Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Dã Thú Chạm Trán

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết gầm thét dữ dội qua những vách đá dựng đứng của Thung Lũng Sói Sắt, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng biên viễn Nhạn Môn Quan. Tuyết rơi dày đặc, phủ trắng xóa những bụi cây gai khô khốc và những lối mòn hiểm trở. Trong một hốc đá khuất gió dưới chân một vách núi cao, Hàn Thiết Y đang ngồi xếp bằng, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập của mình.


Cơ thể hắn lúc này đang phải gánh chịu những tổn thương cực kỳ nặng nề. Vùng da trước ngực và bụng bị nước axit Giếng Nước Quặng ăn mòn loét ra đỏ quạch, loang lổ bốc khói nhẹ dưới hơi lạnh thấu xương. Mỗi lần hơi thở nén sâu xuống bụng dưới rỗng tuếch không một giọt chân khí nội gia, những vết loét lại co rút đau rát như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào. Khớp bả vai phải bị trật khớp hoàn toàn từ trận chiến trước tuy đã được nắn thẳng lại, nhưng lúc này đang bị bó chặt bởi bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc, dán chặt bằng thuốc Tuyết Liên Hoa Biên Thùy trộn mỡ gấu đông lạnh. Cánh tay phải của hắn hoàn toàn bại liệt, vô lực rủ thõng bên hông, không hề có một chút cảm giác lực hay xúc giác nóng lạnh nào.


Mùi thảo dược Tuyết Liên Hoa Biên Thùy mát lạnh đặc trưng trộn lẫn với mùi mỡ gấu nồng nặc bốc ra từ bả vai phải dính máu khô của hắn, bay theo luồng gió lạnh lan tỏa ra ngoài thung lũng. Thiết Y nhắm mắt, vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp để đè nén cơn sốt cao do viêm tủy xương đang thiêu đốt bên trong bả vai phải. Hai cổ chân hắn vẫn mang sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ, các mắt xích lạnh ngắt nghiến chặt vào lớp da cổ chân rách nát đóng thành những hạt băng đỏ.


Đột ngột, Thiết Y mở quắt đôi mắt xám lạnh lùng dưới lớp mặt nạ quặng sắt.


Thính Âm Biện Địa Pháp của hắn bắt được một tiếng động bất thường vượt qua tiếng gió tuyết gầm thét. Đó không phải là tiếng tuyết lở, cũng không phải là tiếng bước chân khập khiễng của sói hoang. Đó là tiếng *XẸT... XẸT...* sắc lẹm của kim loại cào mạnh vào vách đá đóng băng, kèm theo tiếng thở hồng hộc dã man bốc lên mùi máu tanh nồng nặc. Tiếng động di chuyển với tốc độ kinh hoàng, nhảy vọt qua các tảng đá lớn từ phía đỉnh vách đá cao phía trên hốc đá của hắn.


"Đến nhanh như vậy sao?"


Thiết Y thầm nghĩ, tay trái nhanh chóng bám vào vách đá gồ ghề để nâng cơ thể đi khập khiễng đứng dậy. Hắn biết rõ, mùi thuốc Tuyết Liên Hoa trộn mỡ gấu trên vai mình chính là mồi dẫn đường chí mạng trong đêm tối bão tuyết này.


*ẦM!*


Một bóng đen khổng lồ từ trên vách đá cao mười trượng lao thẳng xuống dốc tuyết ngay trước cửa hốc đá. Lực va chạm cực mạnh làm tuyết trắng bắn tung tóe, vách đá đóng băng xung quanh nứt vỡ răng rắc. Từ trong màn sương tuyết mù mịt, một quái vật hình người từ từ đứng dậy.


Đó là Tù vương Độc Lang.


Khuôn mặt gầy guộc da bọc xương đen sạm của gã co rút lại đầy điên cuồng, mái tóc dài bết bụi than rũ rượi bay loạn trong gió tuyết. Đôi mắt gã đỏ ngầu rực lửa sát khí vô hồn, hoàn toàn mất đi lý trí phàm nhân do tác động tàn phá hệ thần kinh của Cuồng Huyết Đan. Cơ bắp toàn thân gã nổi phồng lên đen bóng như những tảng đá mỏ hắc thiết, các mạch máu nổi đỏ rực bò trườn dưới da như những con rết lửa. Trên mười đầu ngón tay của gã, cặp móng vuốt bằng sắt rỉ sét nhọn hoắt cấy trực tiếp vào xương ngón tay rít lên kèn kẹt khi gã nắm chặt nắm đấm.


Độc Lang hít hà luồng gió lạnh, đôi mắt đỏ ngầu lập tức khóa chặt vào bả vai phải dính Tuyết Liên Hoa của Thiết Y. Gã ngửa mặt lên trời bão tuyết rống lên một tiếng dã man, rồi lao vút về phía trước với tốc độ của một con thú dữ đói mồi.


*PHẬP!*


Độc Lang vọt tới cự ly ba bước chân, vung mạnh cánh tay nổi phồng cơ bắp đá tảng. Cặp móng vuốt sắt rỉ sét quét một đường vòng cung tàn bạo xé gió sương, rạch nát bả vai trái thạch hóa của Thiết Y. Lớp da ngoài dẻo dai như da trâu của Thiết Y bị rạch rách ba đường sâu hoắm, máu tươi đỏ quạch phun ra rồi lập tức đóng băng lại dưới cái lạnh cực hạn.


Thiết Y bị lực cào cực mạnh hất lùi lại ba bước, gót chân xích sắt cọ xát vào đá phát ra tiếng kêu kèn kẹt. Cơn đau buốt nhói tận óc từ vết rách vai trái bộc phát, suýt chút nữa vượt qua ngưỡng Thần Kinh Bại Liệt của hắn. Thế nhưng, đôi mắt xám của Thiết Y vẫn tĩnh lặng như đá tảng. Hắn nhanh chóng nhận ra Độc Lang di chuyển hoàn toàn bằng bản năng dã thú, không hề có bất kỳ chiêu thức võ học hay chân khí nội lực nào, nhưng sức mạnh vật lý và tốc độ của gã lại cực kỳ khủng khiếp nhờ cấm dược Cuồng Huyết Đan bộc phát.


Độc Lang không để Thiết Y kịp thở, gã điên cuồng áp sát, liên tục cào xé móng vuốt sắt nhắm thẳng vào lồng ngực lép kẹp của đối thủ hòng móc tim.


Trong tình thế hiểm nghèo, Thiết Y không thể dùng cánh tay phải đang bó nẹp gỗ sồi để cản phá. Hắn nghiến chặt răng, vận kình co rút lồng ngực Thiết Cốt Trung Kỳ đón đỡ trực diện đòn cào của Độc Lang.


*KÈN KẸT... RENG RENG!*


Tiếng móng vuốt sắt rỉ sét cào mạnh vào vòm ngực Thiết Y phát ra âm thanh kèn kẹt ghê rợn rợn người, bắn ra những tia lửa xẹt mờ nhạt dưới bóng tối bão tuyết. Mật độ xương sườn thạch hóa dẻo dai của Thiết Cốt Trung Kỳ đã giữ vững cấu trúc lồng ngực của hắn, ngăn không cho móng vuốt sắt đâm xuyên vào tim phổi. Thế nhưng, phản lực va đập dội ngược cực mạnh vẫn làm lồng ngực Thiết Y nhức nhối ngầm, máu miệng rỉ ra ngoài khóe môi.


"Cút!"


Thiết Y gầm nhẹ một tiếng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực cơ bắp vai trái còn lành lặn vào nắm đấm trái bọc sắt phế liệu. Hắn tung ra một cú Khai Sơn Quyền đấm thẳng như sấm sét vào thái dương của Độc Lang.


*BÙM!*


Cú đấm thẳng toàn lực của Thiết Y đập trúng đầu Độc Lang phát ra tiếng nổ trầm đục, hất văng đầu gã điên lệch sang một bên. Sức mạnh của cú đấm đủ sức đập vỡ nát đá hầm mỏ, thế nhưng Độc Lang hoàn toàn không có cảm giác đau đớn vật lý do hệ thần kinh đã bị Cuồng Huyết Đan phá hủy hoàn toàn. Gã chỉ bị lực đấm đẩy lùi lại hai bước, rồi lập tức quay đầu lại, nhe hàm răng nhọn hoắt dính đầy máu tươi cười sằng sặc dã man.


Độc Lang gầm lên, nhảy chồm lên ôm chặt lấy thân hình Thiết Y. Gã cắn ngập hàm răng nanh sắt nhọn hoắt vào cổ vai trái của Thiết Y, cố gắng xé rách cuống họng đối thủ cự ly cực gần.


*PHẬP!*


Răng nanh sắt cắm ngập vào da thịt vai Thiết Y, máu đỏ quạch tuôn chảy loang lổ tuyết trắng dã. Thiết Y cảm nhận được hàm răng sắt đang nghiến chặt lấy xương quai xanh trái của mình phát ra tiếng kêu khục khục. Đau đớn tột cùng bộc phát, hệ thần kinh của hắn như bị thiêu rụi hoàn toàn.


Trong cơn nguy kịch, Thiết Y cố gắng dùng tay phải đang bó nẹp gỗ sồi tuyết tì mạnh để đẩy đầu Độc Lang ra. Thế nhưng, ngay khi hắn vận lực vai phải, vết nứt xương bả vai phải nhói đau dữ dội thấu xương tủy. Cơn đau bộc phát bạo liệt làm lệch quỹ đạo lực đẩy, cánh tay phải bại liệt vô lực hoàn toàn rủ thõng xuống không thể phát lực.


"Mẹ kiếp!"


Thiết Y hiểu rằng nếu tiếp tục dây dưa cự ly gần, gã điên khát máu này sẽ dùng móng vuốt sắt rạch nát lồng ngực hắn trước khi cấm dược hết tác dụng. Hắn bắt buộc phải dùng đòn sát thủ dứt điểm nội tạng của gã.


Hắn vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp, hít sâu một hơi nén khí xuống lồng ngực thạch hóa, khóa chặt mọi cảm giác đau đớn. Thiết Y co gập cánh tay trái đầy sẹo rách lại, dồn toàn bộ kình lực Thiết cốt bả vai trái vào khuỷu tay. Hắn vận dụng Quyền Kích Chấn Tạng, dùng khuỷu tay trái đập mạnh cực mạnh thẳng vào vùng sườn lồng ngực bên phải của Độc Lang.


*BÙM... RĂNG RẮC!*


Cú đập khuỷu tay dồn kình chấn tạng đập trúng sườn Độc Lang phát ra tiếng vang reng reng trầm đục dũng mãnh. Lực đấm không phá vỡ lớp da thịt cứng đơ như thép nguội bên ngoài của gã điên, nhưng truyền xung lực chấn động xuyên sâu vào lồng ngực, dập nát nội tạng tim phổi bên trong của đối thủ. Độc Lang trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, ngụm máu đen đặc lẫn huyết tủy phun ra dồn dập dính đầy mặt nạ sắt của Thiết Y.


Thế nhưng, sức mạnh điên cuồng bạo lực của Cuồng Huyết Đan vẫn giữ cho Độc Lang không ngã xuống lập tức. Gã gầm lên một tiếng rách nát, dùng cặp móng vuốt sắt rỉ sét cấy trực tiếp vào ngón tay cắm ngập hoàn toàn vào bả vai trái của Thiết Y, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể nổi phồng đá tảng của mình đẩy mạnh kéo lê Thiết Y lùi lại liên tiếp trên dốc tuyết trơn trượt.


Gót chân xích sắt của Thiết Y quét mạnh vào tuyết trắng đóng băng nhưng không thể tìm được điểm tựa vững chắc do dốc núi quá trơn. Độc Lang điên cuồng gào thét, kéo lê thân xác rách nát da thịt rỉ máu của Thiết Y hướng thẳng về phía mép vực sâu đầy đá nhọn hoắt của Thung Lũng Sói Sắt phía sau sương tuyết mịt mù...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!