Khóa Hầu Đoạt Mạng
Cái lạnh buốt giá của trận bão tuyết Nhạn Môn Quan như một lưỡi dao vô hình, liên tục khía vào những vết loét đỏ quạch trên ngực và bụng Hàn Thiết Y. Dưới đáy vực thẳm Quỷ Khốc Nhai, tiếng gió rít lên từng hồi ghê rợn như tiếng oan hồn khóc than. Thế nhưng, nỗi đau thể xác ấy chẳng là gì so với sức ép ngàn cân từ thân hình dã thú của Tù vương Độc Lang đang đè nặng lên người hắn.
"Khục... khục..."
Độc Lang gầm rú điên cuồng, hàm răng nanh sắt rỉ dính đầy máu đen của gã găm chặt vào bả vai trái của Thiết Y. Lực cắn kinh hoàng nghiến vào xương quai xanh thạch hóa phát ra tiếng kêu kèn kẹt ghê người. Từng luồng khí lạnh thấu xương trộn lẫn mùi máu tanh nồng nặc phả thẳng vào mặt nạ quặng sắt của Thiết Y. Cặp móng vuốt sắt rỉ sét cấy trực tiếp vào ngón tay Độc Lang cắm ngập vào vai trái hắn, kéo lê thân xác gầy gò của thiếu niên sát sườn vực sâu đầy đá nhọn hoắt.
Tuyết trắng dưới thân họ bị nhuộm đỏ bởi những vệt máu tươi rỉ ra liên tục. Thiết Y cảm nhận rõ rệt từng mảng da thịt ở bả vai trái đang bị xé toạc. Cánh tay phải của hắn, vốn đang bị bó chặt bởi bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc, hoàn toàn bại liệt và vô lực rủ thõng bên hông. Vết chém cũ của Tào Ngụy vẫn còn rỉ máu loang lổ trên mảng nẹp gỗ, khiến mỗi nhịp cử động nhỏ nhất của khớp vai phải cũng truyền đến một cơn nhức nhói thấu tận tủy xương.
*Keng... răng rắc!*
Trong khoảnh khắc sinh tử, Thiết Y cố gắng vận kình Đồng Cốt Viên Mãn xuống chân trái, dùng gót chân mang sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân đạp mạnh xuống mặt băng để tìm điểm tựa. Hắn muốn thực hiện một cú quét chân xích sắt để gạt ngã Độc Lang. Thế nhưng, mặt băng dốc tuyết quá trơn trượt dưới trận bão cực hạn. Cú quét chân bị lệch trọng tâm, gót chân xích sắt trượt mạnh trên đá đóng băng làm Thiết Y suýt chút nữa ngã nhào xuống vực sâu vạn trượng bên dưới.
Sự thất bại của đòn quét chân khiến Độc Lang càng thêm điên cuồng. Gã dã thú ngửa mặt lên trời rống lên một tiếng rách nát, hai tay bám chặt lấy vai Thiết Y, ghìm mạnh cả thân hình khổng lồ xuống, đẩy Thiết Y nửa người đã treo lơ lửng ngoài mép đá vực sâu.
"Gầm...!"
Độc Lang há rộng khuôn miệng đầy răng nanh sắt, nhắm thẳng cuống họng Thiết Y mà táp xuống. Nếu cú táp này trúng đích, cuống họng của hắn sẽ bị nhai nát thành vũng máu.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, ý chí sắt đá được tôi luyện qua hàng vạn nhát búa tạ tự đập nát xương cốt của Thiết Y bộc phát dữ dội. Hắn vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp, hít sâu một hơi nén khí xuống lồng ngực lép kẹp, ép chặt hai lá phổi để ngăn cơn ho lao bộc phát. Ý niệm kiên định tột cùng giúp hắn vượt qua ngưỡng Thần Kinh Bại Liệt đang thiêu đốt đại não.
Hắn không thể chết ở đây. Lời thề báo thù cho thúc thúc Hàn Đại Thạch và phụ mẫu vẫn chưa hoàn thành. Sư phụ Hoắc Thiết Sơn và y nữ Thẩm Dao vẫn đang chờ hắn cứu trị.
Thiết Y không lùi mà tiến. Hắn chủ động vươn cổ ra phía trước, để răng nanh sắt của Độc Lang cắm ngập vào phần cơ vai bả vai trái thay vì cuống họng. Đồng thời, hắn vung cánh tay trái đầy sẹo rách ra phía sau cổ Độc Lang. Sợi xích sắt khóa chân hoen rỉ nặng mười cân quấn chặt cổ chân hắn được hắn dùng tay trái giật mạnh một mắt xích dài, quấn vòng quanh cánh tay trái làm nhuyễn tiên thô bạo.
*VÚT... PHẬP!*
Cánh tay trái bọc xích sắt của Thiết Y khóa chặt quanh cổ Độc Lang từ phía sau. Hắn vận dụng Khóa Hầu Siết Cổ, gồng cứng toàn bộ cơ bắp Đồng Cốt Viên Mãn dẻo dai như da trâu, siết mạnh cánh tay thiết cốt cứng ngắc bóp nghẹt khí quản của gã dã thú.
Độc Lang bị nghẹt thở đột ngột, tiếng gầm rú nghẹn lại trong cổ họng thành những tiếng khò khè đau đớn. Gã điên cuồng giãy giụa, cặp móng vuốt sắt rỉ sét trên tay phải vung lên tàn bạo, đâm sâu thẳng vào sườn lồng ngực bên phải của Thiết Y hòng móc nát xương sườn đối thủ.
*KÈN KẸT... RĂNG RẮC!*
Tiếng móng vuốt sắt cào mạnh vào xương sườn Thiết Y vang lên răng rắc ghê người dưới đêm tuyết. Thế nhưng, lồng ngực của Thiết Y đã đạt đến cảnh giới Thiết Cốt Trung Kỳ. Mật độ xương sườn thạch hóa dẻo dai cứng ngắc như những tấm lá chắn sắt đã chặn đứng đòn cào xé dã thú. Thiết Y cắn chặt răng đến mức rỉ máu môi, vận kình Thiết Cốt Trung Kỳ co rút lồng ngực đột ngột tạo ra phản lực chấn động cực mạnh ra ngoài.
*BÙM!*
Sức ép phản chấn từ xương sườn thạch hóa của Thiết Y dội ngược cực mạnh, bẻ gãy hoàn toàn cặp móng vuốt sắt rỉ sét cấy trên ngón tay Độc Lang. Những mảnh sắt rỉ vỡ vụn bắn tung tóe găm vào tuyết trắng. Độc Lang đau đớn gào thét rách nát, kình lực bộc phát từ cấm dược Cuồng Huyết Đan trong người gã bắt đầu có dấu hiệu hỗn loạn do thiếu hụt khí quản nạp khí.
Thiết Y nhận ra không thể dùng quyền đấm thẳng dứt điểm gã điên không biết đau đớn này. Chỉ có cách triệt tiêu đường dẫn khí quản mới có thể bẻ gãy hoàn toàn năng lượng bộc phát cực đoan của cấm dược.
"Chết đi!"
Thiết Y gầm lớn, tay trái siết chặt xích sắt bóp nghẹt khí quản Độc Lang đến mức tối đa. Đồng thời, hắn dùng chân trái làm trụ, co mạnh đầu gối trái thạch hóa thúc mạnh cực mạnh thẳng vào xương sống lưng của Độc Lang.
*KHỤC... KHỤC... RĂNG RẮC!*
Một tiếng xương gãy giòn dã vang dội rúng động mép vực sâu. Cú thúc đầu gối dồn toàn bộ trọng lượng Thiết cốt vạn cân của Thiết Y đã phá hủy hoàn toàn cấu trúc xương cột sống lưng của Độc Lang. Thân hình khổng lồ nổi phồng cơ bắp đá tảng của gã dã thú lập tức đờ đẫn, đôi mắt đỏ ngầu rực lửa sát khí từ từ giãn nở vô hồn. Hàm răng răng nanh sắt rỉ của gã buông lỏng khỏi bả vai Thiết Y, máu đen dập phổi phun ra loang lổ mặt nạ sắt của hắn.
Tù vương Độc Lang – quái vật dã thú thử thách sinh tử cuối cùng của Nhạc gia dưới hầm mỏ – hoàn toàn chết gục, thân xác rũ rượi đổ ập xuống dốc tuyết sát mép vực sâu Quỷ Khốc Nhai.
*Hộc... khụ... khụ...*
Hàn Thiết Y quỳ sụp xuống tuyết lạnh bên cạnh xác Độc Lang, lồng ngực nhấp nhô dữ dội thở khò khè nặng nề. Hắn phun ra một ngụm máu độc đen kịt dính đầy thạch thạch rỉ sét. Thể lực của hắn hoàn toàn kiệt quệ, cơ thịt trước ngực bị loét axit đỏ quạch rách nát loang lổ sau trận đấu vật cận cự. Bả vai trái bị cắn nát rỉ máu tươi đỏ quạch sâu hoắm, xương sườn lồng ngực bị nứt nhẹ ba mảng nhức nhối ngầm ngầm.
Cái lạnh thấu xương của bão tuyết Nhạn Môn đang đóng băng những vệt máu rỉ ra ngoài da hắn, nhưng nguy hiểm hơn hết, độc tố chì rỉ sét từ đầm lầy rác thải phía dưới đang bắt đầu ăn mòn sâu vào các vết thương hở rách thịt trên ngực hắn. Nếu không tìm được Địa Long Thảo để ngâm cốt trung hòa độc tố ngay lập tức, tủy xương sườn và bả vai phải của hắn sẽ bị hoại tử xơ cứng vĩnh viễn.
Hắn lết thân xác đi khập khiễng chân xích sắt hoen rỉ, một tay trái bám chặt vào vách đá gồ ghề để giữ thăng bằng. Hắn sờ vào ngực áo vải thô dính máu khô, chạm vào chiếc tẩu thuốc tre rách nát của thúc thúc Đại Thạch. Bên trong tẩu tre gãy vẫn giấu kín mảnh đồng chìa khóa kho thuốc ngầm của Nhạc gia. Hắn biết, Nhạc gia có một kho trung chuyển thảo dược sấy lậu nằm khuất sâu trong Đầm Lầy Sắt Rỉ – nơi chuyên thu hoạch Địa Long Thảo tươi từ đầm bùn độc.
"Phải đến đầm lầy... tìm Địa Long Thảo..."
Thiết Y nghiến chặt răng, lết từng bước chân đi khập khiễng dạt sâu vào bóng tối bão tuyết bùng nổ, hướng thẳng về phía vùng đất ngập nước đỏ quạch màu rỉ sét dưới chân núi tuyết phía Nam.
Sương mù độc hại bốc lên nồng nặc từ những hố bùn lún đỏ quạch Đầm Lầy Sắt Rỉ. Không gian im ắng rùng rợn đến nghẹt thở, chỉ có tiếng nước rỉ sét sủi bọt khí độc *XẸT... XẸT...* dưới mặt bùn lạnh.
Thiết Y bước đi khập khiễng vào rìa đầm lầy độc hại, ánh mắt xám lạnh lùng dưới lớp mặt nạ sắt cố gắng tìm kiếm bóng dáng loài cỏ Địa Long Thảo bò sát vách bùn. Thế nhưng, dưới bóng tối ẩm ướt đầy khí độc rỉ sét của đầm lầy, hắn đột ngột khựng lại.
Cách hắn mười bước chân, một bóng đen thon dài thầm lặng lướt đi trên mặt bùn lún đỏ quạch mà không hề phát ra bất kỳ tiếng động tiếng gió nào...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!