Kiếm Khí Từ Phương Xa
Tiếng gió tuyết rít gào qua khe hở của lán gỗ dột nát, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên thùy Nhạn Môn Quan. Thế nhưng, bầu không khí bên trong Lán gỗ số 9 lúc này còn đông cứng và nghẹt thở hơn cả bão tuyết ngoài kia. Ánh đuốc cam rực rỡ từ tay toán lính tuần tra Hắc Tiên Đội rọi thẳng vào góc tối giếng nước ngầm, soi rõ hũ sành chứa bột giải độc Tuyết Liên Hoa đóng băng trên tay Thẩm Dao.
Lưỡi roi sắt rỉ của gã đội trưởng tuần tra rít lên một tiếng xé gió, mang theo kình lực Hóa Kình lạnh lùng nhắm thẳng vào bả vai mảnh dẻ của Thẩm Dao. Gã muốn phế đi cánh tay của y nữ này để thị uy trước toàn bộ đám nô lệ tàn phế.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại đục ngầu, chát chúa vang lên giữa khoảng không chật hẹp. Sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ trên cổ chân Hàn Thiết Y đột ngột vung lên. Bằng một động tác quét chân chuẩn xác và tàn bạo, Thiết Y đã dùng chính sợi xích sắt xù xì làm nhuyễn tiên, quật mạnh vào lưỡi roi sắt của gã đội trưởng, chấn lệch đường roi đi sạt qua vách đá, để lại một vệt rách sâu hoắm rỉ bụi đá xám.
"Thằng chó phế vật số 9527! Ngươi dám cản đường tuần tra?" Gã đội trưởng gầm lên, bàn tay cầm roi rung lên bần bật do phản lực chấn động từ sợi xích sắt truyền ngược lại. Gã trợn trừng mắt nhìn gã nô lệ gầy gò đang che chắn trước người y nữ.
Thiết Y đứng sừng sững, lồng ngực lép kẹp nhấp nhô chậm rãi theo nhịp Hô Hấp Nạp Cốt Pháp để nén cơn đau buốt nhói từ vùng ngực bị loét axit bốc khói nhẹ. Cánh tay phải của hắn vẫn đờ đẫn, bại liệt hoàn toàn dưới bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc, rủ thõng vô lực bên hông. Hắn chỉ còn cánh tay trái đầy sẹo rách và đôi chân mang xích sắt để chiến đấu. Đôi mắt xám lạnh lùng của hắn không chút dao động, khóa chặt vào họng súng nỏ của đám lính canh phía sau.
Không khí căng thẳng dâng cao đến cực điểm. Lâm Thiết và Trương Búa ở phía sau đã âm thầm nắm chặt những cây cuốc sắt mài sắc dưới đống rơm rách, sẵn sàng liều chết mở đường máu bảo vệ Thẩm Dao.
*Uuuu... Oooo...*
Đột ngột, tiếng tù và bằng sừng trâu khổng lồ vang lên dồn dập từ phía đỉnh đồi Nhạc Gia Thiết Trang. Tiếng kèn trầm đục, rùng rợn xé rách màn sương tuyết, dội vào vách núi đá vôi vang vọng khắp thung lũng mỏ quặng.
Gã đội trưởng tuần tra khựng lại, sắc mặt gã lập tức thay đổi từ hung tợn sang kinh hoàng xen lẫn kính sợ. Gã giật mạnh roi sắt, gầm gừ với đám lính canh: "Ngừng tay! Thiếu chủ Nhạc Kỳ đã đến Thiết Trang tuần sát! Đại cai ngục Nhạc Lôi có lệnh, lập tức áp giải toàn bộ đám nô lệ nghi ngờ mưu phản và những kẻ tàn phế ở lán số 9 lên quảng trường trung tâm để thiếu chủ kiểm tra!"
Đám lính tuần tra không thèm ra tay tại chỗ nữa. Chúng dùng mũi giáo sắt và nỏ bọc sắt xua đuổi dã man, ép buộc Thẩm Dao, Thiết Y, Lâm Thiết và hơn trăm nô lệ tàn phế khác bước ra ngoài bão tuyết.
Thiết Y đi khập khiễng, sợi xích sắt khóa chân kéo lê trên mặt tuyết lạnh phát ra những tiếng *keng... kẹt...* nặng nề. Hắn đi bên cạnh Thẩm Dao, dùng thân hình rộng lệch do xương bả vai thạch hóa để che chắn bớt những luồng gió tuyết buốt giá cho nàng. Thẩm Dao lén nhìn bả vai phải cứng đờ dưới nẹp gỗ của hắn, đôi mắt nàng dâng lên sự lo lắng tột cùng nhưng nàng chỉ im lặng, bàn tay run rẩy bóp chặt hộp kim châm bạc giấu dưới lớp áo da thú rách nát.
***
Quảng trường trung tâm của Nhạc Gia Thiết Trang là một khoảng sân rộng lớn, nằm biệt lập dưới chân những lò nung cao khổng lồ quanh năm bốc khói đen kịt. Nơi đây, sức nóng hầm hập vạn độ từ những bể quặng hắc thiết nóng chảy đỏ rực tương phản gay gắt với cái lạnh buốt giá của bão tuyết đang trút xuống từ đỉnh núi Nhạn Môn.
Mặt đất quảng trường phủ đầy một lớp hỗn hợp đen kịt giữa than củi, bụi sắt rỉ sét và tuyết tan nhão nhoét. Hàng ngàn nô lệ khai mỏ gầy gò, da bọc xương đã bị ép quỳ rạp dưới đất, đầu cúi sát sườn vũng bùn đen lạnh ngắt. Xung quanh quảng trường, hàng trăm lính canh ngục thuộc Đội Cai Ngục Hắc Thiết mặc giáp sắt nặng màu đen, tay cầm roi xích sắt có gai đứng dàn hàng ngang, ánh mắt tàn nhẫn giám sát mọi cử động nhỏ nhất.
Trên đài cao bằng đá nung kiên cố, một bóng người đang thong thả ngồi trên chiếc ghế bành lót da báo tuyết xa xỉ.
Đó là Nhạc Kỳ – thiếu chủ chi nhánh Nhạc gia tại Nhạn Môn Quan, đồng thời là đệ tử thiên tài của kiếm phái chính tông Sóc Châu.
Mới mười chín tuổi, nhưng Nhạc Kỳ đã sở hữu tu vi Nội gia Tụ Kiếm khí đạt cảnh giới Tụ Khí Cảnh Tầng Ba. Hắn khoác trên mình bộ cẩm y bằng lụa tím thêu chỉ vàng rực rỡ, đối lập hoàn toàn với những chiếc áo vải thô rách nát dính đầy bụi than của đám nô lệ quỳ bên dưới. Khuôn mặt hắn tuấn tú, môi đỏ răng trắng, phong thái nhẹ nhàng thanh cao như một thư sinh nho nhã. Thế nhưng, đôi mắt phượng hẹp dài của hắn lại lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo, tàn nhẫn vô hồn của một kẻ coi mạng người như cỏ rác.
Đứng bên cạnh đài đá, đại cai ngục Nhạc Lôi cúi gập tấm lưng vạm vỡ bọc giáp sắt đen, gương mặt đỏ gay gắt dâng đầy vẻ nịnh bợt: "Thiếu chủ đường xa vất vả. Việc đúc mười vạn lưỡi kiếm hắc thiết mưu phản vẫn đang được tiến hành ngày đêm. Đám phế nhân này dạo gần đây có chút không an phận, thuộc hạ đã cho đầu độc nguồn nước để thanh lọc bớt lũ rác rưởi."
Nhạc Kỳ không thèm nhìn Nhạc Lôi. Bàn tay thon dài, trắng trẻo của hắn chậm rãi vuốt ve vỏ kiếm cổ kính của thanh thần binh 'Thanh Sương' khảm lam bảo thạch rực rỡ đeo bên hông. Hắn khẽ thở dài, giọng nói nhẹ nhàng, thanh thoát nhưng truyền đi cực xa nhờ chân khí nội gia thâm hậu:
"Nhạc Lôi, Nhạc gia ta nuôi dưỡng các ngươi ở biên thùy này để rèn đúc thần binh, chứ không phải để nhìn lũ nô lệ phế nhân này lười biếng. Võ học thiên hạ vốn là thứ refined, thanh cao dành cho những kẻ có căn cốt thượng đẳng. Lũ phàm nhân phế cốt, gân chân tay tàn phế này... vốn dĩ chỉ là chất củi thô lậu dưới đáy lò nung, không hơn không kém. Nếu chúng không thể đào quặng, thì giữ lại mạng sống để làm gì?"
Nói đoạn, Nhạc Kỳ đứng dậy. Tấm áo cẩm y thêu vàng của hắn khẽ lay động trước gió tuyết, phong thái nhẹ nhàng như một trích tiên lướt xuống đài đá. Hắn bước đi trên mặt đất đầy bùn than mà không hề để dính một vệt bẩn nào lên chiếc giày da hươu trắng muốt.
Hắn dừng bước trước một nô lệ già tàn phế đang run rẩy quỳ dưới đất. Ông lão này vốn là một võ giả ngoại gia bị Nhạc gia đánh gãy tứ chi mười năm trước, hai chân bị liệt phải bò bằng hai tay dính đầy sẹo rỉ sét.
"Ngươi... từng là võ giả ngoại gia luyện Thiết Sa Chưởng phải không?" Nhạc Kỳ mỉm cười dịu dàng hỏi, giọng nói ôn hòa như gió xuân.
Ông lão run rẩy ngước đầu lên, đôi môi nứt nẻ rỉ máu thoi thóp: "Thiếu... thiếu chủ tha mạng... lão nô vẫn có thể sàng lọc quặng..."
"Ồ, gân cốt tàn phế thế này thì sàng lọc thế nào được?" Nhạc Kỳ khẽ cười. Bàn tay thon dài của hắn đột ngột nắm lấy chuôi kiếm Thanh Sương.
*Xoạt!*
Một tiếng kiếm reo thanh khiết, lạnh lẽo vang dội khắp quảng trường. Thanh kiếm Thanh Sương rút ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm mỏng dẻo dai rực ánh thép xanh lạnh lẽo dũng mãnh. Nhạc Kỳ không hề dùng lực tay chém xuống, hắn chỉ khẽ búng ngón tay vào sống kiếm.
*Vút!*
Một luồng kiếm khí màu xanh nhạt phóng ra ngoài từ mũi kiếm. Luồng kiếm khí ngưng tụ chân khí Tụ Khí Cảnh Tầng Ba xé rách màn sương tuyết, tạo thành một vệt sáng mỏng dính rạch thẳng một đường sâu hoắm dài hơn một trượng trên nền đất đá quảng trường.
Luồng kiếm khí lướt qua người ông lão già tàn phế. Sợi xích sắt khóa tay to bản của ông lão lập tức bị chém đứt đôi giòn dã răng rắc. Thế nhưng, kiếm khí sắc bén không dừng lại ở đó. Nó chém xuyên qua lớp áo vải thô rách nát, rạch một đường sâu hoắm chéo qua lồng ngực của ông lão, để lộ ra xương sườn trắng hếu trước khi máu tươi đỏ quạch phun trào lênh láng.
Ông lão không kịp hét lên một tiếng, lồng ngực bị chém nát tủy phổi, ngã sụp xuống vũng bùn tuyết đen kịt, co giật vài nhịp rồi hoàn toàn tắt thở chết gục.
Đám gia nô và lính canh xung quanh lập tức cười đùa hùa theo, tâng bốc kiếm pháp thần kỳ của thiếu chủ. Trong khi đó, hàng ngàn nô lệ quỳ bên dưới im lặng như tờ, nỗi tuyệt vọng và u uất bao trùm lấy tâm trí họ.
Thiết Y đang quỳ trong đống than củi rác gần đó, đôi mắt xám lạnh lùng nheo lại. Hắn đè chặt bả vai phải nhức nhói dưới nẹp gỗ sồi tuyết, dồn toàn bộ sự tập trung của nhãn pháp để quan sát quỹ đạo của luồng kiếm khí màu xanh nhạt vừa rồi.
*Kiếm khí nội gia... nhanh lẹ và sắc bén vô song khi chém vào da thịt mỏng.* Thiết Y thầm phân tích trong lòng. *Thế nhưng, lực phát ra từ kiếm Thanh Sương của Nhạc Kỳ lại di chuyển theo một đường thẳng cố định. Luồng chân khí nén lại phóng ra ngoài tuy có thể chém đứt sắt thép thô lậu, nhưng xung lực vật lý thực tế của nó lại có giới hạn chịu đựng. Nếu ta dùng bả vai trái thạch hóa đạt độ cứng Thiết Cốt Viên Mãn đón đỡ trực diện ở một góc nghiêng chính xác... ta có thể triệt tiêu kình lực kiếm khí và phản chấn bẻ gãy thân kiếm mỏng dẻo dai kia.*
Nghĩ đến đây, Thiết Y khẽ siết chặt bàn tay trái đầy sẹo rách. Sát khí trong lòng hắn dâng trào cuồn cuộn nhưng hắn cưỡng bức bản thân phải nhẫn nhịn. Cánh tay phải của hắn vẫn chưa hoàn toàn liền xương dứt khoát dưới nẹp gỗ, hắn bắt buộc phải chờ đợi một cơ hội áp sát cự ly cực gần để tung đòn quyết định.
Nhạc Kỳ khẽ lắc đầu, vẻ mặt tiếc nuối nhìn thanh kiếm Thanh Sương dính một vệt máu mỏng: "Kiếm khí của ta vẫn chưa đủ ngưng tụ. Nhạc Lôi, xem ra đám phế nhân này không đủ dẻo dai để ta luyện kiếm. Có kẻ nào khỏe mạnh hơn một chút không?"
Lâm Thiết đang quỳ cách đó không xa, chứng kiến cảnh tượng đồng môn bị tàn sát dã man mua vui, ngọn ngạo cốt của cựu binh sĩ biên thùy không thể kìm nén được nữa. Gã lén lút rút chiếc cung gỗ thô sơ tự chế giấu dưới đống rơm rách bên hông, lắp mũi tên tre bọc sắt vụn, giương cung nhắm thẳng vào lồng ngực thêu vàng của Nhạc Kỳ từ góc khuất lò nung.
*Phựt! Vút!*
Mũi tên tre xé gió sương bay vút về phía Nhạc Kỳ.
Thế nhưng, Nhạc Kỳ thậm chí không thèm quay đầu lại. Đôi tai hắn khẽ động đậy nhẹ, cảm nhận luồng chấn động gió rít của mũi tên từ khoảng cách mười bước chân. Hắn khẽ vung tay trái, thanh kiếm Thanh Sương phát ra tiếng reng ngân vang vang dội.
*Xoạt!*
Một đạo kiếm khí màu xanh nhạt thứ hai phóng ra ngoài chớp nhoáng. Mũi tên tre bọc sắt vụn của Lâm Thiết lập tức bị kiếm khí chém đôi rụng rơi giữa sân tuyết thành hai mảnh gỗ vụn. Luồng kiếm khí sắc bén tiếp tục lướt đi với tốc độ sấm sét, chém sạt qua cánh tay phải của Lâm Thiết, rạch một đường sâu hoắm rách thịt rỉ máu đỏ quạch, khiến gã cựu binh sĩ rên rỉ ngã sụp xuống đất, chiếc cung gỗ gãy đôi rơi rụng.
"Hừ, trò vặt vãnh thô lậu của phàm nhân." Nhạc Kỳ cười khẩy, ánh mắt gã lạnh lùng quét qua đám lính canh: "Nhạc Lôi, lính canh của ngươi làm việc kiểu gì vậy? Để nô lệ tàng trữ cung tên lậu sao? Lôi ba tên nô lệ già yếu quỳ ở hàng đầu ra chém đầu thị chúng cho ta, để chúng nhớ rõ thế nào là luật cấm của Nhạc thế gia!"
Đám lính canh lập tức lao vào, lôi ba nô lệ già yếu tàn phế đang la khóc thảm thiết ra giữa quảng trường. Đao phủ thủ vung quỷ đầu đao chém xuống dứt khoát.
*Phập! Phập! Phập!*
Ba cái đầu rơi rụng xuống vũng tuyết đóng băng đỏ quạch máu tươi. Tiếng la khóc thảm thiết nghẹn ngào của đám nô lệ bị áp chế hoàn toàn bởi tiếng cười đùa hống hách của đám gia nô Nhạc gia.
Thiết Y nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm chuyển động răng rắc răng rắc dưới lớp da xám xịt. Lòng bàn tay trái của hắn ghìm chặt sợi xích sắt chân khóa cổ chân, máu tươi rỉ ra rách da lòng bàn tay do bóp xích chân quá mạnh. Hắn muốn xông ra, nhưng Lâm Thiết từ dưới đất lén dùng ánh mắt đầy máu ngăn cản hắn. Lâm Thiết lắc đầu, ra hiệu rằng nếu Thiết Y ra tay lúc này khi cánh tay phải chưa liền xương, toàn bộ Tàn Binh Hội sẽ bị tiêu diệt sạch.
Nhạc Kỳ bước đi thong thả quanh quảng trường đầy xác chết dính máu, vẻ mặt đầy sự chán chường hách dịch. Hắn dừng bước trước khu vực giặt ủi y phục của Thiết Trang.
Tại đây, Hàn Tố Nga – đường tỷ của Thiết Y, thiếu nữ mười sáu tuổi gầy gò, mặt mũi lấm lem bụi than – đang run rẩy quỳ bên cạnh đống chậu gỗ giặt y phục dính máu lính canh. Đôi bàn tay nàng nứt nẻ, sưng đỏ tấy rỉ máu do phải giặt giũ bằng nước đá lạnh buốt núi tuyết suốt ngày đêm.
Nhạc Kỳ dừng mắt trước khuôn mặt thanh tú lấm lem của Hàn Tố Nga. Hắn khẽ nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự khinh bỉ tột độ đối với những kẻ thấp hèn bẩn thỉu biên thùy. Thế nhưng, đôi mắt phượng của hắn bỗng nhiên lóe lên một tia sáng tàn nhẫn đầy hứng thú dã thú.
"Nhạc Lôi, con nỳ này... y phục nàng đang giặt dính đầy máu của lính canh ngục tối đã chết phải không?" Nhạc Kỳ chậm rãi hỏi, ngón tay thon dài chỉ thẳng vào Hàn Tố Nga.
Nhạc Lôi vội vàng bước lên, liếc nhìn đống y phục rồi cung kính đáp: "Báo cáo thiếu chủ, con nỳ này là gia nô giặt giũ của ngục tối, chuyên dọn dẹp phòng tra tấn của Lý Sát. Có lẽ nàng đã lén lút tiếp xúc với kẻ phản loạn đeo mặt nạ sắt."
Nhạc Kỳ nở một nụ cười dịu dàng nhưng vô cùng tàn ác. Hắn vung kiếm Thanh Sương, mũi kiếm khảm lam bảo thạch chỉ thẳng vào cổ họng run rẩy của Hàn Tố Nga:
"Ồ, ra là nội ứng của phản loạn sao? Thật là một mục tiêu tốt để ta thử nghiệm tiễn pháp mới học được ở Sóc Châu. Lũ gia nô, trói con nỳ đó vào cột gỗ trung tâm quảng trường cho ta!"
Hai gã gia nô vạm vỡ lập tức lao tới, túm chặt lấy mái tóc xơ xác của Hàn Tố Nga, lôi xộc nàng đi trên vũng bùn tuyết đen kịt bất chấp tiếng khóc lóc cầu xin thảm thiết nghẹn ngào của nàng. Chúng dùng dây thừng bện gai bọc sắt trói chặt cơ thể gầy gò của nàng vào chiếc cột gỗ hành quyết đóng đinh giữa quảng trường.
Hàn Tố Nga hoảng sợ cùng cực, đôi mắt u sầu đẫm lệ nhìn khắp đám đông nô lệ quỳ bên dưới để tìm kiếm một sự cứu giúp vô vọng.
Nhạc Kỳ thong thả đi về phía đài đá, cầm lấy cây cung tre sừng tinh xảo khảm bạc ròng từ tay gia nô. Hắn rút ra một mũi tên sắt nhọn hoắt tẩm kịch độc ăn mòn, lắp vào dây cung, từ từ giương cánh cung căng tròn nhắm thẳng vào lồng ngực gầy yếu của Hàn Tố Nga.
"Để ta xem... mũi tên này có thể xuyên qua lồng ngực bẩn thỉu kia từ khoảng cách năm mươi bước chân hay không," Nhạc Kỳ cười nhẹ nói, ngón tay thon dài bắt đầu buông lỏng dây cung.
Sát khí trong lòng Hàn Thiết Y bùng phát bạo liệt như một ngọn núi lửa phun trào.
Hắn không thể nhẫn nhịn được nữa. Đường tỷ Hàn Tố Nga – người thân cận duy nhất còn lại của gia tộc thợ rèn Hàn gia tại mỏ quặng này – đang đối mặt với cái chết thảm khốc ngay trước mắt hắn.
*Keng... reng...*
Thiết Y lén dùng tay trái bóp chặt sợi xích sắt khóa chân nặng mười cân, vận kình Thiết Cốt Trung Kỳ lồng ngực co rút mạnh mẽ. Khớp xương cổ chân trái của hắn phát ra tiếng kêu khục khục ghê rợn khi hắn chủ động dùng lực cơ bắp để ép chặt xiềng xích, chuẩn bị bứt đứt xích sắt xông ra quyết chiến cứu đường tỷ.
Ánh mắt xám tro lạnh lùng của gã nô lệ số 9527 khóa chặt vào bóng lưng cẩm y thêu vàng của Nhạc Kỳ, nắm đấm tay trái co rút nổi gồ ghề cứng như đá tảng, sẵn sàng bộc phát toàn bộ kình lực ngoại gia tàn bạo nhất dưới bão tuyết rơi dày.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!