Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Độc Thủy Nan Y

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi xương báo động từ phía biệt phủ Nhạc Lôi vẫn rít lên từng hồi liên tục, xé rách màn đêm Nhạn Môn Quan đang chìm trong bão tuyết cuồng bạo. Luồng âm thanh u uất ấy dội vào những vách đá xám xịt, kéo dài rồi tan biến vào tiếng gió gào thét hung hãn của biên thùy đóng băng.


Hàn Thiết Y lết từng bước đi khập khiễng trên con đường mòn đầy tuyết ngập đến đầu gối. Chiếc Mặt nạ quặng sắt dính đầy máu chó dữ và mồ hôi độc màu đen đã được hắn lột ra, giấu kín dưới vạt áo vải thô rách nát trước ngực. Sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ quấn quanh bắp chân trái khẽ va chạm vào nhau, mỗi nhịp bước đi lại nghiến mạnh vào lớp da cổ chân sưng đỏ, rách nát rỉ máu.


Cơn đau từ cổ chân truyền thẳng lên bả vai phải đang bị bó chặt bởi bộ Nẹp Gỗ Sồi Tuyết dày nửa tấc. Vết thương cũ bị nứt nhẹ nhức nhối ngầm dưới lớp nẹp gỗ, khiến cánh tay phải của hắn đờ đẫn, rủ thõng xuống bên hông như một khúc gỗ chết, hoàn toàn bại liệt và mất đi xúc giác nóng lạnh. Không chỉ vậy, vùng da ngực và bụng của hắn – nơi bị nước axit Giếng Nước Quặng lột rách một lớp lớn từ những ngày ngâm cốt trước đó – giờ đây đang loét ra đỏ quạch, loang lổ bốc khói nhẹ dưới hơi lạnh thấu xương của bão tuyết. Mỗi bông tuyết rơi trúng da thịt hở hang đều mang lại cảm giác bỏng rát như bị kim châm nung đỏ găm thẳng vào tủy xương.


Thiết Y nghiến chặt răng, vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp để điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập dưới lồng ngực lép kẹp. Hắn nín thở, ép chặt hai lá phổi để ngăn cơn ho lao bộc phát do hít phải bụi than mỏ lạnh buốt. Hắn biết, lúc này tuyệt đối không được phép gục ngã. Vương Bá và Vương Lân đã chết, Khuyển Nha Đội đã bị tiêu diệt hoàn toàn dưới tay hắn, nhưng Nhạc Lôi chắc chắn sẽ điên cuồng điên tiết thực hiện những biện pháp tàn bạo nhất để trả thù và bịt đầu mối.


Khi Thiết Y đẩy nhẹ cánh cửa gỗ dột nát của Lán gỗ số 9, một luồng khí lạnh mang theo mùi hôi thối nồng nặc của phân thải, máu khô và mùi rỉ sét ẩm ướt xộc thẳng vào mũi hắn. Nhưng đêm nay, bên trong gian lán gỗ tối tăm không chỉ có mùi hôi hám quen thuộc.


Có tiếng rên rỉ u uất, tiếng la khóc thảm thiết nghẹn ngào vang lên từ những góc tối của các ván giường đất.


"Thiết Y... ngươi về rồi!" Lâm Thiết từ trong bóng tối bước ra, khuôn mặt gã cựu binh sĩ sạm đen vì bụi than giờ đây tái nhợt đi vì kinh hoàng. Trên lồng ngực Lâm Thiết, những vết quật rách nát da thịt do roi Hóa Kình của Trương Hổ vẫn còn rỉ máu khô loang lổ, nhưng gã dường như không còn quan tâm đến thương tích của bản thân nữa. Gã nắm chặt lấy cánh tay trái dính đầy máu của Thiết Y, giọng nói run rẩy dữ dội: "Nguy rồi... Nhạc Lôi đã ra tay trước. Hắn đổ thạch tín và chất độc rỉ sét vào các giếng nước ăn của khu lán gỗ. Ba người đã chết... những người khác đang thoi thóp!"


Thiết Y lách người bước qua Lâm Thiết, ánh mắt xám tro lạnh lùng quét nhanh qua gian lán gỗ. Dưới ánh sáng lập lòe của đống lửa rơm rách nhỏ, hắn nhìn thấy cảnh tượng thảm khốc tột cùng.


Hơn mười nô lệ già yếu đang nằm co quắp dưới đất ván gỗ sập, hai tay ôm chặt lấy bụng, toàn thân co giật dồn dập. Làn da của họ biến đổi kinh hoàng, chuyển sang màu xanh tái nhợt như xác chết trôi sông, môi tím tái rỉ ra những bãi dịch vị xám xịt lẫn máu đen đặc quánh bốc mùi hôi thối cực độ. Đó là biểu hiện của độc tố thạch tín cực mạnh đang tàn phá ngũ tạng của họ.


Ở sát vách đá dốc trơn trượt bên cạnh giếng nước ngầm của lán gỗ, một bóng người gầy guộc như ma đói, da mặt xám xịt đầy nốt rỗ đen đang ngồi xổm. Đó là Triệu Độc – y sư đồng minh độc môn bị đày ải dưới mỏ. Gã đang cầm một chiếc gáo tre múc thứ nước đỏ quạch màu rỉ sét bốc mùi tanh nồng từ giếng nước ăn lên ngửi thử, đôi môi tím tái của gã mím chặt lại.


"Triệu Độc, tình hình thế nào?" Thiết Y tiến lại gần, giọng nói khàn khàn trầm đục như tiếng hai tảng đá cọ xát vào nhau.


Triệu Độc ngẩng đầu lên, ánh mắt gã điên cuồng vì dược lý lóe lên tia sáng u ám: "Là thạch tín hòa cùng rỉ sét hắc thiết thạch tinh lượng cao! Nhạc Lôi muốn diệt khẩu hàng loạt để xóa sạch mọi bằng chứng nô dịch mỏ lậu trước khi triều đình điều tra. Chất độc rỉ sét này có tính axit ăn mòn cực mạnh, bám chặt vào màng vị và tủy xương vị, khiến nạn nhân nôn mửa máu dồn dập, sốt cao rồi bạo thể mà chết trong vòng nửa canh giờ!"


Nói đoạn, Triệu Độc vội vàng múc một gáo nước lã đóng băng từ núi tuyết dột vào lán, định đổ thẳng vào miệng một nô lệ già đang co giật để rửa ruột: "Phải dùng nước lạnh núi tuyết để rửa sạch dạ dày của họ ngay lập tức!"


"Dừng tay! Không được dùng nước lạnh!"


Một tiếng quát thanh mảnh nhưng kiên định đột ngột vang lên từ phía cửa rách của lán gỗ.


Một thiếu nữ mặc áo vải xanh mộc mạc, khoác tấm áo da thú thô vá chằng vá đụp, thoang thoảng mùi hương thảo dược thanh khiết bước vào. Đó là Thẩm Dao – y nữ bán thuốc bắc tại trấn Nhạn Môn. Nàng đã liều lĩnh cải trang thành nô nỳ gùi củi lách qua các trạm gác tuần tra dầy đặc ngoài hàng rào gỗ để lẻn vào mỏ đá cứu người. Trên vai nàng, chiếc gùi tre cũ kỹ rách đáy được vá bằng dây thép khẽ xào xạc theo từng nhịp bước chân nhanh nhẹn.


Thẩm Dao vọt tới, gạt phăng gáo nước lã trên tay Triệu Độc xuống đất. Nàng quỳ xuống bên cạnh gã nô lệ già, đưa ngón tay thanh mảnh nắn nhẹ vào mạch cổ bả vai của ông lão, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ nghiêm trọng:


"Triệu Độc, ngươi sai rồi! Đây không phải thạch tín thông thường, mà là độc thạch tín tẩm sắt rỉ cực mạnh của Nhạc gia. Loại độc này có tính axit nặng và tính hàn mạn tính. Nếu ngươi dùng nước lã núi tuyết lạnh để rửa ruột, cái lạnh cực hạn sẽ làm co thắt mạch máu đột ngột, ép độc tố thạch tín thẩm thấu sâu vào tủy xương và tim nhanh gấp mười lần!"


Như để chứng minh cho lời Thẩm Dao nói, gã nô lệ già vừa bị Triệu Độc cho uống thử nước tuyết lúc nãy bỗng nhiên trợn trừng đôi mắt đầy tơ máu, lồng ngực co rút mạnh mẽ rồi phun ra một ngụm máu đen đặc quánh. Ông lão giật mạnh hai chân gót xích sắt va chạm phát ra tiếng khục khục, rồi hoàn toàn đờ đẫn, chết gục ngay trên ván gỗ lạnh ngắt.


Triệu Độc kinh hoàng lùi lại hai bước, bàn tay run rẩy bóp chặt chiếc gáo tre gãy: "Ta... ta đã sai... Ba người đã chết như thế trước khi cô đến..."


"Tránh ra để ta cứu người!" Thẩm Dao dứt khoát nói. Nàng mở chiếc hộp gỗ mun cất trong gùi tre, để lộ mười hai cây kim châm cứu bằng bạc thô truyền đời của gia tộc.


Nàng quay sang nhìn Thiết Y, đôi mắt dịu dàng nhưng kiên định ánh lên sự khẩn cầu dũng cảm: "Thiết Y, độc tố sắt rỉ này đã chạy sát vào kinh mạch cổ của họ. Chỉ có dùng châm bạc nóng kích bạo huyệt đạo cổ mới có thể ép họ nôn mửa dịch độc ra ngoài tức thì. Nhưng kim châm bạc thông thường không đủ nhiệt lượng để tiêu diệt độc tính sắt rỉ, ta cần than cốc nung đỏ cực nóng để khử độc kim châm bạc!"


Thiết Y không hề do dự nửa hơi thở. Dù bả vai phải bị thương tổn nhức nhói ngầm dưới nẹp gỗ sồi tuyết, hắn vẫn vận lực cánh tay trái đầy sẹo rách, vọt thẳng ra ngoài lán gỗ hướng về phía lò rèn Hoắc Thiết Sơn hoang phế nằm cách đó trăm bước chân.


Hắn dùng tay trái dùng kìm gắp sắt lôi ra một khối than cốc đang nung đỏ hồng rực lửa dưới đáy lò rèn. Khối than đỏ rực tỏa ra sức nóng vạn độ cực nguy hiểm, thiêu rụi một góc bao tay da thú của hắn, sức nóng phả vào vùng da ngực bị loét axit bốc khói nghi ngút của Thiết Y, mang lại nỗi đau đớn thể xác buốt nhói tột cùng. Nhưng Thiết Y cắn chặt răng, giữ vững tâm cảnh tĩnh lặng như đá tảng, bế khối than nung đỏ đặt vào một chiếc bát đất nung mang trở lại lán gỗ số 9.


"Than đây!" Thiết Y ném chiếc bát đất nung chứa than cốc nóng đỏ xuống đất bên cạnh Thẩm Dao.


Thẩm Dao nhanh chóng lấy mười hai cây kim châm bạc thô, hơ sát vào khối than cốc nung đỏ cho đến khi đầu kim bạc phát ra ánh sáng đỏ hồng nhạt. Nàng không màng đến sức nóng đang phả vào mặt, đôi tay khéo léo châm sâu vào huyệt Thiên Đột và huyệt Nhân Nghênh quanh cổ bả vai của một nô lệ già đang giãy giụa.


*Xèo... xèo...*


Tiếng thịt da bị nung nóng khét lẹt vang lên nhỏ nhẹ, kèm theo tiếng rên rỉ đau đớn tột cùng của nạn nhân. Đầu kim bạc cắm sâu vào huyệt đạo lập tức bị nhuộm đen kịt một nửa do độc tố ăn mòn tủy xương bị hút ra ngoài.


"Triệu Độc, mau giúp ta giữ chặt vai họ!" Thẩm Dao hét lớn.


Triệu Độc vội vàng lao vào, dùng đôi tay thô dày đầy nốt rỗ đen của gã giữ chặt bả vai của các nô lệ bị trúng độc nặng.


Thẩm Dao dùng ngón tay ấn mạnh vào huyệt đạo dưới tai, nắn nhẹ đường kinh lạc cổ bả vai.


*Ọc... hộc...*


Dưới tác động châm cứu bạc nóng kích thích huyệt đạo mạnh mẽ, gã nô lệ già co giật mạnh rồi nôn thốc nôn tháo ra một bãi dịch độc màu xanh đen xám đục bốc mùi axit rỉ sét tanh tưởi lên ván gỗ. Nhịp tim co thắt dồn dập của ông dần dần đập chậm lại dưới năm mươi nhịp một phút, làn da tái xanh bắt đầu hồi phục vài phần huyết sắc hồng hào.


"Được rồi! Độc tố tạm thời bị ép ra ngoài!" Thẩm Dao lau mồ hôi trên trán, nhưng khuôn mặt nàng vẫn nhợt nhạt vì kiệt sức. Nàng vội vàng lấy một đóa Tuyết Liên Hoa Biên Thùy khô từ trong bọc thuốc ra, dùng tay trái bóp nát vụn thành bột mịn, hòa cùng dung dịch Địa Long Thảo cô đặc màu xanh đen nồng nặc rỉ sét đựng trong bình gốm nhỏ.


"A Sài, mau mang bát nước ấm đến đây!" Thẩm Dao gọi lớn.


A Sài – cậu bé mồ côi nhanh nhẹn – vội vàng bưng bát nước ấm sắc từ lò thuốc ngầm đến. Thẩm Dao đổ bột Tuyết Liên Hoa Biên Thùy hòa cùng Địa Long dịch vào bát nước sủi bọt khí nóng bỏng, chia nhỏ cho từng nô lệ uống để làm mát lồng ngực và trung hòa hoàn toàn axit rỉ sét còn sót lại trong tủy xương vị của họ.


Nhờ sự dũng cảm liều mình và y thuật châm cứu bạc chuẩn xác của Thẩm Dao phối hợp cùng Triệu Độc, phần lớn tàn binh cốt lõi của Tàn Binh Hội lán gỗ số 9 đã vượt qua cơn nguy kịch tử vong vật lý, giữ vững được mạng sống lực lượng chuẩn bị cho cuộc nổi dậy.


Nhưng cuộc chạy đua với thời gian vẫn chưa dừng lại.


"Thiết Y, độc tố thạch tín Nhạc Lôi đổ xuống giếng nước ăn vẫn còn tồn tại dưới đáy giếng," Thẩm Dao khàn giọng nói, đôi môi nàng run rẩy do lạnh buốt. "Nếu không đổ bột giải độc Tuyết Liên Hoa trực tiếp xuống giếng ngầm để trung hòa nguồn nước thải, ngày mai khi những nô lệ khác uống phải, thảm cảnh đầu độc diệt khẩu hàng loạt sẽ bùng phát toàn mỏ quặng!"


Thẩm Dao đứng dậy, cầm lấy hũ sành chứa bột giải độc Tuyết Liên Hoa còn lại tiến thẳng về phía miệng giếng nước ngầm tối đen của lán gỗ.


Ngay khoảnh khắc nàng vừa nghiêng hũ sành chuẩn bị đổ bột giải độc xuống giếng...


*Ầm!*


Cánh cửa gỗ dột nát của Lán gỗ số 9 bị một lực lượng vật lý thô bạo đạp tung từ bên ngoài. Gió bão tuyết gào thét dữ dội tràn vào phòng, thổi bay đống lửa rơm rách nhỏ thành nhiều tàn lửa xám bay loạn xạ trong không khí.


Một toán lính tuần tra Hắc Tiên Đội rầm rập xông vào, tay cầm đuốc cam rực rỡ và giương sẵn cung nỏ bọc sắt nhắm thẳng vào các góc tối lán gỗ. Đi đầu là gã đội trưởng tuần tra mặt đầy vết chàm đen lớn, tay lăm lăm cây roi sắt rỉ dài rít lên vun vút xé gió:


"Lục soát cho ta! Nhạc Lôi đại nhân có lệnh, bất kỳ kẻ nào lén lút tụ tập hoặc tàng trữ cấm dược giải độc đêm nay... đều giết không tha!"


Ánh đuốc cam rực rỡ rọi thẳng vào góc tối giếng nước ngầm, chiếu sáng khuôn mặt thanh tú của Thẩm Dao đang cầm hũ bột giải độc đóng băng đứng sững sờ sát mép giếng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!