Nắm Đấm Trên Mỏ Đá
Cơn bão tuyết ngoài rìa Nhạn Môn Quan vẫn gào thét như muốn xé rách vách gỗ mục nát của Lán gỗ số 9. Bên trong, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi máu tanh rỉ ra từ những vết thương chưa kịp khép miệng và tiếng thở khò khè nặng nhọc của những kẻ phu mỏ cận kề cái chết.
Triệu Đức đứng sừng sững giữa màn sương tuyết tràn qua khe cửa. Bàn tay mập mạp, thô bạo của gã cai ngục vẫn đặt hờ trên chuôi thanh trường kiếm đeo hông. Ánh mắt gã, nồng nặc mùi rượu rẻ tiền nhưng lại bén nhọn như dao cạo, chằm chằm xoáy sâu vào đống rơm xộc xệch dưới chân Hàn Thiết Y.
Dưới lớp rơm mỏng ấy, Búa Tạ Khai Mỏ Số 9527 – di vật nặng năm mươi cân của phụ thân hắn – đang nằm im lìm. Chỉ cần một cái gạt chân của Triệu Đức, khối sắt rỉ sét mang hoa văn rèn cổ của Hàn gia sẽ lộ ra. Và khi đó, cái chết của Hàn Thanh treo cổ ngoài cổng mỏ sẽ lập tức lặp lại với toàn bộ ba mươi mạng người trong lán này.
Thiết Y xếp bằng trong góc tối, hai hàm răng nghiến chặt đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm chuyển động răng rắc. Lòng bàn tay trái của hắn, vốn bị rách da do ghìm chặt sợi xích sắt lúc nãy, giờ đây máu tươi đang rỉ ra, thấm đỏ một mảng rơm khô dưới đùi. Hắn không dám thở mạnh, từng nhịp tim đập dồn dập như búa nện vào lồng ngực phế cốt rỗng tuếch không một giọt nội lực.
"Khụ... ọc..."
Một tiếng ho xé lòng đột ngột vang lên từ phía góc giường đất. Hàn Đại Thạch – thúc thúc của Thiết Y – run rẩy đổ ập người về phía trước. Cú đá chí mạng vào ngực của Triệu Đức lúc nãy đã làm rạn nứt xương lồng ngực của ông lão, khiến tủy phổi ứ huyết. Ông phun ra một ngụm đờm đen lẫn máu tươi ngay sát mũi giày da hổ của Triệu Đức. Vũng máu đen kịt bốc lên mùi hôi thối của bệnh lao phổi mạn tính, loang lổ trên nền tuyết trắng tràn vào cửa.
"Cái con chó già bẩn thỉu này!" Triệu Đức rủa sả một tiếng, vội vàng lùi lại hai bước để tránh vũng máu dơ bẩn. Sự ghê tởm và kiêu ngạo của một kẻ thuộc tông thất Nhạc gia đã dập tắt hoàn toàn sự nghi ngờ nhỏ nhen trong lòng gã. Gã vung roi tre bọc da cá mập quật mạnh một phát vào vách gỗ để dằn mặt, rồi quay người bước thẳng ra ngoài bão tuyết.
"Sáng mai, hạn ngạch của lán số 9 tăng gấp đôi! Đứa nào thiếu một cân hắc thiết thạch, tao sẽ dùng kìm sắt bẻ gãy một khớp ngón tay của nó!"
Cánh cửa gỗ sập mạnh, để lại bóng tối lạnh lẽo và tiếng thở phào nhẹ nhõm nhưng đầy tuyệt vọng của những bóng người trong lán.
Thiết Y vội vàng bò lại gần, đỡ lấy thân hình gầy gò, da bọc xương của Hàn Đại Thạch. Lồng ngực của thúc thúc phập phồng yếu ớt, mỗi nhịp thở đều kèm theo tiếng xương sườn cọ xát vào nhau đau đớn. Vết rạn xương ngực của Hàn Đại Thạch cực kỳ nguy kịch, nếu không có thuốc lá sắc để tiêu viêm và nắn lại khớp, chỉ trong ba ngày nữa, dịch phổi tràn ra sẽ lấy mạng ông.
"Thúc... người ráng nhịn. Ngày mai con sẽ tìm cách kiếm Khoáng Khoán Nhạc Gia để đổi lấy Địa Long Thảo ở y quán." Thiết Y khàn giọng nói, bàn tay thô ráp vuốt nhẹ tấm lưng đầy sẹo roi của người thân duy nhất còn lại.
Hàn Đại Thạch nắm chặt lấy cổ tay Thiết Y, đôi mắt đục ngầu đầy nước mắt lắc đầu yếu ớt: "Con... không được liều lĩnh... Nhạc gia canh phòng nghiêm ngặt... Đừng vì cái thân già này mà lộ chiếc búa của cha con..."
Thiết Y không đáp. Đôi mắt xám của hắn nhìn chằm chằm vào chiếc búa tạ đang lộ ra một góc đen kịt dưới đống rơm. Hắn hiểu rõ, gân cốt phế tàn bẩm sinh của hắn không thể tụ khí, nhưng sức bền dẻo dai tích lũy từ mười năm vác quặng nặng đã rèn cho hắn một khung xương có mật độ chịu lực vượt xa người bình thường. Để cứu thúc thúc, hắn bắt buộc phải thắng cuộc cá cược đập đá ngày mai tại mỏ đá trung tâm.
***
Sáng hôm sau, Khu vực Khai Thác Số 3 chìm trong một màn sương lưu huỳnh xám xịt. Đây là khu vực sâu nhất, nơi những vỉa quặng hắc thiết thạch cứng như thép nguội nằm chen chúc trong lòng núi đá vôi dốc đứng. Tiếng búa tạ nện vào đá vang lên chan chát, dội lại từ những vách hang tối tăm tạo nên một bản nhạc cơ khí rùng rợn.
Hạn ngạch tăng gấp đôi nghĩa là mỗi người phải khai thác đủ một ngàn cân quặng thô trong ngày. Đối với những phế nhân gầy yếu của lán số 9, đây không khác gì một bản án tử hình gián tiếp.
Tại mỏ đá trung tâm của khu số 3, nơi ánh sáng từ những ngọn đuốc dầu thông rực lửa soi rõ một khoảng sân rộng, đám đông nô lệ đang vây quanh một tảng đá hắc thiết thô khổng lồ màu xám đen. Tảng đá này có kích thước bằng một con trâu mộng, bề mặt nhẵn bóng và phát ra ánh kim sắc bén của quặng sắt tinh lượng cao.
"Một trăm Khoáng Khoán Nhạc Gia! Có đứa nào ngon nhào vô ăn không?"
Giọng nói kiêu căng, hống hách vang lên từ phía trên bục đá nâng cao. Kẻ vừa nói là Trương Nhạc, gã gia nô kiêu căng được Nhạc gia ban cho họ Nhạc nhờ lòng trung thành chó săn của mình. Trương Nhạc mặc chiếc áo lính canh có thêu chữ 'Nhạc' màu đỏ nhỏ ở ngực, khuôn mặt rỗ đầy vẻ ngạo mạn. Gã cầm trong tay một xấp phiếu tre – chính là Khoáng Khoán Nhạc Gia dùng để đổi lương thực và thảo dược quý tại kho quặng.
Trương Nhạc là kẻ hiếm hoi trong đám gia nô luyện được Tụ Khí Cảnh (Tầng 1-5). Gã tự phụ có chút nội lực phòng thân, thường xuyên tổ chức các cuộc cá cược đập đá tại mỏ đá trung tâm để bóc lột sạch những đồng khoáng khoán ít ỏi của các nô lệ mới.
"Quy tắc cũ!" Trương Nhạc vỗ mạnh vào tảng đá hắc thiết thô. "Dùng búa tạ thông thường, ai đập vỡ được tảng đá này trong vòng mười búa sẽ được lấy toàn bộ số khoáng khoán này. Ngược lại, nếu thua, phải nộp mười ngày khẩu phần ăn, hoặc tự để ta bẻ gãy một ngón tay!"
Hàng trăm nô lệ đứng im lặng, ai nấy đều cúi đầu né tránh ánh mắt của Trương Nhạc. Hắc thiết thạch thô nổi tiếng là loại quặng cứng nhất Nhạn Môn Quan, búa sắt thông thường đập vào chỉ làm bắn ra vài tia lửa nhỏ chứ đừng hòng làm nứt vỡ. Trương Nhạc tổ chức cuộc cược này thực chất chỉ để tìm cớ hành hạ và cướp đoạt khẩu phần ăn của họ.
"Để ta thử trước cho lũ súc sinh tụi bây mở rộng tầm mắt!"
Trương Nhạc cười khẩy, gã bước lại gần thanh sắt rèn cắm sâu dưới đất. Gã hít một hơi sâu, vận hành Nhạc gia quyền pháp thô luyện. Một luồng hào quang màu xanh nhạt cực kỳ mờ nhạt bộc phát quanh nắm đấm của gã – dấu hiệu của chân khí Tụ Khí Cảnh tầng một đang vận chuyển dọc kinh mạch.
*Bùm!*
Trương Nhạc đấm thẳng vào thanh sắt rèn. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, thanh sắt dày hai đốt ngón tay bị kình lực nội gia uốn cong một góc ba mươi độ. Đám gia nô đứng xung quanh lập tức vỗ tay reo hò nịnh bợ.
"Thấy chưa? Đây là sức mạnh của nội khí chân khí chính tông!" Trương Nhạc nghếch mặt lên trời, khinh bỉ nhìn đám nô lệ phế nhân. "Lũ phế vật gân cốt tàn phế tụi bây, cả đời này chỉ xứng đáng làm súc vật đào đất, có tốn thêm trăm năm vác búa cũng không bằng một cái móng tay của người luyện khí!"
"Tôi cược."
Một giọng nói lầm lì, khàn đặc vang lên từ phía sau đám đông.
Hàng trăm ánh mắt lập tức dồn về phía lối đi tối tăm. Hàn Thiết Y bước ra, hai cổ chân kéo lê sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng nề phát ra tiếng kèn kẹt rợn người trên nền đá. Trên vai hắn, chiếc Búa Tạ Khai Mỏ Số 9527 rỉ sét được quấn vải thô thò ra phần cán gỗ sồi tuyết cũ kỹ. Khuôn mặt hắn lấm lem bụi than đen kịt, nhưng đôi mắt xám lạnh lùng lại sáng quắc như hai ngọn đuốc dưới hầm sâu.
Trương Nhạc nhướng mày, rồi phá lên cười sằng sặc đầy chế giễu: "Ha ha! Ta tưởng là ai, hóa ra là thằng phế vật mang số hiệu 9527! Mày lấy cái gì để cược? Một thằng phế gân phế cốt, không một giọt nội lực như mày mà đòi đập vỡ hắc thiết thạch thô bằng đôi tay cụt gân đó sao?"
"Nếu tôi thua, mạng này tùy ý ông định đoạt." Thiết Y đứng sừng sững trước tảng đá khổng lồ, giọng nói không một chút gợn sóng. "Nhưng nếu tôi thắng, tôi muốn xấp Khoáng Khoán kia và một cây Địa Long Thảo ở kho dược."
Trương Nhạc nheo mắt nhìn Thiết Y. Sự im lặng và thái độ bình thản của gã nô lệ phế cốt này làm gã cảm thấy bị sỉ nhục. Gã liếm môi, nụ cười trở nên tàn độc: "Được! Trận này ta cá với mày. Nhưng không cần đập đá nữa. Ta muốn xem xương cốt của một thằng ngoại gia phế vật cứng đến mức nào. Mày dùng búa, ta dùng tay không, đứa nào lùi bước trước là thua!"
Sự khiêu khích công khai của kẻ tu luyện nội khí đối với võ giả ngoại gia phế cốt đã đẩy bầu không khí mỏ đá lên đỉnh điểm nghẹt thở. Thiết Y thầm tính toán trong đầu. Hắn biết Trương Nhạc có nội lực Tụ Khí sơ cấp, đòn đánh có kình lực xuyên thấu da thịt. Nhưng gã quá tự tin vào lớp chân khí hộ thể mỏng manh mà bỏ quên phòng thủ thực thể ở các khớp xương.
"Bắt đầu!" Trương Nhạc hét lớn, gã vọt lên trước.
*Vút!*
Nhờ có chân khí Tụ Khí tầng một hỗ trợ, tốc độ của Trương Nhạc cực nhanh. Gã vung tay quyền, vận chân khí phóng kình lực tầm ngắn vào thanh sắt rèn đang cầm ở tay trái để quật mạnh vào đầu Thiết Y.
Thiết Y không hề né tránh bằng khinh công bởi chân hắn đang bị xích sắt mười cân khóa chặt. Hắn vung chiếc búa tạ số 9527 lên chặn phá trực diện.
*Rầm! Reng!*
Thanh sắt rèn đập thẳng vào đầu búa sắt thô phát ra tiếng nổ đanh tai cùng một loạt tia lửa xẹt mạnh. Phản lực vật lý cực đại từ cú va chạm dội ngược trực tiếp qua cán gỗ sồi tuyết, truyền thẳng vào hai cánh tay của Thiết Y. Cơn đau buốt nhói bộc phát dồn dập, chấn động mạnh đến mức làm rách da lòng bàn tay trái của hắn, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ cán búa. Cổ tay phải của Thiết Y sưng tấy nặng nề, khớp xương vai phải nhói lên đau đớn.
"Yếu ớt!" Trương Nhạc cười khẩy. Nhận thấy Thiết Y bị chấn động lùi lại nửa bước, gã lập tức lướt tới, sử dụng Nhạc gia quyền tấn công hạ bàn hòng quét ngã Thiết Y.
Cú đá quét của Trương Nhạc mang theo kình lực rít gió xé tuyết, nhắm thẳng vào cổ chân trái đang bị xích sắt khóa chặt của Thiết Y. Nếu trúng đòn này, xương cổ chân của hắn chắc chắn sẽ bị đá gãy nát.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thiết Y vận dụng Nhạn Môn Bộ Pháp. Hắn không nhảy lên cao, mà chủ động đổ người sát mặt đất, uốn lượn cơ thể tầm thấp dựa trên địa hình trơn trượt của đá mỏ. Sợi xích sắt khóa chân kéo lê tạo ra tiếng rít chói tai trên nền đá xám khi hắn lách người tránh né hiểm hóc cú quét hạ bàn của Trương Nhạc trong gang tấc.
Thiết Y mượn đà trượt sát đất, vung chiếc búa tạ quét ngang một vòng rộng hòng đánh ngã đối thủ.
Nhưng xích sắt khóa chân mười cân ghìm chặt cổ chân đã kìm hãm tốc độ di chuyển của hắn. Trương Nhạc nhạy bén nhận ra sơ hở, gã đạp mạnh chân lên thân búa đang quét tới, mượn lực nhảy vọt lên cao rồi tung một cú đá thẳng cực mạnh nhắm thẳng vào chấn thủy của Thiết Y.
Cú đá mang theo toàn bộ kình lực Tụ Khí tầng một bộc phát dũng mãnh. Thiết Y không thể lùi kịp do xích chân bị kẹt vào khe đá. Hắn chỉ kịp gồng cứng cơ bụng, vận dụng Đồng Cốt Sơ Kỳ chịu đựng trực diện cú đá.
*Bốp!*
Gót giày của Trương Nhạc nện thẳng vào lồng ngực Thiết Y. Sức nặng của cú đá chấn động mạnh vào ngũ tạng, khiến Thiết Y thổ ra một ngụm máu loãng, thân hình gầy gò bị đẩy lùi năm bước, lưng đập mạnh vào vách đá hầm mỏ nứt vỡ. Cơn đau từ xương sườn truyền lên khiến mắt hắn tối sầm lại.
"Ha ha! Thằng phế vật! Xương cốt của mày chỉ có thế thôi sao?" Trương Nhạc cười lớn đầy đắc ý, gã lướt tới định tung đòn dứt điểm bẻ gãy cổ Thiết Y.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc Trương Nhạc áp sát cự ly cực gần, Thiết Y bất ngờ ngẩng đầu lên. Ánh mắt xám lạnh lùng của hắn không hề có sự sợ hãi hay tuyệt vọng, mà tĩnh lặng như mặt nước giếng ngầm axit sâu thẳm.
Hắn đã nhẫn nại quan sát suốt năm nhịp giao đấu vừa qua. Trương Nhạc mỗi lần xuất quyền đều dồn toàn bộ chân khí lên nắm đấm để tạo ra kình lực dũng mãnh, nhưng khớp xương khuỷu tay và khớp vai của gã lại hoàn toàn lỏng lẻo, không có nội khí bảo vệ thực thể.
Thiết Y buông tay phải đang bị sưng tấy khỏi cán búa, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và kình lực cơ bắp bả vai trái co rút cực mạnh vào nắm đấm tay trái bọc trong lớp vải thô rách nát.
Hắn vận dụng Khai Sơn Quyền – cú đấm thẳng thô bạo nhưng thực dụng nhất của ngoại gia quyền pháp.
*Vút!*
Nắm đấm của Thiết Y xé gió rít gào, không có hào quang chân khí mờ ảo, chỉ có xung lực cơ bắp dẻo dai và tốc độ bộc phát từ khung xương cứng cáp nén chặt nhiều năm.
Trương Nhạc đang đà lao tới, hoàn toàn bất ngờ trước phản kích chớp nhoáng của Thiết Y. Gã vội vàng vung tay phải lên định dùng lớp chân khí hộ thể mỏng manh ở lòng bàn tay để đỡ đòn.
Nhưng cú đấm của Thiết Y không nhắm vào lòng bàn tay gã, mà đi theo một quỹ đạo hơi lệch, đấm thẳng vào khớp khuỷu tay phải đang duỗi thẳng của Trương Nhạc.
*Bốp! Rắc!*
Tiếng xương gãy răng rắc giòn dã vang dội khắp không gian mỏ đá tối tăm, lấn át cả tiếng búa nện đá xung quanh.
Sức mạnh vật lý thô bạo của Khai Sơn Quyền kết hợp với lực lao tới của chính Trương Nhạc đã tạo ra một phản lực bẻ gãy khớp cực kỳ tàn khốc. Khớp khuỷu tay phải của Trương Nhạc bị bẻ quặt ngược ra sau một góc chín mươi độ, xương cánh tay đâm xuyên qua lớp da thịt rách nát, máu tươi bắn tung tóe loang lổ trên nền đá xám đen.
"Á... Á... Tay của ta!"
Trương Nhạc rú lên một tiếng thảm thiết đầy đau đớn tột cùng, ngã sụp xuống đất. Gã ôm chặt lấy cánh tay phải gãy nát dập nát, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên khuôn mặt rỗ nhợt nhạt không còn một giọt máu. Chân khí Tụ Khí Cảnh tầng một lập tức tiêu tán hoàn toàn khi đan điền bị chấn động mạnh do cơn đau tột óc.
Hàng trăm nô lệ đứng xung quanh quảng trường mỏ đá hoàn toàn đông cứng. Họ nhìn chằm chằm vào Hàn Thiết Y – gã nô lệ phế cốt gầy gò vẫn đang đứng sừng sững, bàn tay trái rỉ máu đỏ quạch đang chậm rãi nhặt xấp Khoáng Khoán Nhạc Gia rơi vãi dưới đất.
Thiết Y cúi người, lấy đi xấp phiếu tre và cây Địa Long Thảo dắt ở thắt lưng của Trương Nhạc. Hắn không nói một lời, quay người lôi sợi xích sắt chân khập khiễng bước đi hướng về phía lán gỗ số 9.
Dưới đất, Trương Nhạc trợn trừng đôi mắt đầy tơ máu và lòng căm hận tột độ, gầm rít lên qua kẽ răng rỉ máu:
"Mày... thằng phế vật 9527! Mày dám bẻ gãy tay tao! Tao thề... tao sẽ báo cáo vụ việc này cho đốc công giám thị Hắc Tiên Đội! Lũ chúng mày... toàn bộ cái lán số 9 sẽ phải chết không có chỗ chôn!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!