Đúc Cốt Ban Đêm
Tiếng gió hú gào rít qua những khe hở của lán gỗ số 9 dột nát, cuốn theo những bông tuyết lạnh buốt tràn vào nền đất đóng băng. Mùi ẩm mốc của rơm rách, mùi hôi thối của máng nước thải phía sau nhà và hơi thở khò khè, nặng nề của những nô lệ phế nhân tạo nên một bầu không khí u uất, ngột ngạt đến nghẹt thở. Giữa bóng tối âm u ấy, Hàn Thiết Y ngồi xếp bằng trên tấm phản gỗ mục, lưng tựa sát vách đất nứt nẻ. Cánh tay phải của hắn vẫn rủ thõng xuống bên hông như một khúc gỗ chết, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi xúc giác nóng lạnh do di chứng của Nhiễm Độc Thiết Thạch từ trận chiến chấn vỡ roi sắt của Trương Hổ trước đó. Hắn buộc phải dùng bàn tay trái đầy sẹo rách để nhấc cánh tay phải lên, đặt lên đùi một cách nặng nề.
*Keng... kẹt...*
Sợi Xích Sắt Khóa Chân Nhạn Môn nặng mười cân hoen rỉ quấn chặt hai cổ chân hắn khẽ va chạm vào nhau, nghiến vào lớp da cổ chân đã bị mài mòn đến tận xương tủy. Cơn đau buốt nhói truyền thẳng lên não bộ, nhưng đôi mắt xám của hắn vẫn tĩnh lặng không một gợn sóng. Hắn đang tập trung vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp để điều hòa thân nhiệt, cố gắng duy trì chút sức lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể suy kiệt.
Đột ngột, một bóng đen gầy gò lén lút lách qua tấm rèm cửa rách nát, bước vào góc tối nơi Thiết Y đang ngồi. Ánh sáng lập lòe từ ngọn đuốc tuần tra ngoài hành lang tuyết rọi vào gương mặt ti hí, gian xảo của Vương Lân. Gã phản đồ nở một nụ cười đê tiện đầy sát khí, bàn tay gầy guộc đưa lên, chậm rãi nhấc mảnh nẹp gỗ sồi tuyết dính máu khô bị vỡ mà gã nhặt được ngoài mỏ đá trung tâm lên trước mặt Thiết Y.
"Thiết Y huynh đệ... ngươi giấu đầu hở đuôi kỹ thật đấy," Vương Lân thì thầm qua kẽ răng rỉ nhựa nha phiến đen nhẻm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ hai người nghe. "Mảnh nẹp gỗ sồi tuyết này dính đầy máu của ngươi. Nếu ta đem thứ này dâng lên cho Vương Bá trưởng ban chó săn, hoặc đại cai ngục Nhạc Lôi... ngươi nghĩ toàn bộ cái lán gỗ số 9 này, bao gồm cả gã cựu binh Lâm Thiết đang thoi thóp kia, có bị băm vằn ra cho chó ăn không?"
Thiết Y không nhúc nhích, đôi mắt xám lạnh lẽo của hắn nhìn thẳng vào mắt Vương Lân dưới bóng tối. Ánh mắt ấy không chứa một chút sợ hãi, chỉ có sự bình thản đáng sợ của một con dã thú đang rình mồi. Hắn khẽ dịch chuyển bàn tay trái, chạm vào ba mảnh giấy tre Khoáng Khoán Nhạc Gia lén giấu trong bọc áo ngực rách nát dính đầy máu khô. Hắn biết rõ, gã phản đồ này chưa lập tức báo cáo cho Vương Bá là vì lòng tham. Gã muốn dùng thứ này để tống tiền hắn.
"Ngươi muốn gì?" Giọng Thiết Y khàn khàn như tiếng hai tảng đá thô ráp cọ xát vào nhau.
"Năm phiếu Khoáng Khoán Nhạc Gia," Vương Lân liếm đôi môi nứt nẻ, mắt sáng quắc lên đầy thèm khát. "Đưa ta năm phiếu để mua nha phiến và rượu nóng. Bằng không, rạng sáng mai, Vương Bá sẽ dẫn Khuyển Nha Đội xua bầy chó săn sắt đến san phẳng cái lán này."
Thiết Y im lặng ba nhịp thở. Cánh tay phải bại liệt là nhược điểm chí mạng của hắn lúc này, hắn không thể mạo hiểm ra tay giết Vương Lân ngay tại lán gỗ số 9 khi mười lính canh thuộc Đội Cai Ngục Hắc Thiết đang tuần tra rầm rập ngay ngoài cửa. Hắn dùng bàn tay trái lôi ra ba mảnh phiếu khoáng khoán dính máu khô, ném thẳng xuống nền đất lạnh dưới chân Vương Lân.
"Ta chỉ còn ba phiếu. Cầm lấy rồi cút," Thiết Y lạnh lùng nói.
Vương Lân vội vàng cúi xuống giật lấy ba mảnh giấy tre, kiểm tra dấu đóng của Nhạc gia rồi nhét vội vào tay áo. Gã cười khẩy, đôi mắt ti hí híp lại đầy đắc ý: "Được, ba phiếu này coi như tiền cọc. Hạn cho ngươi trong vòng hai ngày nữa phải tìm đủ hai phiếu còn lại cho ta. Bằng không... ngươi tự biết hậu quả."
Gã phản đồ lùi dần vào bóng tối rồi lẻn ra ngoài lán gỗ. Ánh mắt xám của Thiết Y dõi theo bóng gã, sâu trong đồng tử lóe lên một tia sát khí xám xịt. Gã phản đồ này không thể giữ lại lâu, nhưng trước hết, hắn phải giải quyết khủng hoảng thể chất của chính mình.
Khi Vương Lân vừa đi khuất, Lâm Thiết từ trên phản gỗ bên cạnh khẽ ho khan, cố gượng ngồi dậy. Vết thương trên ngực gã do đòn roi Hóa Kình của Trương Hổ vẫn rỉ máu đỏ quạch qua lớp băng gạc thô sơ. Trương Búa cũng từ góc tối bước lại, thân hình khổng lồ như hộ pháp của gã che khuất một khoảng gió tuyết lùa.
"Thiết Y, gã phản đồ đó đang dồn chúng ta vào đường cùng," Lâm Thiết khàn giọng nói, đôi mắt đầy vẻ lo âu. "Thiết quân luật của Nhạc Lôi ngày càng gắt gao. Cái chết của Trương Hổ khiến chúng điên cuồng. Nếu chúng ta không hành động sớm, tất cả nô lệ ở đây sẽ bị thảm sát để răn đe."
Trương Búa siết chặt nắm đấm thô kệch, gầm nhẹ: "Mẹ kiếp! Sợ cái gì! Chúng ta có hàng trăm huynh đệ phế nhân. Chỉ cần Thiết Y vung búa phát lệnh, ta sẽ dùng búa khai mỏ đập nát đầu lũ cai ngục chó chết kia!"
"Không được nóng vội," Thiết Y trầm giọng cắt ngang, giọng nói mang theo uy nghiêm sắt đá khiến Trương Búa lập tức im lặng. "Lực lượng của chúng ta hiện tại chỉ là một đám tàn binh phế nhân, vũ khí thô sơ. Nhạc Lôi có tu vi Hóa Kình tầng năm, roi sắt của hắn có thể chém nát đá mỏ từ khoảng cách mười bước. Lồng ngực của ta hiện tại... chưa đủ cứng để chống đỡ trực diện đòn roi của hắn. Nếu bạo động lúc này, tất cả sẽ làm mồi cho kỵ binh tuần tuần."
Hắn dừng lại một chút, bàn tay trái nắm chặt lấy khớp vai phải bại liệt: "Chúng ta phải thành lập Tàn Binh Hội một cách âm thầm. Lâm Thiết, huynh lo việc liên kết các lán gỗ, phân chia lương thực lậu. Trương Búa, ngươi gom góp sắt vụn dưới máng nước thải để chế tạo vũ khí thô. Còn ta... đêm nay ta phải đúc lại xương sườn."
Lâm Thiết giật mình nhìn Thiết Y: "Ngươi định đột nhập Động Thủy Triều sao? Đêm nay bão tuyết ngoài núi đang bùng nổ dữ dội, nước axit dưới động ngầm sẽ lạnh buốt thấu xương. Thể chất của ngươi lại đang nhiễm độc sắt rỉ..."
"Không có con đường nào khác," Thiết Y đứng dậy, lết từng bước đi khập khiễng chân xích sắt hoen rỉ. "Muốn xương sườn cứng như lá chắn sắt để chịu được lực roi Hóa Kình, ta bắt buộc phải dùng nước axit của Động Thủy Triều để tôi luyện. Các ngươi ở lại cảnh giới lán gỗ, canh chừng Vương Lân."
Thiết Y lén lút lách người ra phía sau lán gỗ số 9, tránh né ánh mắt của đám lính tuần tra đang đi tuần ngoài hành lang tuyết. Hắn lội qua lớp tuyết ngập đến đầu gối, hướng thẳng về phía khu vực khai thác số 3 hiểm trở. Gió tuyết biên thùy quật mạnh vào khuôn mặt xám ngoét của hắn, lạnh buốt như hàng ngạn lưỡi dao cạo rạch nát da thịt.
Trong đêm tối lạnh giá, Thiết Y liên tưởng đến di cốt đen kịt của tổ tiên Hàn Vô Danh dưới Hầm Mỏ Vạn Trượng mà hắn phát hiện ở mật thất đá trước đó. Khớp vai bả của bộ xương đen ấy có những vết rạn nứt nhỏ rỉ bột xám đen – dấu hiệu hoại tử do nhiễm độc hắc thiết cổ đại. Đó là lời cảnh báo thực tế tàn khốc của con đường Đoạn Cốt ngoại gia: tự hủy để tự sinh, nhưng nếu không kiểm soát tốt độc tính kim loại nặng, xương cốt sẽ hoại tử và biến dạng vĩnh viễn. Nhưng lòng căm thù Nhạc thế gia tàn bạo và lời thề giải phóng vạn dân nô lệ là mỏ neo tinh thần vững chắc giữ cho bước chân đi khập khiễng của hắn không hề thối lui.
Hắn tiếp cận cửa ngõ Động Thủy Triều nằm khuất sâu sau khe đá dốc đứng của ngách hầm số 3. Lối vào hang động ngầm tối đen như miệng một con quái vật cổ đại khổng lồ đang chực chờ nuốt chửng kẻ đột nhập. Thiết Y lách người bước vào trong. Nhiệt độ trong hang đột ngột thay đổi, không còn gió tuyết gào thét nhưng lại bao phủ bởi một làn sương mù ẩm ướt, bốc lên mùi axit nồng nặc và mùi sắt rỉ nồng nặc đến xộc thẳng vào mũi.
Dưới đáy hang là một hồ nước ngầm đỏ quạch màu rỉ sét, sủi lên những bọt khí độc màu xám nhạt liên tục. Đây chính là dòng nước rỉ ra từ các vỉa quặng hắc thiết ngàn năm sâu trong lòng núi đá Nhạn Môn, chứa nồng độ khoáng chất sắt cực cao và axit nhẹ ăn mòn da thịt. Thiết Y cởi bỏ lớp áo vải thô rách nát, để lộ lồng ngực lép kẹp, lộ rõ mười hai chiếc xương sườn gầy guộc cùng những vết sẹo roi sắt dọc ngang loang lổ bột vôi Thạch Khôi Phấn khô khốc.
Hắn chậm rãi bước xuống dòng nước axit đỏ quạch.
*Xèo... xèo...*
Ngay khi dòng nước axit chạm vào những vết thương hở rách thịt rỉ máu dọc hai cánh tay và lưng hắn, làn da ngoài lập tức bốc lên những luồng khói nhẹ màu xám nhạt. Cơn đau đớn tột cùng bùng phát dồn dập, như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé, lột rách từng mảng da thịt của hắn. Thiết Y gầm nhẹ một tiếng qua kẽ răng nghiến chặt, hai bàn tay co rút mạnh, gân xanh nổi gồ ghề dọc cổ vai.
"Hít vào... nén khí..." Hắn lẩm nhẩm khẩu quyết của Thanh Phong Đạo Sĩ, vận dụng Hô Hấp Nạp Cốt Pháp. Hắn hít một hơi thật sâu bằng bụng, nén chặt hơi thở xuống đan điền rỗng tuếch không một giọt nội lực của mình. Nhịp tim đang đập loạn xạ do cơn sốc đau đớn dần dần được cưỡng bức đập chậm lại, hạ xuống dưới năm mươi nhịp một phút. Thần trí của hắn dần tìm lại được sự tĩnh lặng sắt đá giữa biển lửa đau đớn thể xác.
Hắn lội sâu xuống cho đến khi nước axit ngập sát lồng ngực. Lực axit ăn mòn lớp da mỏng bên ngoài ngực và bụng, lột rách từng mảng da sừng chai sạn để lộ ra lớp màng xương sườn đỏ hỏn dưới dòng nước đỏ quạch.
Thiết Y vận dụng Thiết Kỷ Đoạn Cốt Quyết (Tầng 1). Hắn dùng bàn tay trái thạch hóa Đồng Cốt Viên Mãn của mình, vận kình co rút cơ bắp bả vai, đấm mạnh liên tiếp vào mười hai chiếc xương sườn lồng ngực của chính mình.
*Răng rắc... răng rắc...*
Tiếng xương sườn nứt nẻ dưới đáy nước vang lên trầm đục ghê rợn trong không gian hang động tĩnh mịch. Hắn tự đập nứt xương sườn của mình để tạo ra các khe hở vật lý trên cấu trúc xương cũ. Dưới áp lực của dòng nước axit dồi dào khoáng chất hắc thiết, tủy xương sườn bị nứt rách bắt đầu điên cuồng hấp thụ các hạt sắt chất li ti bám sâu vào vết nứt để tự chữa lành và tái tạo cấu trúc xương mới cứng cáp hơn.
Hắn tiếp tục vận dụng Thiết Chấn Kình Pháp, gồng cứng cơ ngực co rút đột ngột để tạo ra phản lực chấn động dọc theo các xương sườn nứt nẻ, ép dịch độc và tạp chất sắt rỉ ra ngoài qua các lỗ chân lông bốc khói nhẹ. Xương sườn của hắn phát ra tiếng kêu reng reng mờ nhạt như sắt thép va chạm dưới nước. Quá trình thạch hóa xương sườn đang diễn ra với tốc độ kinh hoàng, đưa cơ thể hắn tiến sát ngưỡng Thiết Cốt Trung Kỳ.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía cửa động ngầm phía trên.
Cơn bão tuyết cực hạn ngoài núi gào thét dữ dội đã làm dịch chuyển một khối đá đóng băng khổng lồ trên đỉnh núi tuyết, gây sạt lở nghiêm trọng sập đè xuống lối thoát duy nhất của Động Thủy Triều. Khối đá sập chặn đứng mạch chảy thoát nước tự nhiên của hang động ngầm.
Dòng nước axit đỏ quạch màu rỉ sét dưới lòng đất không còn lối thoát, lập tức dâng lên dồn dập với tốc độ kinh hoàng. Chỉ trong vòng vài hơi thở, mực nước axit nóng bỏng đã dâng cao ngập qua ngực, qua cổ, rồi ngập lút cả đầu Hàn Thiết Y.
Khí độc rỉ sét bốc lên nồng nặc bị nén chặt dưới trần hang ngầm chật hẹp, chặn đứng hoàn toàn dưỡng khí thở của hắn. Thiết Y bị mắc kẹt hoàn toàn dưới đáy hồ nước axit đang sủi bọt khí độc, lối ra duy nhất bị đá sập bịt kín. Cánh tay phải của hắn vẫn bại liệt vô lực dưới nẹp gỗ sồi tuyết, da ngực và bụng bị lột rách rỉ máu đỏ quạch đau đớn tột cùng, và dòng nước axit lạnh buốt dâng cao đang bóp nghẹt hơi thở cuối cùng của hắn...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!