Cấm Dược Cuồng Huyết
Gió tuyết gào thét ngoài cửa sổ Phân phủ Nhạc Gia như tiếng khóc than của vạn linh hồn oan khuất dưới hầm mỏ Nhạn Môn Quan. Thế nhưng, tiếng gầm rú của thiên nhiên cũng không thể át đi tiếng đập phá loảng xoảng phát ra từ thư phòng của đại cai ngục Nhạc Lôi.
"Lũ ăn hại! Một lũ súc vật ăn hại!"
Nhạc Lôi vung tay gạt phăng chiếc bình gốm cổ quý giá trên bàn thư họa xuống nền gạch nung. Tiếng gốm sứ vỡ vụn răng rắc vang lên chói tai. Khuôn mặt gã đỏ gay gắt, râu quai nón rậm rạp dựng đứng lên vì giận dữ và sợ hãi. Bộ giáp sắt nặng màu đen thêu hình hổ trên người gã rung lên bần bật theo từng nhịp thở dồn dập. Đứng quỳ rạp dưới đất trước mặt gã là năm tên lính canh thuộc Đội Cai Ngục Hắc Thiết, tất cả đều cúi gục đầu, bả vai run rẩy không dám thở mạnh.
Nhạc Lôi thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu tơ máu trợn trừng nhìn vào góc phòng tối tăm. Gã vừa nhận được tin dữ: thiếu chủ Nhạc Kỳ – thiên tài của chi nhánh Nhạc gia, người có tu vi Nội gia Tụ khí tầng ba – đã bị phế bỏ hoàn toàn bả vai phải, thanh thần binh Thanh Sương khảm lam bảo thạch bị bẻ gãy đôi giòn dã ngay trên quảng trường. Kinh khủng hơn, gã nô lệ đeo mặt nạ sắt, kẻ được đám phu mỏ gọi bằng cái tên run sợ "Quyền Ma", đã đột nhập vào phòng giam tối, giết chết đao phủ Lý Sát và giải thoát thành công lão thợ rèn mù Hoắc Thiết Sơn.
Nhưng điều khiến Nhạc Lôi thực sự hoảng loạn đến mất trí không phải là cái chết của vài tên tay sai, mà là cuốn sổ sách mưu phản tối mật đã biến mất khỏi hòm gỗ ẩn dưới nền gạch thư phòng. Cuốn sổ sách ghi chép chi tiết mười vạn trường kiếm hắc thiết được đúc lậu để cung cấp cho vương gia phản loạn tại kinh đô Biện Kinh. Nếu thứ đó rơi vào tay ngự sử triều đình, không chỉ cái đầu của Nhạc Lôi gã, mà cả gia tộc Nhạc thế gia tại Hoa Sơn cũng sẽ bị tru di tam tộc.
"Đại cai ngục bớt giận. Giận dữ chỉ làm khí huyết nghịch chuyển, tổn hại đến kinh mạch Hóa kình mà thôi."
Một giọng nói khàn khàn, âm u như tiếng xác chết bò ra khỏi quan tài vang lên từ góc tối của thư phòng.
Nhạc Lôi khựng lại, dằn mạnh nắm đấm xuống bàn gỗ sồi nứt nẻ. Từ trong bóng tối, một lão già gù lưng chậm rãi bước ra. Lão khoác trên mình bộ áo bào xám thêu hình rết độc loang lổ, tỏa ra một mùi hôi thối nồng nặc của dược liệu thối rữa và độc chất. Móng tay của lão đen kịt, sần sùi chứa đầy độc tố tích tụ lâu năm. Đó chính là Lưu Độc – dược sĩ độc ác của Nhạc gia, kẻ chuyên chế tạo các loại cấm dược tàn bạo thử nghiệm lên cơ thể nô lệ.
"Lưu Độc! Ngươi còn ở đó mà nói nhảm được sao?" Nhạc Lôi gầm lên, tiến lại gần túm chặt lấy cổ áo bào của lão dược sĩ. "Thằng ranh đeo mặt nạ sắt đó đã cõng lão già mù trốn lên núi tuyết! Tào Ngụy cùng kỵ binh Hắc Tiên Đội đang đuổi theo dấu máu rỉ từ vai nó, nhưng bão tuyết ngoài kia quá lớn, sức ngựa chiến không thể di chuyển nhanh trong tuyết ngập đầu gối! Nếu để nó thoát sang Sóc Châu thành và dâng cuốn sổ sách đó lên quan phủ, chúng ta đều phải chết!"
Lưu Độc không hề hoảng sợ trước sự hung hãn của Nhạc Lôi. Lão khẽ nở một nụ cười quái dị, để lộ hàm răng đen nhẻm rỉ nhựa độc. Lão chậm rãi đưa bàn tay khô héo như vỏ cây lên, gạt bàn tay hộ thủ bằng sắt của Nhạc Lôi ra khỏi cổ áo mình.
"Kỵ binh thông thường đương nhiên không thể đuổi kịp một kẻ có ngoại gia thể chất dẻo dại như 'Quyền Ma' dưới trời bão tuyết," Lưu Độc khàn khàn nói, giọng điệu đầy vẻ tự tin tàn nhẫn. "Nhưng nếu chúng ta thả ra một con dã thú không biết đau đớn, có khứu giác nhạy bén hơn cả chó săn sắt, và có tốc độ di chuyển vượt qua giới hạn của phàm nhân thì sao?"
Nhạc Lôi nheo mắt, sát khí ngưng tụ trên khuôn mặt đỏ gay: "Ngươi muốn nói đến... kẻ dưới đáy Hố Sâu?"
"Phải," Lưu Độc gật đầu, bàn tay lão lướt vào trong tay áo rộng, lôi ra một chiếc hũ bạc nhỏ chạm khắc hình đầu lâu rết. Chiếc hũ bạc tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo kỳ dị. "Tù vương Độc Lang. Mười năm trước, gã là tên tội phạm giết người hàng loạt chấn động biên thùy, bị chúng ta phế bỏ đan điền nội gia rồi ném xuống khu mỏ sâu nhất dưới đáy Nhạn Môn Quan. Gã đã sống sót dưới bóng tối ngục tù bằng cách ăn thịt chuột và xác thợ mỏ chết rỉ sét, tự rèn luyện ra một thân ngoại gia Thiết cốt sơ cấp điên cuồng bạo lực."
Lưu Độc mở nắp hũ bạc, để lộ bên trong một viên đan dược tròn màu đỏ tươi như máu mới ngưng tụ, tỏa ra mùi tanh nồng nặc của huyết tủy và cấm dược kích thích cực đoan.
"Cuồng Huyết Đan," Lưu Độc thì thầm, đôi mắt ti hí lóe lên tia sáng điên rồ của một kẻ cuồng dược lý. "Ta đã tinh luyện thứ này từ máu tim của mười con sói tuyết hoang dã kết hợp với độc thảo Ô Đầu và độc tố hắc thiết rỉ sét. Chỉ cần nuốt vào một viên, hệ thần kinh của Độc Lang sẽ hoàn toàn bị phá hủy, gã sẽ không còn cảm giác đau đớn vật lý, cơ bắp teo tóp sẽ nổi phồng lên với sức mạnh dã dã tăng gấp ba lần bình thường. Gã sẽ trở thành một cỗ máy chém giết chỉ biết săn lùng theo mùi máu rỉ sét và Tuyết Liên Hoa trên vai của Hàn Thiết Y."
Nhạc Lôi nhìn viên đan dược màu đỏ trong tay Lưu Độc, trong lòng thoáng qua một vệt rùng mình lạnh gáy. Gã biết rõ sự tàn bạo của Độc Lang khi gã điên này còn tỉnh táo, nay lại được kích hoạt bằng cấm dược Cuồng Huyết, sức tàn phá sẽ khủng khiếp đến mức nào. Thế nhưng, nỗi sợ hãi mất đi chiếc ghế đại cai ngục và tính mạng gia tộc đã đè bẹp mọi sự do dự cuối cùng của gã.
"Được! Lập tức đi xuống Hố Sâu!" Nhạc Lôi gằn giọng, bàn tay nắm chặt chuôi roi da bọc gai sắt Hắc Long Tiên đeo bên hông. "Ta muốn tận mắt nhìn thấy con quái vật này được phóng thích!"
Họ nhanh chóng rời khỏi thư phòng, dẫn theo một toán mười tên lính canh Đội Cai Ngục Hắc Thiết trang bị giáp sắt dày và đuốc rực lửa, bước xuống lối đi ngầm dẫn sâu vào lòng đất của Phân phủ Nhạc Gia. Lối đi dốc đứng, ẩm ướt và trơn trượt, càng xuống sâu không khí càng loãng và nồng nặc mùi ẩm mốc, mùi phân thú và mùi máu khô của những phạm nhân bị tra tấn dã man suốt nhiều năm qua.
Sau gần nửa canh giờ đi xuống qua những bậc đá rêu phong đóng băng, họ dừng lại trước một cánh cửa sắt khổng lồ hoen rỉ, xích khóa dầy đặc cắm sâu vào vách đá ngầm của khu mỏ sâu nhất. Đây chính là lối vào cấm địa Hố Sâu – nơi giam giữ những tù nhân điên cuồng và nguy hiểm nhất Nhạn Môn Quan.
"Mở cửa!" Nhạc Lôi ra lệnh.
Hai tên lính canh run rẩy tiến lên, dùng chùm chìa khóa đồng thau khổng lồ mở xích khóa. Tiếng xích sắt va chạm kèn kẹt dội lại dọc hành lang tối đen nghe rùng rợn. Cánh cửa sắt nặng nề mở ra, một luồng khí lạnh buốt mang theo mùi hôi thối dã man xộc thẳng vào mặt cả toán người, khiến đám lính canh phải che mũi ho sặc sụa.
Bên trong gian buồng đá tối tăm, chỉ được chiếu sáng bởi ánh đuốc cam lập lòe, là một chiếc cũi sắt khổng lồ được đúc bằng hắc thiết dày nửa thước. Ngồi xếp bằng giữa cũi sắt là một bóng người gầy guộc đến đáng sợ, da bọc xương đen sạm loang lổ những vết sẹo rách nát do đòn roi cũ. Mái tóc của gã dài rũ rượi, bết bụi than và bùn đất che kín nửa khuôn mặt.
Điều kinh dị nhất là trên mười đầu ngón tay của gã, móng tay tự nhiên đã bị lột sạch, thay vào đó là cặp móng vuốt bằng sắt rỉ sét nhọn hoắt được cấy trực tiếp vào xương ngón tay bằng đinh vít rỉ sét dính máu khô.
Đó chính là Tù vương Độc Lang.
Nghe thấy tiếng động, Độc Lang chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt gã đờ đẫn, vô hồn nhưng ẩn chứa một tia dã tính khát máu cực độ của một con thú dữ bị giam cầm lâu năm trong bóng tối. Gã khẽ nhếch mép, để lộ hàm răng đã được mài nhọn hoắt như răng sói, phát ra tiếng gầm gừ trầm đục từ sâu trong cổ họng.
"Độc Lang, hôm nay ta cho ngươi cơ hội được uống máu tươi thỏa thích ngoài núi tuyết," Lưu Độc bước lại gần cũi sắt, giọng nói đầy vẻ dụ dỗ tàn nhẫn.
Độc Lang không đáp, gã đột ngột lao mạnh người về phía trước. Sợi xích sắt huyền thiết khổng lồ khóa chặt hai cổ tay cổ chân gã găm sâu vào vách đá phía sau giật căng ra phát ra tiếng *XOẢNG* vang dội. Cặp móng vuốt sắt rỉ sét của gã cào mạnh vào song sắt cũi, phát ra tiếng rít kèn kẹt chói tai, chỉ cách mặt Lưu Độc nửa thước.
Một tên lính canh trẻ tuổi đứng bên cạnh Nhạc Lôi hoảng sợ, theo bản năng vung sợi xích sắt định xích cổ Độc Lang lại để bảo vệ dược sĩ.
"Thằng ngu! Đừng lại gần!" Nhạc Lôi quát lớn.
Nhưng đã quá muộn. Tên lính canh vừa bước lên một bước, Độc Lang đã nhanh như chớp luồn cánh tay gầy guộc qua khe hở song sắt. Cặp móng vuốt sắt rỉ sét của gã quét một đường vòng cung tàn bạo trong không khí.
*PHẬP! RĂNG RẮC!*
Móng vuốt sắt nhọn hoắt rạch đứt hoàn toàn cuống họng của tên lính canh, bẻ gãy nẹp cổ bằng sắt mỏng của y. Máu đỏ quạch phun ra dồn dập như mưa, nhuộm đỏ cả song sắt cũi hắc thiết. Tên lính canh trợn trừng mắt, không kịp phát ra tiếng kêu cứu nào, đổ ập xác xuống nền đá lạnh ngắt, co giật vài cái rồi chết tươi chớp nhoáng.
Độc Lang đưa bàn tay dính đầy máu nóng lên miệng liếm láp, khuôn mặt gầy guộc co rút lại đầy phấn khích dã dã. Đám lính canh còn lại hoảng sợ lùi lại ba bước, giương thẳng cung nỏ nhắm vào cũi sắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương.
"Ha ha ha! Sức mạnh dã tính thật tuyệt vời!" Lưu Độc không hề giận dữ, ngược lại lão cười sằng sặc đầy điên cuồng. Lão quay sang nhìn Nhạc Lôi đang mặt mày xanh mét. "Đại cai ngục, nhìn thấy chưa? Đây chính là thứ vũ khí hoàn hảo nhất để tiêu diệt 'Quyền Ma'!"
Lưu Độc bước lên, cầm một chiếc sào sắt dài có đầu móc bọc đồng. Lão lách sào sắt qua song cũi, kẹp chặt lấy cổ họng của Độc Lang, dồn lực ấn mạnh gã găm chặt vào vách đá phía sau cũi sắt. Độc Lang bị chặn đường thở thở khò khè, giãy giụa điên cuồng, móng vuốt sắt cào xé cán sào sắt phát ra tiếng kêu reng reng.
"Giữ chặt nó!" Lưu Độc quát lớn.
Hai tên lính canh lực điền vội vàng lao lên ghìm chặt cán sào sắt cùng lão dược sĩ. Lưu Độc dùng tay trái bóp chặt quai hàm của Độc Lang, ép gã phải há miệng rộng ra. Với một động tác dứt khoát và tàn nhẫn, lão ném viên Cuồng Huyết Đan màu đỏ tươi vào sâu trong cổ họng gã điên khát máu, rồi vung tay đấm mạnh vào cằm gã để buộc gã phải nuốt chửng viên thuốc.
*ỰC!*
Ngay khi viên đan dược đi vào bụng, Độc Lang khựng lại. Sào sắt kẹp cổ gã được nới lỏng, nhưng gã không lao lên tấn công nữa. Cơ thể gầy guộc da bọc xương của gã bắt đầu co thắt dữ dội từng cơn liên tục.
"A... A... RỒNG... RỒNG..."
Độc Lang gầm rú điên cuồng, tiếng gầm rú không còn giống giọng người, mà là tiếng gầm rú rách nát của một con dã thú bị thiêu đốt ngũ tạng. Gã ôm chặt lấy lồng ngực lép kẹp, lăn lộn trên ván gỗ sập cũi sắt.
Nhạc Lôi căng thẳng chứng kiến sự biến đổi sinh học tàn khốc đang diễn ra trước mắt. Dưới ánh đuốc lập lòe, toàn bộ các mạch máu dọc khắp cơ thể Độc Lang bỗng nhiên nổi phồng rực đỏ lên dưới lớp da đen sạm như những con rết lửa đang bò trườn. Máu từ các mạch máu nứt vỡ rỉ ra ngoài lỗ chân lông, nhuộm đỏ toàn thân gã.
Cơ bắp teo tóp ở hai bả vai, cánh tay và đùi gã bỗng nhiên co rút cực mạnh rồi nở phồng lên cuồn cuộn, đen bóng và sần sùi như những tảng đá mỏ hắc thiết. Da thịt gã cứng đơ lại như thép nguội, các khớp xương phát ra tiếng kêu răng rắc ghê rợn do áp lực cơ bắp giãn nở cực đoan.
Đôi mắt đờ đẫn của Độc Lang giờ đây đã hoàn toàn hóa thành màu đỏ tươi như máu rực lửa sát khí điên cuồng, mất đi hoàn toàn chút lý trí phàm nhân cuối cùng. Gã đứng sừng sững giữa cũi sắt, thân hình cao lớn nổi phồng cơ bắp đá tảng tỏa ra luồng sát khí dâng trào buốt giá thấu xương tủy tương đương với tu vi ngoại gia Thiết cốt sơ cấp đỉnh phong bộc phát.
"Mở khóa cũi sắt! Thả xích chân xích tay ra!" Nhạc Lôi ra lệnh, giọng gã khàn đi vì phấn khích dâng trào.
Một tên lính canh run rẩy tiến lên tra chìa khóa mở cửa cũi sắt hắc thiết. Ngay khi cánh cửa cũi vừa hé mở, Độc Lang không đợi lính canh mở khóa xích sắt huyền thiết khóa tay chân gã cắm sâu vào vách đá.
Gã gầm lên một tiếng rúng động cả gian buồng đá ngầm. Hai cánh tay thô dày nổi phồng cơ bắp đá tảng của gã vung mạnh ra hai bên.
*XOẢNG! RĂNG RẮC!*
Sức mạnh dã dã bộc phát vượt ngưỡng phàm nhân từ Cuồng Huyết Đan đã giúp gã bứt đứt hoàn toàn hai sợi xích sắt huyền thiết khổng lồ khóa cổ tay. Mắt xích sắt vỡ vụn bắn văng tung tóe găm sâu vào vách đá ngầm. Độc Lang giẫm mạnh chân Thiết cốt xuống nền đá, bẻ gãy nốt sợi xích khóa cổ chân, thoát khỏi hoàn toàn gông xiềng giam cầm mười năm qua.
Gã lao vút ra khỏi cũi sắt như một luồng gió đen rít gào, lướt qua xác tên lính canh đã chết, nhảy vọt lên những bậc đá dốc đứng của lối đi ngầm hướng thẳng ra ngoài cổng biệt phủ Phân phủ Nhạc Gia.
"Đuổi theo! Cho nó ngửi mùi Tuyết Liên Hoa và mỡ gấu của Hàn Thiết Y!" Lưu Độc gào lớn, tay cầm chiếc áo vải rách nát dính máu khô của Thiết Y thu thập từ lò rèn Hoắc Thiết Sơn ném ra không khí.
Độc Lang khựng lại ngoài sân tuyết biệt phủ, mũi gã hếch lên co rút liên tục hít hà luồng gió lạnh. Gã đã đánh hơi thấy mùi thảo dược Tuyết Liên Hoa Biên Thùy trộn lẫn mỡ gấu và mùi máu rỉ sét đặc trưng bốc ra từ bả vai rách nát của Hàn Thiết Y hướng về phía núi tuyết sâu bão bùng.
Gã điên khát máu ngửa mặt lên trời bão tuyết gào thét dữ dội.
Tù vương Độc Lang bẻ gãy xích sắt rống lên dã man, lao vút vào bão tuyết núi sâu với tốc độ kinh hoàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!