Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Hắc Thiết Tiêu Hao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi đoản kiếm màu xanh biếc xé sương mù rít gào nhắm thẳng hốc mắt Thiết Y. Luồng sát khí buốt lạnh của Huyết Ảnh – sát thủ mật viện Nhạc gia – áp sát cự ly cực gần, chỉ còn cách ranh giới sinh tử đúng một tấc. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Hàn Thiết Y hoàn toàn bị phong tỏa mọi đường thoái lui. Chân trái hắn mang sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân đang bị kẹt chặt dưới đá ngầm và lớp bùn axit loét da của Đầm Lầy Sắt Rỉ. Cánh tay phải bị bó chặt bởi bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc, hoàn toàn bại liệt và vô lực rủ thõng bên hông. Hắn không có một giọt chân khí nội gia nào để hộ thể, chỉ có thể dùng ý chí sắt đá và da thịt thạch hóa của cảnh giới Thiết Cốt Hậu Kỳ để đón đỡ.


Không thể né tránh, Thiết Y chủ động nghiêng đầu sang một bên. Lưỡi đoản kiếm tẩm kịch độc sạt qua vách má xám đen sần sùi của hắn, để lại một vệt rạch nông rỉ máu đỏ quạch nhưng không thể đâm xuyên qua lớp xương sọ thạch hóa. Ngay khoảnh khắc đối phương dồn kình lực áp sát, Thiết Y gầm lên một tiếng trầm đục qua kẽ răng nghiến chặt. Hắn vồng cứng khớp vai trái, dồn toàn bộ kình lực co rút cơ bắp của Đồng Cốt Viên Mãn vào bả vai trái thạch hóa, tung ra Thiết Chấn Kình Pháp.


*KENG! RĂNG RẮC!*


Một lực phản chấn vật lý cực đại bùng phát từ xương bả vai trái của Thiết Y, va chạm trực diện vào sống đoản kiếm huyền thiết của Huyết Ảnh. Thanh đoản kiếm mỏng dính, vốn có mật độ giòn dưới tác động của xung lực chấn động tần số cao, lập tức vỡ vụn thành ba mảnh thép bén nhọn. Huyết Ảnh trợn trừng hai mắt dưới mặt nạ vải xám, sự kiêu ngạo của một sát thủ Hóa Kình tầng một hoàn toàn sụp đổ trước phản lực thô bạo của một phế nhân không một giọt nội lực.


Không để đối thủ kịp dùng khinh công bích hổ lùi lại lẩn trốn vào sương mù, bàn tay trái đầy sẹo rách của Thiết Y lao ra như một gọng kìm sắt, bóp chặt lấy cổ họng Huyết Ảnh. Hắn vận dụng kỹ năng Khóa Hầu Siết Cổ, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vạn cân ép xuống.


*KHỤC!*


Tiếng sụn khí quản vỡ nát vang lên lạnh lẽo giữa tiếng bão tuyết gào thét. Đôi mắt Huyết Ảnh dại đi, toàn thân gã mềm nhũn rồi chìm dần xuống lòng bùn axit đỏ quạch của Đầm Lầy Sắt Rỉ. Thiết Y thở dốc, lồng ngực lép kẹp nhấp nhô chậm rãi theo nhịp Hô Hấp Nạp Cốt Pháp để nén cơn đau buốt nhói từ ba mảng xương sườn Thiết Cốt Trung Kỳ bị nứt nhẹ dồn dập. Vết thương loét axit trước ngực và bụng bốc khói nhẹ dưới hơi lạnh thấu xương, rát bỏng như bị hàng vạn con kiến thép thiêu đốt.


Hắn dùng tay trái mò mẫm trên thi thể Huyết Ảnh, lấy đi túi tiền lậu và giải độc châm giấu ở thắt lưng gã sát thủ. Sau đó, hắn lết từng bước đi khập khiễng, kéo lê sợi xích chân nặng nề thoát khỏi đầm lầy độc hại. Ở bìa rừng tuyết khuất gió, một bóng dáng quen thuộc đang đứng đợi bên chiếc xe bò chất đầy phân ngựa bốc mùi hôi nồng nặc. Đó là Lão Mã – lão phu xe chuồng ngựa dạn dày sương gió.


"Thiết Y huynh đệ! Mau chui vào đáy kép của xe phân ngựa!" Lão Mã khàn giọng thì thầm, đôi mắt ti hí đảo liên hồi cảnh giác xung quanh. "Truy binh của Nhạc gia đang lùng sục gắt gao ngoài biên giới núi tuyết. Chỉ có con đường này mới đưa cậu vào Chợ đen Nhạn Môn an toàn."


Thiết Y không chút do dự, nằm rạp xuống khoang đáy kép chật hẹp dưới thùng phân ngựa hôi hám. Lão Mã phủ lên trên một lớp rơm khô dính phân ngựa dày đặc để che giấu hoàn toàn mùi máu rỉ ra từ bả vai rách nát của Thiết Y, rồi lầm lũi đánh xe bò lách qua các trạm gác nghiêm ngặt của lính tuần Nhạc gia.


Sau hai canh giờ di chuyển nghẹt thở, chiếc xe bò dừng lại bên trong phế tích đổ nát của bức tường thành cổ – nơi tọa lạc của Chợ đen Nhạn Môn. Thiết Y chui ra khỏi đáy xe, thân xác dính đầy bụi bẩn và máu khô loang lổ trên tấm áo vải thô rách nát. Hắn lết chân xích đi vào một gian lều lá ẩm ướt bốc mùi thảo dược nồng nặc ở góc phế tích. Ngồi bên đống lửa than củi ấm áp là Lão Tiền – gã quản kho thảo dược béo lùn, mũi đỏ ửng vì nghiện rượu nặng.


"Mẹ kiếp! Cậu vẫn còn sống sao, thằng nhóc 9527?" Lão Tiền giật nảy mình, vội vàng giấu chùm chìa khóa kho dược vào tay áo lụa bẩn thỉu. "Nhạc gia đang phát lệnh truy nã cậu khắp nơi dưới danh xưng 'Quyền Ma'. Cậu đến đây tìm chết à?"


Thiết Y im lặng ném ba mảnh quặng hắc thiết tinh lượng cao nhặt được dưới lòng đất sâu lên thớt gỗ lò sưởi. "Địa Long Thảo sấy khô, rượu quặng nóng, và vải thô sạch. Đổi lấy số quặng này."


Đôi mắt hí của Lão Tiền sáng quắc lên khi nhìn thấy ba khối quặng đen kịt rực ánh thép xanh dẻo dai. Gã tham tài này thừa hiểu giá trị của hắc thiết tinh luyện tại chợ đen biên giới lớn đến mức nào. Gã lén lút lấy ra một hũ rượu quặng nóng bốc khói và năm cây Địa Long Thảo sấy khô giấu dưới hòm gỗ giao cho Thiết Y.


Thiết Y ngửa cổ uống cạn vò rượu quặng nóng tẩm gừng già, cảm nhận luồng nhiệt lượng thô bạo thiêu đốt dọc thực quản, xoa dịu phần nào cơn sốt viêm tủy xương đang hoành hành bên trong bả vai phải bại liệt. Hắn dùng tay trái nhai nát Địa Long Thảo, đắp trực tiếp lên các vết thương loét axit trước ngực bụng và bọc chặt lại bằng vải thô sạch dưới nẹp gỗ sồi tuyết. Khớp cổ chân trái bị thương tổn nặng rách gân sưng vù cũng được hắn dùng Kỹ thuật nắn xương khớp bẻ mạnh một tiếng *khục* thẳng khớp trở lại.


Khi cơ thể đã hồi phục được vài phần lực nhè nhẹ, Thiết Y quyết định tiến về phía nhà kho cân quặng của Nhạc gia nằm sát rìa Chợ đen Nhạn Môn. Hắn cần phải thu thập thêm Khoáng Khoán Nhạc Gia để phân phát cứu tế cho các nô lệ già yếu của lán gỗ số 9 đang bị cắt giảm khẩu phần ăn nghiêm trọng sau vụ sập hầm.


Dưới mái hiên tuyết phủ của nhà kho, hàng trăm nô lệ phu mỏ gầy gò, má hóp sâu, da sạm đen vì bụi than đang xếp hàng rồng rắn dưới trời đông buốt giá. Họ run rẩy bưng những giỏ quặng hắc thiết nặng nề, chờ đợi đến lượt cân đo để nhận phiếu đổi cháo cám heo.


Ngồi sau chiếc bàn gỗ lim khổng lồ là Triệu Đức – gã quản sự kho quặng béo ú, hách dịch. Gã khoác tấm áo lông thú xa xỉ, tay cầm cuốn sổ da tính toán sổ sách ma, bên cạnh đặt chiếc cân sắt khổng lồ có quả cân rỗng ruột chứa chì. Triệu Đức dùng chiếc cân giả này để bóc lột tối đa mồ hôi nước mắt của nô lệ nghèo khổ.


Một nô lệ già yếu, đầu gối rách nát dính đầy sẹo rỉ sét, run rẩy đặt giỏ quặng lên bàn cân. Triệu Đức lờ đờ liếc nhìn quả cân sắt, rồi nhổ một bãi nước bọt đặc xuống đất, quát lớn:


"Hụt mười cân! Hôm nay ngươi chỉ được nhận nửa phiếu Khoáng Khoán Nhạc Gia!"


Nửa phiếu Khoáng Khoán! Điều đó có nghĩa là người thân và đứa cháu nhỏ của lão phu mỏ sẽ phải chịu đói khát đóng băng trong đêm đông lạnh giá này. Nô lệ già rụng gần hết răng khóc lóc cầu xin thảm thiết, quỳ rạp xuống tuyết lạnh, bám chặt lấy chân bàn gỗ:


"Quản sự đại nhân! Xin ngài thương xót! Lão đã đào quặng liên tục mười bốn canh giờ dưới hầm sâu, tay chân đều rách nát rỉ máu... Nửa phiếu cám không đủ nuôi cháu nhỏ qua đêm nay! Xin ngài cân lại một lần!"


Triệu Đức mặt mũi phúng phính mỡ trợn trừng mắt tức giận, gầm lên hách dịch: "Súc sinh hèn hạ! Dám nghi ngờ cái cân của Nhạc gia? Cút ngay không ta chặt ngón tay phải!"


Gã vung cây roi tre bọc da cá mập nóng đỏ định quật thẳng vào lồng ngực rạn nứt của lão phu mỏ.


*BỘP!*


Một bàn chân to bản dẫm chặt mang sợi xích sắt nặng nề bỗng nhiên bước ra từ bóng tối, dẫm chặt lên quả cân sắt khổng lồ đang đặt trên bàn gỗ. Lực dẫm mạnh đến mức chiếc bàn gỗ lim phát ra tiếng rạn nứt kèn kẹt, quả cân sắt bị ghim chặt cứng ngắc không thể dịch chuyển một phân.


Triệu Đức giật mình nhìn lên. Đứng trước mặt gã là một thanh niên gầy gò mặc áo vải thô rách vai, khuôn mặt che kín bởi chiếc mặt nạ quặng sắt dính máu khô lạnh lẽo, chỉ để lộ đôi mắt xám lạnh lùng vô hồn như đá tảng. Cánh tay phải của hắn quấn chặt bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết bại liệt, nhưng tay trái đang nắm chặt một chiếc cuốc sắt nứt nẻ đã được mài sắc cạnh – Cuốc Sắt Đoạt Mạng.


"Ngươi... thằng phế vật số 9527! Ngươi dám làm loạn ở kho quặng Nhạc gia?" Triệu Đức hoảng hốt gầm lên, bàn tay mập mạp run rẩy với lấy thanh bảo kiếm mạ vàng đeo hông để tự vệ.


Thiết Y không nói một lời. Sát khí dâng trào trong lòng hắn khi chứng kiến sự bất công tột cùng này. Hắn thầm nghĩ: *Ta không thể giết gã ngay ban ngày để tránh kỵ binh Nhạc Phong bao vây thung lũng quá sớm. Nhưng ta sẽ đập tan trò gian trá của chúng để incites lòng căm phẫn của vạn dân.*


Hắn vận toàn lực Thiết Cốt Hậu Kỳ vào cánh tay trái, vung chiếc Cuốc Sắt Đoạt Mạng bổ thẳng một đường sấm sét từ trên xuống, đập mạnh vào tâm quả cân sắt khổng lồ rỗng ruột.


*UỲNH! XOẢNG!*


Một tiếng nổ lớn vật lý vang dội chấn động cả nhà kho. Quả cân sắt dày nửa tấc bị lực bổ của cuốc sắt đập vỡ vụn làm đôi. Từ bên trong ruột quả cân rỗng, chất chì lỏng màu xám tro và những mảnh chì vụn dùng để gian lận sản lượng chảy lênh láng, loang lổ khắp cuốn sổ sách kế toán ma và chiếc bàn gỗ lim trước sự chứng kiến của hàng ngàn nô lệ phu mỏ.


*RĂNG RẮC!*


Chiếc Cuốc Sắt Đoạt Mạng tự chế của Thiết Y cũng bị mẻ gãy một góc lớn ở lưỡi cuốc sắt sau khi va chạm trực diện với thép nặng của quả cân, để lại những vệt nứt nẻ sâu hoắm trên thân cuốc.


Hàng ngàn nô lệ phu mỏ xung quanh quảng trường đồng loạt há hốc mồm kinh ngạc, rồi một làn sóng phẫn nộ âm ỉ bắt đầu bùng phát dồn dập. Tiếng xì xào tức giận của đám đông nghèo khổ bị bóc lột suốt mười năm qua vang lên rầm rập rầm rập như sấm sét đồi núi biên thùy.


Triệu Đức nhìn chất chì chảy lênh láng vạch trần trò gian trá kinh tế của mình trước bàn dân thiên hạ, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã hoảng sợ cùng cực, nhận ra uy quyền bạo lực của Nhạc gia không thể chấn nhiếp được đôi mắt xám lạnh lùng của gã đeo mặt nạ sắt.


Gã mất thăng bằng ngã sụp xuống đất tuyết lạnh, hai tay cào bới tuyết lùi lại hoảng loạn, gào thét khàn cả cổ họng gọi viện binh cứu mạng:


"Phản rồi! Phản rồi! Hắc Tiên Đội đâu! Mau vào vây hãm giết chết thằng ranh đeo mặt nạ sắt này! Mau cứu ta!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!