Sát Thủ Ám Ảnh
Sương mù đỏ quạch bốc lên từ những hố bùn lún của Đầm Lầy Sắt Rỉ, mang theo mùi lưu huỳnh và rỉ sét nồng nặc đến lợm giọng. Dưới chân núi tuyết phía Nam Nhạn Môn Quan, vùng đất ngập nước này là một tử địa hoang hóa cực đoan, nơi nước thải từ các lò nung của Nhạc Gia Thiết Trang tích tụ suốt mười năm qua, bào mòn đất đá thành một bãi bùn lầy axit ăn mòn. Đêm bão tuyết gào thét cực hạn, nhưng sương mù độc hại trong đầm lầy vẫn đặc quánh, che phủ tầm nhìn của phàm nhân quá năm bước chân.
Hàn Thiết Y đi khập khiễng trên mặt bùn đóng băng mỏng. Mỗi bước dẫm xuống, lớp băng lại nứt ra răng rắc, để lộ dòng bùn đỏ quạch sủi bọt khí độc bên dưới. Sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ quấn chặt hai cổ chân hắn kéo lê dưới bùn, cọ xát vào lớp da thịt rách nát đóng thành những hạt băng đỏ, truyền đến những cơn đau buốt nhói chạy dọc theo xương ống chân thẳng lên đại não.
"Hộc... khụ..."
Thiết Y vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp, hít sâu một hơi nén khí xuống lồng ngực lép kẹp để điều hòa nhịp tim đang đập loạn xạ dưới lồng ngực. Cơn sốt cao do viêm tủy xương bộc phát đang thiêu đốt bên trong bả vai phải của hắn, nóng bỏng như một lò than nung đỏ. Cánh tay phải của hắn, vốn đang bị bó chặt bởi bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc, hoàn toàn bại liệt và vô lực rủ thõng bên hông. Vết thương do nước axit Giếng Nước Quặng ăn mòn trước ngực loét ra đỏ quạch, loang lổ bốc khói nhẹ dưới hơi lạnh thấu xương.
Nhưng hắn không được phép gục ngã. Bả vai trái bị Độc Lang cắn xé rách thịt sâu hoắm rỉ máu đông đang co thắt dữ dội. Hắn cần phải tìm được Địa Long Thảo – loài cỏ bò sát duy nhất mọc trong đầm lầy sắt rỉ này – để trung hòa độc tố chì hắc thiết đang ăn mòn tủy xương vai phải của hắn, ngăn chặn nguy cơ hoại tử xơ cứng vĩnh viễn.
Hắn quỳ sụp xuống bên một vách đá rỉ sét, bàn tay trái đầy sẹo rách mò mẫm dưới lớp bùn đóng băng. Chiếc tẩu thuốc tre rách nát chứa mảnh đồng chìa khóa kho thuốc ngầm của thúc thúc Đại Thạch vẫn được hắn áp chặt trước ngực áo dính máu khô như một mỏ neo tinh thần.
*Xoạt...*
Một tiếng động cực mỏng, nhỏ hơn cả tiếng tuyết rơi, bất ngờ lọt vào thính giác nhạy bén của Thiết Y.
Nhờ Thính Âm Biện Địa Pháp được tôi luyện qua nhiều năm dưới hầm mỏ tối tăm, Thiết Y lập tức nhận ra sự bất thường. Đó không phải là tiếng nước axit sủi bọt, mà là tiếng bùn lún bị nén nhẹ dưới một trọng lượng cực kỳ dẻo dai.
Sát khí! Một luồng sát khí lạnh lẽo, ẩn nhẫn như rắn độc rình mồi đang khóa chặt vào lưng hắn từ khoảng cách mười bước chân trong sương mù.
Thiết Y không ngoảnh đầu lại. Hắn khẽ nín thở, Quy Tức hoàn toàn cơ thể để cảm nhận hướng gió.
*CẠCH!*
Tiếng cơ quan bằng thép tinh mịn kích hoạt vang lên giòn dã trong không khí tĩnh mịch. Từ trong làn sương mù đỏ quạch, một bóng đen gầy gò mặc bộ đồ xám tro rách nát, mặt đeo mặt nạ vải xám hiện ra như một bóng ma. Đó chính là Huyết Ảnh – sát thủ mật viện chuyên nghiệp của Nhạc gia.
Trên cổ tay phải của Huyết Ảnh, một chiếc hộp sắt đen bóng – cơ quan Huyết Ảnh Châm – đang rung lên bần bật. Chỉ trong một chớp mắt, trăm cây phi châm bằng huyền thiết tẩm kịch độc ăn mòn tủy xương bắn ra vun vút, tạo thành một cơn mưa kim độc bao phủ toàn bộ không gian rút lui của Thiết Y.
Nguy hiểm cực độ!
Thiết Y phản xạ cực nhanh. Hắn vận dụng Nhạn Môn Bộ Pháp, chủ động uốn lượn cơ thể tầm thấp sát mặt đất để tránh né loạt kim độc đầu tiên. Thế nhưng, bùn đầm lầy lún sâu đột ngột giữ chặt lấy chân trái mang xích sắt của hắn. Sợi xích sắt nặng mười cân bị kẹt vào một khe đá ngầm dưới bùn, cản trở bộ pháp di chuyển né tránh của hắn.
Không thể né tránh hoàn toàn!
Trong khoảnh khắc sinh tử, Thiết Y dùng tay trái giật mạnh chiếc Khiên Gỗ Bọc Sắt Phế Liệu đeo sau lưng, nâng khiên chắn trước trung lộ lồng ngực và khuôn mặt.
*PHẬP! PHẬP! PHẬP! PHẬP!*
Hàng chục cây phi châm huyền thiết đâm ngập vào tấm khiên gỗ. Chất độc ăn mòn tẩm trên đầu kim lập tức bốc khói xèo xèo, làm rạn nứt hoàn toàn các nẹp gỗ thông bên trong và ăn mòn các mảnh sắt phế thải bọc ngoài. Tấm khiên gỗ tự chế nứt ra làm đôi dưới sức công phá của ám khí Hóa Kình.
Chưa dừng lại ở đó, Huyết Ảnh lạnh lùng xoay cổ tay, kích hoạt loạt châm độc thứ hai nhắm thẳng vào các khe hở khớp vai và hốc mắt của Thiết Y.
Không còn khiên che chắn, cánh tay phải lại bại liệt hoàn toàn dưới nẹp gỗ sồi, Thiết Y chỉ còn một lựa chọn duy nhất. Hắn gầm lên một tiếng trầm đục qua kẽ răng nghiến chặt, vận lực toàn thân kích hoạt cảnh giới Thiết Cốt Hậu Kỳ.
Làn da toàn thân hắn chuyển sang màu xám đen kịt sần sùi như đá núi biên thùy. Hắn đan chéo hai cánh tay trước mặt – thực hiện Thiết Tý Cản Tiễn – dùng bả vai và cánh tay trái thạch hóa làm lá chắn chịu đòn trực diện.
*KENG! KENG! RENG... RENG... RENG...*
Tiếng kim loại va chạm vào xương cốt vang lên răng rắc, giòn dã và rùng rợn dội ngược khắp đầm lầy sắt rỉ. Những cây phi châm huyền thiết cực sắc bén chém trúng cánh tay trái của Thiết Y không thể đâm xuyên qua lớp màng xương thạch hóa cứng ngắc như lá chắn sắt. Chúng bị sứt mẻ hoàn toàn, gãy đôi giòn dã và rơi rụng đầy trên mặt bùn đỏ quạch.
Tuy nhiên, lực chấn động từ ám khí Hóa Kình tầng một truyền sâu vào tủy xương bả vai trái vốn đang bị thương tổn nặng do Độc Lang cắn xé trước đó. Nỗi đau đớn tột cùng bộc phát khiến Thiết Y khuỵu gối xuống bùn axit, máu tươi đỏ quạch từ bả vai trái rách nát phun ra loang lổ nẹp gỗ sồi tuyết, nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết đóng băng.
Huyết Ảnh chứng kiến cảnh tượng tay trần chặn đứng mưa kim huyền thiết thì đôi mắt dưới mặt nạ vải xám co rụt lại kinh hoàng. Gã không ngờ xương cốt ngoại gia thô lậu của một phế nhân lại đạt đến độ cứng Thiết Cốt Hậu Kỳ kinh người như vậy.
Nhưng là một sát thủ mật viện lão luyện, Huyết Ảnh không hề do dự. Gã lập tức thay đổi chiến thuật. Từ bỏ việc dùng ám khí tầm xa, gã vận dụng khinh công bích hổ dẻo dai lướt đi nhẹ nhàng không tiếng động trên mặt bùn lún, tiếp cận cự ly cực gần.
*XOẠT!*
Huyết Ảnh rút từ hông ra một thanh đoản kiếm mỏng dính tẩm kịch độc ăn mòn tủy xương màu xanh biếc. Thân hình gầy gò của gã lướt sát mặt bùn như một con thằn lằn, đoản kiếm đâm thẳng một đường quỷ dị, tàn nhẫn nhắm thẳng vào hốc mắt xám của Thiết Y hòng đâm xuyên não bộ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!