiến gã chém sạch đầu chúng ta nhanh hơn mà thôi!"
Thiết Y không nói một lời. Hắn chậm rãi bước lên, bàn tay trái đầy sẹo rách vỗ nhẹ vào vai Trương Búa, ra hiệu cho gã thả tên nô lệ nhút nhát xuống. Đôi mắt xám dưới lớp mặt nạ quặng sắt của hắn khóa chặt vào Bản Đồ Hầm Ngầm Số 3 dính máu khô.
"Không thể đầu hàng," Thiết Y khàn giọng nói, âm thanh lạnh lùng dứt khoát như tiếng hai tảng đá cọ xát vào nhau. "Nhạc Phong dẫn kỵ binh tuần tra cơ động rất mạnh trên địa hình bằng phẳng ngoài thung lũng lán gỗ. Nếu chúng ta bộc phát bạo động trực diện lúc này, ngựa chiến của gã sẽ xéo nát toàn bộ tàn binh thô sơ không có giáp sắt bảo vệ."
Hắn dịch chuyển bước chân trái mang xích chân nặng mười cân, chỉ ngón tay trái vào một khe hẹp dốc đứng nằm ở rìa phía Tây bản đồ:
"Đây là hẻm núi tuyết dốc đứng dẫn vào cấm địa Hầm Mỏ Vạn Trượng. Địa hình nơi đó cực kỳ hiểm trở dốc đứng, sạt lở đá lăn liên tục, bão tuyết đóng băng dày đặc. Ngựa chiến của kỵ binh Nhạc Phong tuyệt đối không thể di chuyển cơ động trên địa hình trơn trượt hiểm hóc ấy. Chúng ta bắt buộc phải dụ kỵ binh của gã rời khỏi lán gỗ số 9, kéo chúng vào sâu trong hẻm núi tuyết dốc đứng này để dùng búa tạ đá đè triệt tiêu sức ngựa."
Lâm Thiết trợn quắt mắt sáng ngời, gã nhìn thấu tầm nhìn quân sự thực chiến sắc bén của Thiết Y: "Kế hoạch dụ địch rất tốt! Nhưng Nhạc Phong cực kỳ gian xảo kiên nhẫn như sói hoang biên thùy. Gã sẽ không dễ dàng dẫn kỵ binh đuổi theo vào hẻm núi hiểm trở trừ khi gã nhìn thấy mồi nhử chí mạng."
"Ta sẽ làm mồi nhử," Thiết Y lạnh lùng đáp. Hắn khẽ chạm tay trái vào bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết bó chặt quanh bả vai phải bại liệt của mình. "Nhạc Phong thèm khát cái đầu của 'Quyền Ma' để lập công với đại cai ngục Nhạc Lôi. Chỉ cần ta xuất hiện đeo mặt nạ sắt xách xích chân kéo lê trên tuyết, gã sẽ điên cuồng xua quân đuổi theo truy sát."
"Không được! Anh Thiết Y! Cánh tay phải của anh đang bại liệt hoàn toàn dưới nẹp gỗ, vết loét axit ngực bụng vẫn rỉ máu rát bỏng, thể lực suy kiệt nặng nề do Nhiễm Độc Thiết Thạch hành hạ sốt cao! Anh làm mồi nhử sẽ chết mất!" A Sài gào lên đau đớn tuyệt vọng, nước mắt ròng ròng trên má.
Thiết Y cúi người xuống, bàn tay trái thô ráp dính máu của hắn xoa nhẹ lên mái tóc xơ xác của cậu bé mồ côi. Mỏ neo tinh thần từ lời dạy thực dụng của Hoắc Thiết Sơn về sự kiên cường chịu đựng nỗi đau bẻ xương dội về trong tâm trí hắn:
"A Sài, xương cốt của ta được rèn đúc từ búa tạ khai mỏ và nước axit Giếng Nước Quặng Nhạn Môn. Xương sắt đá của ta cứng hơn đao kiếm thế gia. Ta sẽ không chết gục dễ dàng dưới song đoản đao của Nhạc Phong."
Hắn chậm rãi đứng thẳng dậy, kéo lê sợi xích sắt khóa chân nặng mười cân dẫm mạnh lên nền đất đá mỏ. Tiếng mắt xích rít gào kèn kẹt rùng rợn dũng mãnh vang dội khắp không gian lò rèn ngầm.
Lâm Thiết nhìn Thiết Y đứng sừng sững đeo mặt nạ sắt xám xịt lạnh kịt, dũng khí sa trường của gã cựu binh bùng cháy bạo liệt dâng trào căm hờn ngút trời. Gã vung mạnh thanh đao sứt mẻ rèn từ thép vụn mỏ quặng, bổ thẳng một nhát đao sấm sét chém đôi tấm Bản Đồ Hầm Ngầm Số 3 dính máu khô trên thớt gỗ lò rèn.
*XOẠT! PHÁP!*
Lưỡi đao sứt mẻ cắm ngập nửa thước vào thớt gỗ lim, làm bắn tung tóe những dăm gỗ mục nát dính bụi than đen kịt. Lâm Thiết gầm lên một tiếng bi tráng phẫn uất tột cùng, hai mắt đỏ ngầu tơ máu thề quyết tử trước vong linh đồng minh đã khuất:
"Đêm nay bão tuyết rơi dày, không nổi dậy bạo động giải phóng mỏ quặng, vạn dân nô lệ sẽ chết cóng dưới đáy sâu! Toàn bộ huynh đệ Tàn Binh Hội nghe lệnh! Chuẩn bị vũ khí cuốc sắt mài sắc và khiên gỗ bọc đồng nát phế liệu! Chúng ta thề sống chết bảo vệ lán gỗ số 9, quyết tử bạo động đêm đông giải phóng Nhạn Môn Quan!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!