Bão Tuyết Lánh Nạn
Gió bão rít gào như vạn con dã thú đói khát cuồng nộ lao qua những khe đá nhọn hoắt của dãy núi Nhạn Môn Quan. Tuyết rơi dày đặc, đổ xuống từng mảng trắng xóa, nuốt chửng mọi dấu vết sinh mệnh và biến cả vùng thung lũng biên thùy thành một nghĩa địa băng giá cực hạn.
Giữa màn sương tuyết mịt mù ấy, Hàn Thiết Y đang đi khập khiễng từng bước một. Thân hình hắn gầy gò nhưng rộng bản, cúi rạp người về phía trước để gánh đỡ toàn bộ trọng lượng của sư phụ Hoắc Thiết Sơn trên lưng. Lão thợ rèn mù đang hôn mê sâu, hơi thở yếu ớt đến mức gần như tan biến vào tiếng gió hú. Hai cổ tay của lão bị xích sắt quấn chặt, đầu ngón tay trỏ phải gãy nát rỉ ra những giọt máu đã đông cứng lại thành những hạt băng đỏ quạch sần sùi.
*Keng... kẹt...*
Sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ quấn chặt quanh hai cổ chân Thiết Y khẽ va chạm vào nhau, phát ra tiếng động kim loại trầm đục rùng rợn. Mỗi lần bước chân hắn dẫm xuống lớp tuyết ngập sâu đến đầu gối, sợi xích sắt lạnh ngắt lại nghiến mạnh vào lớp da cổ chân vốn đã bị mài rách nát, rỉ máu tươi đỏ quạch rồi lập tức đóng băng lại ngay tại chỗ. Nỗi đau buốt nhói chạy dọc theo xương ống chân thẳng lên đại não, nhưng đôi mắt xám tro dưới lớp mặt nạ quặng sắt của hắn vẫn tĩnh lặng như băng hồ ngàn năm.
Hắn không được phép gục ngã. Phía sau hắn, Tào Ngụy cùng kỵ binh Hắc Tiên Đội đang lần theo dấu máu rỉ ra từ đường ống thải để truy sát sát sườn.
"Hộc... khụ..."
Thiết Y vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp, hít sâu một hơi nén khí xuống lồng ngực lép kẹp, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập dồn dập dưới vòm ngực xương sườn Thiết Cốt Trung Kỳ. Cơn sốt cao do viêm tủy xương bộc phát đang thiêu đốt bên trong bả vai phải của hắn, nóng bỏng như một lò than nung đỏ, hoàn toàn tương phản với cái lạnh cực hạn của bão tuyết bên ngoài. Vết loét axit đỏ quạch loang lổ từ Giếng Nước Quặng trước ngực và bụng hắn đang bốc khói nhẹ dưới hơi lạnh, rát bỏng như bị hàng vạn con kiến thép thiêu đốt.
Bả vai phải của hắn – nơi hắn đã tự bẻ trượt khớp bả vai bằng Khớp Xương Trật Tự để trườn qua đường ống thải chật hẹp – giờ đây nhô cao lệch hẳn sang một bên, dị dạng và sưng vù vù lên như một quả bưởi. Bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết cũ kỹ bó chặt quanh vai đã bị dính đầy máu đỏ quạch rỉ ra từ vết chém của Tào Ngụy, đóng băng cứng ngắc lại thành một tấm giáp máu lạnh lẽo. Cánh tay phải hoàn toàn bại liệt vô lực thõng xuống, mất đi mọi cảm giác xúc giác và lực lượng.
"Thiết Y huynh đệ... cố lên..." Tiểu Bình đi bên cạnh hắn, toàn thân run rẩy dữ dội dưới lớp áo mỏng rách nát, bàn tay nhỏ bé bám chặt vào vạt áo Thiết Y để không bị gió bão thổi bay xuống vực sâu.
Thiết Y không nói nổi một lời. Tủy xương vai phải nhức nhối ngầm ngầm, mỗi bước đi khập khiễng của hắn là một lần các đầu xương nứt nẻ cọ xát vào nhau răng rắc. Sức chịu đựng thể xác của hắn đã chạm đến ngưỡng Thần Kinh Bại Liệt cực hạn. Nếu không tìm được nơi trú ẩn và nắn lại khớp vai ngay lập tức, tủy xương vai phải sẽ tự liền lệch vĩnh viễn, biến hắn thành một phế nhân cụt tay thực sự.
Đúng lúc tầm nhìn xám xịt của Thiết Y bắt đầu mờ đục đi vì kiệt sức, một bóng người thô kệch quấn áo da thú thô ráp bỗng nhiên xuất hiện từ trong màn sương tuyết trắng xóa phía trước. Kẻ đó cầm một cây rìu sắt mòn vẹt, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây thông núi tuyết, đôi mắt sáng quắc dưới hàng lông mi đóng đầy tuyết trắng.
"Lũ ranh con muốn tự sát trên đỉnh Nhạn Môn vào đêm bão tuyết này sao?" Giọng nói của lão già vang lên ồm ồm, thô lỗ nhưng phóng khoáng, át cả tiếng gió hú.
Lão già liếc nhìn thi thể hôn mê trên lưng Thiết Y, rồi nhìn vào chiếc mặt nạ quặng sắt và sợi xích chân nặng nề của hắn. Khóe mắt lão co rút lại khi nhận ra vết thương vai phải nhô lệch dị dạng đang rỉ dịch tủy đỏ quạch.
"Lại là người của Hàn gia... gân xương tàn phế mà vẫn cứng đầu như đá núi," lão già lẩm bẩm, vung rìu sắt chém đứt một cành thông tuyết cản đường. "Đi theo ta! Muốn giữ mạng cho lão già mù kia thì nhanh chân lên!"
Đó chính là Mộc lão đầu, vị tiều phu ẩn sĩ cô độc sống trên núi tuyết Nhạn Môn. Lão dẫn Thiết Y và Tiểu Bình lách qua một khe nứt địa chất tự nhiên hiểm trở, dốc ngược xuống sâu trong lòng núi đá.
Sau khi trượt xuống một dốc đá trơn trượt đầy băng nhọn, họ tiến vào Động Hàn Băng. Đây là một hang động cực lạnh tự nhiên ngàn năm khuất gió, nhiệt độ thấp đến mức hơi thở vừa phả ra đã lập tức đóng băng rơi xuống đất. Tuy nhiên, không gian bên trong tuyệt đối yên tĩnh, không một tiếng gió bão nào lọt vào được, che giấu hoàn toàn hành tung của họ khỏi kỵ binh tuần tra.
Mộc lão đầu đỡ Hoắc Thiết Sơn nằm xuống một tảng băng phẳng, rồi quay sang nhìn Thiết Y đang quỳ sụp xuống nền đá lạnh, cơ thể run rẩy dữ dội do cơn sốt viêm tủy xương bộc phát dồn dập.
"Thằng ranh con, khớp vai phải của ngươi đã bị trật hoàn toàn, cơ thịt rách nát loét rỉ máu dính vào nẹp gỗ rồi," Mộc lão đầu nhíu mày, rút bình rượu hồ lô bằng gỗ mun đeo bên hông ra hớp một ngụm lớn, rồi phun thẳng một ngụm rượu mạnh vào vết thương vai của Thiết Y.
*XÈO!*
Rượu mạnh tiếp xúc với vết loét rách thịt rỉ máu đỏ quạch phát ra tiếng rít nhẹ, đau rát tột độ khiến Thiết Y nghiến chặt hàm răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Hắn vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp điều hòa nhịp thở, giữ cho lồng ngực nhấp nhô chậm rãi dưới năm mươi nhịp một phút để không bị ngất xỉu.
"Gan dạ đấy," Mộc lão đầu cười khẩy. Lão cầm cây rìu sắt mòn vẹt tiến lại gần một thân gỗ sồi tuyết cổ thụ ngàn năm siêu cứng đặt góc động. Với những nhát rìu đẽo gọt chuẩn xác và dứt khoát không tiếng động, lão nhanh chóng đẽo ra một bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết mới ôm sát vòm vai phải của Thiết Y. Mùi gỗ sồi tuyết tươi mới, mộc mạc và nồng nặc lan tỏa khắp hang động lạnh giá.
"Nắn lại khớp xương vai phải đòi hỏi lực bẻ cực mạnh, xương cốt của ngươi đã thạch hóa một phần Đồng Cốt Viên Mãn nên cứng hơn người thường nhiều. Ta phải dùng rượu nóng sao huyệt vị để làm mềm cơ bắp trước," Mộc lão đầu giải thích, bàn tay to bản chai sạn như vỏ cây đổ rượu mạnh hỏa thiêu lên lòng bàn tay, xoa bóp cực mạnh quanh khớp vai phải sưng vù của Thiết Y.
Sức nóng sâu của rượu mạnh hỏa thiêu tương phản dữ dội với cái lạnh đóng băng của Động Hàn Băng, tạo nên một cơn đau buốt nhói tận óc.
"Tiểu Bình, giữ chặt vai trái của hắn!" Mộc lão đầu quát khẽ.
Tiểu Bình khóc nức nở, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè chặt lấy vai trái của Thiết Y. Thiết Y nhắm chặt mắt xám tro, lồng ngực gồng cứng Thiết Cốt Trung Kỳ chịu lực.
Mộc lão đầu bóp chặt vòm khớp xương vai nhô lệch bả vai của Thiết Y, vận lực cánh tay thô dày bẻ mạnh một vòng ngược ra phía trước.
*KHỤC! RĂNG RẮC!*
Tiếng xương khớp va chạm lọt khít vào ổ khớp vang lên giòn dã, dội lại dọc vách đá Động Hàn Băng đầy ghê rợn. Khớp bả vai phải dị dạng lập tức được đưa về vị trí thẳng tắp cũ. Cơn đau đớn tột cùng vượt giới hạn sinh tử khiến Thiết Y phun ra một ngụm máu đen xám đục ngầu – độc tố sắt rỉ tích tụ trong tủy xương vai bộc phát ngược ra ngoài.
Không để Thiết Y kịp thở, Mộc lão đầu nhanh chóng áp bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết mới vào bả vai phải, dùng dây da gấu siêu cứng bó chặt cố định tuyệt đối hướng tự liền của tủy xương.
Tiếp đó, lão tiều phu lôi từ trong bọc da thú ra một đóa hoa trắng muốt đóng băng, bốc lên hơi lạnh buốt giá thấu xương tủy. Đó chính là Tuyết Liên Hoa Biên Thùy – loài hoa khô cực kỳ khan hiếm hái từ vách đá dốc núi tuyết ngàn năm.
Lão dùng rìu sắt giã nát đóa tuyết liên khô, trộn lẫn với tuyết lạnh Động Hàn Băng và mỡ gấu đông đặc, đắp trực tiếp lên vết loét rách thịt quanh bả vai phải mới nắn thẳng của Thiết Y.
*HẦM!*
Cơn mát lạnh thấu xương của tuyết liên hoa lập tức thẩm thấu sâu qua da thịt trâu dày, làm dịu hoàn toàn cơn sốt cao tột độ đang thiêu đốt tủy xương vai phải của Thiết Y. Cánh tay phải bại liệt bắt đầu phục hồi lại một vệt cảm giác lực nhè nhẹ cực kỳ yếu ớt mờ nhạt, tạm thời không thể cử động chiến đấu trong vòng ba ngày đêm.
"Cảm... ơn... tiền bối..." Thiết Y khàn giọng nói qua kẽ răng rỉ máu, khuôn mặt nhợt nhạt lạnh ngắt không còn giọt máu dưới hốc mặt nạ sắt.
"Khỏi ơn huệ. Ta giúp ngươi vì ta nợ Hoắc Thiết Sơn một mạng rèn rìu năm xưa," Mộc lão đầu hừ lạnh, nhét bình rượu gỗ mun vào miệng Thiết Y. "Uống đi! Giữ ấm ngũ tạng, kỵ binh Nhạc gia không dễ đối phó đâu."
Đúng lúc Thiết Y vừa nuốt ngụm rượu nóng ấm lòng ngực, từ khoảng không gió bão bên ngoài cửa hang động ngầm dội lại một tiếng rít dài xé gió rùng rợn.
*U... U... U...*
Tiếng kèn xương báo động của kỵ binh Nhạc Phong vang lên dồn dập dưới chân núi tuyết, vòng vây bắt đầu khép chặt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!