Sư Phụ Lâm Nguy
Bão tuyết biên thùy gầm thét dữ dội dọc theo những vách đá dựng đứng của Nhạn Môn Quan, quét qua những bãi thải quặng xám xịt và mang theo cái lạnh đông cứng mọi thớ thịt của phàm nhân. Trong một ngách hang đá khuất gió nằm sâu sau thung lũng đá vôi, Hàn Thiết Y quỳ rạp trên nền đất đóng băng, lồng ngực lép kẹp của hắn nhấp nhô chậm rãi theo từng nhịp Hô Hấp Nạp Cốt Pháp.
Mỗi hơi thở phả ra ngưng tụ thành những luồng khói trắng dài. Cơn đau buốt nhói từ bả vai trái bị chém rách da thịt do thanh kiếm Thanh Sương của Nhạc Kỳ ở quảng trường lúc sáng vẫn đang rỉ máu đỏ quạch, thấm đẫm lớp băng vải thô sơ dính đầy bụi than. Cánh tay phải của hắn đờ đẫn, bại liệt hoàn toàn dưới bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc, rủ thõng vô lực bên hông. Da thịt trước ngực và bụng hắn, vốn bị nước axit Giếng Nước Quặng lột rách một mảng lớn từ những ngày ngâm cốt trước đó, giờ đây đang loét ra loang lổ, bốc khói nhẹ dưới hơi lạnh thấu xương. Mỗi bông tuyết lùa qua khe hang rơi trúng da thịt hở hang đều mang lại cảm giác bỏng rát như bị kim châm nung đỏ găm thẳng vào tủy xương.
Hắn khẽ dịch chuyển bàn tay trái đầy sẹo rách, sờ vào ngực áo vải thô dính máu khô. Bên dưới lớp vải rách nát ấy, hắn chạm vào chiếc tẩu thuốc tre rách nát của thúc thúc Hàn Đại Thạch đã khuất. Bên trong ống tre gãy có giấu mảnh đồng chìa khóa kho thuốc ngầm của Nhạc gia. Hắn siết chặt chiếc tẩu tre, cảm nhận hơi ấm cuối cùng của người thân đã mất như một mỏ neo tinh thần giữ cho tâm trí hắn không bị nuốt chửng bởi cơn căm phẫn tột độ đang thiêu đốt tủy xương.
"Anh Thiết Y..." A Sài từ bóng tối lách vào hang, hơi thở dồn dập, khuôn mặt nhỏ nhắn đen nhẻm vì than mỏ cắt không còn giọt máu. "Lính canh... Đội Cai Ngục Hắc Thiết đã bao vây toàn bộ khu lò rèn của sư phụ Hoắc Thiết Sơn rồi!"
Đôi mắt xám lạnh lùng của Thiết Y đột ngột co rút lại. Hắn cố gượng đứng dậy, nhưng khớp vai phải bị nứt nhẹ từ trận chiến chấn vỡ roi sắt của Trương Hổ nhói lên một cơn đau dữ dội, khiến hắn suýt quỳ sụp xuống. Lâm Thiết bước tới, dùng cánh tay vạm vỡ đỡ lấy vai trái của Thiết Y, giọng trầm xuống đầy lo lắng:
"Thiết Y, cậu không thể manh động lúc này. Nhạc Lôi đang nổi điên vì thiếu chủ Nhạc Kỳ bị cậu phế bỏ cánh tay phải. Gã sợ hãi cơn lôi đình từ tổng đà Sóc Châu nên đã xua toàn bộ quân lính lục soát lò rèn. Sư phụ Hoắc Thiết Sơn... lão nhân gia vì muốn bảo vệ đường tỷ Hàn Tố Nga và chúng ta nên đã chủ động bước ra chịu trói. Lính canh đã kéo lê lão trên tuyết về phía biệt phủ rồi!"
"Mẹ kiếp lũ Nhạc gia!" Trương Búa đứng bên cạnh gầm lên, bàn tay to bản bóp chặt cán búa khai mỏ nặng trăm cân đến mức khớp xương kêu răng rắc. "Chúng ta có hàng ngàn huynh đệ Tàn Binh Hội ngầm dưới các lán gỗ. Đêm nay bão tuyết rơi dày, chỉ cần anh Thiết Y phát lệnh bằng tiếng gõ búa, chúng ta sẽ đồng loạt bạo động phá ngục, đánh sập cổng sắt biệt phủ cứu sư phụ!"
"Không được!" Thiết Y khàn giọng cắt ngang, giọng nói của hắn lạnh ngắt như băng đá biên thùy. "Thủ vệ quân của Mã đại nhân dạo này tuần tra dầy đặc ngoài rìa thung lũng. Nếu chúng ta phát động bạo động quy mô lớn lúc này, Mã đại nhân sẽ lập tức hạ lệnh phong tỏa toàn bộ các lối mòn biên giới Nhạn Môn Quan. Lúc đó, nội bất xuất ngoại bất nhập, hàng vạn nô lệ phế nhân không có lương thực và thuốc men sẽ chết đói chết rét dưới đáy sâu trước khi kịp đột phá. Ta phải lẻn vào biệt phủ giải cứu sư phụ trước, không được đánh động thủ vệ quân."
Lâm Thiết trầm ngâm gật đầu, đồng tình với sự tính toán thực tế của Thiết Y. Đúng lúc đó, một bóng xám nhỏ thó từ ngoài ngách hang lẩn vào. Đó là một gã nô lệ chạy vặt trung loyal của Tàn Binh Hội. Gã lén lút đưa cho Thiết Y một mảnh vải tre cũ kỹ dính muội than đen kịt.
"Mật báo từ a hoàn Tiểu Bình trong phủ," gã nô lệ thì thầm. "Cô ấy lén trộm được bản đồ phân bố quân canh gác và các trạm tuần tra ban đêm quanh ngục tối mật thất của Nhạc Lôi."
Thiết Y trải rộng mảnh vải tre dưới ánh sáng lập lòe của đống lửa củi rác. Bản đồ vẽ chi tiết mười hai trạm gác lính canh, lối đi ngách dẫn vào biệt phủ và vị trí hầm ngầm tra tấn của đao phủ Lý Sát.
"Cửa ngõ phía Tây của biệt phủ có một vách tường đá vôi trống trải," Lâm Thiết chỉ tay vào bản đồ. "Đêm nay bão tuyết lớn làm giảm tầm nhìn của lính canh trên lầu cao. Ta sẽ mang theo nẹp gỗ và đoản đao gãy, dẫn một nhóm tàn binh bọc hậu bên ngoài vách tường này để hỗ trợ cậu rút lui."
Thiết Y gật đầu dứt khoát. Hắn quấn chặt dải băng vải thô quanh vai trái đang rỉ máu, nén chặt cơn đau loét axit trước ngực bằng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp. Hắn không mang theo thanh búa tạ số 9527 vì cánh tay phải chưa hoàn toàn phục hồi cảm giác lực, vác búa nặng lúc này chỉ làm lộ hành tung dưới sương tuyết. Hắn chỉ giấu một lưỡi đoản đao gãy mài sắc dưới ống tay áo rách nát để phòng thân.
Nửa đêm, bão tuyết gào thét cực hạn. Hàn Thiết Y cùng Lâm Thiết lẩn khuất dưới bóng tối của những tảng đá mỏ, tiếp cận vách tường phía Tây của biệt phủ Nhạc gia. Bức tường đá cao hơn trượng, phủ đầy băng tuyết trơn trượt. Lâm Thiết ngậm đoản đao gãy giữa hai hàm răng, vận kình lực cơ bắp Đồng Cốt bám chặt vào các khe đá nứt nẻ, cố gắng trèo lên trước để thả dây thừng bện gai xuống.
Thế nhưng, ngay khi Lâm Thiết chỉ còn cách mép tường ba thước, một luồng ánh sáng cam rực rỡ từ ngọn đèn dầu mỏ tuần đêm đột ngột quét qua vách tường đá vôi trắng xóa. Tiếng xích sắt khóa chân của lính canh tuần tra rầm rập vang lên sầm sập phía trên lầu gác.
"Ai đó?" Tiếng quát tháo của một tên lính canh Hắc Tiên Đội vang lên xé rách tiếng gió bão.
Lâm Thiết biến sắc, lực bám trơn trượt do băng tuyết làm gã tuột tay rơi xuống tuyết dày bên dưới. Thiết Y phản xạ cực nhanh, dùng tay trái tóm lấy cổ áo Lâm Thiết kéo vào bóng tối của một hốc đá khuất gió, nín thở hoàn toàn bằng Quy Tức Thô Pháp. Ngọn đèn dầu mỏ quét qua quét lại vách tường trống trải vài lần rồi bỏ đi, lính canh lẩm bẩm chửi rủa thời tiết buốt giá.
"Đường trèo tường phía Tây quá trống trải, lính gác tuần tra liên tục bằng đèn dầu," Thiết Y trầm giọng nói qua kẽ răng nghiến chặt. "Cố chấp trèo lên sẽ làm bia đỡ đạn cho cung thủ trên lầu cao. Kế hoạch trèo tường phá sản rồi, ta phải dùng con đường thứ hai."
Hắn liếc nhìn về phía cổng sau của biệt phủ, nơi có những cỗ xe bò hai bánh khổng lồ chở phân ngựa đang xếp hàng chờ vận chuyển ra ngoài thung lũng đá thải. Lão phu xe Lão Mã – người điều khiển xe bò ngầm của Tàn Binh Hội – đang lầm lũi đứng quét tuyết bám trên lưng bò.
Thiết Y lướt nhanh qua màn sương tuyết, tiếp cận chiếc xe bò chở phân đang bốc mùi hôi thối nồng nặc nóng ẩm. Lão Mã không ngoảnh đầu lại, chỉ khẽ gõ nhẹ roi tre vào thành xe gỗ làm mật hiệu. Thiết Y nhanh chóng luồn người vào gầm xe bò, bám chặt hai tay trái và đôi chân mang xích sắt vào các thanh đòn gỗ chịu lực dưới đáy xe. Hắn áp sát lồng ngực thạch hóa Thiết Cốt Trung Kỳ của mình vào tấm ván đáy xe gỗ chứa đầy phân ngựa ẩm ướt.
Mùi uế khí hôi thối nồng nặc và sức nóng ẩm từ phân thú bốc lên xộc thẳng vào mũi Thiết Y, len lỏi vào các vết thương loét axit đỏ quạch loang lổ trước ngực bụng hắn. Cảm giác bỏng rát, đau đớn tột cùng bộc phát như hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm tế bào thịt da rách nát của hắn. Tủy xương vai phải nhói lên từng cơn tê dại do lạnh buốt và uế khí ăn mòn. Thiết Y nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp để nén chặt nhịp thở, ép tim đập chậm dưới năm mươi nhịp một phút để không phát ra một tiếng động nhỏ nhất.
Chiếc xe bò hai bánh nặng nề chuyển động, bánh xe gỗ nghiến sầm sập trên nền đá mỏ trơn trượt bão tuyết.
"Dừng xe!" Tiếng quát của gã đốc công Triệu Đức vang lên tại cổng kiểm soát sau phủ. Gã cầm ngọn giáo tre bọc sắt gõ mạnh vào thành xe gỗ kiểm tra. "Lão Mã, đêm hôm bão tuyết thế này còn chở phân đi đâu?"
"Khụ... khụ... báo cáo quan gia," Lão Mã giả vờ ho khục khặc, giọng già nua run rẩy. "Phân ngựa trong chuồng bị đóng băng cứng ngắc dầy đặc quá, không dọn dẹp sạch sẽ thì sáng mai ngựa chiến của thiếu chủ sẽ bị cóng chân rách gân."
Triệu Đức hừ lạnh một tiếng, dùng ngọn giáo tre bọc sắt đâm mạnh vài nhát vào đống phân ngựa trên xe để kiểm tra xem có tàng trữ quặng sắt lậu hay không. Mũi giáo sắt nhọn hoắt đâm xuyên qua tấm ván đáy xe mỏng dính, sạt sát qua bả vai trái đang rỉ máu của Thiết Y chỉ trong gang tấc. Thiết Y nằm im bất động dưới gầm xe, cơ thể lạnh ngắt như một tảng đá vô hồn, không hề dao động.
"Được rồi, cút đi!" Triệu Đức xua tay đầy ghê tởm trước mùi hôi thối.
Chiếc xe bò lọt qua cổng kiểm soát kiên cố, tiến vào khu nội viện chuồng ngựa biệt phủ Nhạc gia. Khi xe dừng lại ở góc tối chuồng ngựa khuất gió, Thiết Y buông tay rơi nhẹ xuống tuyết nhão, lướt nhanh vào bóng tối của hành lang ngầm dẫn xuống ngục tối.
Trong khi đó, sâu dưới đáy hầm ngầm ẩm ướt của biệt phủ – Mật Thất Nhạc Lôi.
Tường đá loang lổ những vết máu khô đen kịt từ các thế hệ nô lệ trước. Ánh lửa từ những lò than nung đỏ hồng chiếu sáng khuôn mặt đỏ gay gắt, đầy râu quai nón rậm rạp của đại cai ngục Nhạc Lôi. Gã đang cuồng nộ, vung chiếc roi da bọc gai sắt Hắc Long Tiên quật nát bét chiếc bàn gỗ sồi bên cạnh.
"Lũ ăn hại! Thiếu chủ Nhạc Kỳ bị phế bỏ bả vai phải ngay trên quảng trường trung tâm của ta!" Nhạc Lôi gầm rít lên, bọt mép trào ra ngoài kẽ răng. "Nếu gia chủ Nhạc Vô Nhai biết chuyện này, đầu của ta sẽ bị bêu trên cổng thành Hoa Sơn! Ta bắt buộc phải tìm ra danh tính của gã đeo mặt nạ sắt đó trước khi sứ giả Sóc Châu đến!"
Gã quay ngoắt người nhìn về phía bộ khung sắt treo tường ở góc mật thất. Hoắc Thiết Sơn đang bị xích sắt huyền thiết khóa chặt hai cổ tay treo lơ lửng trên không trung. Thân hình lão thợ rèn mù gầy sọp, ngực đầy sẹo bỏng lò rèn cũ rách nát, một bên hốc mắt trái rỉ dịch vàng vô hồn nhìn vào hư không. Lão câm lặng, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây thông núi tuyết không hề lộ ra một tia sợ hãi.
Đứng bên cạnh Hoắc Thiết Sơn là đao phủ Lý Sát. Gã đàn ông trung niên mặt trắng bệch không râu, khoác chiếc tạp dề da dính đầy máu khô đen kịt. Bàn tay thon dài có móng tay nhọn hoắt của lão đang cầm chiếc kìm sắt huyền thiết khổng lồ chuyên dùng để bóp nát khớp ngón tay tù nhân.
"Hoắc Thiết Sơn, ta biết lão là kẻ rèn đúc vũ khí ẩn mật cho lũ phản loạn lán gỗ số 9," Nhạc Lôi bước tới, dí sát khuôn mặt hung tợn vào mặt lão thợ rèn mù. "Khai ra! Thằng ranh đeo mặt nạ sắt 'Quyền Ma' đó là ai? Nó trốn ở đâu?"
Hoắc Thiết Sơn vẫn im lặng, lão không có lưỡi để nói, nhưng đôi mắt chột của lão lộ rõ sự khinh bỉ tột cùng đối với gã cai ngục tàn bạo.
"Lý Sát! Bẻ gãy tay của lão cho ta! Xem lão câm lặng chịu đựng được bao lâu!" Nhạc Lôi gầm lên điên cuồng.
Lý Sát nở một nụ cười biến thái, khẽ liếm đôi môi nhợt nhạt. Lão nhấc chiếc kìm sắt huyền thiết lên, kẹp chặt lấy ngón tay trỏ bên bàn tay phải cầm búa rèn của Hoắc Thiết Sơn.
"Lão thợ rèn già, xương tay của lão rèn sắt cả đời chắc là cứng lắm," Lý Sát thì thầm đầy quỷ dị. "Để ta xem nó cứng hơn kìm huyền thiết của ta không."
*RĂNG RẮC! Khục!*
Lý Sát vận lực bóp mạnh chiếc kìm sắt. Tiếng xương khớp ngón tay trỏ của Hoắc Thiết Sơn bị nắn nứt vỡ vụn phát ra âm thanh giòn dã răng rắc rợn người dưới phòng tối. Máu tươi đỏ quạch rỉ ra từ đầu kìm sắt rỉ sét, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống nền đá lạnh ngắt.
Thân hình Hoắc Thiết Sơn co rúm lại dữ dội dưới xích sắt treo tường, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng máu khô dọc bả vai vai. Hai hàm răng rụng gần hết của lão nghiến chặt vào nhau đến mức bật ra tiếng kèn kẹt, nhưng lão không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Đôi mắt chột mù rỉ dịch vàng vẫn trừng trừng nhìn thẳng vào Nhạc Lôi đầy bất khuất.
"Mẹ kiếp! Xương cốt của lão già này cứng thật!" Nhạc Lôi rủa sả đầy bất lực.
Cùng lúc đó, Hàn Thiết Y đã lướt qua các hành lang tối ngầm của biệt phủ theo bản đồ mật báo. Hắn di chuyển không tiếng động nhờ bộ pháp Nhạn Môn Bộ Pháp uốn lượn sát mặt đất, tránh né hoàn hảo ba toán tuần tra lính canh Hắc Tiên Đội tuần đêm.
Tại ngã rẽ lối ngách dẫn xuống ngục tối mật thất, một bóng người nhỏ nhắn gầy gò mặc áo hồng phấn gia nô đang đứng nép mình sau vách đá tối. Đó chính là a hoàn Tiểu Bình. Gương mặt nàng nhợt nhạt vì sợ hãi, đôi bàn tay gầy gò run rẩy nắm chặt chiếc kẹp tóc bằng đồng dùng để bẻ khóa cơ quan.
Khi thấy Thiết Y xuất hiện với chiếc mặt nạ quặng sắt dính mồ hôi độc màu đen, Tiểu Bình suýt chút nữa hét lên vì kinh hoàng, nhưng nàng vội vàng dùng tay bịt chặt miệng lại.
"Quyền... Quyền Ma đại nhân..." Tiểu Bình thì thầm run rẩy, đôi mắt ngấn lệ đầy căm hận Nhạc Lôi. "Sư phụ của ngài đang bị tra tấn dã man dưới mật thất ngầm phía sau cánh cửa gỗ bọc sắt rỉ kia. Nhưng lối vào hầm ngầm đó... Nhạc Lôi đã cho lắp đặt hệ thống bẫy rập phi tiễn cực kỳ hiểm độc hiểm."
Nàng chậm rãi tiến lại gần cánh cửa gỗ bọc sắt rỉ sét nặng nề, bàn tay run rẩy chạm vào một cơ quan đá nhô ra bên cạnh tường vách.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!