Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Ngục Tối Quyết Chiến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm ngầm biệt phủ Nhạc gia không giống cái tối đen của hầm mỏ khai thác thiết thạch Nhạn Môn Quan. Ở hầm mỏ, bóng tối mang mùi than đá, mùi đất ẩm và hơi thở nhọc nhằn của vạn nô lệ. Còn ở đây, trong lòng đất sâu bên dưới biệt phủ của đại cai ngục Nhạc Lôi, bóng tối đặc quánh mùi máu khô, mùi sắt rỉ sét của những dụng cụ tra tấn và cái lạnh buốt của vách đá vôi ẩm mốc.


Hàn Thiết Y đứng sừng sững sau cánh cửa gỗ bọc sắt ngách hầm ngầm đang hé mở. Chiếc mặt nạ quặng sắt thô kệch dính mồ hôi độc màu đen kịt áp chặt vào khuôn mặt hắn, chỉ để lộ đôi mắt xám lạnh lùng không một gợn sóng. Phía sau mặt nạ, hơi thở của hắn nhịp nhàng, chậm rãi theo Hô Hấp Nạp Cốt Pháp. Mỗi nhịp hít vào, hắn nén khí xuống vùng bụng rỗng tuếch, cố gắng làm dịu những vết loét axit đỏ quạch loang lổ trước ngực và bụng – di chứng của những đêm ngâm mình dưới Giếng Nước Quặng chứa đầy axit sắt rỉ. Sức lạnh thấu xương của hầm ngầm tràn vào vách da thịt loét hở, tạo nên một cơn rát bỏng dữ dội, bốc khói nhẹ dưới hơi thở lạnh lẽo của hắn.


"Quyền Ma đại nhân... ngõ ngách này chứa đầy phi tiễn bọc sắt," a hoàn Tiểu Bình thì thầm bên tai hắn, giọng nói run rẩy vì sợ hãi nhưng ngập tràn oán hận. Nàng chỉ ngón tay gầy gò vào khoảng tối sâu thẳm của hành lang hẹp phía trước. "Chỉ cần dẫm lệch một viên gạch nung, cơ quan đá sẽ kích hoạt bắn xuyên lồng ngực."


Thiết Y khẽ gật đầu. Cánh tay phải của hắn, vốn đang bị bó chặt bởi bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc do chấn thương nứt xương bả vai cũ, hoàn toàn bại liệt và vô lực rủ thõng bên hông. Hắn không hề có một giọt chân khí nội gia nào trong người để hộ thể. Trước mắt hắn, hành lang tối đen như miệng một con quái vật đá sẵn sàng nuốt chửng kẻ đột nhập.


Hắn nhắm mắt lại.


Khi thị giác bị che lấp bởi bóng tối tuyệt đối, Thính Âm Biện Địa Pháp của Thiết Y lập tức kích hoạt đến cực hạn. Nhiều năm làm việc dưới hầm mỏ vạn trượng tối tăm đã rèn luyện cho hắn một thính giác nhạy bén vô song. Hắn nghe thấy tiếng gió rít nhè nhẹ luồn qua các khe đá, tiếng nước ngầm nhỏ giọt kèn kẹt từ trần hang, và đặc biệt là độ rung chấn tinh tế của mặt đất dưới chân.


Hắn khẽ dịch chuyển chân trái, kéo theo sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ. Để ngăn tiếng xích sắt va chạm vào đá làm lộ hành tung, Thiết Y cúi người, dùng bàn tay trái đầy sẹo rách quấn chặt các mắt xích slack vào cổ chân, nhấc từng bước đi khập khiễng vô cùng cẩn trọng. Lòng bàn chân hắn cảm nhận được độ lún và độ rỗng của từng viên gạch nung dưới nền đất ẩm.


*Cộc... khục...*


Một viên gạch phía trước hơi nhô cao và có độ đàn hồi khác thường. Thiết Y đứng khựng lại, chân trái lơ lửng trên không trung. Hắn khẽ lách người sang bên phải nửa bước, dẫm chặt chân lên rìa vách đá cứng. Ngay phía sau, Tiểu Bình run rẩy bước theo từng dấu chân của hắn. Nhờ thính giác nhạy bén bắt nhịp tiếng gió rít của cơ quan khí, Thiết Y dắt díu nàng đi qua hành lang hẹp dài hơn mười trượng mà không đánh động một mũi phi tiễn nào.


Khi tiến sát đến cánh cửa gỗ dày của Mật Thất Nhạc Lôi, một mùi tanh nồng của máu tươi và mùi khét lẹt của da thịt bị bỏng nung đỏ xộc thẳng vào mũi hắn. Qua khe hở mỏng dính của cánh cửa gỗ bọc sắt rỉ, ánh lửa từ các lò than nung đỏ hồng chiếu sáng căn phòng tối ngầm.


Thiết Y nhìn thấy sư phụ Hoắc Thiết Sơn đang bị xích sắt huyền thiết khóa chặt hai cổ tay treo lơ lửng trên không trung. Lão già mù một mắt gầy sọp, ngực đầy sẹo bỏng cũ đang co rúm lại dữ dội. Đao phủ Lý Sát – gã đàn ông mặt trắng bệch không râu, khoác chiếc tạp dề da dính đầy máu khô – đang cười quỷ dị, bàn tay thon dài cầm chiếc kìm sắt huyền thiết khổng lồ bóp mạnh lấy ngón tay trỏ phải cầm búa rèn của Hoắc Thiết Sơn.


*RĂNG RẮC! Khục!*


Tiếng xương ngón tay của sư phụ bị nẹp nát vụn phát ra âm thanh giòn dã rợn người dưới phòng tối. Máu đỏ quạch rỉ ra từ đầu kìm sắt, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống nền đá lạnh ngắt. Hoắc Thiết Sơn nghiến chặt hàm răng rụng gần hết đến mức bật ra tiếng kèn kẹt, nhưng lão không hề phát ra một tiếng kêu rên nào. Đôi mắt chột rỉ dịch vàng của lão trừng trừng nhìn thẳng vào Nhạc Lôi đầy bất khuất.


"Khai ra! Thằng ranh đeo mặt nạ sắt 'Quyền Ma' đó trốn ở đâu?" Nhạc Lôi đứng bên cạnh gầm rít lên điên cuồng, vung chiếc roi da bọc gai sắt Hắc Long Tiên chém nát vách đá.


Ngọn lửa căm hờn tột độ trong lồng ngực Thiết Y bùng phát bạo liệt như núi lửa phun trào. Mười hai chiếc xương sườn Thiết Cốt Trung Kỳ của hắn co rút mạnh mẽ, phát ra tiếng kêu reng reng trầm đục dưới lớp da ngực loét axit bỏng rát. Sư phụ đã hy sinh cả bàn tay rèn để bảo vệ hắn. Hắn không thể nhẫn nhịn thêm một khắc nào nữa!


Không có thanh búa tạ số 9527 trong tay vì búa đang giấu dưới máng nước thải sau lán gỗ, Thiết Y quyết định dùng chính thân thể thạch hóa làm vũ khí. Hắn quấn chặt sợi xích sắt khóa chân Nhạn Môn nặng mười cân quanh cánh tay trái đầy sẹo rách, lấy đà lao thẳng vào cánh cửa gỗ dày bọc sắt rỉ.


*RẦM! RĂNG RẮC!*


Sức nặng vạn cân từ cú tông vai Thiết Cốt Viên Mãn của Thiết Y đập nát hoàn toàn cánh cửa gỗ dày. Mảnh gỗ vụn bắn văng tung tóe dưới phòng tối. Thiết Y sừng sững bước vào giữa mật thất, chiếc mặt nạ sắt rỉ rực ánh lửa đỏ hồng đầy sát khí.


"Kẻ nào?" Nhạc Lôi giật mình quát lớn, vội vàng giật lùi lại phía sau lò than.


Nhưng kẻ phản ứng nhanh nhất không phải Nhạc Lôi, mà là gã cận vệ áo đen Tào Ngụy. Từ góc tối mật thất, một bóng đen lướt đi không tiếng động như bóng ma. Tào Ngụy rút thanh Liễu diệp kiếm mỏng nhẹ dẻo dai ra khỏi vỏ, kiếm chiêu quỷ dị xé gió rít gào nhắm thẳng vào các khớp xương yếu của Thiết Y.


*Vút! Vút! Vút!*


Tào Ngụy vận dụng Xuyên Vân Kiếm Quyết chính tông, mũi kiếm mỏng dính uốn cong như lá liễu, đâm chéo liên tiếp vào khe khớp bả vai phải đang bị bó nẹp gỗ của Thiết Y. Gã cận vệ áo đen nhãn lực cực kỳ sắc bén, lập tức nhận ra cánh tay phải bại liệt dưới nẹp gỗ chính là tử huyệt của đối thủ ngoại gia.


Thiết Y nghiêng người tránh né sát sườn bằng bộ pháp Nhạn Môn uốn lượn tầm thấp. Nhưng Liễu diệp kiếm quá dẻo dai, lưỡi kiếm uốn cong theo quỹ đạo quỷ dị rạch nát lớp vải thô rách vai phải, đâm thẳng vào phần da thịt hở hang quanh bả vai phải Thiết Y.


*Xoẹt! Khục!*


Mũi kiếm đâm trúng xương bả vai phải đang bị nứt nhẹ nhức nhối ngầm của Thiết Y. Lực kình Hóa Kình Tầng Ba của Tào Ngụy truyền qua mũi kiếm chấn động tủy xương vai, gây ra một cơn đau buốt nhói tận óc. Máu đỏ quạch phun ra ngoài mảng rách da vai, thấm đỏ cả dải nẹp gỗ sồi tuyết.


"Chết đi! Thằng phế vật ngoại gia thô lậu!" Tào Ngụy lầm lì quát nhẹ, xoay chuôi kiếm định khoét sâu lưỡi kiếm để phế bỏ hoàn toàn bả vai phải Thiết Y.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thiết Y không hề lùi bước. Hắn biết rõ nếu để Tào Ngụy rút kiếm ra thực hiện chiêu tiếp theo, tốc độ kiếm pháp của gã sẽ vắt kiệt thể lực hắn. Hắn bắt buộc phải khóa chặt lưỡi kiếm bằng chính cơ thể mình.


Thiết Y gầm lên một tiếng gầm trầm đục như dã thú núi tuyết. Hắn vận dụng Thiết Tý Cản Tiễn, đan chéo hai cánh tay trước ngực lồng ngực. Cánh tay trái thạch hóa Đồng Cốt Viên Mãn và cánh tay phải đang bó nẹp gỗ sồi tuyết ép chặt vào nhau với lực kẹp ngàn cân.


*Reng... kèn kẹt!*


Thân kiếm Liễu diệp mỏng dính bị kẹp chặt cứng ngắc giữa hai cánh tay cứng như sắt đá của Thiết Y, hoàn toàn bị triệt tiêu mọi lực kình uốn cong dẻo dai. Tào Ngụy biến sắc, gã dùng cả hai tay vận lực Hóa Kình đỏ gay gắt hòng rút kiếm ra nhưng lưỡi kiếm như bị đóng đinh chặt vào một tảng đá vôi ngàn năm, không hề nhúc nhích một phân.


Đúng lúc Thiết Y đang khóa chặt kiếm của Tào Ngụy, đao phủ Lý Sát từ phía sau lò than nung đỏ lao ra. Gương mặt gã trắng bệch vặn vẹo đầy biến thái, bàn tay thon dài cầm chiếc kìm sắt huyền thiết nhắm thẳng gáy cổ Thiết Y đâm lén.


"Hừ! Để ta bóp nát xương cổ của ngươi!" Lý Sát gầm lên, Phệ Cốt Ám Khí Quyết bộc phát kình lực màu đỏ thẫm nhắm thẳng tử huyệt.


Sư phụ Hoắc Thiết Sơn bị xích trên tường chứng kiến cảnh tượng đâm lén, lão điên cuồng giãy giụa xích sắt rống lên tiếng ú ớ nghẹn ngào báo động dồn dập.


Thiết Y nhắm mắt hoàn toàn cảm nhận chấn động tiếng bước chân và tiếng kìm sắt xé gió rít sau lưng qua Thính Âm Biện Địa Pháp. Hắn không thể buông hai cánh tay đang khóa kiếm của Tào Ngụy ra đỡ đòn. Hắn bắt buộc phải dùng hạ bàn.


Hắn dồn toàn bộ kình lực cơ bắp Đồng Cốt xuống chân trái, khóa chặt cổ chân bám chắc mặt đất đá. Chân phải Thiết Y quét mạnh một vòng rộng tầm thấp sát mặt đất tuyết phủ ẩm ướt của mật thất, kéo theo sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ quật mạnh ra phía sau.


*XOẢNG! KHỤC!*


Sợi xích sắt nặng nề xé rách không khí ẩm mốc quật thẳng vào đầu gối và ống chân của Lý Sát. Sức nặng mười cân xích sắt kết hợp lực quét Đồng Cốt Viên Mãn đập nát hoàn toàn xương bánh chè của Lý Sát nghe tiếng khục giòn dã rợn người. Gã đao phủ trắng bệch la hét thảm thiết, hai đầu gối gãy nát quỵ sụp xuống nền đá mật thất dính đầy máu khô.


Chiếc kìm sắt huyền thiết trong tay Lý Sát tuột rơi rơi rụng sầm sập xuống đất. Gã ôm chặt lấy hai đầu gối gãy nát giãy giụa điên cuồng dưới đất.


Không để gã đao phủ tàn bạo có cơ hội dùng Phệ Cốt Ám Khí phản kích, Thiết Y xoay người nửa bước, mượn phản lực khóa kiếm của Tào Ngụy để dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực cơ bắp vai trái vào nắm đấm trái đầy sẹo rách của mình. Hắn tung ra chiêu thức tàn bạo nhất: Đấm Vỡ Sọ.


Nắm đấm trái của Thiết Y xé gió rít gào dũng mãnh, đấm thẳng móc từ dưới lên nhắm thẳng vào thái dương bên phải của Lý Sát đang quỳ sụp dưới đất.


*BÙM! RĂNG RẮC! KHỤC!*


Một tiếng nổ trầm đục vang dội khắp mật thất tối ngầm. Nắm đấm thạch hóa Đồng Cốt Viên Mãn của Thiết Y đập trúng thái dương Lý Sát, lực đấm vật lý thô bạo nghiền nát hoàn toàn xương sọ đầu gã đao phủ. Thái dương Lý Sát sụp lún sâu hoắm mảng lớn, máu đỏ quạch hòa lẫn óc trắng phun loang lổ khắp tạp dề da dính đầy máu khô cũ.


Đôi mắt trắng bệch của Lý Sát trợn trừng đầy kinh hoàng tột độ, cơ thể gã giật giật vài nhịp rồi đổ ập gục xuống vũng máu đen kịt dưới nền đá mật thất, chết ngay tại chỗ không kịp phát ra một tiếng kêu cứu cứu.


Tào Ngụy chứng kiến Lý Sát bị đấm vỡ sọ chết thảm khốc chỉ trong một hơi thở, dũng khí chiến đấu của gã cận vệ áo đen lập tức sụp đổ một nửa. Gã hoảng sợ buông chuôi thanh Liễu diệp kiếm đang bị kẹp chặt ra, dùng khinh công đạp mạnh vào vách đá lùi lại phía sau Nhạc Lôi để bảo toàn mạng sống.


Thiết Y buông hai cánh tay đan chéo ra, thanh Liễu diệp kiếm mỏng dính rách nát rơi rụng kèn kẹt xuống đất. Vai phải hắn rỉ máu đỏ quạch loang lổ nẹp gỗ sồi tuyết nhức nhối ngầm, da ngực bụng loét axit đỏ quạch bốc khói nhẹ dồn dập. Hắn thở dốc nặng nề, lết từng bước đi khập khiễng chân xích sắt tiến lại gần vách đá ngầm treo xích sư phụ Hoắc Thiết Sơn.


"Sư phụ... con đến muộn..." Thiết Y khàn giọng nói, đôi mắt xám dâng trào huyết lệ u uất căm hờn.


Hắn dùng bàn tay trái đầy sẹo rách thạch hóa bóp chặt lấy mắt xích huyền thiết khóa tay Hoắc Thiết Sơn trên tường đá. Vận toàn lực cơ bắp bả vai co rút Thiết Cốt Viên Mãn, Thiết Y bẻ mạnh vòng xích sắt.


*RĂNG RẮC! XOẢNG!*


Mắt xích huyền thiết bị lực tay Thiết Y bóp nứt vỡ vụn răng rắc, rơi rụng sầm sập xuống đất. Hoắc Thiết Sơn được giải thoát khỏi xích treo tường, đổ ập người về phía trước dũng mãnh. Thiết Y nhanh chóng dùng bả vai trái đỡ lấy thân hình gầy sọp, cõng sư phụ đang hôn mê yếu ớt lên lưng lưng.


Hắn quay đầu nhìn về phía lối ra duy nhất của hầm ngầm, nơi Tiểu Bình đang đứng nép mình run rẩy sợ hãi.


Thế nhưng, ngay khi Thiết Y vừa cõng sư phụ lết bước khập khiễng chân xích được ba bước chân hướng ra cửa ngách, sâu trong nội viện biệt phủ phía trên đầu họ đột ngột vang dội lên những tiếng chuông đồng rền rĩ vang dội khắp thung lũng Nhạn Môn Quan.


*BOONG! BOONG! BOONG!*


Tiếng chuông báo động đỏ rít gào dồn dập dữ dội xé rách tiếng gió bão tuyết gào thét bên ngoài. Tiếng chân kỵ sĩ và lính canh Hắc Tiên Đội tuần tra rầm rập chạy sầm sập sầm sập bịt kín mọi lối ngách ngầm.


Phía trước hành lang tối đen dẫn ra cửa ngách, ánh đuốc cam rực rỡ dầy đặc bốc khói nghi ngút bắt đầu bịt kín lối ra duy nhất hầm ngầm. Giọng gầm rú căm hận tột độ của đại cai ngục Nhạc Lôi vang dội dọc vách đá ngầm:


"Bịt kín lối thoát nước! Đóng chặt cổng sắt hầm ngầm cho ta! Thằng ranh đeo mặt nạ sắt 'Quyền Ma' đang trốn dưới đó! Ta sẽ chôn sống toàn bộ lũ phản loạn lán gỗ số 9 dưới đáy sâu ngục tối này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!