Sổ Sách Mưu Phản
Tiếng bước chân nặng nề dồn dập rầm rập rầm rập của Hắc Tiên Đội đã bịt kín lối ra duy nhất nhà kho cân quặng Nhạc Gia Thiết Trang. Ánh đuốc cam rực rỡ từ bên ngoài hắt qua các khe cửa gỗ mục nát, rọi thẳng vào khuôn mặt sần sùi dính đầy bụi than và máu khô của Hàn Thiết Y. Dưới đất, quản sự Triệu Đức béo ú vẫn đang ôm lấy cái bụng phúng phính đầy mỡ, cào bới tuyết lạnh lùi lại hoảng loạn, tiếng gào thét khàn cả cổ họng của gã vang vọng khắp không gian chật hẹp. Chất chì lỏng màu xám tro từ quả cân rỗng bị đập vỡ vẫn đang chảy lênh láng, loang lổ trên cuốn sổ sách kế toán ma, vạch trần trò gian lận kinh tế bỉ ổi của Nhạc gia trước hàng ngàn cặp mắt đang hừng hực lửa căm phẫn của phu mỏ.
"Giết nó! Giết thằng nhóc mặt nạ sắt!" Triệu Đức rít lên, giọng gã méo mó đi vì kinh hoàng. "Hắc Tiên Đội đâu! Bắn chết nó cho ta!"
Hàng chục lính tuần tra mặc giáp sắt thô, tay lăm lăm cung nỏ bọc sắt, rầm rập tràn qua cổng nhà kho. Tiếng dây cung kéo căng kèn kẹt vang lên lạnh lẽo. Thế nhưng, Thiết Y không hề lộ ra một tia hoảng loạn dưới lớp mặt nạ quặng sắt lạnh kịt. Hắn nhìn lướt qua cánh tay phải đang bại liệt hoàn toàn, được cố định chặt chẽ bởi bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dính đầy máu loang lổ trước ngực. Không có nội gia chân khí để hộ thể, hắn chỉ có thể dựa vào sức mạnh cơ bắp Đồng Cốt Viên Mãn ở cánh tay trái và mười hai chiếc xương sườn Thiết Cốt Trung Kỳ đang nhức nhối ngầm.
Hắn thầm nghĩ: *Ta không thể giết Triệu Đức lúc này. Nếu gã chết ngay giữa ban ngày, kỵ binh Nhạc Phong sẽ lập tức phong tỏa toàn bộ thung lũng Nhạn Môn Quan. Phải dùng đám đông phu mỏ phẫn nộ làm lá chắn.*
Nghĩ là làm, Thiết Y vận kình lực xuống chân trái mang sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ. Hắn dùng gót chân sắt đạp mạnh vào góc chiếc bàn gỗ lim khổng lồ của Triệu Đức. Lực đạp nặng nề dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vạn cân của Thiết cốt, khiến chiếc bàn gỗ lim nặng trăm cân đổ ập về phía trước, đè nghiến lên chân Triệu Đức khiến gã rú lên như lợn bị chọc tiết.
Cùng lúc đó, tay trái Thiết Y vung chiếc Cuốc Sắt Đoạt Mạng đã bị mẻ gãy một góc lớn sau cú bổ lúc nãy. Hắn bổ mạnh lưỡi cuốc vào cột đỡ chính của nhà kho bằng gỗ thông mục.
*UỲNH! RĂNG RẮC!*
Cột gỗ thông bị lực bổ thô bạo chấn gãy đôi, kéo theo cả hệ thống giá gỗ chứa hàng tấn quặng hắc thiết tinh bên cạnh đổ sụp xuống dồn dập. Bụi than đen kịt bốc lên mù mịt, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của toán lính canh Hắc Tiên Đội. Đúng lúc này, hàng ngàn nô lệ phu mỏ bên ngoài, vốn đã bị kích động tột độ bởi chất chì lỏng vạch trần quả cân giả, gào thét phẫn nộ tràn vào như nước vỡ bờ.
"Nhạc gia hút máu chúng ta! Trả lại Khoáng Khoán cho chúng ta!"
Sự hỗn loạn bùng nổ bạo liệt. Phu mỏ dùng cuốc chim, xẻng sắt lao vào xô xát với lính canh Hắc Tiên Đội. Giữa làn khói bụi đen kịt và tiếng la hét chấn động, Thiết Y nhanh như cắt dùng tay trái giật phăng chiếc hòm gỗ nhỏ đặt dưới gầm bàn của Triệu Đức. Hắn dùng cạnh bàn tay Thiết cốt chém mạnh một tiếng *khục* vỡ nát khóa hòm, vơ sạch hàng trăm mảng giấy tre Khoáng Khoán Nhạc Gia bên trong nhét chặt vào bọc áo ngực rách nát dính đầy máu khô. Hắn lách người vào giữa đám đông hỗn loạn, kéo lê sợi xích chân nặng nề lẩn khuất vào sương tuyết bão bùng ngoài Chợ đen Nhạn Môn, biến mất không để lại dấu vết.
***
Đêm muộn, bão tuyết Nhạn Môn Quan gào thét điên cuồng hơn. Những bông tuyết lớn như lông ngỗng bị gió bấc quật mạnh, đóng thành những mảng băng mỏng trơn trượt trên vách đá dựng đứng của thung lũng.
Trong một gian lều lá đổ nát khuất sau bãi đá thải lán gỗ số 9, Thiết Y ngồi xếp bằng trên đống rơm rách nát ẩm ướt. Cánh tay phải của hắn vẫn đờ đẫn, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi xúc giác nóng lạnh dưới bộ nẹp gỗ sồi. Di chứng của Nhiễm Độc Thiết Thạch từ những lần ngâm nước axit Giếng Nước Quặng đang flaring dữ dội trong giá lạnh cực hạn. Làn da bả vai phải của hắn chuyển sang màu xám xịt loang lổ, tủy xương vai nhức nhối nóng bỏng như có một lò than nung đỏ đang thiêu đốt bên trong, hoàn toàn tương phản với cái lạnh thấu xương của bão tuyết bên ngoài.
"Anh Thiết Y..." A Sài từ bóng tối lách vào lều, bắp chân nhỏ nhắn run rẩy vì lạnh nhưng đôi mắt sáng quắc lên đầy phấn khích. Gã bưng một bát cháo cám nóng bốc khói nghi ngút. "Em đã phân phát hết số Khoáng Khoán Nhạc Gia anh cướp được cho các huynh đệ già yếu lán số 9 rồi. Đêm nay, họ sẽ có đủ cháo ăn và than sưởi ấm để không bị chết cóng."
Thiết Y khẽ gật đầu, dùng tay trái đón lấy bát cháo cám nóng uống cạn. Luồng nhiệt lượng thô sơ xoa dịu phần nào lồng ngực lép kẹp đang nhấp nhô chậm rãi theo nhịp Hô Hấp Nạp Cốt Pháp. Hắn sờ vào ngực áo vải thô dính máu khô, nơi cất giấu chiếc tẩu thuốc tre rách nát chứa mảnh đồng chìa khóa kho thuốc ngầm của Đại Thạch đã khuất.
"A Sài, bảo vệ lán gỗ. Ta phải đi giải quyết một việc quan trọng dứt khoát đêm nay," Thiết Y khàn giọng nói, giọng hắn trầm đục như tiếng hai tảng đá cọ xát. "Nếu ta lấy được cuốn sổ sách mưu phản trong Phân phủ Nhạc Gia, chúng ta sẽ có con bài tẩy khống chế thống lĩnh Mã đại nhân. Khi đó, đêm bạo động nổi dậy mới có đường sống."
Hắn đứng dậy, đi khập khiễng bước cao bước thấp ra khỏi lều. Chiếc mặt nạ quặng sắt dính máu khô được hắn đeo ốp chặt vào khuôn mặt xám lạnh, chỉ để lộ hai hốc mắt xám lạnh lùng vô hồn như đá tảng.
***
Phân phủ Nhạc Gia sừng sững tọa lạc trên đỉnh đồi cao phía Bắc thung lũng, biệt lập hoàn toàn với sự nghèo khổ, rách nát của khu hầm mỏ bên dưới. Dinh thự khổng lồ được xây dựng bằng những khối đá xám kiên cố, tường thành bao quanh cao hơn trượng, canh phòng cẩn mật bởi hàng chục lính gác Đội Cai Ngục Hắc Thiết mang giáp sắt dài tuần tra liên tục.
Thiết Y lẩn khuất dưới bóng tối của bức tường bao phía Tây, nơi những rặng thông tuyết phủ dày che khuất ánh sáng lập lòe của đuốc tuần đêm. Sương mù và tuyết rơi dày đặc là tấm áo ngụy trang hoàn hảo giúp hắn che giấu sợi xích chân nặng mười cân đang nghiến chặt vào cổ chân rách da rỉ máu.
*Chíp... chíp... chíp...*
Một tiếng chim hót báo động cực mỏng vang lên từ phía cửa ngách nhỏ bằng gỗ bọc sắt sát chân tường. Đó là mật hiệu của Tiểu Bình – a hoàn dọn dẹp thư phòng của đại cai ngục Nhạc Lôi.
Cánh cửa gỗ khẽ hé mở một khe nhỏ vừa đủ một người lách qua. Khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò, mặc áo hồng phấn gia nô của Tiểu Bình lộ ra dưới ánh sáng mờ nhạt. Đôi mắt nàng đỏ hoe vì lạnh và sợ hãi, nhưng ngập tràn oán hận tột cùng khi nhìn thấy chiếc mặt nạ quặng sắt của "Quyền Ma". Cha nàng đã bị Nhạc Lôi tra tấn bẻ gãy từng ngón tay cho đến chết trong phòng tối, nàng sẵn sàng hy sinh mạng sống để giúp Thiết Y báo thù.
"Quyền Ma đại nhân... mau vào đi," Tiểu Bình thì thầm run rẩy, tay cầm chiếc kẹp tóc bằng đồng dùng để bẻ khóa tủ gỗ. "Nhạc Lôi đang uống rượu với các chấp sự ở tiền sảnh nội viện. Khoảng nửa canh giờ nữa gã sẽ về thư phòng kiểm tra sổ sách. Ngài phải nhanh lên!"
Thiết Y lách người qua cửa ngách, bước chân xích sắt dẫm lên thảm cỏ đóng băng không tiếng động. Hắn khẽ gật đầu với Tiểu Bình rồi lầm lũi đi sâu vào hành lang hẹp dẫn thẳng tới thư phòng của đại cai ngục.
Thư phòng của Nhạc Lôi rộng lớn, bốc lên mùi gỗ đàn hương xa xỉ pha lẫn mùi mực tàu nồng nồng. Toàn bộ căn phòng tối đen như mực, chỉ có ánh sáng xám xịt của tuyết phản chiếu qua cửa sổ giấy rách nát.
Thiết Y đứng giữa phòng, hắn nhắm mắt lại hoàn toàn. Không có một giọt chân khí nội gia nào trong người để cảm nhận hơi thở kẻ địch, hắn bắt buộc phải kích hoạt Thính Âm Biện Địa Pháp – bí thuật thính giác nhạy cảm nhắm mắt cảm nhận độ rung chấn của đất đá.
Hắn áp tai trái xuống nền gạch nung lạnh buốt của thư phòng, nín thở hoàn toàn bằng Quy Tức Thô Pháp.
*Thịch... thịch... thịch...*
Qua lòng đất đá kiên cố, thính giác của Thiết Y bắt được những nhịp rung chấn tinh tế. Có ba nhịp bước chân lính gác tuần tra ngoài vách tường đá phía Tây. Một kẻ có bước đi nặng nề, gót chân dẫm mạnh, chắc chắn mang giáp sắt nặng. Hai kẻ còn lại di chuyển nhanh lẹ hơn, nhịp thở ngắn dồn dập. Họ di chuyển theo quỹ đạo uốn khúc quanh nội viện, cứ sau sáu mươi nhịp thở sẽ đi qua cửa sổ thư phòng một lần.
Đột ngột, một luồng ánh sáng vàng cam rực rỡ quét qua khe cửa sổ rách nát. Một ngọn đèn dầu tuần đêm của toán lính tuần tra đang rọi thẳng vào hướng thư phòng.
Thiết Y lập tức thu người, nằm rạp xuống khoảng trống chật hẹp dưới gầm chiếc bàn viết gỗ lim khổng lồ. Hắn nín thở hoàn toàn, vận Quy Tức Thô Pháp để giảm nhịp tim xuống mức tối thiểu—chỉ còn một nhịp đập sau mười tiếng đếm. Cơ thể hắn trở nên lạnh ngắt, không nhịp thở, không hơi ấm, hoàn toàn hòa làm một với bóng tối tĩnh mịch dưới gầm bàn.
Ánh đèn dầu quét qua cửa sổ hai lần, tiếng xích sắt của lính canh lách cách ngoài hành lang một lát rồi xa dần. Thiết Y từ dưới gầm bàn bò ra, bả vai phải bị nẹp gỗ bó chặt bị đông cứng do lạnh cực hạn, truyền đến cơn đau buốt nhói tận óc. Hắn cắn răng chịu đựng, không để phát ra một tiếng rên rỉ.
Hắn quỳ sụp xuống vị trí viên gạch nung thứ ba dưới gầm bàn viết—nơi Tiểu Bình đã lén đánh dấu bằng vết cào nhỏ của kẹp tóc đồng.
Thiết Y dùng tay trái dồn lực Thiết Cốt Hậu Kỳ vào lưỡi Đoản Đao Gãy mài sắc cạnh. Hắn lách mũi đao gãy vào khe hở nhỏ giữa hai viên gạch nung, vận lực cơ bắp co rút bả vai trái cạy mạnh.
*KẸT... CỘP!*
Viên gạch nung dày nửa tấc bị cạy lên không một tiếng động lớn. Bên dưới lớp đất cát khô ráo hiện ra một chiếc hòm gỗ nhỏ bọc sắt huyền thiết màu đen kịt. Thiết Y dùng mũi đoản đao gãy lách vào khe khóa sắt bọc hòm, vận kình chấn động Thiết Chưởng Đoạn Binh bẻ mạnh một tiếng *khục* gãy khóa.
Hắn mở nắp hòm gỗ mật. Bên trong đặt một cuốn sổ sách dày cộp bound bằng giấy tre cũ kỹ mộc mạc, bốc mùi mực tàu ẩm mốc đặc trưng.
Hắn dùng tay trái lật nhẹ trang đầu tiên dưới ánh sáng xám của tuyết. Những hàng chữ viết bằng mực đen sắc bén, lạnh lùng hiện ra chi tiết: Sổ sách đúc mười vạn lưỡi kiếm hắc thiết lậu tại Nhạn Môn Quan, lộ trình vận chuyển qua Sóc Châu để chuyển về phủ đệ của vương gia phản loạn tại kinh đô Biện Kinh. Đây chính là Chân chân kế hoạch tạo phản của Nhạc gia—con bài tẩy tối mật có thể khiến Nhạc thế gia bị tru di tam tộc nếu dâng lên ngự sử triều đình.
Thiết Y khép chặt cuốn sổ sách mưu phản, giấu kín vào lồng ngực áo vải thô rách nát dính đầy máu khô của mình, áp chặt vào mười hai chiếc xương sườn Thiết cốt đang nhức nhối.
Đúng lúc hắn chuẩn bị lách người ra cửa ngách để rút lui, thính giác nhạy bén nhắm mắt cảm nhận độ rung của Thính Âm Biện Địa Pháp đột ngột bắt được một chấn động cực mạnh dội lên từ nền đá hành lang gỗ bên ngoài.
*THỊCH... THỊCH... THỊCH...*
Đó là tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát và tràn đầy sát khí áp chế kinh mạch của đại cai ngục Nhạc Lôi. Nhịp bước chân của tu vi Hóa Kình tầng năm đang dồn dập hướng thẳng về phía cửa thư phòng đóng kín.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!