Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Tống Tiền Quan Thống Lĩnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gạt khóa cửa gỗ thư phòng vang lên một tiếng *két* lạnh lẽo ngoài hành lang. Trong bóng tối âm u của Phân phủ Nhạc Gia, Hàn Thiết Y nín thở hoàn toàn, toàn thân hắn dán chặt vào khoảng trống hẹp giữa vách tủ sách và bức tường đá xám lạnh buốt. Quy Tức Thô Pháp được vận hành đến cực hạn, nhịp tim của hắn đập chậm rãi đến mức gần như ngừng hẳn, chỉ còn một nhịp sau mười tiếng đếm dài dằng dặc. Làn da toàn thân hắn trắng bệch, lạnh ngắt không còn một chút hơi ấm phàm nhân, hòa lẫn hoàn toàn vào luồng tử khí của gian phòng tối.


Cánh cửa gỗ dày bọc sắt từ từ đẩy mở. Ánh đuốc cam rực rỡ từ tay lính tuần tra hành lang hắt vào, chiếu sáng vòm ngực béo tốt của đại cai ngục Nhạc Lôi. Gã bước vào với khuôn mặt đỏ gay gắt vì men rượu, râu quai nón rậm rạp khẽ rung lên theo từng nhịp thở nồng nặc mùi rượu đế mạnh. Đôi mắt ti hí của gã quét qua chiếc bàn viết gỗ lim khổng lồ, rồi dừng lại ở đống gạch nung dưới gầm bàn.


Nơi đó, viên gạch nung thứ ba đã bị cạy lệch, để lộ ổ khóa hòm gỗ mật có một vết cào xước nhỏ—dấu vết do mảnh kẹp tóc bằng đồng của Tiểu Bình để lại khi nàng lén bẻ khóa trước đó.


"Hửm?"


Nhạc Lôi nhíu mày, bước chân nặng nề dẫm lên nền gạch nung nghe tiếng *cộp* khô khốc. Gã cúi người xuống, bàn tay to bản thô kệch dính đầy sẹo roi sắt chuẩn bị chạm vào nắp hòm gỗ mật.


Chính trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thiết Y khẽ dịch chuyển bước chân trái mang sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ. Hắn đã quấn chặt các mắt xích bằng nhiều lớp vải thô rách để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động kim loại va chạm. Thính Âm Biện Địa Pháp nhạy bén giúp hắn bắt trọn tiếng gió rít mỏng từ cửa ngách phía Tây—nơi Tiểu Bình đang đứng run rẩy truyền mật hiệu. Thiết Y không do dự, hắn lướt đi như một bóng ma vô hồn trong bóng tối, lách qua khe hở của cánh cửa ngách gỗ bọc sắt vừa được Tiểu Bình hé mở, biến mất vào màn sương tuyết dày đặc bên ngoài biệt phủ trước khi Nhạc Lôi kịp ngẩng đầu phát hiện ra chiếc hòm gỗ mật đã trống rỗng.


***


Bão tuyết ngoài Trấn Nhạn Môn gào thét điên cuồng như muốn xé rách vách đá biên thùy. Những bông tuyết lớn như lông ngỗng bị gió bấc quật mạnh, đóng thành những mảng băng mỏng trơn trượt trên các lối mòn dẫn xuống thung lũng.


Hàn Thiết Y đi khập khiễng bước cao bước thấp giữa màn đêm trắng xóa. Cánh tay phải của hắn hoàn toàn bại liệt, đờ đẫn rủ xuống bên hông dưới bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc dính đầy máu loang lổ từ những vết thương cũ. Cơn đau buốt nhói từ khớp vai phải do Nhiễm Độc Thiết Thạch flaring đang thiêu đốt tủy xương hắn, nóng bỏng như một lò than nung đỏ giữa cái lạnh cực hạn của núi tuyết. Trước ngực và bụng hắn, những vết loét axit đỏ quạch do ngâm nước Giếng Nước Quặng đang co thắt dữ dội, bớt khói nhẹ nhờ lớp bột Địa Long Thảo sấy khô mà hắn lén đắp vội trước khi hành động.


Hắn dùng tay trái ghìm chặt cuốn Sổ sách mưu phản dính máu khô vào sát sườn ngực xương sườn Thiết Cốt Trung Kỳ. Sợi xích sắt nặng mười cân khóa chặt hai cổ chân hắn liên tục nghiến mạnh vào lớp da cổ chân rách nát, rỉ máu tươi đỏ quạch rồi lập tức đóng băng lại ngay tại chỗ. Mỗi bước đi là một cực hình tột cùng đối với thể xác phế cốt của hắn, nhưng đôi mắt xám tro dưới lớp mặt nạ quặng sắt vẫn tĩnh lặng, kiên định như núi đá.


Hắn thầm nghĩ: *Nhạc Lôi chắc chắn sẽ phát hiện ra sổ sách mật bị mất trong vòng nửa canh giờ nữa. Một khi gã nổi điên, toàn bộ Đội Cai Ngục Hắc Thiết và Thủ Vệ Quân Nhạn Môn Quan sẽ phong tỏa mọi lối thoát biên thùy. Ta bắt buộc phải khống chế Mã đại nhân trước khi Nhạc Lôi kịp liên lạc với gã.*


Hắn sờ vào ngực áo vải thô dính máu khô, nơi cất giấu chiếc tẩu thuốc tre rách nát chứa mảnh đồng chìa khóa kho thuốc ngầm của Đại Thạch đã khuất. Đó là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho ý chí của hắn không bị sụp đổ trước nỗi đau thể xác tột cùng.


***


Doanh trại của Thủ Vệ Quân Nhạn Môn Quan nằm biệt lập ở rìa phía Nam Trấn Nhạn Môn, được bao quanh bởi hàng rào gỗ gai và các chòi canh cao ngất. Giữa bão tuyết gào thét, lính canh trên chòi đều co rụt cổ vào trong áo nẹp sắt rỉ, lười biếng ôm giáo tre bọc sắt sưởi ấm bên những hũ than hồng.


Thiết Y lẩn khuất dưới bóng tối của những rặng thông tuyết phủ dày. Hắn vận dụng Quy Tức Thô Pháp, ép chặt hai lá phổi lép kẹp để ngăn cơn ho lao do hít phải bụi than mỏ lạnh buốt bộc phát. Hắn nhắm mắt lại, Thính Âm Biện Địa Pháp của hắn bắt đầu hoạt động, thu nhận mọi chấn động từ nền đá đóng băng của trại lính.


*Một nhịp... hai nhịp...*


Toán lính tuần tra vòng ngoài gồm năm người di chuyển chậm chạp, bước chân dẫm mạnh lên tuyết đóng băng nghe tiếng *sột soạt* nặng nề. Họ di chuyển theo đường thẳng, cứ sau một trăm tiếng đếm sẽ đổi hướng tuần tra quanh lều chỉ huy chính. Thiết Y kiên nhẫn chờ đợi. Khi toán lính tuần vừa quay lưng đi khuất sau một góc lều vải, hắn nhanh như một con báo tuyết lướt sát mặt đất, kéo lê sợi xích chân nặng nề đã được bọc vải thô dính tuyết để triệt tiêu tiếng kèn kẹt kim loại.


Hắn lách qua khe hở của tấm rèm lều chỉ huy chính rực rỡ ánh sáng vàng cam, bước vào bên trong không tiếng động.


Bên trong lều rộng lớn, hơi ấm hầm hập mang theo mùi thịt dê nướng và rượu mạnh chưng cất thô bốc lên nồng nặc. Thống lĩnh thủ vệ quân triều đình Mã đại nhân đang ngồi xếp bằng trước một bàn cờ gỗ lim lớn đặt giữa lều. Gã quan võ béo lùn mặc bộ giáp đồng thau sáng loáng mạ vàng, mũ cánh chuồn nghiêng lệch sang một bên má phúng phính đầy mỡ hống hách. Trên đùi gã đặt thanh bảo kiếm trang trí mạ vàng ròng khảm lam bảo thạch quý giá, tay gã đang bưng một chén rượu nóng chuẩn bị uống.


*Keng... kẹt...*


Tiếng mắt xích sắt chân khẽ chạm nhẹ vào chiếc cọc gỗ đỡ lều vang lên trầm đục.


Mã đại nhân giật mình, chén rượu nóng trên tay gã suýt đổ nhào xuống bàn cờ. Gã ngẩng phắt khuôn mặt đầy mỡ lên, đôi mắt hí ti hí lập tức co rút lại khi nhìn thấy một bóng người gầy gò, khoác áo vải thô rách nát dính đầy máu khô, khuôn mặt che kín bởi chiếc mặt nạ quặng sắt xám xịt lạnh kịt đang đứng sừng sững trước bàn cờ.


"Kẻ... Kẻ nào?!" Mã đại nhân hét lên một tiếng khàn khàn, bản năng của một võ giả Nội gia Tụ khí tầng hai giúp gã nhanh như cắt chụp lấy chuôi thanh bảo kiếm mạ vàng ròng khảm lam bảo thạch đeo hông.


Gã vung kiếm, một luồng chân khí mỏng màu xanh nhạt bộc phát từ đan điền rót thẳng vào lưỡi kiếm sắc bén, chém chéo một đường sấm sét nhắm thẳng bả vai trái của Thiết Y hòng lưỡng đoạn thân thể gã.


Thiết Y không hề lùi lại nửa bước. Cánh tay phải bại liệt hoàn toàn dưới nẹp gỗ sồi tuyết của hắn rủ thõng vô lực, nhưng cánh tay trái đầy sẹo rách của hắn đột ngột vung lên. Hắn dồn toàn bộ kình lực cơ bắp của Đồng Cốt Viên Mãn vào lòng bàn tay trái thạch hóa da thịt sừng sùi xám đen kịt, bóp chặt lấy mũi thanh bảo kiếm đang chém tới trực diện.


*KENG! RĂNG RẮC!*


Lưỡi bảo kiếm sắc bén chém trúng lòng bàn tay Thiết Y phát ra tiếng va chạm reng reng vang dội như sắt thép đập mạnh. Cạnh bảo kiếm bén nhọn rạch một đường rách thịt nhỏ ở lòng bàn tay trái của hắn (cost paid), máu đỏ quạch rỉ ra loang lổ lưỡi kiếm mạ vàng, nhưng xương ngón tay và màng xương của hắn cứng ngắc như đá tảng, chặn đứng hoàn toàn đà chém của thanh kiếm.


"Cái... Cái gì?! Tay không đỡ bảo kiếm của ta?!" Mã đại nhân kinh hoàng tột độ, khuôn mặt béo ú cắt không còn giọt máu. Gã điên cuồng vận chân khí đan điền để rút kiếm ra, nhưng bàn tay trái của Thiết Y khóa chặt lưỡi kiếm như một gọng kìm sắt khổng lồ cắm sâu vào đá.


Thiết Y nghiến chặt răng, vết loét axit trước ngực bụng co thắt nhức nhối dữ dội. Hắn không để đối thủ kịp phản ứng, lập tức vận kình Thiết Chấn Kình Pháp dọc khắp các khớp xương cánh tay trái. Một lực phản chấn vật lý cực đại với tần số chấn động cao bùng phát từ xương bả vai trái truyền thẳng ra lòng bàn tay.


*RĂNG RẮC! VỠ VỤN!*


Thanh bảo kiếm mạ vàng ròng khảm lam bảo thạch quý giá bị xung lực chấn động bẻ gãy đôi giòn dã thành hai mảnh. Nửa lưỡi kiếm gãy rơi cắm ngập xuống bàn cờ gỗ lim, làm vỡ nát các quân cờ bằng đá đen trắng bắn tung tóe khắp nền lều vải.


Mã đại nhân hoảng sợ cùng cực, gã há miệng định gào lớn gọi thị vệ cận vệ ngoài lều vào cứu mạng: "Thị vệ! Có sát—"


Thế nhưng, Thiết Y đã nhanh hơn một nhịp. Hắn vung mạnh chân trái mang sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân quét một vòng rộng tầm thấp. Sợi xích sắt xé gió rít gào quật mạnh vào chân cọc gỗ đỡ chính của lều chỉ huy, đồng thời quấn chặt lấy mép rèm cửa ngách lối ra vào chính, khóa chặt cánh cửa ngách cách âm hoàn toàn với bên ngoài.


"Mã đại nhân, nếu gã thị vệ đầu tiên bước vào lều này," Thiết Y khàn giọng nói, giọng hắn trầm đục, run rẩy nhẹ do cơn sốt viêm tủy xương bả vai phải hành hạ, "ta hứa cái đầu béo ú của ngươi sẽ rơi xuống đất trước khi gã kịp rút kiếm."


Hắn bước lên một bước, kéo lê sợi xích chân nặng nề phát ra tiếng động rùng rợn. Hắn dùng tay trái rút cuốn Sổ sách mưu phản dính máu khô từ trong ngực áo vải rách nát ra, ném mạnh lên bàn cờ gỗ lim đã bị vỡ nát.


*BỘP!*


Cuốn sổ sách kế toán ma dính máu khô nằm chễm chệ giữa đống quân cờ vỡ. Mã đại nhân run rẩy nhìn cuốn sổ sách tre cũ kỹ, mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng dọc theo những nếp nhăn mỡ trên trán gã. Gã nhận ra dấu triện đỏ của Nhạc Lôi và các khoản kế toán chi tiết ghi chép số lượng quặng hắc thiết tinh luyện.


"Ngươi... Ngươi lấy thứ này ở đâu ra?" Mã đại nhân lắp bắp hỏi, giọng gã lạc đi vì sợ hãi.


"Trong hòm gỗ mật dưới nền gạch thư phòng của Nhạc Lôi," Thiết Y lạnh lùng đáp, đôi mắt xám dưới lớp mặt nạ quặng sắt khóa chặt vào gã quan võ béo ú. "Cuốn sổ sách này ghi chép chi tiết việc Nhạc gia hối lộ cho ngươi bốn mươi phần trăm lợi nhuận từ mỏ quặng hắc thiết lậu hàng tháng. Tổng cộng ba vạn lượng vàng thỏi và mười vạn trường kiếm hắc thiết đã được chuyển lậu về kinh đô để phục vụ cho âm mưu mưu phản của vương gia phản loạn."


Hắn cúi người sát mặt Mã đại nhân, mùi Địa Long Thảo sấy khô bốc lên từ ngực áo hòa lẫn với mùi sắt rỉ lạnh lẽo.


"Nếu ta gửi cuốn sổ sách này cho Ngự sử triều đình tại kinh đô Biện Kinh, ngươi nghĩ cái ghế thống lĩnh thủ vệ quân của ngươi còn giữ được không? Hay cả gia tộc Mã gia của ngươi sẽ bị khép tội mưu phản phản nghịch, chịu hình phạt lăng trì và tru di tam tộc?"


Mã đại nhân mồ hôi chảy như tắm, toàn thân gã run lên bần bật dưới bộ giáp đồng thau sáng loáng. Gã hiểu rõ tính chất chí mạng của cuốn sổ sách này. Triều đình đang nghi ngờ Nhạc gia có mưu đồ phản loạn từ lâu, chỉ thiếu chứng cứ xác thực. Nếu cuốn sổ này bị lộ, gã chắc chắn sẽ là kẻ đầu tiên bị đem ra chém đầu răn đe.


"Ngươi... Ngươi muốn gì?" Mã đại nhân nuốt nước bọt khàn khọng, sự kiêu ngạo hách dịch thường ngày hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự hèn nhát nhát chết trước nắm đấm thép thực tế của gã nô lệ phế cốt. "Tiền bạc? Vàng thỏi? Hay tự do? Ta có thể cấp giấy thông hành biên thùy cho ngươi trốn chạy sang Sóc Châu ngay lập tức!"


"Ta không cần vàng thỏi của ngươi," Thiết Y khàn giọng đáp, bàn tay trái của hắn khẽ siết chặt chiếc tẩu thuốc tre chứa mảnh đồng chìa khóa kho thuốc ngầm trong ngực áo. "Ta muốn một lời cam kết bằng máu của ngươi. Khi đêm bạo động nổi dậy của Tàn Binh Hội bùng nổ tại Nhạn Môn Quan sắp tới, Thủ Vệ Quân Nhạn Môn Quan dưới quyền ngươi bắt buộc phải hạ lệnh rút quân, làm ngơ hoàn toàn cuộc nổi dậy, để mặc Đội Cai Ngục Hắc Thiết của Nhạc Lôi tự sinh tự diệt."


Mã đại nhân trợn tròn mắt: "Rút quân làm ngơ bạo động?! Nhạc Lôi sẽ giết ta nếu gã biết gã bị bỏ rơi!"


"Nhạc Lôi sẽ chết đêm đó," Thiết Y cắt lời gã dứt khoát, ánh mắt xám lóe lên tia sáng lạnh lẽo tột cùng. "Và nếu ngươi không ký vào giấy cam kết rút quân này, ngươi sẽ chết ngay đêm nay dưới tay ta, và gia tộc của ngươi sẽ chôn cùng Nhạc Lôi dưới án tru di tam tộc của hoàng triều."


Hắn vứt một tờ giấy tre trắng và một hộp mực đỏ cướp được từ thư phòng lên bàn cờ gỗ vỡ.


Mã đại nhân nhìn nửa thanh kiếm gãy khảm lam bảo thạch đang cắm ngập trên bàn cờ, rồi nhìn cánh tay trái cứng ngắc như thép nguội đầy sẹo rách của Thiết Y. Gã biết mình không còn lựa chọn nào khác. Binh quyền thủ vệ quân biên thùy của gã hoàn toàn vô dụng khi lưỡi đao bẻ xương của đối thủ đang kề sát cổ họng.


Gã run rẩy cầm bút lông, dúng mạnh vào hộp mực đỏ, ký tên và đóng dấu ấn thống lĩnh thủ vệ quân lên tờ giấy tre cam kết rút quân làm ngơ nổi dậy.


"Được... Ta ký! Ta sẽ hạ lệnh cho thủ vệ quân rút về pháo đài phòng thủ phía Nam, tuyệt đối không can thiệp vào nội bộ mỏ quặng đêm đó," Mã đại nhân khàn giọng nói, gã đưa tờ giấy dính mực đỏ bằng cả hai tay run rẩy.


Thiết Y dùng tay trái đón lấy tờ giấy cam kết, kiểm tra kỹ lưỡng con dấu ấn triện rồi nhét chặt vào bọc áo ngực rách nát cùng cuốn sổ sách mưu phản. Hắn khẽ dịch chuyển chân trái mang xích sắt, gạt bỏ sợi xích đang quấn chặt cọc gỗ đỡ lều chỉ huy.


"Mã đại nhân, hãy nhớ kỹ lời thề của ngươi đêm nay," Thiết Y khàn giọng cảnh báo lần cuối, chiếc mặt nạ quặng sắt xám xịt từ từ lùi lại vào bóng tối rèm lều chỉ huy. "Nếu ta thấy một bóng lính thủ vệ quân nào xuất hiện tại Thiết Trang đêm bạo động, cái đầu béo ú của ngươi sẽ là vật tế cờ đầu tiên."


Hắn lách người qua rèm cửa ngách, biến mất vào màn sương tuyết bão bùng ngoài Trấn Nhạn Môn nhanh như một bóng ma vô hình.


Trong lều chỉ huy ấm hầm hập, Mã đại nhân ngồi sụp xuống đất, mồ hôi hột chảy ròng ròng làm ướt sũng cả lớp giáp đồng thau mạ vàng ròng. Gã thở dốc dồn dập, đôi mắt hí ti hí lập tức dâng trào một sự căm hận tột độ và tàn độc dã tâm vô biên.


Gã run rẩy bò dậy, lén lút tiếp cận chiếc hòm gỗ nhỏ giấu kín dưới gầm giường da báo. Gã mở hòm, rút ra một chiếc lồng tre nhỏ chứa một con chim bồ câu đưa tin mật của quan phủ Sóc Châu.


Mã đại nhân dùng móng tay cái dài nhọn hoắt của mình, điên cuồng bấm mạnh vào da gáy con chim bồ câu để lấy một giọt máu nóng rỉ ra. Gã dùng máu chim viết vội vài hàng chữ viết mật mã lên mảnh giấy tre nhỏ: *'Quyền Ma' đeo mặt nạ sắt đang giữ sổ sách mưu phản hắc thiết. Gã có Thiết cốt ngoại gia vô địch chấn vỡ bảo kiếm. Mau phái cao thủ phân đà Sóc Châu đến Nhạn Môn Quan diệt khẩu lập tức!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!