Mật Phương Trong Lò Rèn
Cơn bão tuyết tràn qua Nhạn Môn Quan vào ban đêm càng lúc càng trở nên điên cuồng, rống lên những tiếng u uất dọc theo các khe đá hẹp của thung lũng Hắc Thiết. Gió buốt xé rách những khe hở trên vách gỗ của lán nô lệ, thổi tung lớp tuyết mỏng vào tận giường rơm.
Hàn Thiết Y khẽ khàng lách người ra khỏi lán gỗ số 9. Tiếng xích sắt khóa chân nặng mười cân khẽ va vào đá phát ra âm thanh kèn kẹt nhỏ, lập tức bị tiếng bão tuyết gào thét nuốt chửng. Hắn đã lén giao lại phần lớn số Địa Long Thảo vừa đoạt được cho cậu bé A Sài để sắc thuốc cho thúc thúc Hàn Đại Thạch tiêu viêm lồng ngực. Nhưng bản thân Thiết Y biết rõ, cơ thể hắn cũng đang ở bờ vực sụp đổ.
Cổ tay phải của Thiết Y lúc này sưng tấy lên như một củ khoai nung, làn da căng bóng lộ ra những vệt tím bầm đen kịt. Phản lực vật lý từ thanh sắt rèn của Trương Nhạc dội ngược qua cán búa tạ trong trận quyết đấu ban ngày đã chấn nứt màng xương cổ tay hắn. Mỗi nhịp đập của mạch máu nơi cổ tay đều truyền lên đại não một cơn đau buốt nhói tận óc. Không chỉ vậy, khớp vai phải – vết thương cũ từ mười năm trước khi phụ mẫu bị hại – đang có dấu hiệu lệch hẳn sang một bên, xơ cứng và lạnh ngắt như một khúc gỗ mục.
Hắn đi khập khiễng bước cao bước thấp qua những công trường khai thác đá hoang phế, tránh né những ngọn đuốc tuần tra lập lòe của Hắc Tiên Đội tầm xa. Mục tiêu của hắn là lò rèn hoang phế nằm khuất sau vách đá dựng đứng của thung lũng – nơi ở của lão thợ rèn mù Hoắc Thiết Sơn.
Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ dính đầy muội than, một luồng khí nóng hầm hập mang theo mùi lưu huỳnh, than cốc và sắt rỉ xộc thẳng vào mũi Thiết Y. Lò rèn tối tăm chỉ được chiếu sáng bởi những đốm lửa đỏ hồng âm ỉ dưới đáy lò nung khổng lồ.
Hoắc Thiết Sơn đang đứng im lặng trong bóng tối. Thân hình lão cao lớn nhưng gầy sọp, tấm lưng gù rạp xuống như một tảng đá núi bị bào mòn. Lão chỉ có một mắt phải đục ngầu rỉ dịch vàng, hốc mắt trái sâu hoắm đen kịt. Lưỡi của lão đã bị Nhạc thế gia cắt cụt tận gốc từ mười năm trước để giữ kín bí mật đúc kiếm lậu, khiến lão vĩnh viễn mất đi khả năng ngôn ngữ.
Lão thợ rèn mù không quay đầu lại, nhưng đôi tai to bẹt của lão khẽ động đậy. Lão đã nghe thấy tiếng xích sắt chân quen thuộc của Thiết Y. Lão đặt thanh kìm gắp thép xuống đe đá, quay người lại, dùng con mắt độc nhất xăm soi bả vai phải đang rủ xuống của thiếu niên.
Thiết Y im lặng đặt chiếc Búa Tạ Khai Mỏ Số 9527 quấn vải thô xuống nền đất. Hắn khàn giọng nói: "Sư phụ, tay phải của con... phế rồi."
Hoắc Thiết Sơn bước lại gần. Bàn tay lão thô ráp, chai sạn và to bản như một chiếc xẻng sắt, thô bạo nắm chặt lấy cổ tay phải sưng tấy của Thiết Y.
"Khục!"
Một cơn đau buốt nhói như hàng vạn cây kim châm thẳng vào tủy xương khiến Thiết Y khuỵu gối xuống đất, hai hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu môi. Lão thợ rèn không hề nương tay, ngón tay cái to bản của lão ấn mạnh dọc theo các khớp xương cánh tay, rồi trượt dần lên vòm vai phải bị lệch của hắn. Lão xoay mạnh khớp vai Thiết Y một vòng tròn.
Thiết Y không hét lên một tiếng. Mồ hôi lạnh hòa cùng bụi than trên trán chảy ròng ròng xuống cằm, đôi mắt xám của hắn trợn trừng đầy tơ máu. Hắn thà cắn rách môi chứ tuyệt đối không chịu khuất phục trước nỗi đau thể xác.
Hoắc Thiết Sơn buông tay ra. Lão khẽ thở dài một tiếng khò khè qua vòm họng trống rỗng. Lão bước lại gần lò nung, dùng một thanh sắt nguội gạt nhẹ lớp tro than nóng hổi trên mặt bàn đúc, rồi lướt ngón tay viết những nét chữ nguệch ngoạc nhưng sắc nét lên lớp tro xám:
*"Xương vai phải bẩm sinh phế tàn, lại bị t t kình chấn nứt màng xương cổ tay. Vá bằng thảo dược thường? Chỉ là kéo dài hơi tàn, vĩnh viễn làm nô lệ vác quặng."*
Thiết Y nhìn những dòng chữ trong tro than, lòng căm phẫn và u uất dâng trào. Hắn quỳ sụp xuống trước mặt lão thợ rèn mù, giọng nói rít qua kẽ răng: "Con không muốn làm nô lệ suốt đời! Con muốn báo thù Nhạc gia! Con muốn tìm lại muội muội! Sư phụ, người có cách đúng không?"
Hoắc Thiết Sơn nhìn chăm chăm vào Thiết Y bằng con mắt độc nhất đầy thâm trầm. Lão khẽ gật đầu, rồi chỉ tay xuống nền đất lò rèn bên cạnh bệ đúc. Lão dùng chân gạt một tấm gỗ sồi cũ kỹ lên, lộ ra một miệng hố ngầm tối đen bốc lên luồng hơi nước nóng rực, nồng nặc mùi axit ăn mòn và mùi sắt rỉ nồng nặc.
Dưới hố ngầm là một bể đá tự nhiên chứa đầy Nước Quặng Thô Nhạn Môn. Dòng nước ngầm rỉ ra từ vỉa quặng hắc thiết sâu vạn trượng có màu vàng lục đục ngầu, đang sủi bọt khí liên tục do nhiệt độ ngầm của lò rèn nung nóng. Đây là thứ nước cực độc chứa nồng độ khoáng chất sắt và axit nhẹ cực cao, phàm nhân chỉ cần uống một ngụm sẽ bị thối ruột chết ngay lập tức.
Hoắc Thiết Sơn lướt ngón tay viết tiếp lên tro than:
*"Thiết Kỷ Đoạn Cốt đại pháp. Muốn đúc xương sắt, phải tự hủy xương tàn. Đoạn Cốt Tái Tạo. Ngươi có dám chịu nỗi đau vỡ xương nát thịt?"*
Thiết Y đứng nhìn bể nước quặng thô đang sủi bọt kịch liệt dưới lòng đất. Hắn hiểu ra ý đồ của sư phụ. Con đường ngoại gia quyền pháp tàn khốc nhất giang hồ này không cần một giọt nội lực chân khí nào, mà dùng chính ngoại lực búa tạ để đập nát phần xương cốt bị tổn thương cũ, sau đó ngâm mình dưới nước quặng độc để khoáng chất sắt thẩm thấu sâu vào tủy xương đang nứt vỡ trong quá trình tự chữa lành tự nhiên, từ đó đúc thành Thiết cốt vô địch cứng như sắt đá.
Hắn nhìn cổ tay phải sưng tấy của mình. Hắn đã cố gắng tự nắn khớp bằng tay không trước khi đến đây, nhưng lực tay trái không đủ sâu, xương vai phải vẫn bị kẹt lệch khớp bên trong ổ vai, khiến cánh tay phải hoàn toàn vô lực.
"Con dám!" Thiết Y dứt khoát trả lời. Hắn cúi xuống nhặt chiếc búa tạ số 9527 lên bằng tay trái.
Hoắc Thiết Sơn lắc đầu. Lão thợ rèn giật lấy chiếc búa tạ từ tay Thiết Y, ném mạnh nó vào đống than cốc đang cháy đỏ hồng dưới đáy lò nung. Chiếc búa sắt rỉ sét lập tức bị nung nóng rực, phát ra ánh sáng đỏ hồng dũng mãnh dưới sức nóng vạn độ của than lò.
Lão thợ rèn viết chữ cuối cùng lên tro than:
*"Tự cầm búa đỏ. Đập nát khớp vai phải lệch. Nắn thẳng khớp rồi plunge xuống nước quặng. Tâm không kiên định, thần trí sẽ sụp đổ, vĩnh viễn tàn phế."*
Thiết Y cắn chặt răng. Hắn bước lại gần lò nung, dùng tay trái quấn một lớp vải thô dày quanh cán búa sồi tuyết, rồi lôi chiếc búa tạ đang bị nung đỏ hồng ra khỏi lò. Sức nóng từ đầu búa rực lửa phả vào mặt hắn nóng rát, làm cháy xém những sợi tóc đen rối bết bụi than.
Hắn đứng sừng sững giữa lò rèn, chân xích sắt khóa chặt dẫm mạnh xuống nền đất. Hắn hít một hơi sâu bằng bụng dưới theo kỹ thuật Hô Hấp Nạp Cốt Pháp thô sơ mà Thanh Phong Đạo Sĩ từng chỉ dạy để điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập dồn dập.
*Vút! Rầm!*
Thiết Y vận toàn bộ lực cơ bắp cánh tay trái, vung chiếc búa tạ nung đỏ hồng lên cao rồi nện thẳng cực mạnh vào vòm bả vai phải bị lệch của chính mình.
*Răng rắc! Khục!*
Một tiếng xương gãy giòn dã, ghê rợn vang lên trong không gian chật hẹp của lò rèn. Khớp xương bả vai phải bị tổn thương cũ của Thiết Y bị sức nặng của búa tạ đập nát hoàn toàn thành nhiều mảnh xương vụn. Đầu búa nung đỏ thiêu rụi một mảng da thịt vai phải, mùi thịt cháy xém khét lẹt bốc lên ngùn ngụt.
"Á... khục..."
Tiếng hét thảm thiết bị nghẹn ứ hoàn toàn trong cổ họng Thiết Y khi hắn chủ động cắn chặt răng vào một khúc gỗ thông rác để tránh tiếng động lọt ra ngoài. Cơn đau đớn thể xác vượt giới hạn sinh tử chịu đựng của con người bộc phát dồn dập lên não bộ. Toàn bộ hệ thần kinh của hắn như bị thiêu rụi, mắt trợn trừng vô hồn, Thiết Y đổ ập người xuống đất và ngất xỉu lập tức trong vũng máu đỏ quạch đang tuôn ra từ vai phải.
Hoắc Thiết Sơn đứng im lặng quan sát. Lão không hề đỡ hắn dậy. Lão biết, đây là cửa ải sinh tử của Đoạn Cốt Tái Tạo, nếu Thiết Y không tự mình tỉnh dậy bằng ý chí sắt đá, gã sẽ chết vì sốc phản vệ.
Ba hơi thở sau, Thiết Y giật mình tỉnh dậy từ cõi chết. Đôi mắt xám của hắn vằn đầy tia máu đỏ rực. Hắn lết thân xác bằng một tay trái, kéo lê bả vai phải nát bét dính đầy máu và tro than tiến sát miệng hố nước quặng thô.
Lão thợ rèn mù cúi xuống, dùng đôi bàn tay chai cứng như kìm sắt bóp chặt lấy các mảnh xương vai phải đang vỡ vụn của Thiết Y, thô bạo nắn chỉnh lại cấu trúc xương bả vai thẳng tắp theo đúng vị trí của trục xương người. Tiếng xương cọ xát vào nhau nghe răng rắc răng rắc rợn người.
Thiết Y ngất đi lần thứ hai.
Khi hắn tỉnh lại lần nữa, Hoắc Thiết Sơn đã ôm lấy thân hình hắn, thẳng tay ném cả bả vai phải và cánh tay sưng tấy của hắn xuống bể Nước Quặng Thô Nhạn Môn đang sủi bọt axit.
*Xèo xèo xèo!*
Axit quặng sắt lập tức ăn mòn mảng da thịt bị cháy xém của Thiết Y, sủi lên những bọt khí màu xanh đen hôi nồng rỉ sét và thảo dược nóng bỏng. Dược lực từ Địa Long Thảo kết hợp với bột vôi sống và khoáng chất sắt thô Nhạn Môn sộc thẳng qua các vết nứt xương vai, đi sâu vào tận tủy xương bả vai phải đang mở rộng để tái tạo tế bào mới.
Nỗi đau rát bỏng thấu xương tủy khiến Thiết Y co rúm người lại dưới bể nước quặng độc. Da thịt bả vai hắn co rút kịch liệt, các thớ cơ nổi gồ ghề dưới dòng nước axit ăn mòn. Nhưng hắn vẫn giữ chặt nhịp thở nạp khí điều hòa nhịp tim không để bị đứt thở.
Dần dần, dưới tác động của Mật Phương Ngâm Cốt Hoắc Thị, dòng máu đỏ quạch rỉ ra từ bả vai phải chuyển dần sang màu xám tro nhạt. Lớp màng xương bả vai bị đập nát bắt đầu tự liên kết dính chặt lại với nhau, hấp thụ khoáng chất sắt thô để thạch hóa xơ cứng cứng như thép nguội.
Sau hai canh giờ ngâm mình chịu đựng cực hạn, Thiết Y lết thân xác suy kiệt hoàn toàn lên bờ đá. Bả vai phải của hắn lúc này đã được cố định thẳng tắp bằng nẹp gỗ sồi tuyết bó chặt bằng dây da gấu siêu cứng. Làn da bả vai phải chuyển sang màu xám xịt sần sùi, sờ vào lạnh cứng như đá núi biên thùy.
Hắn đã vượt qua cửa ải Đoạn Cốt Tái Tạo đầu tiên thành công, nhưng thể lực hoàn toàn bị vắt kiệt, hơi thở khò khè nặng nề.
Đúng lúc này, mùi thảo dược ngâm cốt sủi bọt, mùi thịt cháy xém và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ bể nước quặng bắt đầu rò rỉ, len lỏi qua các khe hở của cửa sổ lò rèn hoang phế, bay ra ngoài màn đêm bão tuyết gào thét.
Dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đuốc tuần tra tầm xa, một bóng đen gầy gò đang lén lút rình rập ngoài vách đá tuyết. Đó chính là kẻ phản bội Vương Lân. Gã khẽ hít hà bầu không khí dính mùi thuốc bắc nồng nặc rò rỉ ra ngoài cửa sổ lò rèn, đôi mắt ti hí sáng lên một tia sáng gian xảo và tham lam cực độ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!