Huyết Lệ Lán Gỗ Số 9
Thanh đao nóng đỏ rít lên xèo xèo trên da thịt Hoắc Thiết Sơn, mùi khét lẹt của da thịt bị thiêu cháy bốc lên nồng nặc, lọt qua những khe hở của bệ đá rồi tuột thẳng xuống lòng giếng ngầm lạnh ngắt.
Dưới đáy nước axit đỏ quạch rỉ sét, Hàn Thiết Y nhắm chặt hai mắt. Nước quặng thô Nhạn Môn ăn mòn vào những vệt loét sâu hoắm trên ngực và bụng hắn, tạo nên một cơn đau buốt nhói tận tâm can, rát bỏng như thể có hàng vạn lưỡi dao nung đỏ đang cùng lúc rạch nát da ngoài. Nhưng hắn không thể động đậy. Nhịp tim của hắn dưới tác dụng của Quy Tức Thô Pháp đã giảm xuống mức tối thiểu, chậm rãi và lạnh ngắt như một tảng đá vô hồn chìm sâu dưới đáy nước độc.
Ngay trên đầu hắn, cách một lớp nước quặng và bệ đá mỏng, tiếng cười sằng sặc tàn độc của Vương Bá vang lên dồn dập, xen lẫn tiếng thở phì phò đầy sát khí của bầy chó săn sắt răng cưa.
"Lão già mù chó chết! Câm như thóc đúng không?" Vương Bá gầm lên, tiếng roi xích sắt có gai quật mạnh vào vách lò rèn nghe chát chúa. "Được! Để ta xem xương cốt của mày cứng đến mức nào! Vương Lân, lục soát kỹ xưởng đúc cho ta! Nếu không tìm thấy thằng ranh 9527 dưới giếng, lập tức quay về lán gỗ số 9 cho ta!"
Giọng nói đê tiện của Vương Lân lập tức vang lên đầy nịnh bợ: "Trưởng ban bớt giận! Thằng phế vật Thiết Y đó cực kỳ hiếu thuận với lão thúc thúc Hàn Đại Thạch ở lán số 9. Chỉ cần chúng ta quay về đó, xua chó săn sắt cắn nát chân tay lũ nô lệ già yếu, thằng ranh đó dù có trốn dưới chín tầng đất cũng phải bò lên bò xuống tự nộp mạng!"
"Hừ! Đi!" Vương Bá hừ lạnh một tiếng. Tiếng bước chân nặng nề của gã và lính canh Khuyển Nha Đội rầm rập rút khỏi lò rèn, kéo theo tiếng xích sắt của bầy chó dữ lách cách xa dần trên nền tuyết lạnh.
Khi tiếng động hoàn toàn biến mất ngoài hàng rào gỗ, mặt nước Giếng Nước Quặng mới khẽ xao động. Một bóng người trắng bệch, lạnh ngắt từ từ ngoi lên khỏi làn nước axit đỏ quạch. Hàn Thiết Y bám bàn tay trái đầy sẹo rách vào mép đá giếng, run rẩy leo lên bờ bệ đúc.
Cơ thể hắn lúc này thảm hại tột cùng. Toàn bộ vùng da ngực và bụng bị axit lột sạch một lớp da ngoài, để lộ những thớ thịt đỏ hỏn đang bốc khói nhẹ dưới hơi lạnh của bão tuyết tràn vào cửa lò rèn đổ nát. Cánh tay phải của hắn đờ đẫn, rủ thõng xuống bên hông như một khúc gỗ chết, hoàn toàn mất đi xúc giác nóng lạnh do di chứng Nhiễm Độc Thiết Thạch nghiêm trọng.
"Sư phụ..." Thiết Y khàn giọng gọi, đôi mắt xám tro nhìn về phía Hoắc Thiết Sơn.
Lão thợ rèn mù đang ngồi bệt bên bệ lò nung đổ nát, bả vai trái bị thanh đao nung đỏ dí vào cháy xém một mảng lớn đen kịt, máu đỏ quạch rỉ ra loang lổ dọc theo tấm lưng gù rạp. Lão không thể nói, chỉ khẽ dịch chuyển chiếc kìm sắt gõ nhẹ xuống đất hai nhịp, ra hiệu cho Thiết Y không cần lo lắng cho lão, hãy mau chóng quay về lán gỗ số 9 cứu người.
"Thúc thúc... Tiểu Đản..."
Lòng Thiết Y thắt lại. Hắn vận dụng Kỹ thuật nắn xương khớp, dùng bàn tay trái bóp chặt lấy khớp bả vai phải đang bị lệch nhè nhẹ do phản lực của đá đè từ trận sập hầm trước, bẻ mạnh một tiếng "khục" ghê rợn để đưa xương vai lọt khít trở lại khớp cũ dưới nẹp gỗ sồi tuyết. Cơn đau buốt nhói tận óc khiến hắn khuỵu gối xuống nền than cốc, nhưng hắn lập tức đứng dậy, kéo lê sợi xích sắt khóa chân nặng mười cân hoen rỉ, lao vút ra ngoài bão tuyết gào thét.
Đêm bão tuyết Nhạn Môn Quan gầm rú điên cuồng, từng luồng gió buốt giá thấu xương quật thẳng vào lồng ngực rách nát của Thiết Y. Mỗi bước chạy khập khiễng trên nền tuyết đóng băng là một lần sợi xích sắt nghiến sâu vào cổ chân bị loét da rỉ máu, để lại những vệt máu đỏ quạch nhầy nhụa dọc đường đi.
Khi Thiết Y chạy đến rìa thung lũng gần lán gỗ số 9, một bóng đen vạm vỡ đột ngột lao ra từ góc khuất vách đá, ôm chặt lấy người hắn dìm xuống đống tuyết dày.
"Thiết Y! Đừng qua đó!" Giọng nói trầm đặc của Lâm Thiết vang lên sát tai hắn.
"Buông ta ra! Thúc thúc và Tiểu Đản đang ở trong lán!" Thiết Y điên cuồng giãy giụa bằng tay trái, mười hai chiếc xương sườn Thiết Cốt Trung Kỳ co rút mạnh mẽ tạo ra phản lực chấn động hòng thoát khỏi vòng tay của Lâm Thiết.
Nhưng Lâm Thiết dùng cả thân mình gầy guộc nhưng săn chắc của một cựu binh gắt gao đè chặt lấy hắn, giọng nói run rẩy đầy đau đớn: "Muộn rồi... Vương Bá đã xua bầy chó săn sắt răng cưa bao vây lán số 9. Đội tuần đêm của chúng có hơn mười lính canh trang bị đầy đủ cung nỏ tầm ngắn. Cánh tay phải của ngươi đang phế, búa tạ 9527 vẫn giấu dưới máng nước thải không kịp lấy. Ngươi lao ra lúc này chỉ có con đường chết!"
Từ phía lán gỗ số 9 dột nát cách đó không đầy trăm bước chân, tiếng gào khóc thảm thiết của lũ trẻ mồ côi và tiếng chó sủa dữ tợn xé rách màn đêm tĩnh mịch bão bùng.
*Rầm! Rầm!*
Ba con chó săn sắt răng cưa khổng lồ, đầu bọc giáp sắt rỉ và răng nanh cưa bằng thép hoen rỉ sắc lẹm, điên cuồng lao vào cắn xé vách lán gỗ số 9 dột nát. Những tấm ván gỗ mục nát bị móng vuốt sắt cào kèn kẹt, vỡ vụn thành từng mảng.
Bên trong lán gỗ tối tăm, Hàn Đại Thạch – thúc thúc gầy gò của Thiết Y – đang ôm chặt lấy cậu bé Hàn Tiểu Đản 8 tuổi dưới gầm chiếc giường rơm rách nát. Lồng ngực gầy sọp da bọc xương của ông lão ho lên khò khè đầy đờm đen lẫn máu tươi do di chứng rạn xương ngực nặng nề từ trận đòn trước. Ông dùng tấm lưng còng đầy sẹo roi sắt che chở hoàn toàn cho đứa trẻ đang run rẩy khóc không thành tiếng.
"Đại Thạch thúc! Cút ra đây cho ta!" Vương Bá đứng ngoài sân tuyết gào thét, tay vung cây roi xích sắt quật mạnh vào cửa lán.
Một con chó săn sắt răng cưa ngửi thấy mùi máu phổi rỉ ra từ hơi thở của Đại Thạch, lập tức đạp tung đống rơm rách, lao vút vào gầm giường.
"Tiểu Đản! Chạy mau!"
Hàn Đại Thạch hét lớn một tiếng khàn đặc. Ông dùng chút tàn lực cuối cùng từ đôi bàn tay nứt nẻ của một lão phu mỏ, vung chiếc tẩu thuốc bằng rễ tre khô mòn vẹt đập mạnh vào đầu con chó dữ.
*Bốp!*
Chiếc tẩu tre gãy đôi khi va chạm vào lớp giáp sắt bọc đầu con dã thú. Con chó săn sắt không hề hấn gì, ngược lại càng thêm điên cuồng. Nó vung móng vuốt sắt cào rách nát cánh tay già nua của Đại Thạch, tiếng xương cánh tay gãy răng rắc giòn dã vang lên giữa tiếng gào khóc của Tiểu Đản.
"Á... khụ...!" Đại Thạch đau đớn tột cùng, phun ra một ngụm máu tươi loang lổ trên tuyết lạnh.
Nhưng ông không buông tay. Ông dùng cả thân hình gầy sọp, nhầy nhụa máu của mình đè chặt lấy đầu con chó dữ, khóa chặt hàm răng răng nanh của nó để Hàn Tiểu Đản có cơ hội luồn lách qua khe hở vách gỗ hẹp trườn ra ngoài.
"Thúc thúc!" Tiểu Đản khóc gào, đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy sẹo xước cố sức kéo vách ván mục để bò ra ngoài rừng tuyết.
Nhìn thấy con mồi chống cự, Vương Bá cười sằng sặc đầy thú tính. Gã ra lệnh phóng xích hai con chó săn sắt còn lại xông xáo vào trong lán.
"Xé xác lão già đó cho ta! Để xem thằng ranh Thiết Y có chịu bò ra không!"
Hai con dã thú khổng lồ lao vào gầm giường, nanh thép răng cưa cắn ngập vào bả vai và lưng của Hàn Đại Thạch. Chúng điên cuồng cắn xé, kéo lê thân thể già yếu của ông lão ra ngoài sân tuyết trắng dã. Máu đỏ quạch phun trào từ các vết cắn, nhuộm đỏ một mảng tuyết lớn lạnh giá biên thùy. Xương tứ chi của Đại Thạch bị lực cắn xé của hàm răng bọc sắt nghiền nát hoàn toàn, phát ra tiếng kêu khục khục ghê rợn.
Nấp sau vách đá tuyết, Hàn Thiết Y chứng kiến toàn bộ thảm cảnh đẫm máu ấy. Huyết lệ trào ra từ khóe mắt xám tro, sát khí cuồng bạo dâng trào tột độ nung đỏ mười hai chiếc xương sườn Thiết Cốt Trung Kỳ.
"Thúc thúc...!"
Hắn gầm lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào, bàn tay trái bóp nát tảng đá đá bám đầy băng lạnh. Hắn định dùng tay không lao ra liều chết, nhưng Lâm Thiết từ phía sau đè chặt lấy bả vai phải đang bó nẹp gỗ của hắn, gằn giọng trong nước mắt:
"Thiết Y! Nhìn kỹ đi! Vương Bá đang cố ý dùng Đại Thạch thúc làm mồi nhử để dụ ngươi ra hàng! Nếu ngươi chết lúc này, mối thù của gia tộc ngươi ai sẽ trả? Lũ trẻ mồ côi ai sẽ bảo vệ? Hãy ẩn nhẫn! Ta thề sẽ cùng ngươi bắt cả Khuyển Nha Đội phải trả nợ máu này bằng mạng sống của chúng!"
Lời nói của Lâm Thiết như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Thiết Y, cưỡng bức ý chí của hắn phải tĩnh lặng trở lại. Đúng vậy, hắn không có vũ khí, tay phải bại liệt, nếu lao ra lúc này sẽ trúng kế vây hãm của cung nỏ thủ Nhạc gia. Hắn bắt buộc phải chịu đựng nỗi đau đớn thể xác và tinh thần vượt giới hạn sinh tử này.
Trên sân tuyết lán gỗ số 9, Hàn Đại Thạch nằm thoi thóp giữa vũng máu đỏ quạch bốc khói nhẹ dưới trời đông buốt giá. Tứ chi của ông đã bị bầy chó dữ cắn gãy nát hoàn toàn, da thịt vai lưng rách nát loang lổ lộ cả xương sườn xám xịt. Con dã thú răng cưa vẫn gầm gừ liếm máu trên mặt ông.
Vương Bá đá mạnh vào sườn lồng ngực gãy nát của Đại Thạch, nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ: "Mẹ kiếp! Thằng ranh Thiết Y thật sự nhát gan không dám xuất hiện sao? Được! Lũ nô lệ lán số 9 nghe cho rõ! Từ nay về sau, kẻ nào lén lút tàng trữ thảo dược hay giúp đỡ thằng phế vật 9527, kết cục sẽ thảm khốc gấp mười lần lão già này!"
Gã vẫy tay, ra hiệu cho Khuyển Nha Đội và bầy chó săn sắt thu quân, để mặc thân xác nhầy nhụa máu của Đại Thạch nằm lạnh ngắt giữa bão tuyết rơi dày dặc làm mồi nhử.
Khi bóng tối của đội tuần đêm hoàn toàn biến mất sau những rặng thông đá núi tuyết, Hàn Thiết Y đẩy mạnh Lâm Thiết ra, điên cuồng lao về phía sân lán gỗ số 9.
Hắn quỳ sụp xuống vũng máu nóng đang dần đóng băng trên tuyết lạnh, bàn tay trái run rẩy nâng đầu của Hàn Đại Thạch lên.
"Thúc thúc... thúc thúc! Thiết Y vô dụng... Thiết Y đến muộn!" Giọng hắn nghẹn ngào, nước mắt nóng hổi rơi xuống gương mặt hốc hác đầy vết máu khô của ông lão.
Hàn Đại Thạch thoi thóp hơi thở cuối cùng, đôi mắt mờ đục khẽ hé mở nhìn đứa cháu ruột thịt duy nhất. Khóe môi rách nát của ông khẽ mấp máy, không còn sức để phát ra tiếng nói rõ ràng, chỉ có tiếng thở khò khè đặc đờm đen và máu độc.
Ông dùng chút tàn lực cuối cùng từ bàn tay trái dập nát rỉ máu, run rẩy đưa lên, trao cho Thiết Y chiếc tẩu thuốc tre rách nát đã bị gãy đôi từ trận chiến với chó săn sắt.
Bên trong chuôi tre rỗng tuếch dính đầy máu khô, lộ ra một mảnh kim loại nhỏ bằng đồng đen sáng mờ nhạt – đó là mảnh chìa khóa kho thuốc ngầm lén giấu mà ông đã dùng cả mạng sống để bảo vệ khỏi sự lục soát của cai ngục suốt nhiều năm qua.
"Sống... bảo vệ... Tiểu Đản..."
Hơi thở cuối cùng của Hàn Đại Thạch tan biến vào hư không lạnh giá biên thùy. Bàn tay già nua của ông buông thõng xuống đống tuyết dày, lạnh ngắt hoàn toàn.
Huyết lệ trào ra từ khóe mắt xám tro, Hàn Thiết Y nắm chặt chiếc tẩu thuốc tre rách nát chứa mảnh chìa khóa kho thuốc ngầm, cảm nhận hơi ấm cuối cùng của thúc thúc tan biến vào hư không bão tuyết gào thét...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!