Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Mật Báo Đêm Tuyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết phương Bắc gầm thét như vạn con dã thú đói mồi, quật điên cuồng vào những vách đá dựng đứng của Nhạn Môn Quan. Tuyết rơi dày đặc, phủ một màu trắng xóa lạnh lẽo lên những lán gỗ tồi tàn của khu mỏ hắc thiết. Trong góc tối của lò rèn Hoắc Thiết Sơn, hơi nóng hầm hập từ bệ lò nung rực lửa quyện cùng mùi lưu huỳnh và sắt rỉ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh.


Hàn Thiết Y đang ngâm mình dưới Giếng Nước Quặng nằm khuất sau bệ đúc sắt. Nước giếng đỏ quạch màu rỉ sét, sủi lên những bọt khí axit nhẹ bốc khói nghi ngút. Sau khi dùng tay trái vận Thiết Chấn Kình Pháp đấm vỡ vách đá mỏng để thoát khỏi dòng nước lũ dâng ngập Động Thủy Triều, toàn thân hắn đã kiệt quệ. Da thịt ở lồng ngực và bụng bị axit ăn mòn loét loang lổ, đỏ quạch và rát bỏng như bị lửa thiêu. Cơn đau buốt nhói truyền thẳng vào tận màng xương sườn đang trong quá trình thạch hóa của Thiết Cốt Trung Kỳ.


Hắn khẽ cựa mình, sợi xích sắt khóa chân nặng mười cân hoen rỉ quấn chặt hai cổ chân khẽ kèn kẹt va chạm vào vách đá hầm. Lớp da cổ chân bị mài mòn rách nát, rỉ máu đỏ quạch hòa lẫn với nước quặng độc hại. Cánh tay phải của hắn vẫn đờ đẫn, rủ thõng xuống bên hông như một khúc gỗ chết, hoàn toàn mất đi xúc giác nóng lạnh do di chứng Nhiễm Độc Thiết Thạch chưa hề thuyên giảm. Hắn chỉ có thể dùng bàn tay trái bám chặt vào mép đá giếng để giữ cho cơ thể không bị chìm nghỉm.


Phía trên miệng giếng, lão thợ rèn mù Hoắc Thiết Sơn lặng lẽ đứng canh gác. Gương mặt lão hốc hác, một bên mắt trái mù rỉ dịch vàng vô hồn nhìn vào khoảng không bão tuyết ngoài cửa sổ rách. Lão câm lặng, nhưng bàn tay to bản chai sạn như vỏ cây vẫn nắm chặt chiếc kìm gắp sắt nóng đỏ, sẵn sàng đối phó với bất kỳ biến động nào.


Cùng lúc đó, cách lò rèn khoảng trăm bước chân, một bóng người nhỏ thó đang lẩn khuất sau những đống đá thải tuyết phủ. Đó là Vương Lân. Gã phản đồ gầy gò mặc chiếc áo nẹp lính canh rộng thùng thình, đôi mắt ti hí gian xảo không ngừng láo liên dưới màn đêm tuyết rơi. Vương Lân đang run rẩy vì lạnh, nhưng trong lòng gã lại rực lên ngọn lửa thèm khát điên cuồng. Ba phiếu Khoáng Khoán Nhạc Gia dính máu khô mà gã tống tiền được từ Thiết Y lúc chập tối đã nằm gọn trong tay áo, nhưng bấy nhiêu đó chưa đủ để thỏa mãn cơn nghiện nha phiến và rượu nóng đang cào xé tâm can gã. Gã muốn nhiều hơn thế.


"Thằng ranh con A Sài..." Vương Lân lẩm bẩm qua kẽ răng rỉ nhựa nha phiến đen nhẻm.


Gã đã lén lút bám theo A Sài từ khu Đầm Lầy Sắt Rỉ. Dưới ánh sáng mờ ảo của tuyết trắng, gã nhìn thấy rõ ràng cậu bé mồ côi 14 tuổi đang cố sức vác một chiếc gùi tre nặng, bên trong chứa đầy những bụi cỏ dẹt, rễ rỉ nhựa xanh bỏng rát – Địa Long Thảo. Vương Lân thừa biết loại cỏ độc này là thành phần cốt lõi trong mật phương ngâm xương của Hoắc Thiết Sơn. Nhìn hướng đi của A Sài hướng thẳng về phía lò rèn hoang phế, gã phản đồ nở một nụ cười đê tiện đầy sát khí.


"Hóa ra lũ chúng mày lén lút luyện công lậu ở đây. Hàn Thiết Y... lần này tao sẽ khiến mày không còn chỗ chôn!"


Vương Lân không ngần ngại quay đầu chạy bán sống bán chết về phía trạm gác tuần đêm của Khuyển Nha Đội. Gã biết, chỉ cần dâng mật báo này cho Vương Bá – trưởng ban chó săn khét tiếng tàn bạo của Nhạc gia, gã sẽ nhận được cả chục phiếu khoáng khoán và những bánh nha phiến thượng hạng.


Tại trạm gác, Vương Bá đang ngồi sưởi ấm bên đống lửa than cốc, khoác tấm áo da chó hôi hám bốc mùi dữ tợn. Gương mặt gã gầy gò như mặt dơi, đôi mắt lạnh lùng ti hí nhìn chằm chằm vào ngọn lửa. Quanh chân gã, ba con chó săn sắt răng cưa khổng lồ đang nằm gầm gừ, xích sắt của chúng quấn quanh những chiếc cọc gỗ đóng sâu xuống đất.


Khi Vương Lân lao vào trạm gác, quỳ sụp xuống thở hổn hển và dâng lên tin báo, đôi mắt dơi của Vương Bá lập tức co rút lại đầy nguy hiểm. Gã giật lấy chiếc còi xương ngự thú đeo trước ngực, thổi lên một tiếng rít sắc bén vô âm mà chỉ lũ chó săn sắt nghe thấy. Ba con dã thú lập tức bật dậy, nanh vuốt sắt rỉ kèn kẹt cào xuống nền đất đóng băng.


"Lục soát lò rèn! Bắt sống thằng phế cốt luyện công lậu!" Vương Bá gầm lên, tay vung cây roi xích sắt có gai rỉ sét.


Đêm bão tuyết gào thét dữ dội hơn khi Khuyển Nha Đội rầm rập tiến về phía lò rèn Hoắc Thiết Sơn. A Sài lúc này vừa đến gần hàng rào gỗ bên ngoài lò rèn, gùi tre trên vai vẫn dính đầy tuyết lạnh. Nghe thấy tiếng xích sắt va chạm và tiếng bước chân nặng nề từ xa, cậu bé giật mình quay lại. Dưới ánh đuốc cam rực rỡ của lính canh quét qua màn sương tuyết, cậu nhìn thấy bầy chó săn sắt đang nhe nanh lao tới.


"Anh Thiết Y! Có lính tuần...!"


Tiếng hét báo động của A Sài chưa kịp vang xa đã bị dập tắt hoàn toàn. Một gã lính canh vạm vỡ từ bóng tối vọt ra, dùng bàn tay hộ thủ bọc sắt bịt chặt lấy miệng cậu bé, quật ngã gã xuống nền tuyết lạnh. Chiếc gùi tre tuột khỏi vai, Địa Long Thảo rơi vãi loang lổ trên mặt tuyết trắng dã. A Sài giãy giụa điên cuồng, nhưng báng giáo sắt của lính canh nện mạnh vào lồng ngực khiến cậu bé nghẹt thở, ngất đi trong đau đớn.


Bên trong lò rèn, thính giác cực hạn từ Thính Âm Biện Địa Pháp của Thiết Y dưới đáy giếng ngầm lập tức bắt được tiếng chấn động địa chấn của bước chân lính gác và tiếng ngã của A Sài. Hắn rùng mình, tủy xương vai phải nhói lên đau đớn.


Hoắc Thiết Sơn cũng cảm nhận được nguy hiểm sát sườn. Lão mù vội vàng bước đến miệng giếng, dùng chiếc kìm sắt gõ nhẹ ba nhịp vào thành giếng đá – mật hiệu yêu cầu Thiết Y phải ẩn nấp tuyệt đối.


Thiết Y hiểu rõ tình thế ngàn cân treo sợi tóc của mình. Cánh tay phải vẫn bại liệt vô lực, chiếc búa tạ 9527 thì đang bị giấu sâu dưới máng nước thải sau lán gỗ số 9 cách đây quá xa. Nếu hắn ngoi lên chiến đấu bằng tay không lúc này, không những hắn sẽ chết dưới tay Khuyển Nha Đội đông đảo, mà toàn bộ kế hoạch nổi dậy của Tàn Binh Hội và tính mạng của Hoắc Thiết Sơn, A Sài cũng sẽ tan thành mây khói. Hắn bắt buộc phải ẩn nhẫn chịu đựng.


Hàn Thiết Y hít một hơi sâu nén xuống bụng, kích hoạt Quy Tức Thô Pháp. Nhịp tim hắn lập tức đập chậm lại, chậm dần cho đến khi gần như dừng hẳn. Làn da toàn thân hắn chuyển sang trắng bệch, lạnh ngắt không còn một chút hơi ấm phàm nhân. Hắn buông tay, để mặc cơ thể chìm sâu xuống đáy nước axit đỏ quạch của Giếng Nước Quặng, bóng tối tối đen của nước độc nuốt chửng lấy hắn.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ lò rèn bị Vương Bá đạp tung, vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ. Gió tuyết cuồn cuộn tràn vào gầm rú, thổi tắt nửa số đốm lửa âm ỉ trong lò nung. Vương Bá dẫn đầu đám lính canh cầm đuốc xông vào, ba con chó săn sắt sục sạo, mũi hít hà điên cuồng trên nền đất đầy than cốc.


"Lục soát cho ta! Bất kỳ hòm gỗ, bệ sắt nào cũng không được bỏ qua!" Vương Bá quát lớn.


Vương Lân lách vào sau, gương mặt gầy gò lộ rõ vẻ đắc ý đê tiện. Gã đảo mắt quanh lò rèn hoang phế, rồi dừng lại ở chiếc Giếng Nước Quặng đang sủi bọt khí nghi ngút khói thuốc bắc. Mùi Địa Long Thảo nồng nặc không thể giấu sạch trong không khí nóng bỏng.


"Trưởng ban! Ở đây có mùi thuốc ngâm cốt!" Vương Lân chỉ tay vào miệng giếng ngầm, giọng run lên vì phấn khích. "Thằng phế vật 9527 chắc chắn đang trốn dưới này!"


Vương Bá tiến lại gần miệng giếng, ánh đuốc cam rọi xuống mặt nước axit đỏ quạch rỉ sét đang sủi bọt sần sùi. Gã khịt mũi, mùi axit ăn mòn da thịt quyện với mùi thuốc bắc khiến gã nhíu mày. Gã quay sang một tên lính canh, giật lấy cây sào sắt dài bọc móc nhọn chuyên dùng để khều quặng hỏng.


"Để ta xem dưới này có cái gì!"


Vương Bá vung mạnh cây sào sắt, thọc mạnh xuống lòng giếng sâu để dò tìm.


Dưới đáy nước axit tối đen, Thiết Y đang nằm im bất động như một bộ xương khô vô hồn. Cơn đau đớn tột cùng bùng phát khi nước axit ăn mòn rách da thịt ngực bụng loét loang lổ của hắn, rát bỏng như bị hàng vạn lưỡi dao nung đỏ rạch nát da ngoài. Nhưng nhờ Quy Tức Thô Pháp khóa chặt mọi lỗ chân lông và cảm giác đau đớn truyền lên não bộ, hắn vẫn giữ vững thần trí tĩnh lặng sắt đá, không hề phát ra một tiếng động nhỏ hay một bọt khí nào.


*Keng!*


Cây sào sắt của Vương Bá chưa kịp chạm tới đáy giếng đã bị chặn đứng giữa chừng.


Hoắc Thiết Sơn đã bước tới. Lão thợ rèn mù câm lặng dùng chiếc kìm gắp sắt khổng lồ kẹp chặt lấy thân sào sắt, dùng sức mạnh ngoại gia dẻo dai của mình ghìm chặt không cho Vương Bá thọc sâu xuống thêm một phân nào nữa. Lão đứng sừng sững chắn trước miệng giếng, gương mặt mù lòa vô hồn nhưng đầy vẻ quyết liệt bất khuất.


"Lão già mù chó chết! Mày dám cản đường tao?" Vương Bá nổi giận lôi đình. Gã buông sào sắt, vung cây roi xích sắt quật mạnh vào bả vai trái của Hoắc Thiết Sơn.


*Chát!*


Tiếng roi xé thịt vang lên chát chúa. Sợi xích sắt có gai rỉ sét quật rách nát lớp áo vải thô, găm sâu vào da thịt Hoắc Thiết Sơn, máu đỏ quạch lập tức phun ra loang lổ. Nhưng lão thợ rèn mù không hề kêu lên một tiếng, lão vẫn câm lặng đứng im như tượng đá, hai tay ghìm chặt chiếc kìm sắt cản trở lính canh tiếp cận miệng giếng.


Chứng kiến sự bất khuất của lão mù, Vương Lân đứng bên cạnh càng thêm điên tiết. Gã muốn lập công lớn để đổi lấy nha phiến, không thể để cuộc tìm kiếm bị gián đoạn. Gã phản đồ chạy lại phía bệ lò nung rực lửa, dùng kìm sắt gắp ra một thanh đao sắt đang được nung đỏ hồng, rực lên ánh lửa cam chết chóc.


"Trưởng ban! Lão già này không chịu khai đâu! Phải dùng lửa nung xương của lão!" Vương Lân gào lên, dâng thanh đao nóng đỏ cho Vương Bá.


Vương Bá nở nụ cười tàn độc dã thú. Gã giật lấy thanh đao nóng đỏ rực, dí thẳng lưỡi đao đang bốc khói nghi ngút vào bả vai trái dính đầy máu của Hoắc Thiết Sơn.


*Xèo... xèo...*


Mùi thịt da bị thiêu rụi khét lẹt bốc lên nồng nặc trong không khí lò rèn. Khói trắng bốc nghi ngút từ bả vai của lão thợ rèn mù. Hoắc Thiết Sơn run rẩy dữ dội, hàm răng lão nghiến chặt đến mức rỉ máu tươi khóe miệng, nhưng lão vẫn câm lặng không hé răng nửa lời, hai tay vẫn khóa chặt miệng giếng ngầm để che chở cho đệ tử bên dưới.


Dưới đáy nước axit tối đen, thính giác cực hạn của Hàn Thiết Y thu nhận toàn bộ tiếng da thịt bị thiêu cháy xèo xèo và tiếng rên rỉ u uất nghẹn ngào của sư phụ phía trên. Lòng bàn tay trái của hắn ghìm chặt vào đá giếng đến mức móng tay gãy nát rỉ máu đỏ quạch hòa vào nước axit. Sát khí và ngọn lửa căm hờn tột cùng bùng phát trong tủy xương hắn, nung nóng mười hai chiếc xương sườn Thiết Cốt Trung Kỳ đang thạch hóa. Hắn muốn ngoi lên, muốn dùng đôi tay trần bóp nát cổ họng Vương Bá và gã phản đồ Vương Lân ngay lập tức, nhưng tiếng gõ kìm sắt cảnh cáo của sư phụ vẫn vang vọng trong tâm trí hắn.


*Phải ẩn nhẫn... Phải giữ mạng...*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!