Săn Lùng Khuyển Nha
Gió bão gầm thét trên những vách đá dựng đứng của Nhạn Môn Quan, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng biên thùy đóng băng. Tuyết rơi dày đặc, nhanh chóng xóa nhòa mọi dấu vết trên mặt đất, nhưng không thể xóa đi mùi máu đỏ quạch đang bốc khói nhẹ trên sân tuyết bên ngoài lán gỗ số 9.
Hàn Thiết Y quỳ sụp dưới đất, hai bàn tay trái gầy guộc bóp chặt lấy tuyết lạnh để ngăn bản thân không gầm lên một tiếng điên cuồng. Trước mặt hắn, thân xác già nua của thúc thúc Hàn Đại Thạch đã hoàn toàn lạnh ngắt. Những vết cắn xé tàn bạo của bầy chó săn sắt răng cưa đã nghiền nát tứ chi của ông lão, biến một phu mỏ nhẫn nhịn cả đời thành một đống xương thịt nát vụn loang lổ máu khô.
"Thiết Y..." Lâm Thiết đứng bên cạnh, bàn tay đặt lên bả vai trái sưng tấy của hắn, khàn giọng nói: "Lính tuần đêm đã rút về Chuồng Chó Săn Sắt ở thung lũng phía Nam. Vương Bá tin rằng ngươi đã hoảng sợ bỏ trốn ngoài biên ải. Đêm nay bão tuyết cực hạn, nếu ngươi muốn ra tay..."
Thiết Y không đáp. Hắn chậm rãi đứng dậy. Cánh tay phải của hắn, vốn bị bại liệt mất xúc giác nóng lạnh suốt ba ngày đêm qua, giờ đây dưới lớp Nẹp Gỗ Sồi Tuyết bó chặt chỉ mới phục hồi được vài phần lực nhè nhẹ. Mỗi cử động nhỏ ở bả vai phải đều truyền đến một cơn nhức nhói thấu xương tủy do phản lực chấn động cũ chưa liền hoàn toàn. Da thịt trước ngực và bụng hắn, vốn bị nước axit Giếng Nước Quặng lột rách một lớp lớn, đang rát bỏng bốc khói nhẹ dưới hơi lạnh của bão tuyết.
Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với ngọn lửa căm hờn đang nung đỏ mười hai chiếc xương sườn Thiết Cốt Trung Kỳ của hắn.
Hắn lết từng bước đi khập khiễng về phía máng nước thải hôi thối sau lán gỗ số 9. Hắn không thu hồi thanh búa tạ số 9527 đang giấu sâu dưới bùn thải ngập ngụa, bởi cánh tay phải chưa hoàn toàn liền xương dứt khoát sẽ không thể vung nổi một thứ vũ khí nặng năm mươi cân trong trận chiến cận chiến chớp nhoáng sắp tới.
Hắn thò bàn tay trái vào một hốc đá khuất, lôi ra một mảnh sắt đen kịt sần sùi. Đó là chiếc Mặt nạ quặng sắt thô sơ, được hắn rèn vội từ mảnh giáp ngực của gã cai ngục Trương Hổ sau khi đấm chết gã. Chiếc mặt nạ lạnh ngắt, chỉ để lộ hai hốc mắt xám lạnh lùng vô hồn. Hắn ốp chặt mảnh sắt lên mặt, buộc chặt dây da thú ra sau đầu.
Hắn cúi xuống, dùng những dải vải thô rách quấn chặt sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân quanh bắp chân trái của mình. Sợi xích sắt hoen rỉ đã cọ rách nát da cổ chân hắn suốt nhiều năm qua, giờ đây được cố định chặt chẽ để không phát ra tiếng động quá lớn, nhưng khi hắn bước đi, một đầu xích ngắn vẫn kéo lê trên mặt đá đóng băng, phát ra tiếng kêu kèn kẹt rợn người dọc theo lối mòn tuyết phủ.
"Vương Bá. Vương Lân. Nợ máu này, ta sẽ dùng xương cốt của các ngươi để trả."
Thiết Y dấn bước vào màn sương tuyết dày đặc, hướng thẳng về phía Chuồng Chó Săn Sắt ở thung lũng phía Nam.
***
Chuồng Chó Săn Sắt của Khuyển Nha Đội nằm biệt lập trong một lòng chảo đá khuất gió, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của phân thú, thịt thối và mùi rỉ sét ẩm ướt. Nơi đây được bao bọc bởi những hàng rào gỗ lim bọc lưới sắt kiên cố, giam giữ hơn hai mươi con chó săn răng cưa khổng lồ.
Trong căn lều gỗ lớn dựng sát chuồng thú, ngọn lửa từ đống than củi rực đỏ chiếu sáng gương mặt ti hí, đê tiện của Vương Lân. Gã phản đồ đang ngồi xếp bằng trên đống rơm rách, tay run rẩy cầm chiếc tẩu thuốc bằng đồng nhỏ, rít một hơi nha phiến dài để thỏa mãn cơn thèm khát đang cào xé ruột gan. Trong tay áo lính canh thừa rộng của gã, ba phiếu Khoáng Khoán Nhạc Gia dính máu khô – thứ gã tống tiền được từ Thiết Y – khẽ xào xạc theo nhịp thở dồn dập.
"Trưởng ban..." Vương Lân nịnh bợt nhìn về phía Vương Bá đang ngồi lau chùi chiếc còi xương ngự thú trên ghế da thú: "Thằng ranh 9527 chắc chắn đã chết cóng ngoài rừng tuyết rồi. Lão già Đại Thạch bị cắn nát bét như thế, nó có gan trời cũng không dám mò về biên giới Nhạn Môn."
Vương Bá – lão già gầy gò có khuôn mặt dơi hôi hám – hừ lạnh một tiếng. Gã dắt chiếc còi xương vào hông, vung cây kiếm ngắn rỉ sét chém mạnh xuống bàn gỗ: "Mẹ kiếp! Nhạc Lôi đại nhân đang nổi điên vì thiếu chủ Nhạc Kỳ bị phế cánh tay phải. Nếu trong ba ngày tới không tìm thấy xác thằng ranh đeo mặt nạ sắt đó, cả Khuyển Nha Đội của ta sẽ bị ném xuống Hầm Mỏ Vạn Trượng làm nô lệ!"
*Ầm!*
Tiếng nổ lớn đột ngột vang lên cắt đứt lời nói của Vương Bá. Cánh cửa gỗ dày bọc lưới sắt của chuồng thú bị một lực lượng vật lý khổng lồ đạp tung, vỡ vụn thành nhiều mảnh bắn tung tóe vào trong lều.
Một bóng người cao gầy, đeo chiếc Mặt nạ quặng sắt đen kịt, bước qua làn sương tuyết tràn vào phòng. Sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn kéo lê dưới chân hắn phát ra tiếng động kèn kẹt khô khốc trên nền đá lạnh.
"Gâu! Gâu!"
Ba con chó săn sắt răng cưa khổng lồ xích gần cửa lập tức chồm dậy, hàm răng nanh bằng thép răng cưa sắc lẹm nhe ra, điên cuồng lao vào cắn xé kẻ đột nhập. Con dã thú đi đầu vồ thẳng vào lồng ngực Thiết Y, móng vuốt bọc sắt của nó cào xé dữ dội lên vùng da ngực bị loét axit đỏ quạch của hắn, phát ra tiếng kèn kẹt ghê người. Da thịt rách nát, máu đỏ quạch rỉ ra thấm đẫm vạt áo vải rách.
Thiết Y không hề lùi lại nửa bước. Ý chí sắt đá vượt qua ngưỡng Thần Kinh Bại Liệt giúp hắn khóa chặt cơn đau buốt nhói. Hắn vận kình Thiết Cốt Trung Kỳ vào lồng ngực, gồng cứng xương sườn phản chấn mạnh mẽ khiến con chó dữ bị dội ngược ra sau.
Ngay khoảnh khắc đó, Thiết Y xoay người nửa vòng, chân trái quấn chặt xích sắt đá mạnh một cú quét vòng rộng sát mặt đất tuyết.
*Quét Ngang Ngàn Quân!*
Sợi xích sắt nặng mười cân xé gió rít gào, quật mạnh một vòng rộng tầm thấp nhắm thẳng vào đầu ba con chó dữ.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tiếng xương sọ chó dữ vỡ vụn răng rắc vang lên giòn dã dưới lực quật vật lý khổng lồ của sợi xích sắt. Đầu bọc giáp sắt rỉ của ba con dã thú bị đập nát bét, máu tươi lẫn mảnh xương vụn bắn tung tóe lên vách gỗ lều. Chúng đổ gục xuống đất, giãy giụa vài nhịp rồi tắt thở hoàn toàn trong vũng máu đen.
"Cái... cái gì? Thằng đeo mặt nạ sắt!" Vương Bá hoảng sợ đứng bật dậy, tay vung còi xương ngự thú thổi lên một tiếng rít siêu cao hòng kích hoạt toàn bộ bầy chó dữ trong chuồng lao ra vây hãm.
Nhưng Thiết Y đã lướt tới nhanh như một bóng ma sương tuyết. Hắn dùng Nhạn Môn Bộ Pháp uốn lượn cơ thể tầm thấp sát mặt đất, tránh né loạt phi tiễn của hai lính canh đứng gần đó.
Hắn vọt thẳng về phía góc lều, nơi Vương Lân đang hoảng loạn bò lết định trốn thoát qua ngách cửa sổ rách.
"Thiết Y huynh đệ! Tha mạng! Là Vương Bá ép ta! Ta có tiền... ta có khoáng khoán Nhạc gia... ta trả lại cho ngươi hết!" Vương Lân khóc gào thét, quỳ lạy dập đầu xuống vũng máu chó dữ, hai tay dâng lên ba phiếu giấy tre dính máu.
Thiết Y đứng sừng sững trước mặt gã phản đồ. Ánh mắt xám sau chiếc Mặt nạ quặng sắt hoàn toàn không một gợn sóng, lạnh lùng và tĩnh lặng như đá tảng núi tuyết.
Hắn đưa bàn tay trái đầy sẹo rách ra, bóp chặt lấy cổ tay phải của Vương Lân.
*Răng rắc!*
Hắn bẻ quặt cánh tay phải của Vương Lân ngược ra sau lưng chín mươi độ. Tiếng xương khớp bả vai và khuỷu tay gãy răng rắc vang lên chậm rãi. Vương Lân há miệng định hét lên thảm thiết, nhưng Thiết Y đã dùng bàn tay phải đang bó nẹp gỗ sồi tuyết – dù chưa hoàn toàn phục hồi lực dứt khoát nhưng vẫn cứng như đá – bóp chặt lấy quai hàm của gã, ép chặt tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng.
*Khục!*
Hắn tiếp tục vặn gãy cánh tay còn lại của gã phản đồ. Vương Lân đau đớn tột cùng, toàn thân co giật dữ dội dưới nền tuyết lạnh, huyết lệ trào ra từ khóe mắt rách nát.
Thiết Y từ từ buông quai hàm gã ra, nhưng ngay lập tức năm ngón tay trái cứng ngắc như thép nguội của hắn khép lại, siết chặt lấy cổ họng Vương Lân. Hắn không bóp gãy ngay lập tức, mà từ từ tăng lực siết, kéo dài khoảnh khắc nghẹt thở tàn khốc để gã phản đồ phải cảm nhận cái chết đang gặm nhấm từng tấc kinh mạch.
*Răng rắc... răng rắc...*
Tiếng sụn cổ họng của Vương Lân vỡ vụn dưới lực siết thạch hóa của Thiết chưởng. Đôi mắt gã trợn trừng đầy tơ máu, môi tím tái, toàn thân đờ đẫn rồi mềm nhũn ra, chết gục trong im lặng tuyệt đối không một tiếng kêu cứu. Thiết Y ném xác gã xuống đống rơm rách như ném một khúc gỗ mục.
"Thằng ranh con! Chết đi!"
Vương Bá nhân lúc Thiết Y đang trừng phạt Vương Lân, đã vận dụng toàn lực Nội gia Tụ khí tầng hai, phóng kình lực vào thanh kiếm ngắn rỉ sét, đâm thẳng một đường kiếm sắc bén nhắm vào bả vai phải đang bó nẹp gỗ sồi của Thiết Y.
Mũi kiếm ngắn mang theo luồng hào quang chân khí mờ nhạt màu xanh nhạt, đâm xuyên qua lớp nẹp gỗ sồi tuyết, găm thẳng vào xương bả vai phải của Thiết Y.
*Keng!*
Một tiếng kim loại va chạm đá tảng vang dội rúng động căn lều. Mũi kiếm ngắn đâm trúng xương bả vai thạch hóa Thiết Cốt Sơ Kỳ của Thiết Y, hoàn toàn bất lực trước mật độ xương cốt cực cứng.
Thiết Y vận dụng Thiết Cốt Phản Chấn, vồng cứng ngực vai phải co rút đột ngột. Lực phản chấn vật lý khổng lồ truyền ngược từ xương vai ra ngoài, khiến lưỡi kiếm ngắn rỉ sét của Vương Bá bị chấn vỡ nát thành nhiều mảnh thép vụn bắn tung tóe.
"Căn cốt của ngươi... làm sao có thể cứng hơn kiếm thép thế gia?" Vương Bá kinh hoàng tột độ, bước chân lùi lại hoảng sợ.
Thiết Y vung nắm đấm trái tung một cú Khai Sơn Quyền đấm thẳng vào lồng ngực Vương Bá hòng dứt điểm nhanh.
*Bốp!*
Cú đấm nện thẳng vào ngực đối thủ, nhưng một tiếng trầm đục vang lên. Vương Bá chỉ bị hất văng lùi lại ba bước mà không bị vỡ ngực. Thiết Y cảm thấy khớp ngón tay trái nhói đau nhẹ, da tay rách nát rỉ máu (failed attempt). Hắn nhận ra dưới lớp áo da chó hôi hám, Vương Bá đang đeo một tấm hộ tâm kính bằng đồng dày bọc giáp sắt kiên cố bảo vệ tim.
Thiết Y lập tức thay đổi chiến thuật. Hắn bỏ quyền pháp đấm thẳng, lướt tới áp sát cự ly cực gần bằng Nhạn Môn Bộ Pháp.
Hắn dùng cả hai cánh tay Thiết cốt cứng ngắc như hai gọng kìm sắt, vòng qua cổ Vương Bá từ phía sau, thực hiện kỹ thuật Khóa Hầu Siết Cổ.
"Á... buông...!" Vương Bá gào lên khàn đặc, hai tay điên cuồng cào xé lên mặt nạ sắt và ngực Thiết Y, nhưng móng tay gã gãy nát trên lớp sắt lạnh của mặt nạ mà không thể lay chuyển nổi lực siết vạn cân.
Thiết Y siết chặt hai cánh tay, dồn toàn bộ trọng lượng xương cốt thạch hóa ép chặt đường thở của gã cai ngục tàn bạo.
*Khục... khục... rắc!*
Xương cổ họng của Vương Bá bị bẻ gãy quặt hoàn toàn. Lão già mặt dơi trợn trừng đôi mắt vô thần đầy tử khí, toàn thân run rẩy giật mạnh vài nhịp rồi tắt thở hoàn toàn, thi thể đổ gục xuống vũng máu chó dữ bốc mùi hôi thối nồng nặc trong lều.
Thiết Y buông tay, hơi thở hắn khò khè nặng nề phả ra luồng khói trắng dài. Bàn tay phải của hắn rách nát da thịt rỉ máu đỏ quạch do va chạm trực diện với giáp đồng của đối thủ, cổ chân bị xích sắt cọ xát sưng đỏ nhức nhối. Hắn lột chiếc Mặt nạ quặng sắt ra, để lộ khuôn mặt gầy gò sạm bụi than đang chảy dài huyết lệ và mồ hôi độc màu đen hôi thối.
Hắn đã tiêu diệt hoàn toàn Khuyển Nha Đội và gã phản bội, rửa sạch mối thù máu cho thúc thúc Hàn Đại Thạch.
Đột ngột, ánh mắt xám của Thiết Y khựng lại. Trên vách gỗ rách nát của căn lều, ngay sát thi thể của Vương Bá, dán một tấm cáo thị màu đỏ tươi mới tinh của phủ nha tri huyện Nhạn Môn Quan.
Trước khi chết, ngón tay dính máu của Vương Bá vẫn còn chỉ thẳng vào tấm cáo thị đỏ ấy như một lời nguyền rủa vĩnh viễn.
Thiết Y tiến lại gần, nhìn chăm chăm vào những dòng chữ mực đen sắc lẹm khắc trên nền giấy đỏ:
*"Truy nã toàn biên thùy ác ma sát hại cai ngục Nhạc thế gia. Kẻ phản loạn đeo mặt nạ sắt, sử dụng ngoại gia quyền pháp tàn bạo bẻ gãy xương cốt lính canh. Danh xưng: Quyền Ma. Kẻ nào bắt được hoặc cung cấp đầu người sẽ được thưởng một ngàn lượng vàng lậu..."*
Bên ngoài lều, tiếng gió bão tuyết gầm thét dữ dội hơn, và tiếng còi xương báo động từ phía biệt phủ Nhạc Lôi bắt đầu vang lên dồn dập, phong tỏa toàn bộ lối mòn biên giới Nhạn Môn Quan.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!