Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Thoát Hiểm Hầm Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông đồng báo động đỏ liên tục rền rĩ rít gào khắp các ngõ ngách của biệt phủ Nhạc gia. Âm thanh đanh gọn, dồn dập như những nhát búa nện thẳng vào bầu không khí ngột ngạt của ngục tối ngầm. Dưới vách đá ẩm mốc của Mật Thất Nhạc Lôi, khói độc từ các lò than bị đập vỡ bắt đầu bay lên nghi ngút, mang theo mùi hăng hắc của lưu huỳnh và mùi tanh nồng của máu tươi vừa đổ.


Hàn Thiết Y đứng sừng sững giữa mật thất rách nát. Chiếc mặt nạ quặng sắt dính mồ hôi độc màu đen kịt áp chặt vào khuôn mặt lạnh lùng của hắn, chỉ để lộ đôi mắt xám tro u uất đang khóa chặt vào lối hành lang hẹp phía trước. Trên lưng hắn, thân hình gầy sọp của sư phụ Hoắc Thiết Sơn đổ ập xuống vô lực. Đầu ngón tay trỏ phải bị Lý Sát bóp nát của lão vẫn đang rỉ ra từng giọt máu đỏ quạch nóng hổi, thấm đẫm vai áo vải thô rách nát của Thiết Y.


"Quyền Ma đại nhân... lối ra chính đã bị bịt kín rồi!" Tiểu Bình run rẩy ôm chặt lấy cánh tay trái đầy sẹo rách của Thiết Y, gương mặt nhỏ nhắn cắt không còn giọt máu dưới ánh đuốc cam lập lòe từ xa vọng lại. "Nhạc Lôi đang dẫn hàng trăm lính canh Hắc Tiên Đội phong tỏa toàn bộ hành lang. Chúng ta không thể đột phá trực diện được đâu!"


Thiết Y không đáp. Lồng ngực hắn nhấp nhô chậm rãi theo nhịp Hô Hấp Nạp Cốt Pháp. Mỗi hơi thở nén sâu xuống bụng dưới rỗng tuếch không một giọt chân khí nội gia giúp hắn nén chặt cơn đau buốt nhói từ vùng ngực bị loét axit loang lổ. Vết thương do nước axit Giếng Nước Quặng ăn mòn từ những ngày ngâm cốt trước đó đang bốc khói nhẹ dưới hơi lạnh thấu xương của hầm ngầm, rát bỏng như bị hàng vạn con kiến thép thiêu đốt. Cánh tay phải của hắn, vốn đang bị bó chặt bởi bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc, hoàn toàn bại liệt và vô lực rủ thõng bên hông. Vết chém chéo từ Liễu diệp kiếm của Tào Ngụy lúc nãy đã chém nứt nhẹ màng xương bả vai phải, khiến máu đỏ quạch rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng gỗ sồi tuyết nẹp chặt.


Hắn biết rõ, đối đầu trực diện với tu vi Hóa Kình tầng năm của Nhạc Lôi và kiếm pháp quỷ dị của Tào Ngụy trong không gian hẹp hầm ngầm khi đang cõng sư phụ tàn phế là tự sát. Hắn không có thanh búa tạ số 9527 bên mình vì búa vẫn đang giấu sâu dưới máng nước thải hôi thối sau lán gỗ số 9. Vũ khí duy nhất hắn có lúc này chỉ là đôi tay trần thạch hóa Đồng Cốt Viên Mãn và sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ đang quấn chặt hai cổ chân.


"Tiểu Bình, sơ đồ thoát nước ngầm của Tống Thanh vẽ thế nào?" Thiết Y khàn giọng hỏi, giọng nói trầm đục như hai tảng đá mỏ cọ xát vào nhau.


Tiểu Bình sực tỉnh, bàn tay run rẩy lôi từ trong túi áo ra mảnh vải rách nát vẽ chi tiết sơ đồ hầm ngầm bằng than củi. Nàng chỉ ngón tay gầy gò vào góc tối khuất sau bệ lò than bị đập vỡ: "Tống Thanh nói... dưới bệ lò nung có một đường ống dẫn nước thải chật hẹp chảy thẳng ra ngoài đồi tuyết hoang vu dưới chân núi. Nhưng... ống thải đó chỉ rộng chưa đầy một thước, đóng băng lạnh ngắt quanh năm. Người bình thường hoàn toàn không thể chui lọt!"


Thiết Y lết từng bước đi khập khiễng chân xích sắt tiến lại gần bệ lò than. Ánh mắt xám của hắn quét qua miệng đường ống dẫn nước thải bằng sắt rỉ hoen ố, đường kính quả thực chỉ rộng đúng một thước, bên trong tối đen như mực và đóng đầy những mảng băng nhọn hoắt dính bùn đất hôi thối.


"Sư phụ... cố chịu đựng một chút," Thiết Y thì thầm. Hắn dùng sợi xích sắt khóa chân nặng mười cân quấn chặt thân hình Hoắc Thiết Sơn áp sát vào lưng mình, dùng vạt áo rách nát buộc chặt lão lại để giải phóng cánh tay trái dứt khoát.


Để chui lọt qua đường ống thải chật hẹp này với vòm ngực rộng lớn và bả vai phải đang bị bó chặt bởi nẹp gỗ sồi tuyết, Thiết Y chỉ có một con đường duy nhất: tự hủy hoại cấu trúc xương bả vai của chính mình để thu hẹp chiều rộng cơ thể.


Hắn đứng sừng sững trước miệng ống thải, bàn tay trái thạch hóa đầy sẹo rách bóp chặt lấy khớp bả vai phải đang bại liệt dưới nẹp gỗ sồi tuyết dính máu đỏ quạch.


"Khớp Xương Trật Tự..."


Thiết Y nghiến chặt hàm răng đến mức bật ra tiếng kèn kẹt ghê rợn, huyết lệ âm thầm trào ra ngoài khóe mắt xám tro dưới lớp mặt nạ sắt. Hắn vận dụng kình lực cơ bắp Đồng Cốt Viên Mãn co rút đột ngột, bàn tay trái bóp mạnh vòm vai phải bẻ quặt ra phía sau với một lực bạo liệt vật lý thuần túy.


*KHỤC! RĂNG RẮC!*


Một tiếng xương khớp trượt ra khỏi ổ khớp bả vai vang lên giòn dã, ghê rợn dưới lòng đất tối tăm. Cơn đau đớn tột cùng bùng phát như một luồng điện xé toạc mọi dây thần kinh bả vai truyền thẳng lên não bộ, kích hoạt ngưỡng Thần Kinh Bại Liệt cực hạn của cơ thể phàm nhân. Toàn thân Thiết Y run rẩy dữ dội, mồ hôi độc màu đen kịt tuôn ra như tắm dưới lớp mặt nạ sắt, da thịt bả vai phải nhô cao lệch hẳn sang một bên, xẹp xuống thu hẹp khoảng cách vai trái vai phải chỉ còn chưa đầy một thước. Cánh tay phải hoàn toàn bại liệt vô lực thõng xuống như một sợi dây thừng chết rách nát.


Hắn không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Ý chí sắt đá rèn luyện qua hàng vạn nhát búa tạ tự đập gãy xương dưới hầm mỏ đã biến hắn thành một con quái vật không biết khuất phục trước đau đớn thể xác.


"Chui vào!" Thiết Y khàn giọng quát nhẹ với Tiểu Bình.


Tiểu Bình chứng kiến cảnh tượng tự bẻ khớp vai tàn khốc của Thiết Y thì hoảng sợ tột độ, nước mắt chảy ròng ròng gật đầu, vội vàng nằm sấp xuống trườn vào trước trong đường ống thải đóng băng tối tăm.


Thiết Y cắn chặt răng, nằm sấp xuống nền đá ẩm mốc, dùng cánh tay trái thạch hóa Đồng Cốt Viên Mãn bám chặt vào thành ống sắt rỉ lạnh buốt để kéo toàn bộ thân xác và sư phủ Hoắc Thiết Sơn trên lưng trườn vào trong ống thải chật hẹp.


Không gian bên trong đường ống thải tối đen như mực, chật hẹp đến mức nghẹt thở. Lớp băng mỏng dính bùn đất hôi thối cọ xát trực tiếp vào da ngực và bụng đang bị loét axit bốc khói nhẹ của Thiết Y, tạo nên những cơn bỏng lạnh tê tái rát bỏng dồn dập. Mỗi lần hắn nhấc người bò tới, bả vai phải bị trật khớp hoàn toàn dưới bộ nẹp gỗ sồi tuyết cọ mạnh vào thành ống sắt rỉ kèn kẹt, rạch nát da thịt lưng bả vai rỉ máu đỏ quạch loang lổ.


*Keng... kẹt...*


Sợi xích sắt khóa chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ quấn chặt hai cổ chân hắn khẽ va chạm liên tục vào thành ống sắt, phát ra tiếng động rùng rợn dội lại dọc đường ống. Thiết Y phải vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp, nín thở hoàn toàn để muffle tiếng động xích sắt, dùng móng tay trái cắm sâu vào lớp băng rỉ sét để kéo lê cơ thể đi từng tấc một trong bóng tối hôi thối.


Phía sau họ, tiếng gầm rú của Nhạc Lôi và tiếng chân kỵ binh kẹp tuần rầm rập rầm rập tiến sát bệ lò than bị đập vỡ dội lại qua thành ống sắt vang dội:


"Lục soát kỹ cho ta! Mật thất không có lối ra khác, chúng chắc chắn phải trốn quanh đây! Tìm thấy gã đeo mặt nạ sắt, lập tức chặt gãy tứ chi dâng lên cho ta!"


Tiếng rống giận dữ dội của Nhạc Lôi nhỏ dần nhỏ dần khi Thiết Y kiên cường kéo lê sư phụ trườn sâu vào lòng ống thải đóng băng dốc đứng dốc xuống núi tuyết. Càng đi sâu, không khí càng loãng và lạnh giá buốt xương tủy, hơi thở của Thiết Y ngưng tụ thành những luồng khói trắng dài dưới hốc mặt nạ sắt.


Sau gần một canh giờ chịu đựng nỗi đau bẻ xương xé thịt rách màng tủy bò lê trong đường ống thải hẹp bẩn thỉu, ánh sáng trắng lờ mờ của tuyết rơi bắt đầu hiện ra phía cuối đường ống.


*ẦM!*


Thiết Y dùng tay trái đẩy mạnh Tiểu Bình vọt ra ngoài trước, rồi tự mình lết thân xác suy kiệt cõng sư phụ Hoắc Thiết Sơn nhào ra ngoài miệng ống thải, lăn dài trên đồi tuyết hoang vu lạnh buốt dưới chân núi pháo đài Nhạn Môn Quan.


Cơn bão tuyết biên thùy cực hạn gào thét dữ dội, thổi tung những bông tuyết trắng xóa phủ đầy lên chiếc mặt nạ quặng sắt lạnh ngắt của hắn. Thiết Y quỳ sụp dưới tuyết ngập đầu gối, cánh tay phải hoàn toàn bại liệt vô lực dưới bộ nẹp gỗ sồi dính máu đỏ quạch rủ thõng vô hồn. Khớp bả vai phải bị trật hoàn toàn nhô lệch dị dạng, da lưng bị sắt rỉ cào rách loét loang lổ máu đỏ quạch đông cứng lại ngay lập tức dưới cái lạnh âm độ.


"Sư phụ... con đưa người thoát ra ngoài rồi..." Thiết Y khàn giọng nói, đôi mắt xám tro mờ đục nhìn Hoắc Thiết Sơn vẫn đang hôn mê sâu trên lưng lưng.


Hắn sờ tay trái vào bọc áo ngực rách nát dính đầy máu khô, chạm vào chiếc tẩu thuốc tre rách nát của thúc thúc Đại Thạch. Mảnh đồng chìa khóa kho thuốc ngầm vẫn nằm im lìm khô ráo bên trong ống tre gãy. Đây chính là mỏ neo tinh thần duy nhất giúp hắn giữ vững mạng sống trước cơn sốt viêm tủy xương đang âm ỉ thiêu đốt lồng ngực.


Cùng lúc đó, sâu trong hầm ngầm mật thất biệt phủ Nhạc gia, gã cận vệ áo đen Tào Ngụy dẫn theo lính canh tiến lại gần bệ lò than bị đập vỡ. Gã cúi người, đôi mắt lạnh lùng như rắn độc khóa chặt vào miệng đường ống dẫn nước thải bẩn thỉu.


Trên lớp băng rỉ sét hoen ố bên trong miệng ống thải chật hẹp, những vệt máu tươi đỏ quạch rỉ ra từ vết thương vai của Thiết Y vẫn đang nhỏ từng giọt bốc khói nhẹ dưới hơi lạnh ngắt.


"Nhạc Lôi đại nhân! Chúng trốn thoát qua đường ống thải bẩn thỉu này rồi!" Tào Ngụy quát lớn, đứng bật dậy vung Liễu diệp kiếm chỉ thẳng hướng lối ra ngoài đồi tuyết. "Vệt máu vẫn còn rất mới!"


Tào Ngụy lập tức quay người chạy sầm sập sầm sập ra ngoài sân biệt phủ, nhảy lên ngựa chiến đen kịt thúc ngựa lao vút vào bão tuyết gào thét gieo sầu, lần theo dấu vết máu rỉ hướng thẳng lên núi tuyết hiểm trở truy sát sát sườn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!