Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Tay Trần Bẻ Danh Kiếm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão gầm rú bên ngoài quảng trường trung tâm Nhạc Gia Thiết Trang, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng biên thùy Nhạn Môn Quan. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, nhuộm trắng xóa những đống than củi đen kịt và những bể quặng hắc thiết đang nóng chảy đỏ rực. Giữa khoảng sân rộng lớn, Hàn Tố Nga bị trói chặt vào cột gỗ hành quyết bằng sợi dây thừng bện gai sắt. Những chiếc gai nhọn hoắt găm vào làn da mỏng manh của nàng, để lại những vệt máu đỏ quạch rỉ ra, nhanh chóng đông cứng lại dưới cái lạnh thấu xương. Đôi môi nàng tím tái, đôi mắt u sầu ngập tràn nước mắt nhìn về phía đám đông nô lệ đang quỳ rạp dưới đất, tìm kiếm một sự cứu giúp vô vọng.


Trên đài đá, Nhạc Kỳ – vị thiếu chủ kiêu ngạo của Nhạc gia – đang thong thả giương cánh cung tre sừng khảm bạc ròng. Mũi tên sắt nhọn hoắt tẩm kịch độc ăn mòn rực lên ánh xanh lạnh lẽo dưới ánh lửa đuốc lập lòe, nhắm thẳng vào lồng ngực gầy yếu của Hàn Tố Nga. Ngón tay thon dài của gã khẽ nới lỏng dây cung, khóe môi nở một nụ cười tàn nhẫn, coi mạng sống của phàm nhân biên thùy không khác gì một con mồi tiêu khiển.


Trong đống than củi rác sát rìa quảng trường, Hàn Thiết Y đang quỳ rạp dưới đất. Lồng ngực hắn nhấp nhô chậm rãi theo từng nhịp Hô Hấp Nạp Cốt Pháp để nén cơn đau buốt nhói từ vùng ngực bị loét axit bốc khói nhẹ. Cánh tay phải của hắn vẫn đờ đẫn, bại liệt hoàn toàn dưới bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc, rủ thõng vô lực bên hông. Thế nhưng, sát khí trong lòng hắn đã bùng phát bạo liệt như một ngọn núi lửa phun trào. Hắn không thể trơ mắt nhìn đường tỷ – người thân ruột thịt duy nhất còn lại của hắn – bị sát hại dã man để mua vui cho lũ thế gia kiêu ngạo.


*Keng... răng rắc!*


Hàn Thiết Y âm thầm dồn toàn bộ kình lực cơ bắp của Đồng Cốt Viên Mãn xuống hai chân. Sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ quấn chặt hai cổ chân hắn đột ngột căng thẳng lên. Các thớ cơ đùi và bắp chân hắn co rút mạnh mẽ, cứng đờ như đá tảng, tạo ra một lực kéo vật lý khổng lồ. Tiếng sắt thép rạn nứt giòn giã vang lên giữa tiếng gió bão tuyết gào thét. Một mắt xích sắt bị rỉ sét ăn mòn lâu ngày không chịu nổi lực kéo vạn cân bỗng nhiên đứt gãy, bắn văng vào vách đá tạo ra một tia lửa xẹt mỏng.


*Hưu!*


Mũi tên sắt kịch độc rời khỏi dây cung của Nhạc Kỳ, xé rách màn sương tuyết, lao vút về phía Hàn Tố Nga với tốc độ sấm sét.


Cùng lúc đó, một bóng xám gầy gò đột ngột vọt lên từ đống than củi. Hàn Thiết Y dùng chân trái đạp mạnh xuống mặt đất tuyết nhão nhoét, thân hình lướt đi sát mặt đất theo bộ pháp Nhạn Môn Bộ Pháp uốn lượn uốn khúc cực nhanh lẹ. Tốc độ bộc phát vật lý thuần túy của hắn nhanh đến mức để lại một vệt tuyết bay mù mịt phía sau.


Chỉ trong một chớp mắt, Thiết Y đã chắn trước cột gỗ hành quyết. Cánh tay trái đầy sẹo rách của hắn quấn chặt lớp băng da thú thô rách vung ra ngoài, đón đầu quỹ đạo bay thẳng của mũi tên độc.


*Phập!*


Bàn tay trái của Thiết Y bóp chặt lấy thân mũi tên sắt ngay khi nó chỉ còn cách lồng ngực Hàn Tố Nga nửa tấc. Lực quán tính cực mạnh của mũi tên rạch rách lớp da gấu bọc tay, cọ xát vào xương ngón tay thạch hóa của hắn phát ra tiếng kèn kẹt rợn người. Máu đỏ quạch rỉ ra từ lòng bàn tay trái, nhưng Thiết Y không hề nhíu mày. Hắn vận kình lực bẻ gãy đôi mũi tên sắt tẩm độc ăn mòn, ném hai mảnh gãy xuống nền tuyết trắng dã.


"Cái gì?"


Nhạc Kỳ kinh ngạc thốt lên, cánh cung tre sừng khảm bạc trên tay khẽ hạ xuống. Đám lính canh Đội Cai Ngục Hắc Thiết và hàng ngàn nô lệ quỳ bên dưới cũng đồng loạt xôn xao, không tin vào mắt mình. Một tên nô lệ phế cốt mang số hiệu 95 dư thừa, xích chân rách nát, tay phải bại liệt dưới nẹp gỗ, lại có thể dùng tay không bắt sống mũi tên sắt độc của thiếu chủ.


"Lũ hạ đẳng biên thùy! Ngươi dám phá hỏng trò vui của ta?" Khuôn mặt tuấn tú của Nhạc Kỳ lập tức vặn vẹo vì tức giận. Gã ném cây cung sừng xuống đất, bàn tay thon dài nắm chặt chuôi kiếm Thanh Sương khảm ngọc quý giá đeo bên hông.


*Xoạt!*


Thanh kiếm Thanh Sương rút ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm mỏng dẻo dai rực lên ánh thép xanh lạnh lẽo dũng mãnh. Nhạc Kỳ vận chuyển chân khí Tụ Khí Cảnh Tầng Ba từ đan điền, rót thẳng vào thân kiếm. Một luồng kiếm khí màu xanh nhạt phóng ra ngoài từ mũi kiếm, làm tan chảy những bông tuyết rơi xung quanh. Gã vung kiếm, sử dụng Thanh phong bộ nhẹ nhàng lướt đi trên mặt tuyết trơn trượt, nhắm thẳng vào tim Thiết Y mà đâm tới. Đường kiếm nhanh lẹ, biến hóa khôn lường, mang theo sức sát thương xuyên thấu của nội gia chân khí.


Hàn Thiết Y đứng sừng sững trước cột gỗ trói Hàn Tố Nga, đôi mắt xám lạnh lùng vô hồn khóa chặt vào mũi kiếm đang lao tới. Cánh tay phải của hắn vẫn nhức nhối ngầm dưới bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết, da ngực bụng loét axit loang lổ bốc khói nhẹ dưới hơi lạnh bão tuyết. Hắn biết mình không thể khinh công né tránh đường kiếm nhanh lẹ này trên địa hình trơn trượt.


*Ta phải dùng Thiết Cốt Phản Chấn để chặn đứng đường kiếm này!* Thiết Y thầm tính toán chiến thuật trong đầu.


Hắn vận dụng Nhạn Môn Bộ Pháp uốn lượn uốn khúc, chủ động lách người nghiêng bả vai trái thạch hóa đạt độ cứng Thiết Cốt Viên Mãn ra phía trước để đón đỡ trực diện lưỡi kiếm Thanh Sương. Hắn khóa chặt các thớ cơ vai, vồng cứng ngắc cấu trúc xương bả vai trái để chịu đựng va đập vật lý.


*RENGGGGG!*


Một tiếng va chạm kim loại vang dội, trầm đục dũng mãnh rúng động khắp quảng trường trung tâm Thiết Trang. Mũi kiếm Thanh Sương đâm trúng bả vai trái của Thiết Y, chém rách mảng áo vải thô rách nát, để lại một đường sâu hoắm rách thịt rỉ máu đỏ quạch trên vai hắn. Thế nhưng, luồng kiếm khí màu xanh nhạt ngưng tụ chân khí của Nhạc Kỳ hoàn toàn bị chặn đứng bởi độ cứng vật lý cực hạn của xương bả vai thạch hóa bên dưới. Mũi kiếm không thể xuyên phá thêm một phân nào vào tủy xương của Thiết Y.


"Làm sao có thể? Xương cốt của ngươi... cứng hơn sắt thép sao?" Nhạc Kỳ trợn trừng mắt kinh hoàng, cảm nhận một lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại dọc theo thân kiếm, làm tê dại cả bàn tay cầm kiếm của gã.


Thiết Y không cho gã cơ hội lùi lại. Bất chấp cánh tay phải đang bại liệt dưới nẹp gỗ nhức nhối dữ dội, hắn vận dụng ý chí sắt đá vượt qua giới hạn đau đớn thể xác. Hắn vung bàn tay phải đang bó nẹp gỗ sồi tuyết ra, dùng năm ngón tay rách nát rỉ máu bóp chặt lấy thân kiếm Thanh Sương mỏng dẻo dai. Sức nóng bỏng rát của lưỡi kiếm bén ngót rạch nát lòng bàn tay phải của hắn, nhưng Thiết Y giữ chặt không buông.


Hắn vận dụng Thiết Chấn Kình Pháp, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vạn cân và kình lực cơ bắp bả vai co rút đột ngột vào bàn tay phải. Hắn bẻ mạnh thân kiếm thép ngược chiều kình lực cầm kiếm của Nhạc Kỳ.


*RĂNG RẮC!*


Thanh danh kiếm Thanh Sương khảm ngọc quý giá của Sóc Châu, vốn nổi tiếng với độ dẻo dai và sắc bén cực hạn, bỗng nhiên bị bẻ gãy đôi giòn dã trước sự kinh ngạc tột cùng của Nhạc Kỳ. Những mảnh vụn lam bảo thạch khảm trên chuôi kiếm bắn văng tung tóe trên tuyết trắng dã.


"Kiếm của ta!" Nhạc Kỳ hét lên thảm thiết, khuôn mặt tuấn tú cắt không còn giọt máu. Niềm tự hào về kiếm khí danh môn chính tông của gã hoàn toàn sụp đổ trước sức mạnh cơ bắp thô bạo của gã nô lệ phế cốt.


"Cút!"


Hàn Thiết Y gầm lên một tiếng trầm đục như dã thú biên thùy. Hắn dồn toàn bộ kình lực Thiết Cốt Viên Mãn vào cánh tay trái, vung nắm đấm bọc da gấu thô rách ra ngoài, thi triển Khai Sơn Quyền đấm thẳng vào bả vai phải cầm kiếm của Nhạc Kỳ.


*Khục! Răng rắc!*


Cú đấm thẳng toàn lực của Thiết Y đập nát hoàn toàn lớp giáp vai thêu vàng rực rỡ của Nhạc Kỳ. Lực chấn động vật lý thô bạo truyền sâu vào bả vai, đập nát xương bả vai và xương quai xanh của gã thiếu chủ kiêu ngạo thành nhiều mảnh vụn. Máu tươi đỏ quạch phun ra loang lổ trên tuyết trắng dã, Nhạc Kỳ đau đớn tột độ gào thét thảm thiết, thân hình bị đánh văng xa hơn một trượng, ngã sụp xuống vũng bùn tuyết đen kịt.


"Thiếu chủ!"


Nhạc Lôi đứng trên đài cao hoảng sợ cùng cực, gầm lên ra lệnh cho lính canh: "Lũ súc sinh! Mau bắn chết gã đeo mặt nạ sắt đó cho ta! Cứu thiếu chủ!"


Hàng chục lính canh Đội Cai Ngục Hắc Thiết vội vã rút kiếm giương nỏ lao vào vây hãm Thiết Y. Hai gã gia nô kỵ binh liều chết cầm lá chắn sắt khổng lồ lao ra che chắn trước mặt Thiết Y để làm đòn thế thân bảo vệ cho Nhạc Kỳ.


Thiết Y cố gắng lao lên dùng tay trái bắt sống cổ họng Nhạc Kỳ để kết liễu hoàn toàn mầm họa, nhưng cú va chạm mạnh của chiếc lá chắn sắt kỵ binh khiến hắn bị chấn ngược lại hai bước, bả vai trái rách thịt rỉ máu đau buốt nhói.


Nhạc Kỳ ôm cánh tay phải gãy nát hoàn toàn, mặt mũi đầy máu và nước mắt, đau đớn gào khóc thảm thiết. Gã được đám gia nô kỵ binh vội vã nhấc bổng lên ngựa chiến đen kịt, liều chết thúc ngựa vượt qua bão tuyết trốn chạy nhục nhã về hướng biệt phủ Nhạc Lôi nằm trên đồi cao.


Giữa quảng trường trung tâm rực lửa đuốc, Hàn Thiết Y đứng sừng sững như một tảng đá xám sần sùi dưới bão tuyết. Hắn dùng tay trái bứt đứt sợi dây thừng bện gai sắt trói Hàn Tố Nga, đỡ lấy thân hình mảnh dẻ đang run rẩy vì lạnh của đường tỷ đưa trốn vào lò rèn ngầm của Hoắc Thiết Sơn.


Nhạc Lôi đứng trên đài cao, chứng kiến thiếu chủ Nhạc Kỳ bị tàn phế cánh tay cầm kiếm ngay trên địa bàn của mình. Khuôn mặt gã cai ngục vặn vẹo vì hoảng sợ tột độ, tội mưu hại thế gia của tổng đà Sóc Châu chắc chắn sẽ giáng xuống đầu gã. Gã nổi điên, rống lên dã man trước hàng trăm lính canh:


"Truy lùng gã đeo mặt nạ sắt đó cho ta! Nếu không tìm thấy hắn... lập tức bắt giữ lão thợ rèn mù Hoắc Thiết Sơn đưa vào mật thất tra tấn! Ta sẽ bẻ gãy từng mảnh xương của lão để ép gã 'Quyền Ma' đó phải tự nộp mạng!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!